Vân Triệt đi thẳng về phía tây, rời khỏi khu vực sơn mạch Hắc Hồn. Việc hai lần thi triển lĩnh vực Long Hồn trong thời gian ngắn đã gây tổn hại tinh thần nặng nề, cộng thêm thương thế trên người, khiến hắn cực kỳ không thích hợp để đi ám sát người của Hồn Tông trong một hai ngày tới.
Hơn nữa, Hồn Tông đã ban bố lệnh phong tông, hắn cũng không còn cách nào hạ thủ.
Đi đến một nơi hoang vu cách sơn mạch Hắc Hồn vài trăm dặm, Vân Triệt dừng chân, nhưng không lập tức tĩnh tâm liệu thương, mà lấy ra ngọc truyền âm:
- Cô nương Như Nhan, lại phiền cô giúp ta một việc… Lôi Thiên Phong hẳn có không ít nữ nhân ở các phân tông, hãy xác định vị trí và hướng đi của bọn họ, sau đó cho ta biết những kẻ ở gần nhất.
Rất nhanh, Kỷ Như Nhan liền có hồi âm:
- Phân tông gần nhất chính là phân tông ở thành Hắc Gia. Lôi Quảng Mạch, con trai út của Lôi Thiên Phong, đang là một trong những phó tông chủ ở đó.
- Lôi Quảng Mạch là con trai thứ hai do chính thê của Lôi Thiên Phong sinh ra, cũng là đứa con được hắn yêu thương nhất. Hắn luôn giữ Lôi Quảng Mạch bên mình, mãi đến năm ngoái mới phái đến phân tông Hắc Gia để rèn luyện. Tuy mang danh phó tông chủ nhưng thực chất cũng chỉ là một tên công tử bột, dù được chất đống tài nguyên, tu vi cũng chỉ vừa mới đặt chân vào Thần Nguyên cảnh. Trước kia hắn thường xuyên về tổng tông, nhưng khoảng thời gian này vì chuyện của tổng tông nên vẫn luôn ở lại thành Hắc Gia mà không trở về.
- Tổng tông xảy ra chuyện lớn khiến không khí ở phân tông Hắc Gia mấy ngày nay cũng nặng nề đi nhiều. Nhưng Lôi Quảng Mạch vẫn chìm đắm trong nữ sắc. Với năng lực của công tử Lăng Vân, nếu muốn xuống tay với hắn, hẳn là rất đơn giản.
Vân Triệt chỉ hỏi một câu đơn giản, Kỷ Như Nhan không những đáp lại cực nhanh mà còn vô cùng cặn kẽ.
Ấn tượng ban đầu của Kỷ Như Nhan về Vân Triệt là một kẻ thần bí, tính tình cương liệt đến mức cực đoan. Ngược lại, ấn tượng của Vân Triệt về Kỷ Như Nhan lại mang vẻ bài xích vì mối quan hệ của nàng với Hắc Vũ thương hội. Thế nhưng mấy ngày nay, hàng loạt tin tức kinh thiên động địa truyền đến tai Kỷ Như Nhan, còn Vân Triệt cũng liên tục được chứng kiến năng lực tình báo đáng sợ của nàng. Hơn nữa, vì có chung kẻ thù, sự tín nhiệm giữa hai người đã dần nảy sinh.
- Được, vậy bắt đầu từ hắn đi… Trong vòng một ngày, ta sẽ về đến thành Hắc Gia, giúp ta theo dõi kỹ hành tung của Lôi Quảng Mạch –– nhất là nơi hắn sẽ đến vào đêm nay. Mặt khác, ngoài Lôi Quảng Mạch, còn có một chuyện quan trọng hơn… Giúp ta thu thập thông tin về những y giả có tiếng ở hạ vị và trung vị tinh giới, nhưng hành tung bất định, cực kỳ thần bí. Càng thần bí càng tốt. Tốt nhất là những y giả lang thang lừng danh nhưng cực ít người từng thấy mặt.
––––––––––––
Hắc Hồn thần tông.
Khi người của Hồn Tông tìm được và đưa Lôi Cuồng Phong về tông môn, hắn đã thoi thóp.
- Cuồng Phong, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? – Lôi Thiên Phong trầm giọng hỏi.
Toàn thân Lôi Cuồng Phong đẫm máu, hơi thở mỏng manh:
- Là Lăng Vân…
Cái tên này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều đột ngột thay đổi.
- Hắn muốn ta… chuyển lời tới tông chủ… muốn tông chủ trong vòng ba ngày… tự phế huyền lực và tứ chi… Bằng không… bằng không…
Lôi Thiên Phong giận tím mặt. Hắn làm bá chủ ở giới Hắc Gia bao năm qua, kẻ nào dám uy hiếp hắn như vậy:
- Tên khốn kiếp! Ta nhất định phải… băm thây hắn vạn mảnh!
- Tông chủ, đừng để ý đến lời cuồng vọng của tiểu tử kia. Cuồng Phong, Lăng Vân rốt cuộc có tu vi gì? Thật sự là một mình hắn giết Thanh Liệt, còn khiến ngươi… – Đại trưởng lão Lôi Thiên Độ nhíu mày hỏi.
- Lăng Vân… huyền lực… Thần Hồn cảnh nhị cấp…
Giọng Lôi Cuồng Phong yếu ớt vô cùng, đứt quãng, nhưng lời hắn nói ra lại khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
- Tin tức từ thành Hắc Gia trước đó cũng nói huyền lực của Lăng Vân chỉ ở Thần Hồn cảnh sơ kỳ… Sao có thể như vậy được!?
Tất cả mọi người đều tỏ vẻ khó tin.
Như nghĩ đến điều gì đó cực kỳ khủng bố, thân thể Lôi Cuồng Phong run lên:
- Huyền lực của Lăng Vân… tuy quái dị… nhưng mà… là… tinh thần lực của hắn… thật đáng sợ… thật đáng sợ… Nhất định… phải… cẩn thận… Ặc…
Giọng Lôi Cuồng Phong tắt lịm, rồi hoàn toàn im bặt.
- Tông chủ, huyết khí của Lăng Vân đã nhanh chóng biến mất, không thể truy vết, nhưng hắn để lại lượng lớn vết máu, hiển nhiên bị thương không nhẹ. Lần này chúng ta toàn lực tìm kiếm, tin rằng sẽ sớm có kết quả. – Lôi Thiên Cương nói.
Lôi Thiên Phong tức giận đến bật cười lạnh:
- Muốn ta tự phế huyền lực và tứ chi? Hừ! Ta ngược lại muốn xem, ba ngày sau, hắn có thể làm gì được ta!
––––––––––––
Sau khi thương thế tạm ổn, Vân Triệt quay lại ngoại thành Hắc Gia. Vừa định vào thành, hắn liền nhận được truyền âm từ Kỷ Như Nhan:
- Công tử Lăng Vân, tin tức về các y giả mà ngài cần tìm, ta đã sắp xếp xong, tổng cộng có bảy người phù hợp nhất với yêu cầu của công tử.
Thương hội khổng lồ với nội tình năm vạn năm, nguồn lực tình báo tự nhiên cực kỳ hùng hậu. Kỷ Như Nhan trình bày chi tiết cho Vân Triệt về tên họ, danh hiệu, xuất thân, thành tựu y đạo, đặc điểm ngoại hình... của bảy y giả này.
Vân Triệt yên lặng lắng nghe, sau khi nàng nói xong, hắn trầm mặc một lúc rồi hỏi:
- Người thứ tư mà cô nói, người có danh hiệu “Độc Thánh Hắc Tâm”, năng lực giải độc của hắn rất mạnh sao?
Kỷ Như Nhan đáp:
- Nghe đồn là vậy. “Độc Thánh Hắc Tâm” dường như chưa bao giờ dùng y thuật cứu người, ít nhất chưa từng có tin đồn nào về phương diện này, nhưng năng lực hạ độc và giải độc của hắn lại được người đời ca tụng là “thiên hạ vô song”. Nghe đồn cho dù là kịch độc đáng sợ đến đâu, hắn đều có thể dễ dàng hóa giải, thậm chí còn có lời đồn hắn từng tự xưng rằng trên đời này không có loại độc nào mà hắn không giải được. Sở dĩ có danh hiệu “Độc Thánh Hắc Tâm” là vì khi giải độc, hắn luôn đòi giá trên trời. Một khi khiến hắn không vui, kẻ đó sẽ bị hắn hạ độc thủ. Số người hắn dùng độc giết chết còn nhiều hơn số người hắn giải độc cứu sống. Mặt khác, thuốc giải hắn đưa ra, đối phương phải uống ngay trước mặt, vì hắn không muốn có người nghiên cứu cấu tạo thuốc giải của mình.
- Vậy còn dung mạo của hắn? – Vân Triệt suy nghĩ rồi hỏi.
- Tình báo về phương diện này rất hạn chế, nhưng có vài điểm thống nhất. Mỗi lần xuất hiện, hắn đều mặc áo choàng đen rộng, dáng người cao gầy, lưng hơi còng. Ngoài ra, nghe nói vì quanh năm bầu bạn với kịch độc, dung mạo của hắn đã bị hủy hoại, nên rất ít khi lộ mặt thật trước người khác.
- Độc Thánh Hắc Tâm đã lừng lẫy từ hơn 3.000 năm trước, nhưng sau này vì gây thù chuốc oán quá nhiều nên phải lang bạt khắp các đại tinh giới, muốn chủ động tìm được hắn là rất khó. Sở dĩ bên ta có thể tìm được vài tin tức liên quan đến hắn là từ mười mấy năm trước. Ở tinh giới xuất thân của hắn, thậm chí còn có lời đồn rằng hắn đã chết.
Vân Triệt im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Cô nương Như Nhan, bắt đầu từ ngày mai, hãy âm thầm lan truyền tin tức “Độc Thánh Hắc Tâm” xuất hiện ở giới Hắc Gia, không cần truyền bá quá rầm rộ, chỉ cần lọt vào tai Hồn Tông là được.
Kỷ Như Nhan hơi do dự, hỏi:
- Cái này… Hành động lần này của công tử có dụng ý gì?
Vân Triệt dứt khoát nói:
- Rất đơn giản. Ta chuẩn bị giả dạng “Độc Thánh Hắc Tâm”, tặng cho Hồn Tông một món đại lễ!
Lời của Vân Triệt khiến Kỷ Như Nhan kinh hãi thốt lên, vội nói:
- A!? Công tử, việc này tuyệt đối không được! Tuy Hồn Tông chắc chắn không có ai từng gặp Độc Thánh Hắc Tâm, nhưng bọn chúng không phải kẻ dễ lừa. Ngược lại, bọn chúng thủ đoạn âm hiểm, hành sự lại vô cùng gian xảo cẩn trọng, bằng không Hắc Vũ thương hội của ta cũng không đến nỗi bị Hồn Tông chèn ép như vậy. Hơn nữa, nhân vật như “Độc Thánh Hắc Tâm”, chỉ riêng năng lực giải độc trong truyền thuyết đã khiến việc giả mạo khó như lên trời. Nếu ngài bị vạch trần ngay tại trận thì… thật sự quá nguy hiểm.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Cô yên tâm, ta không cho rằng bọn chúng là kẻ ngu. Ta tự nhiên có cách khiến chúng tin… hơn nữa là không thể không tin! Cô nói không sai, người như vậy rất khó giả dạng… nhưng nếu có thể giả mạo thành công, thì lại càng khó bị phát hiện.
“…” Kỷ Như Nhan muốn nói lại thôi. Nàng không tài nào tưởng tượng ra Vân Triệt sẽ “giả dạng” như thế nào và làm cách nào để khiến Hồn Tông “không thể không tin”.
- Hắc Vũ thương hội của các cô chắc hẳn thường xuyên phái người ra ngoài thành mua đồ nhỉ? Vậy hôm nay, cô hãy phái ba người ra khỏi thành, danh nghĩa gì cũng được, trên người phải mang theo ít nhất năm trăm vạn huyền thạch, sau đó nói lộ trình của họ cho ta.
- Chuyện này tự nhiên không thành vấn đề, nhưng mục đích của công tử là gì? – Kỷ Như Nhan nghi hoặc hỏi.
Vân Triệt thản nhiên đáp:
- Trên đường đi, họ sẽ bị một loại độc xà tên là “Hắc Diêm Vương” cắn trọng thương, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Và khi ba người họ trúng kịch độc, hấp hối trong tuyệt vọng, họ sẽ gặp được “Độc Thánh Hắc Tâm”, người sẽ lấy toàn bộ huyền thạch trên người họ làm cái giá để giải độc… Sau đó, tin đồn “Độc Thánh Hắc Tâm” đang ở giới Hắc Gia tự nhiên sẽ được lan truyền, cô chỉ cần âm thầm trợ giúp một chút là được.
Kết thúc truyền âm, Vân Triệt thu lại ngọc truyền âm, trong tay cũng cầm lên hai con rắn nhỏ toàn thân đen kịt, dài chưa đến một thước –– đây là thứ hắn cố ý bắt được trước khi rời khỏi sơn mạch Hắc Hồn.
Ngày đầu tiên tiến vào sơn mạch Hắc Hồn, khi được người của Ngọc Kiếm môn cứu khỏi miệng con hắc xà kịch độc này, đối phương từng nói với hắn một khi bị cắn, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, độc tính của nó hiển nhiên cực mạnh.
“Làm xong chuyện này, cũng nên rời khỏi thành Hắc Gia rồi.” Vân Triệt lẩm bẩm, sau đó ngẩng đầu, khẽ thở dài: “Hòa Lâm, thực lực hiện giờ của ta quá yếu, dù dốc hết toàn lực cũng chỉ có thể làm được đến mức này. Hai năm sau, nếu ta may mắn tiến vào Trụ Thiên giới, ta sẽ tìm mọi cách gặp người của Trụ Thiên Thần Giới, báo cho họ biết tình cảnh của tộc Mộc Linh các ngươi. Tương lai, nếu ta có thể trở nên đủ mạnh… nhất định sẽ khiến cho thế gian này không còn ai dám ức hiếp Mộc Linh.”
Hít một hơi thật sâu, Vân Triệt ổn định lại tâm thần, bàn tay trái chìa ra, trong lòng bàn tay, một tia độc quang màu đỏ chậm rãi hiện lên.
Độc của Viễn Cổ Cầu Long!
Hắn chậm rãi bôi một chút độc Cầu Long lên Âm Điệp Nhận, nhìn chăm chú một lát, sau đó dùng huyền khí pha loãng nó hơn mười lần rồi mới thu hồi Âm Điệp Nhận. Chuyện tiếp theo diễn ra thuận lợi đúng như dự tính của Vân Triệt.
Ba người do Kỷ Như Nhan phái ra ngoài thành khi đi ngang qua một khu rừng núi đã bị “Hắc Diêm Vương” đột ngột lao tới cắn bị thương. Lúc kịch độc công tâm, cận kề cái chết, một người mặc áo choàng đen toàn thân âm khí xuất hiện, tự xưng là “Độc Thánh Hắc Tâm”, tuyên bố năm trăm vạn huyền thạch có thể cứu mạng bọn họ. Dù không tin, nhưng trong cơn tuyệt vọng, họ nào còn tiếc huyền thạch. Sau khi giao ra năm trăm vạn huyền thạch, họ nhận được ba viên thuốc màu xanh từ “Độc Thánh Hắc Tâm”, uống vào xong, kịch độc lập tức được giải.
Tin đồn “Độc Thánh Hắc Tâm” hiện thân ở giới Hắc Gia nhất thời được lan truyền trong phạm vi nhỏ.