Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1095: CHƯƠNG 1092: VỠ ĐẦU NHÂN ĐÔI

Vân Triệt bung hết tốc độ, nhanh như bão táp. Nhưng hai luồng khí tức phía sau vẫn khóa chặt lấy hắn, truy đuổi không rời, một trong hai luồng khí tức đó thậm chí còn đang dần dần kéo gần khoảng cách.

Vân Triệt đang nghiến răng nghiến lợi thì Tiểu Mạt Lỵ lại cất lên tiếng reo hò đầy hưng phấn:

- Oa oa oa! Tỷ phu, hai người bọn họ là ai vậy? Tại sao lại muốn đuổi theo chúng ta?

- Câm miệng!

Vân Triệt gầm nhẹ.

Tiểu Mạt Lỵ quay đầu lại, hét lớn về phía sau:

- Hai tên khốn đằng sau, có bản lĩnh thì cứ đuổi theo đi! Tỷ phu của ta là Lăng Vân, người nổi danh nhất Giới Hắc Gia hiện nay, lợi hại nhất, ta mới không sợ các ngươi đâu!

“…” Vân Triệt chỉ muốn ném phắt nàng đi cho xong.

Mà hai chữ “Lăng Vân” do Tiểu Mạt Lỵ hét lên cũng khiến huyền lực và tốc độ của Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt lại bùng nổ lần nữa.

Huyền lực của Lôi Cuồng Phong cao hơn Lôi Thanh Liệt, tốc độ của Lôi Thanh Liệt chỉ ngang ngửa với Vân Triệt, còn Lôi Cuồng Phong thì đang từ từ áp sát, càng lúc càng gần.

Khi khoảng cách chưa đầy ba dặm, chân mày Vân Triệt trầm xuống, hắn vung tay, một luồng cuồng phong cuốn lấy Tiểu Mạt Lỵ bay đi rất xa trong tiếng kêu kinh hãi của nàng, còn thân hình hắn thì đột ngột dừng lại, xoay người, huyền khí toàn thân kích động dữ dội.

Rầm––

Tiếng khí bạo vang lên dữ dội như sóng gầm, Lôi Cuồng Phong trong nháy mắt đã xông đến trước mặt Vân Triệt, Lôi Thanh Liệt cũng theo sát phía sau, ánh mắt và khí tức của cả hai đều khóa chặt lấy Vân Triệt.

- Ngươi chính là… Lăng Vân?

Ánh mắt Lôi Cuồng Phong gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệt, đồng thời trong lòng hoài nghi ít nhất sáu phần.

Khí tức huyền lực trên người Vân Triệt rõ ràng chỉ ở Cảnh Thần Hồn sơ kỳ! Một thanh niên chỉ mới ở Cảnh Thần Hồn sơ kỳ lại khiến cho Hồn Tông đường đường phải sứt đầu mẻ trán, tổn thất thảm trọng ư?

Vân Triệt cười lạnh:

- Ha, sao không ngoan ngoãn quay về truyền lời cho tông chủ của các ngươi đi, lại còn muốn nhảy ra chịu chết!

Bản thân Vân Triệt có năng lực chạy trốn rất mạnh, dùng Huyền Cương kết hợp với Lưu Quang Lôi Ẩn đã có xác suất rất lớn thành công gây nhiễu khí tức khóa chặt và phương hướng truy đuổi của kẻ địch, có thêm Đoạn Nguyệt Phất Ảnh tách rời khí tức trong khoảnh khắc, xác suất thành công càng tăng vọt gấp mấy lần. Một khi thoát khỏi khí tức khóa chặt, hắn dưới sự che giấu hoàn hảo sẽ rất khó bị tìm thấy.

Có thể nói, một mình hắn muốn thoát khỏi Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt thì quả thật dễ như trở bàn tay.

Nhưng tiền đề là chỉ có một mình hắn, mang theo Tiểu Mạt Lỵ thì không cách nào thực hiện được… Trừ phi hắn thật sự vứt bỏ Tiểu Mạt Lỵ.

Đối với người mình coi trọng, Vân Triệt tuyệt đối sẽ không chút do dự lấy mạng ra bảo vệ. Nhưng mà, hắn cũng tuyệt đối không phải kẻ hiệp nghĩa… hay nói đúng hơn là kẻ ngu xuẩn đến mức liều lĩnh mạo hiểm tính mạng để cứu một người vốn không hề liên quan.

Lẽ ra hắn nên trực tiếp bỏ lại Tiểu Mạt Lỵ rồi nhanh chóng thoát thân, nhưng từ đầu đến cuối, hắn thế mà lại thật sự không hề có suy nghĩ này thoáng qua… Ngay cả chính hắn cũng không biết vì sao.

Có lẽ, là do cái tên “Tiểu Mạt Lỵ” mà nàng cố tình tự xưng luôn vô hình tác động đến một sợi dây thần kinh nào đó trong hắn.

Câu nói này của Vân Triệt vừa thốt ra, không còn nghi ngờ gì nữa chính là tự miệng thừa nhận thân phận “Lăng Vân”. Sắc mặt của Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt lập tức thay đổi, huyền khí trên người sôi trào trong nháy mắt:

- Ngươi quả nhiên chính là Lăng Vân! Tốt lắm… Thật khiến chúng ta dễ tìm, xem lần này ngươi còn chạy đi đâu!

- Tên tiểu tử này vô cùng gian trá, đừng nói nhảm nữa, lập tức bắt lấy hắn!

Lôi Cuồng Phong chợt gầm lên một tiếng, dòng khí dữ dội cuộn quanh thân, Lôi Thanh Liệt cũng theo đó mà động, hai người một trái một phải, nhằm thẳng vào Vân Triệt.

Chân mày Vân Triệt cau chặt, tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển… Hai đại phó đường chủ của Hồn Tông, Lôi Thanh Liệt ở Cảnh Thần Kiếp cấp bốn, Lôi Cuồng Phong ở Cảnh Thần Kiếp cấp năm. Đối phó với một người trong đó đã có phần miễn cưỡng, chính diện đối đầu với cả hai cùng lúc thì gần như không có chút phần thắng nào.

Phải đột kích bất ngờ, dùng tốc độ nhanh nhất phế đi một người!

Ong––

Kiếm Kiếp Thiên xuất hiện, khí thế đột nhiên tăng vọt khiến Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt chấn động… Tuy rằng luồng khí thế này không đến mức tạo thành uy hiếp gì đối với bọn họ, nhưng tuyệt đối không thể đến từ một huyền giả mới ở Cảnh Thần Hồn sơ kỳ.

Mặc dù trong lòng kinh hãi, nhưng ra tay không hề đình trệ, thậm chí càng thêm hung ác, hai luồng lôi điện màu đen tựa như mãng xà hung tợn, lao tới cắn xé Vân Triệt… Bọn họ cũng không muốn hạ sát thủ, dù sao Lôi Thiên Cương và Lôi Thiên Phong đều đã dặn đi dặn lại, nhất định phải bắt sống.

Xoẹt!!

Hai con lôi xà đồng thời đánh hụt, đâm vào nhau, lực lôi điện khổng lồ nổ tung như mạng nhện giữa không trung, che khuất cả bầu trời trong nháy mắt.

Mà Vân Triệt đã nhanh chóng xuất hiện phía sau hai người, không chờ Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt quay người lại, lam quang trong mắt hắn bùng lên, trực tiếp phát động “Lĩnh vực Long Hồn”.

Long ảnh hiện ra, tiếng rồng ngâm rung trời, Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt đồng thời toàn thân run lên, rơi vào vực sâu sợ hãi, khí thế và huyền khí điên cuồng trút ra trong nháy mắt.

Rầm!!

“Oanh Thiên” mở ra, huyền khí trên người Vân Triệt bùng nổ, như mãnh thú vừa thức giấc lao tới. Trong khoảnh khắc đó, hắn không hề do dự, một kiếm đánh tới Lôi Cuồng Phong đang ở gần nhất.

Dưới sự chấn nhiếp của long hồn, Lôi Cuồng Phong run rẩy cảm nhận được nguy hiểm cực lớn đang đến gần, theo bản năng định chống đỡ, nhưng huyền khí mới miễn cưỡng dâng lên được hai thành, hai tay mới nâng lên được một nửa, một kiếm toàn lực của Vân Triệt đã hung hăng nện xuống đầu hắn.

Rầm––

Như có một ngọn núi lửa nổ tung trong đầu, trong tiếng nổ vang trời, Lôi Cuồng Phong bay ngang ra ngoài, bị đánh bay xa hơn mười dặm trong nháy mắt, sống chết không rõ.

- Cuồng Phong!!

Biến cố bất ngờ này khiến Lôi Thanh Liệt hoảng hốt, nhưng tiếng hô của hắn vừa ra khỏi miệng, Vân Triệt đã mang theo kiếm khí cuồng bạo bổ nhào về phía hắn.

Mặc dù Lôi Thanh Liệt kinh hãi nhưng không loạn, nhanh như tia chớp lui về phía sau, vội vàng nắm chặt Thương Hắc Hồn trong tay. Hình ảnh đáng sợ vừa rồi khiến hắn không dám khinh địch dù chỉ một chút, lôi điện màu đen trên Thương Hắc Hồn đã cuồng bạo đến cực điểm chỉ trong chớp mắt, kèm theo tiếng rít chói tai, đâm thẳng vào ngực Vân Triệt.

Một tiếng rít vang lên, thương mang của Thương Hắc Hồn tăng vọt hơn mười trượng, xuyên qua người Vân Triệt… nhưng chỉ để lại một tàn ảnh vỡ nát. Lôi Thanh Liệt phản ứng cực nhanh, động tác không hề đình trệ dù chỉ nửa khắc, Thương Hắc Hồn quấn quanh lôi điện như mãng xà khổng lồ vẫy đuôi, quét ngang về phía sau.

Ưu thế của trường thương cũng được thể hiện không sót một chút nào trong khoảnh khắc này, dưới một cú quét ngang, phạm vi trăm trượng xung quanh đều bị bao phủ trong thương ảnh và lôi quang.

Keng!!

Thương kiếm va chạm, hai luồng sức mạnh đồng thời bùng nổ.

Rầm rầm!!

Một tiếng vang thật lớn, đất rung núi chuyển, dưới luồng sức mạnh khủng bố, Vân Triệt bị đánh bay trong chớp mắt. Toàn thân Lôi Thanh Liệt chấn động kịch liệt, thân thể bị nện thẳng xuống, hai chân khó khăn chạm đất, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn… sao có thể có sức mạnh đáng sợ như vậy!

Lôi Thanh Liệt kinh hãi trong lòng, nhưng còn chưa kịp thở một hơi, một luồng khí tức nguy hiểm đã đột nhiên ập xuống. Vân Triệt trên không trung toàn thân bốc cháy, mang theo tiếng phượng hoàng hót vang xé trời lao xuống, viêm ảnh phượng hoàng đỏ rực chói mắt.

Hai tròng mắt của Lôi Thanh Liệt trừng lớn, hoàn toàn không thể tin được Vân Triệt có thể phản kích nhanh như vậy ngay giữa không trung, lại còn trong trạng thái bị đánh bay. Viêm ảnh lao xuống nhanh chóng phóng đại trong mắt hắn, áp lực linh hồn này càng lúc càng kinh khủng. Hắn giơ Thương Hắc Hồn lên, trong lòng kinh hãi tột độ nhưng lại không dám đón đỡ, Thương Hắc Hồn mãnh liệt nện xuống đất, thân hình nhanh chóng lùi về phía sau.

Rầm!!

Hơn mười ngọn núi thấp gần đó bị san thành bình địa, một cột lửa phóng thẳng lên trời, cao đến vạn trượng.

Khoảnh khắc hỏa diễm bùng nổ, bóng dáng của Vân Triệt đã như sao chổi lao ra. Hắn không cho mình một chút thời gian thở dốc, Kiếm Kiếp Thiên đã lại nổ tung, Thiên Lang ảnh mang theo Phượng Hoàng hỏa diễm, đuổi theo Lôi Thanh Liệt.

Lôi Thanh Liệt hốt hoảng né tránh còn chưa kịp giữ vững thân hình, Thiên Lang ảnh đã gào thét lao tới. Con ngươi hắn phóng đại, huyền lực toàn thân dâng lên, dùng Thương Hắc Hồn gắt gao chống đỡ Thiên Lang ảnh, sau đó gầm lên một tiếng, mới khó khăn đánh văng sức mạnh của Thiên Lang Trảm… Nhưng ngay khi Thiên Lang ảnh tiêu tán, Vân Triệt đã như bóng ma đòi mạng, một kiếm bổ tới.

Lúc đến gần, đôi mắt kia rõ ràng hiện lên màu đỏ tươi đến đáng sợ.

Tên này…

Lôi Thanh Liệt đừng nói là thở dốc, ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có. Hắn hét lớn như để phát tiết, vội vàng dùng Thương Hắc Hồn chống đỡ.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm…

Rõ ràng là trọng kiếm khó khống chế nhất, lại điên cuồng bổ xuống như mưa rền gió dữ. Lôi Thanh Liệt luống cuống tay chân lùi lại chống cự, mỗi khi đỡ được một kiếm, đều cảm giác như bị núi cao hung hăng va phải, chấn động đến lục phủ ngũ tạng toàn thân như muốn vỡ nát. Ánh mắt Vân Triệt đỏ rực, hai tay rướm máu, nhưng khí thế cuồng bạo và kiếm thế lại không hề có dấu hiệu suy yếu, khiến Lôi Thanh Liệt chống đỡ càng lúc càng nguy hiểm.

Niềm vui sướng ban đầu khi tìm được “Lăng Vân” giờ đã hóa thành nỗi kinh hoàng ngày một sâu sắc. Nhưng trước những đòn công kích điên cuồng của Vân Triệt, lúc này đừng nói là phản kích, ngay cả việc né tránh Lôi Thanh Liệt cũng không thể làm được.

Mỗi một kiếm Vân Triệt đều dốc hết toàn lực, mỗi một kiếm đều sẽ gây chấn thương cho chính bản thân hắn. Nhưng mà, trạng thái “Oanh Thiên” của hắn vốn không thể duy trì được lâu, quan trọng hơn là, Lôi Cuồng Phong dù sao cũng là một huyền giả Cảnh Thần Kiếp cấp năm cường đại, một kiếm kia tuy nện thẳng vào đầu hắn, nhưng nhiều nhất cũng chỉ lấy đi nửa cái mạng của hắn, chứ không đến mức khiến hắn toi mạng.

Nếu hắn đã hôn mê thì tốt nhất, còn nếu không, cho dù chỉ còn lại một nửa chiến lực, khi liên thủ với Lôi Thanh Liệt, tình hình sẽ ác liệt hơn gấp mấy lần.

Cho nên hắn phải đánh chết Lôi Thanh Liệt trong thời gian ngắn nhất… cho dù phải lấy mạng đổi mạng!

Theo thời gian duy trì trạng thái Oanh Thiên, gánh nặng trên cơ thể Vân Triệt càng lúc càng lớn. Lôi Thanh Liệt chỉ có thể chống cự, không có sức phản kích, nhưng hắn lại vì chính sức mạnh của mình mà toàn thân đều bị thương tổn.

Sắc mặt Lôi Thanh Liệt càng lúc càng trắng bệch, càng lúc càng sợ hãi, hai tay nắm chặt Thương Hắc Hồn máu chảy như suối, nhưng đã bắt đầu không còn cảm thấy đau đớn.

Mà đúng lúc này, một tiếng gầm giận dữ từ xa truyền đến:

- Lăng Vân… Ta muốn giết ngươi!!

Một bóng người phóng lên trời, giống như mãnh thú phát điên, mang theo sát khí ngút trời lao tới.

Lôi Cuồng Phong!

Miệng và mặt hắn đầy máu, trông vô cùng chật vật thê thảm, nhưng huyền khí trên người lại đang sôi trào, tuy có chút hỗn loạn nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi.

Sắc mặt Vân Triệt thay đổi, động tác trên tay cũng thoáng chậm lại.

Lôi Thanh Liệt vốn đã gần kề bờ vực sụp đổ cuối cùng cũng chờ được đến khoảnh khắc phản kích này. Tất cả kinh hãi trong nháy mắt hóa thành sự hung ác gấp mấy lần, trên Thương Hắc Hồn đột nhiên bắn ra sáu luồng lôi quang màu đen, mang theo khí tức vô cùng khủng bố bắn thẳng đến ngực Vân Triệt.

Mà gần như cùng lúc đó, Kiếm Kiếp Thiên của Vân Triệt cũng mãnh liệt bổ xuống… hắn không tránh không né sáu luồng lôi quang đoạt mệnh kia, mà nghênh đón thẳng… Rõ ràng là muốn liều mạng!

Con ngươi Lôi Thanh Liệt co rụt lại, nhưng ngay lập tức chuyển thành vẻ dữ tợn:

- Chết đi!!!

Xoẹt!!

Sáu luồng lôi quang màu đen nhằm thẳng vào Vân Triệt. Thân trên Vân Triệt ngửa ra sau, trước ngực nổ tung sáu lỗ máu, nhưng không có luồng nào xuyên thủng cơ thể hắn. Cảnh tượng này khiến con ngươi đang co rút của Lôi Thanh Liệt lại đột nhiên phóng đại, không dám tin vào mắt mình… Một kiếm toàn lực của Vân Triệt cũng vào lúc này hung hăng nện xuống người hắn.

Rầm––––

- Oa a a a!!

Lôi Thanh Liệt hét thảm một tiếng, lồng ngực vỡ nát, cả người bay ra ngoài như một túi máu rách, máu tươi văng tung tóe như một cơn mưa rào.

Cũng vào lúc này, Lôi Cuồng Phong đã lao tới sau lưng Vân Triệt, Thương Hắc Hồn trong tay đã ngưng tụ tất cả sức mạnh của hắn.

Vân Triệt đột nhiên xoay người, hoàn toàn không để ý đến vết thương trên người, mặc cho máu tươi tuôn ra từ miệng vết thương, nghênh thẳng Lôi Cuồng Phong mà lên. Khi cách nhau mười trượng, lam quang đã từng đẩy Lôi Cuồng Phong vào vực sâu sợ hãi lại đột nhiên lóe lên.

Lĩnh vực Long Hồn!!

Mở Lĩnh vực Long Hồn hai lần liên tiếp trong thời gian ngắn, tác dụng chấn nhiếp của lần thứ hai tự nhiên không thể bằng lần đầu tiên, nhưng trạng thái lúc này của Lôi Cuồng Phong cũng không còn được như trước. Khi tiếng rồng ngâm rung trời vang lên, con ngươi của Lôi Cuồng Phong nháy mắt mất đi màu sắc, huyền khí trên người như nước lũ chảy ra, nhanh chóng tán loạn.

Vân Triệt tăng tốc xoay người, một kiếm đánh tới… Lôi Cuồng Phong khó khăn ngẩng đầu, trong miệng phát ra một tiếng gầm sợ hãi, run rẩy dùng Thương Hắc Hồn chắn trước người.

Bóng dáng của Vân Triệt vào lúc này đột nhiên biến mất, xuất hiện sau lưng Lôi Cuồng Phong như thể dịch chuyển tức thời, xoay người một kiếm, vô tình nện xuống đầu hắn.

Loảng xoảng!!

Trong tiếng va chạm cực lớn, kèm theo tiếng xương sọ vỡ nát rõ ràng đến chói tai, đầu óc Lôi Cuồng Phong nổ vang một tiếng, cả người ngã ngửa ra sau, đầu đập vào ngọn núi phía sau, nện xuống mặt đất một cái hố sâu chừng mười trượng.

Thân hình của Vân Triệt không hề dừng lại một khắc, vẫn mang theo huyền khí cuồng bạo, phi thân xuống theo.

Lôi Thanh Liệt bị một kiếm trọng thương, toàn thân đẫm máu. Hắn giãy giụa lật người lại, đã thấy Vân Triệt phi thân xuống, trong tay là thanh cự kiếm màu đỏ son như ác mộng kia.

- A!!

Lôi Thanh Liệt hoảng sợ gầm lên, Thương Hắc Hồn đã bị đánh bay, hắn theo bản năng giơ hai tay lên, chắn trước người.

Phụt rầm!!

Máu tươi từ trong miệng và trên người Lôi Thanh Liệt đồng thời bắn ra, Kiếm Kiếp Thiên xuyên qua hai tay hắn, rồi hung hăng đâm vào cơ thể hắn, lúc huyền khí bùng nổ, đã hủy nát lục phủ ngũ tạng của hắn thành một đống bầy nhầy.

Hai mắt Lôi Thanh Liệt lồi cả ra, đầu đập xuống đất, không còn động tĩnh.

Trạng thái “Oanh Thiên” giải trừ, huyền khí của Vân Triệt chợt giảm mạnh, thân thể lảo đảo, cuối cùng khuỵu xuống đất. Sau khi thở gấp hơn mười lần, hắn mới thoáng điều khí, che lại những vết thương trên người.

Sáu lỗ máu trước ngực trông rất đáng sợ, nhưng đều chỉ mới chạm đến xương. Cũng may hắn không sợ lôi điện, thứ có thể gây thương tổn cho hắn chỉ có huyền khí đơn thuần, bằng không, thương thế của hắn tuyệt đối nặng hơn bây giờ gấp mấy lần.

So với thương thế và huyền lực tiêu hao, gánh nặng tinh thần do liên tục mở Lĩnh vực Long Hồn hai lần còn nghiêm trọng hơn. Đầu óc hắn lúc này nặng trĩu như đeo chì, cơn buồn ngủ ập đến vô cùng mãnh liệt.

Tiếp tục thở dốc một hồi lâu, Vân Triệt mới đứng dậy, rút Kiếm Kiếp Thiên ra, loạng choạng bước về phía Lôi Cuồng Phong.

Giữa một cái hố lớn, Lôi Cuồng Phong nằm trong vũng máu đang lan rộng, trên đầu chi chít những vết nứt rợn người.

Mặt hắn toàn là máu, nhất là đôi mắt, đã hoàn toàn bị máu đặc che phủ, hẳn là không thể nhìn thấy gì nữa, nhưng hiển nhiên vẫn còn ý thức. Dường như cảm nhận được Vân Triệt đến gần, thân thể hắn bắt đầu run rẩy, trong miệng cũng phát ra những âm thanh yếu ớt.

Uy lực trọng kiếm của Vân Triệt vô cùng khủng bố, hắn lại bị Vân Triệt nện vào đầu hai kiếm. Dáng vẻ hiện giờ, tuy rằng còn giữ lại một hơi, nhưng chắc chắn không còn khả năng sống sót.

Vân Triệt không chém thêm một kiếm, hắn thở hổn hển nói:

- Nhớ chuyển lời của ta đến tông chủ các ngươi, nói cho hắn biết, ta chỉ cho hắn ba ngày!

- Đây là cơ hội duy nhất ta ban cho hắn!

Nói xong, Vân Triệt không ở lại, dùng một lớp băng đông cứng miệng vết thương, đề phòng khí huyết lưu lại có thể bị truy lùng, sau đó vận dụng chút huyền khí cuối cùng, nhanh chóng phi thân đi.

Đi về hướng đã đẩy Tiểu Mạt Lỵ đi, Vân Triệt nhanh chóng tìm thấy bóng dáng sặc sỡ đặc biệt dễ thấy kia của nàng, sau đó không đợi nàng mở miệng, một tay xách nàng lên, tăng tốc, bay nhanh về phía tây của Hắc Hồn sơn.

- Tỷ phu, hai người xấu kia đâu rồi? Chẳng lẽ bị tỷ phu đánh bại rồi sao? Wow! Tỷ phu thật lợi hại nha, cũng không phải vô dụng như người ta nghĩ.

- A! Tỷ phu, ngươi chảy nhiều máu quá, có đau không… Ưm! Bẩn chết đi được!

- Hả? Tỷ phu sao ngươi không nói chuyện vậy? Này này này… Nói mau đi!

- Ngươi còn không để ý đến ta, ta sẽ giận thật đấy! Lần trước ngươi bỏ ta lại chạy đi, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu!

“…” Vân Triệt không nói một lời, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

Đến khu vực phía tây Hắc Hồn sơn, lại bay thẳng một lúc lâu, cuối cùng đến một khu vực có thể đảm bảo an toàn, Vân Triệt ngừng lại, ném Tiểu Mạt Lỵ xuống đất không chút nương tay.

- Oa oa!

Tiểu Mạt Lỵ kêu đau một tiếng, đột ngột từ trên mặt đất nhảy dựng lên, vừa định tức giận thì lại bắt gặp ánh mắt có phần đáng sợ của Vân Triệt.

- Cho dù ta có xen vào chuyện của người khác, thì cuối cùng vẫn là ta đã cứu ngươi! Ngươi… tại sao lại muốn hại ta!

Mặt Vân Triệt trầm xuống, lạnh lùng nói.

Tiểu Mạt Lỵ ôm lấy chỗ bị ném đau trên người:

- Hại ngươi? Cái gì mà hại ngươi? Ta nào có hại ngươi? Ngươi cố ý ném đau ta, lại còn muốn mắng ta! Hu… Đau quá.

Sắc mặt Vân Triệt càng thêm đáng sợ, hắn chỉ tay ra phía sau, trầm giọng nói:

- Ngươi đừng giả bộ đáng thương! Nơi lúc trước là lãnh địa của Hồn Tông, trong khoảng thời gian này bọn họ vì bắt ta mà đã bố trí vô số huyền trận và lượng lớn mai phục ở đó, cho dù là ta đi vào cũng phải từng bước cẩn thận! Mà ngươi, trước đó một mình xuất hiện trong Hắc Hồn sơn đã cực kỳ không bình thường, lần này thế mà lại chẳng những xuyên qua khu phía tây của Hắc Hồn sơn, còn bình yên vô sự xâm nhập vào khu vực phía đông xa như vậy… Đây vốn không phải là năng lực mà ngươi có thể làm được.

- Hoặc là, bên cạnh ngươi luôn có người âm thầm bảo vệ, hoặc là, trên người ngươi mang theo huyền khí gì đó có thể ứng phó với tất cả. Ngươi thật sự coi ta là kẻ ngốc sao!

- Ta…

Vân Triệt lạnh giọng cắt ngang lời nàng sắp nói ra:

- Ngươi đừng giải thích! Ngươi có thân phận gì, lai lịch ra sao, ta không muốn nghe, cũng không hề có hứng thú, càng không muốn có quan hệ gì với ngươi! Ta chỉ biết ta đã cứu ngươi, mà ngươi lại cố ý gây ra tiếng động kinh động hai người kia, thiếu chút nữa đã hại chết ta… Ngươi có biết vừa rồi nguy hiểm đến mức nào không! May mà xung quanh không có người nào khác, nếu có thêm người thứ ba bị kinh động đuổi tới, hôm nay ta rất có khả năng sẽ chết ở đó, hiểu không!

Ánh mắt Tiểu Mạt Lỵ khẽ chớp, sau đó nhỏ giọng nói:

- Người ta không phải cố ý, chỉ là cái mũi đột nhiên hơi ngứa thôi mà… Hả? Ngươi đã nói ta cố ý, vậy tại sao còn phải cứu ta đi? Ngươi một mình, không phải dễ dàng chạy trốn hơn sao?

“…” Vân Triệt sững sờ một chút, qua một hồi lâu mới quát:

- Ta cứu ngươi… là để mắng một trận, hiểu chưa!!

Vân Triệt xoay người đi:

- Coi như ta lại xen vào chuyện của người khác. Lần sau gặp lại, cho dù ngươi sắp chết, ta cũng sẽ không xen vào chuyện của ngươi nữa, ngươi cũng đừng hòng có cơ hội trêu chọc ta nữa!

Nói xong, Vân Triệt không chút do dự phi thân lên.

- A! Không được đi, ta còn chưa nói xong mà! Này!!

Vân Triệt không hề để ý, trong nháy mắt đã bay đi rất xa.

“Hừ! Thật là, hung dữ như vậy.” Tiểu Mạt Lỵ bĩu môi, nhưng ngay lập tức đôi mắt lại sáng lên, đôi mày liễu xinh xắn cong lên: “Chỉ có điều dáng vẻ của hắn chơi thật vui! Hì hì…”

Trong tiếng cười vui vẻ, bộ trang phục sặc sỡ của cô bé khẽ bay theo gió nhẹ, hướng đi rõ ràng chính là hướng Vân Triệt vừa bay đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!