Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1094: CHƯƠNG 1091: LẠI THẤY TIỂU MẠT LỴ

Mấy ngày nay, Hắc Ám Giới dần dần lan truyền rất nhiều tin đồn kinh người, hơn nữa càng lúc càng rộng rãi, càng lúc càng dữ dội.

- Nghe nói hôm qua lại có mấy ngàn đệ tử Hồn Tông chết dưới tay Lăng Vân, mới nửa tháng mà Hồn Tông đã chết ít nhất năm sáu vạn đệ tử rồi. Hồn Tông ngày nào cũng huy động lực lượng quy mô lớn, nhưng đến một sợi tóc của Lăng Vân cũng không chạm tới được. Ta còn nghe nói, bọn họ đến cả mặt mũi Lăng Vân trông thế nào cũng không biết.

- Xì! Toàn nói bừa! Hồn Tông ít nhất đã bị Lăng Vân giết hơn mười vạn đệ tử, riêng ngày hôm qua đã chết không dưới năm vạn người, đúng là thây chất đầy đồng, máu chảy thành sông… Cháu trai của ông cậu ta chính là đệ tử Hồn Tông, hắn đã tận miệng nói với ta đấy. Bây giờ đệ tử Hồn Tông hễ nghe thấy cái tên “Lăng Vân” là run như cầy sấy.

- Rốt cuộc Lăng Vân này có lai lịch gì? Lần này Hồn Tông đúng là chọc phải Diêm Vương sống rồi.

- Tin tức mới nhất đây, ngay hôm nay, Hồn Tông đã hạ lệnh cấm! Tất cả đệ tử đều phải ở yên trong tông, không được ra ngoài, tin này cực kỳ chính xác! Đường đường Hồn Tông lại bị dọa cho phải rụt cổ như rùa, thật hả hê lòng người, sướng! Ha ha ha ha!

- Suỵt! Nói nhỏ thôi, cẩn thận bị người của Hồn Tông nghe thấy.

- Đã bị dọa đến mức không dám ló đầu ra khỏi tổ, còn sợ cái gì nữa!

Hắc Hồn Tông vốn ác danh vang dội, một tay che trời ở Hắc Ám Giới, nay lại bị người ta liên tiếp giết hại lượng lớn đệ tử, còn bị ép đến mức phải hạ lệnh cấm, trong tông lòng người hoang mang. Đối với huyền giả Hắc Ám Giới mà nói, chuyện này không chỉ là hả hê. Ban đầu họ chỉ dám bàn tán sau lưng, dần dần càng thêm sôi nổi, đến khi tin tức Hồn Tông hạ lệnh cấm truyền ra thì càng như mở hội. Toàn bộ Hắc Ám Giới chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã dấy lên một bầu không khí náo nhiệt kỳ diệu… Cứ như ăn Tết vậy.

Mà cái tên “Lăng Vân” cũng sớm đã nhà nhà đều biết, như sấm bên tai.

Hắc Hồn Thần Tông.

Rầm!

Bàn đá bị một chưởng đập nát, sắc mặt Lôi Thiên Phong âm u như đáy nồi:

- Mấy tin tức này do ai truyền đi, thật nực cười!

- Chắc chắn là do tên Lăng Vân kia giở trò.

Lôi Thiên Cương lại lắc đầu:

- Không phải. Mấy ngày nay, Lăng Vân tuyệt đối không rời khỏi phạm vi ngàn dặm quanh đây. Hơn nữa chỉ bằng một mình hắn, cũng không thể nào trong thời gian ngắn như vậy lại đẩy dư luận đến mức này, nói không chừng hắn còn có đồng lõa! Đồng lõa này lại là người của Hắc Ám Giới!

- Chính xác hơn một chút… Mấy tin tức này dường như đều truyền ra từ Hắc Ám Thành, đồng lõa của hắn rất có thể là một thế lực nào đó ở Hắc Ám Thành, hơn nữa quy mô tuyệt đối không nhỏ!

- Tổng đường chủ nói có lý! Chỉ là ta nhất thời không nghĩ ra, thế lực tông môn nào ở Hắc Ám Giới lại có lá gan lớn như vậy!

Lôi Thiên Phong tức giận nói:

- Đừng nói những chuyện vô dụng này! Bắt được Lăng Vân, lũ dân đen này tự khắc sẽ câm miệng! Nếu hắn thật sự có đồng lõa ở Hắc Ám Giới, vậy thì cho chúng chết không có đất chôn!

Ánh mắt Lôi Thiên Phong âm u đến đáng sợ:

- Còn nửa tháng nữa! Ta không cần biết các ngươi dùng thủ đoạn gì, nhất định phải tìm ra hắn cho ta! Ta muốn tự tay bóp nát xương cốt toàn thân hắn, để hắn sống không bằng chết!

Đại trưởng lão Hồn Tông Lôi Thiên Độ nói:

- Xét theo thủ đoạn của Lăng Vân trong mấy ngày nay, những người hắn ra tay đều là đệ tử Thần Kiếp Cảnh trở xuống, mà không dám động đến người Thần Kiếp Cảnh, chứng tỏ huyền lực của hắn không quá cao. Mỗi lần đệ tử bị giết, tối đa không quá hai trăm người, lại không hề để lại bất kỳ dấu vết nào. Tổng hợp những điều này, có thể thấy tu vi huyền lực của hắn không cao, nhưng cực kỳ am hiểu ẩn nấp, mà điều kinh người nhất chính là tinh thần lực của hắn…

- Mấy ngày nay ta đã tra cứu điển tịch, tìm được không ít ghi chép về việc dùng tinh thần lực giết người vô hình, nhưng thủ đoạn này rất khó tu thành, rủi ro cũng rất lớn, hơn nữa toàn bộ đều đến từ chân thần truyền thừa của tinh giới thượng vị và trung vị. Vô Tâm Tịnh của Bồ Đề Thiện Giới dùng nguyền rủa trong nháy mắt xóa đi ý thức của tất cả mọi người, Viêm Thần Giới có một lĩnh vực đặc thù có thể dung hợp hỏa diễm hồn lực để đốt cháy linh hồn kẻ địch trên phạm vi lớn, Băng Hồn Tuyệt Vực của Tây Thần Vực Thanh Long Giới càng là…

Lôi Thiên Phong thô bạo ngắt lời:

- Ta không muốn nghe những lời vô dụng này! Cho dù Lăng Vân không đến từ Tịnh Nguyệt Giới, cũng tuyệt đối không xuất thân từ tinh giới trung vị hay thượng vị, nếu không đã chẳng phải lén lén lút lút như vậy. Ta chỉ muốn biết, các ngươi còn bao lâu nữa mới bắt được hắn!

Lôi Thiên Cương thận trọng nói:

- Chuyện này… Tông chủ, đêm qua ta đã sắp xếp sáu mươi bốn đường chủ chia thành hai trăm đội, mỗi đội có ít nhất hai Thần Kiếp Cảnh tọa trấn, sau đó thừa dịp đêm tối mai phục ở những nơi Lăng Vân có khả năng xuất hiện nhất, có lẽ… sẽ có thu hoạch.

Hai câu sau, Lôi Thiên Cương rõ ràng không đủ tự tin, lại nói tiếp:

- Nhưng phương pháp tốt nhất vẫn là tìm được người nhà hoặc nhược điểm của Lăng Vân để ép hắn lộ diện. Chỉ là Tịnh Nguyệt Giới dù sao cũng không phải Hắc Ám Giới, lãnh thổ lại lớn hơn Hắc Ám Giới mấy lần, người phái đi đã mấy ngày đêm không nghỉ truy tìm, hiện vẫn chưa có kết quả. Tông chủ yên tâm, tin rằng mấy ngày nữa chắc chắn sẽ có tin tốt.

Từng chữ Lôi Thiên Phong thốt ra đều mang theo sát khí khiến người ta kinh hãi:

- Tốt nhất là như vậy. Bằng không, nửa tháng sau Thần Vũ Giới giáng tội, ta không yên, các ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn!

––––––––––

Hắc Hồn sơn mạch.

Lôi Cuồng Phong, Lôi Thanh Liệt, hai đại phó đường chủ của đường thứ ba mươi sáu Hồn Tông. Đêm qua, bọn họ phụng mệnh lệnh của Lôi Thiên Cương, mang theo trăm đệ tử tinh anh của đường thứ ba mươi sáu, thừa dịp đêm tối và sương mù dày đặc lặng lẽ đến Hắc Hồn sơn, phân tán ẩn nấp trong bụi cỏ khô, sau đó toàn lực thu liễm khí tức, đồng thời hạ lệnh tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Trong bóng tối và tĩnh lặng, bọn họ đã đợi cả một đêm.

Tuy có hơi giống ôm cây đợi thỏ, nhưng bọn họ đã bị giày vò nửa tháng mà đến cái bóng của đối phương cũng chưa thấy, nên không nghĩ ra được phương pháp nào tốt hơn.

Nắng sớm dần lên, sương mù xám cũng bắt đầu tan đi. Không ngoài dự đoán, bọn họ lại canh một đêm công cốc. Dù vậy, Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt vẫn ngồi yên tại chỗ, cho đến khi trời sáng hẳn, sương mù tan hết, hai người mới truyền âm cho nhau rồi nhảy ra khỏi bụi cỏ.

- Thu đội, về tông!

Lôi Cuồng Phong gầm lên một tiếng.

Thế nhưng, đáp lại hắn là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Khí tức của tất cả đệ tử vẫn còn đó, nhưng tiếng gầm của hắn lại không nhận được một lời hồi đáp nào.

Sắc mặt Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt đột nhiên biến đổi. Lôi Cuồng Phong vội vàng bay lên không, một chưởng đánh xuống, bụi cỏ trong phạm vi vài dặm xung quanh lập tức bị hất tung lên… Cùng bị hất lên còn có thi thể của những đệ tử mà họ mang theo.

Rầm rầm rầm rầm…

Thi thể của các đệ tử Hồn Tông rơi xuống lả tả như bánh chẻo, tất cả đều trợn trừng hai mắt, vô hồn vô thần, trông như đã chết, nhưng kỳ lạ là khí tức của bọn họ vẫn còn nguyên.

Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt đồng thời sững sờ tại chỗ. Dù trước đó đã từng trải qua chuyện tương tự, nhưng Lôi Cuồng Phong vẫn cảm thấy toàn thân lạnh toát. Còn Lôi Thanh Liệt, cho dù số lượng đệ tử Hồn Tông tử vong có nhiều hơn gấp bội cũng không thể nào kinh hãi bằng cảnh tượng trước mắt.

- Lẽ nào… thật sự… thật sự có quỷ sao?

Thân là phó đường chủ một đường của Hồn Tông, giọng Lôi Thanh Liệt vậy mà lại run rẩy.

Đúng lúc này, một luồng huyết khí mong manh từ phía trước truyền đến. Lôi Cuồng Phong thoáng nhận ra, bước nhanh tới trước, nhấc thi thể một tên đệ tử lên, trên lưng hắn rõ ràng có mấy chữ bằng máu rất nhỏ:

“Trở về nói cho Lôi Thiên Phong, ta cho hắn ba ngày, tự phế huyền công và tứ chi để tạ tội! Bằng không, ta sẽ khiến hắn hối hận cả đời!”

“–– Lăng Vân.”

- Quả… quả nhiên là Lăng Vân!

Lôi Thanh Liệt vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi tột độ.

Mà Lôi Cuồng Phong cũng có sắc mặt âm u:

- Vết máu vẫn chưa khô hẳn, hắn chắc chắn ra tay không lâu, điều đó có nghĩa là hắn không thể đi xa được! Chúng ta mau tìm!

Hai đại phó đường chủ lập tức bay vút lên không, phóng thích linh giác, ánh mắt quét loạn… Tất cả mọi người của Hồn Tông đều cho rằng “Lăng Vân” nhất định có năng lực ẩn nấp khí tức cực mạnh, hơn nữa lại gian trá cẩn thận, chỉ ra tay sau khi đã xác nhận an toàn tuyệt đối, xong việc liền lập tức cao chạy xa bay… Nhưng bọn họ có nằm mơ cũng không thể ngờ, Vân Triệt không những có thể che giấu khí tức một cách hoàn hảo, mà còn có thể che giấu hoàn toàn cả bóng dáng.

Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, đến từ Băng Hoàng viễn cổ, là huyền kỹ thần đạo có cấp bậc còn cao hơn cả Băng Hoàng Phong Thần Điển. Ngay cả Mộc Huyền Âm cũng không thể tu luyện đến cảnh giới đại viên mãn có thể ẩn mình, làm sao huyền giả của một tinh giới hạ vị có thể nhận ra được.

Xa xa, một bóng người vô hình nhìn chằm chằm vào hai kẻ đang bay loạn như ruồi không đầu trên không trung, cười lạnh một tiếng, rồi không nhanh không chậm đi về hướng tây. Tầm mắt và linh giác của hai đại phó đường chủ Hồn Tông chỉ lướt qua chỗ hắn mà không hề dừng lại chút nào.

Sau khi đã cách một khoảng đủ an toàn, Vân Triệt mới khẽ vận huyền lực, tăng tốc, bóng dáng cũng theo đó hiện ra.

“Bước đầu tiên đã hoàn thành gần xong, nên tặng cho Hồn Tông món quà lớn thứ hai rồi.” Bàn tay Vân Triệt đặt lên ngực, khẽ nói: “Hòa Lâm, ta nhất định… sẽ khiến bọn chúng phải trả lại vạn lần nợ máu đã gây ra cho Mộc Linh tộc các ngươi!”

Nhưng hắn vừa mới hiện hình, chuẩn bị tăng tốc bay đi thì bỗng nhiên cảm nhận được một khí tức mỏng manh nhưng quen thuộc ở phía trước.

Khí tức này… Lẽ nào?

Bóng dáng hắn nhanh chóng lướt tới, ánh mắt xuyên qua một lùm cây, liền thấy một bóng người nhỏ nhắn đang tung tăng đi tới, mặc một chiếc váy dài sặc sỡ vô cùng bắt mắt.

Rõ ràng là Tiểu Mạt Lỵ!

Sao nàng lại ở đây?

Không biết có phải trùng hợp hay không, ngay lúc Vân Triệt nhìn thấy nàng, Tiểu Mạt Lỵ cũng vừa khéo ngẩng đầu lên, thoáng thấy Vân Triệt, đôi mắt nàng lập tức sáng rỡ.

Không ổn! –– Trong lòng Vân Triệt thầm kêu, vội vàng lao xuống, nhưng đã không kịp, một tiếng gọi ngọt ngào cực kỳ dễ nghe đã vang lên trong sơn cốc.

- Tỷ phu, ta ở đây!

Mặc dù Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt ở rất xa, nhưng họ đang trong trạng thái linh giác hoàn toàn phóng thích, mà tiếng gọi của Tiểu Mạt Lỵ lại trong trẻo như tiếng thủy tinh va vào nhau, cho dù hai người không cảnh giác cũng đủ nghe thấy.

Vân Triệt lao xuống như chim ưng, một tay ôm lấy Tiểu Mạt Lỵ, tay phải bịt chặt môi nàng, dùng Lưu Quang Lôi Ẩn khóa lại khí tức của nàng trong nháy mắt, sau đó bay sát mặt đất, lao vào khe hẹp giữa hai khối đá khổng lồ ngoài tầm mắt.

- Không được lên tiếng!

Vân Triệt nghiến răng, dùng huyền khí khóa lại hành động của nàng để phòng nàng giãy giụa, dùng Lưu Quang Lôi Ẩn khóa khí tức, bàn tay vẫn không yên tâm mà bịt chặt miệng mũi nàng.

“…” Tiểu Mạt Lỵ không thể nhúc nhích, càng không thể phát ra âm thanh, chỉ biết mở to đôi mắt vô tội.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chẳng bao lâu sau, Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt mang theo hai luồng khí như gió bão bay tới, đáp xuống chính xác vị trí lúc trước của họ.

- Hình như là giọng của một cô bé, sao lại đột nhiên biến mất rồi?

- Cô bé đó rõ ràng đang gọi ai đó… Chắc chắn ở ngay gần đây, mau tìm ra!

Toàn thân Vân Triệt như bị đóng băng, không dám cử động dù chỉ một chút.

Lưu Quang Lôi Ẩn cộng thêm Đoạn Nguyệt Phất Ảnh hai tầng ẩn nấp, cho dù hai người kia có đến gần trong vòng mười trượng, hắn cũng có đủ tự tin không bị phát hiện. Nhưng đó là bản thân hắn! Lưu Quang Lôi Ẩn có thể dùng trên người khác, nhưng Đoạn Nguyệt Phất Ảnh thì không thể! Chỉ dựa vào Lưu Quang Lôi Ẩn, đối mặt với người có huyền lực cao hơn mình cả một đại cảnh giới, hắn quyết không dám đảm bảo không bị phát hiện… chính xác hơn là Tiểu Mạt Lỵ không bị phát hiện.

Tuy nhiên, vận may dường như không tệ, Lôi Cuồng Phong và Lôi Thanh Liệt một người đi về phía nam, một người đi về phía tây, dần dần cách xa bọn họ.

Vân Triệt thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn liếc nhìn Tiểu Mạt Lỵ đang trợn tròn mắt với vẻ tội nghiệp, thấp giọng nói:

- Hai người kia đang đuổi giết ta, nếu bị họ phát hiện, cả hai chúng ta chắc chắn sẽ chết, hiểu chưa? Cho nên không được nói chuyện, thở mạnh cũng không được. Nếu nghe rõ thì chớp mắt một cái.

“…” Tiểu Mạt Lỵ rất cố sức chớp mắt liên tiếp mấy cái.

Lúc này Vân Triệt mới từ từ thu tay lại, duy trì Lưu Quang Lôi Ẩn, chuẩn bị đưa Tiểu Mạt Lỵ lặng lẽ rời đi.

Tiểu Mạt Lỵ quả nhiên không lên tiếng, nàng tủi thân liếc Vân Triệt một cái, đưa tay xoa xoa cái mũi có vẻ bị đau, sau đó…

- Hắt xì!

Một tiếng hắt hơi vô cùng vang dội, khiến tóc gáy toàn thân Vân Triệt dựng đứng cả lên.

- Chết tiệt!

Vân Triệt không chút do dự, một tay tóm lấy Tiểu Mạt Lỵ, huyền khí toàn thân bùng nổ, liều mạng bỏ chạy.

Và cũng ngay lúc đó, hai luồng khí tức cường đại như dây xích trói hồn, gắt gao khóa chặt trên người hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!