Tại Hắc Hồn Thần Tông.
Lôi Cuồng Phong mang theo xác chết của đệ tử, một mạch chạy như điên về tông môn, lòng vẫn còn kinh hãi. Là phó đường chủ của một phân đường trong Hồn Tông, hắn cũng là một đại nhân vật có tiếng ở Hắc Gia Giới, nhưng chưa bao giờ trải qua chuyện quỷ dị và đáng sợ đến thế.
Vừa đến tổng đường, hắn thoáng thấy một người đang đi tới từ phía đối diện, bước chân bất giác vội vã hơn.
Người nọ thân hình ục ịch, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, gương mặt không chút biểu cảm nhưng lại toát ra uy áp khiến người ta run sợ. Khi hắn bước tới, một cảm giác áp bức đáng sợ như hình với bóng bám riết lấy, đó là khí tức khủng bố thuộc về Thần Linh cảnh. Bất cứ nơi nào hắn đi qua, đệ tử thủ vệ trong tông đều vội vàng cúi đầu hành lễ.
Lôi Thiên Cương, tổng đường chủ đường thứ sáu mươi bốn của Hắc Hồn Thần Tông, em họ của tông chủ Lôi Thiên Phong, có địa vị ngang hàng với các trưởng lão trong Hồn Tông. Huyền lực của y cao tới Thần Linh cảnh trung kỳ, là một nhân vật tuyệt đỉnh khiến người ta nghe danh đã biến sắc, trong tông ngoài tông, không một ai dám trêu vào.
- Tổng đường chủ!
Lôi Cuồng Phong bước nhanh đến trước mặt Lôi Thiên Cương.
Nhìn thấy thi thể trên tay Lôi Cuồng Phong, Lôi Thiên Cương cau mày:
- Xảy ra chuyện gì?
- Tổng đường chủ, hôm nay thuộc hạ vốn ở Hắc Hồn sơn thay mặt đường chủ giám sát cuộc khảo hạch lựa chọn đệ tử, nhưng mà… Toàn bộ một trăm đệ tử đều đã bỏ mạng trong Hắc Hồn sơn.
Lôi Cuồng Phong vừa nói, vừa không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán.
Lôi Thiên Cương giận dữ:
- Cái gì!? Lại có kẻ dám ám toán đệ tử Hồn Tông ta? Là ai làm?
Lôi Cuồng Phong nói:
- Thuộc hạ không biết. Khi thuộc hạ phát hiện, bọn họ đã chết hết. Chuyện xảy ra trong vòng chưa đầy một canh giờ, thuộc hạ ở cách đó không xa nhưng lại không hề phát giác.
- Ngươi nói cái gì?
Lôi Thiên Cương cau mày, hiển nhiên không tin lời của Lôi Cuồng Phong.
Lôi Cuồng Phong đặt thi thể trong tay xuống:
- Không chỉ có vậy, dáng vẻ của những đệ tử này khi chết đều cực kỳ quỷ dị, có người đầu lìa khỏi cổ mà không hề có dấu vết giãy giụa. Mà phần lớn đệ tử lại… biến thành những cái xác sống như thế này.
Lôi Thiên Cương ngồi xổm xuống, đặt tay lên “thi thể”, sau đó chân mày nhíu chặt, lại đưa tay nắm lấy thiên linh của xác chết, hồi lâu sau mới chậm rãi đứng dậy, sắc mặt âm u bất định.
- Tổng đường chủ, hắn rốt cuộc chết vì sao?
Lôi Cuồng Phong hỏi.
Ánh mắt Lôi Thiên Cương u ám, trầm giọng nói:
- Nơi phát hiện những thi thể này cách ngươi bao xa?
- Xa nhất cũng không quá năm mươi dặm.
Lôi Cuồng Phong đáp. Việc những đệ tử kia mới đi xa như vậy cũng có nghĩa là, e rằng cuộc khảo hạch mới bắt đầu chưa đến một khắc đồng hồ, bọn họ đã chết hết cả rồi.
- Hừ, nếu những gì ngươi nói là thật, trong khoảng cách ngắn như vậy mà có thể khiến một trăm đệ tử chết không một tiếng động, lại làm cho ngươi không hề phát hiện… E rằng ngay cả ta cũng không làm được!
Lôi Cuồng Phong kinh hãi trong lòng:
- Thuộc hạ không dám lừa gạt tổng đường chủ!
Sắc mặt Lôi Thiên Cương vẫn âm trầm như cũ:
- Tin là ngươi cũng không dám! Kiểu chết này lại càng kỳ quái, trên người không có bất kỳ nội thương ngoại thương nào, thậm chí mệnh mạch vẫn còn, giống như chết vì bị sưu hồn… Mà đệ tử này đã là Thần Hồn cảnh, hồn nguyên phòng ngự vững chắc, trừ phi chính hắn không phản kháng, nếu không cho dù là tông chủ muốn sưu hồn hắn cũng không thể nào làm được!
Da đầu Lôi Cuồng Phong run lên:
- Chẳng lẽ, thật sự là quỷ thần sao?
- Quỷ thần vớ vẩn!
Lôi Thiên Cương tức giận mắng, rồi đột nhiên hỏi:
- Đối phương thật sự không để lại dấu vết gì sao?
Lôi Cuồng Phong nhanh chóng lấy ra huyền ảnh thạch, phóng ra hình ảnh đã ghi lại từ trước:
- Câu nói này, chắc là do kẻ đó để lại.
Mười vạn Hắc Hồn mạng, huyết tế mộc linh hồn.
- Lăng Vân!?
Sắc mặt Lôi Thiên Cương đột nhiên thay đổi, y bỗng ngẩng đầu hét lớn:
- Lập tức thông báo các đường, mỗi đường cử ít nhất năm ngàn đệ tử, xuất phát lục soát ngọn núi ngay lập tức! Gặp được người sống, bắt lại ngay! Có thể đánh trọng thương đến tàn phế, nhưng nhất định phải bắt sống!
Lôi Cuồng Phong kinh ngạc, tuy rằng có nhiều đệ tử Hồn Tông bị ám sát, nhưng quy mô lục soát núi như thế này thật sự có chút khoa trương:
- Tổng đường chủ, Lăng Vân này rốt cuộc là người phương nào…
Lôi Thiên Cương trầm giọng nói:
- Đừng hỏi nhiều! Ngươi có biết vì sao tông chủ lại đột nhiên tự mình khởi hành đến Hắc Gia thành trong đêm không? Thật không ngờ, hắn thế mà lại tự mình tìm đến cửa… Mười vạn Hắc Hồn mạng? Ha, khẩu khí thật đúng là ngông cuồng! Ngươi còn ngây ra đó làm gì, mau đi đi! Nhớ kỹ, nhất định phải bắt sống!
- Vâng!
Lôi Cuồng Phong lĩnh mệnh rời đi.
Lôi Thiên Cương cầm lấy truyền âm ngọc, truyền âm nói:
- Tông chủ, không cần đến Hắc Gia thành nữa, Lăng Vân đã tự mình tìm đến cửa rồi!
––––––––––––
Hắc Hồn Thần Tông nhất thời trở nên huyên náo, hơn mười vạn đệ tử Hồn Tông tuôn ra như thác lũ, tiến về phía dãy núi Hắc Hồn. Một lần huy động gần một phần mười đệ tử của tổng tông để lục soát núi, đây tuyệt đối là lần đầu tiên trong lịch sử, hơn nữa lại không hề có điềm báo trước.
Dãy núi Hắc Hồn vốn có rất nhiều huyền thú nguy hiểm, số huyền giả tiến vào đã ít, chứ đừng nói đến việc xâm nhập sâu. Mà phía đông dãy núi thuộc về Hồn Tông, trừ phi chán sống, nếu không huyền giả Hắc Gia Giới dù có thêm mười lá gan cũng tuyệt đối không dám đến gần.
Vì vậy, cuộc lục soát quy mô lớn này kéo dài cho đến khi trời tối, ngoài việc kinh động vô số huyền thú, họ không tìm thấy nửa bóng người.
Màn đêm buông xuống, một tầng sương mù màu xám dày đặc dần dần bao phủ toàn bộ dãy núi Hắc Hồn.
Đội ngũ lục soát núi lần lượt trở về tông môn mà không thu hoạch được gì, báo cáo kết quả với Lôi Thiên Cương.
- Tổng đường chủ, lục soát cả một ngày, đừng nói là bóng người, ngay cả dấu vết của người ngoài cũng không tìm thấy.
Người nói chuyện liếc nhìn Lôi Cuồng Phong:
- Lôi Cuồng Phong, những gì ngươi nói có thật không?
Lôi Cuồng Phong tức giận nói:
- Chuyện này mà ta dám đem ra đùa sao! Tổng đường chủ, chắc hẳn sau khi ám toán, hắn đã lập tức bỏ trốn rồi. Chỉ có điều, chỉ cần hắn không rời khỏi Hắc Gia Giới, tuyệt đối không thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta.
- Xem ra chắc chắn là đã chạy thoát, uổng công ta còn tưởng hắn thật sự muốn lấy mười vạn mạng của Hồn Tông ta. Tông chủ cũng sắp trở về rồi, đợi tông chủ về rồi bàn tiếp.
Lôi Thiên Cương quét mắt nhìn các đường chủ, bỗng nhiên nói:
- Sao lại thiếu một người? Đường thứ mười một đâu?
- Tổng đường chủ!
Lôi Thiên Cương vừa dứt lời, một giọng nói dồn dập từ bên ngoài truyền vào, sau đó, một nam tử trung niên vội vã xông vào, chính là Lôi Chuyết, một trong những phó đường chủ của đường thứ mười một.
Vẻ mặt của hắn khiến mọi người cau mày, Lôi Thiên Cương trầm giọng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Tổng đường chủ, thuộc hạ dẫn đệ tử trở về tông môn, lúc kiểm kê nhân số lại phát hiện thiếu mất một trăm sáu mươi người. Thuộc hạ lập tức sai người quay lại Hắc Hồn sơn… Vừa rồi nhận được tin, đã tìm thấy hơn bảy mươi thi thể, mà dáng vẻ khi chết của bọn họ, giống hệt như lời Lôi Cuồng Phong đã miêu tả! Những đệ tử khác chưa tìm được, e rằng cũng đã gặp độc thủ rồi.
- Cái… gì!?
Không khí trong đại sảnh đột nhiên thay đổi, các đường chủ đều lộ vẻ khiếp sợ… và cả một chút hoảng sợ.
Hơn mười vạn đệ tử, còn có gần hai trăm phó đường chủ thậm chí đường chủ dẫn dắt, không phát hiện ra bất cứ dấu vết gì… lại lặng lẽ chết đi hơn một trăm đệ tử. Hơn nữa nhìn phản ứng của Lôi Chuyết, lúc trước hắn rõ ràng không hề phát hiện ra điều gì.
Một luồng khí lạnh lan tỏa trong cơ thể tất cả mọi người.
- Xảy ra chuyện gì!
Người còn chưa đến, giọng nói uy nghiêm mang theo uy áp tựa lôi đình đã đè nặng lên tâm hồn mỗi người.
Ngoài cửa đại sảnh, một người trung niên mặc hắc y đang chậm rãi bước vào, ngực áo in hình một con hắc xà quấn quanh tia sét, miệng há to dữ tợn. Đi theo sau là bốn người mặc hắc y tương tự.
Sự xuất hiện của hắn khiến cho không khí trong cả đại sảnh ngưng đọng, nặng nề như mây đen vần vũ.
Tổng tông chủ của Hắc Hồn Thần Tông, Đại Giới Vương của Hắc Gia Giới, cũng là người đứng trên đỉnh huyền đạo Hắc Gia Giới, nhân vật khủng bố duy nhất đạt tới Thần Vương cảnh.
Lôi Thiên Phong!
- Tông chủ!
Hắn vừa đến, mọi người vội vàng hành lễ, đầu cúi thật sâu, không một ai dám tự tiện ngẩng lên.
- Đứng lên đi… Thiên Cương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lôi Thiên Phong lướt mắt qua mọi người, nhàn nhạt hỏi.
Lôi Thiên Cương đứng dậy, nhanh chóng thuật lại chuyện xảy ra hôm nay một lần.
Ánh mắt Lôi Thiên Phong híp lại, khẽ ngẩng đầu:
- Lăng… Vân. Thật đúng là kỳ lạ. Hồn Tông ta còn chưa tìm hắn tính sổ, hắn thế mà lại chủ động đến gây phiền phức, còn tự xưng muốn lấy mười vạn mạng của Hồn Tông ta… Lý do chỉ vì mộc linh? Ha ha, xem ra tên tiểu tử này, e rằng là một kẻ điên.
- Tông chủ, Lăng Vân này xem ra không hề đơn giản như chúng ta dự đoán. Dáng vẻ của những đệ tử đã chết khiến ta nhớ tới những “ma nhân” trong ghi chép của Bắc Thần Vực. Nghe đồn loại ma nhân này ẩn nấp trong bóng tối, lặng lẽ đoạt đi linh hồn của người khác. Đương nhiên, người ở đó sẽ không rời khỏi Bắc Thần Vực, Lăng Vân tuyệt đối không thể nào đến từ nơi đó, chỉ là… có phần tương tự.
Lôi Thiên Cương nói.
Lôi Thiên Phong lạnh lùng nói:
- Bắt được hắn, tự nhiên sẽ biết hắn dùng thủ đoạn gì. Lăng Vân hiển nhiên đang ẩn náu trong Hắc Hồn sơn. Ngày mai, sáu mươi bốn đường toàn bộ xuất động, lục soát Hắc Hồn sơn, dù phải đào sâu ba thước cũng phải tìm ra hắn cho ta!
- Tông chủ, Lăng Vân này… rốt cuộc là ai?
Một đường chủ không nhịn được hỏi.
- Chuyện này các ngươi không cần biết nhiều. Chỉ cần biết, trên người hắn, có thứ mà Thần Vũ Giới muốn!
Lôi Thiên Phong âm trầm nói.
Ba chữ “Thần Vũ Giới” khiến sắc mặt các đường chủ kinh biến.
Lôi Thiên Phong hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra vẻ tàn bạo:
- Hơn nữa thứ này, vốn là do hắn cướp đi từ trong tay chúng ta. Thần Vũ Giới chỉ cho chúng ta một tháng! Nếu trong vòng một tháng không thể tìm lại “vật kia”, e rằng chúng ta sẽ gánh không nổi hậu quả!
- Nhớ kỹ… bắt sống!
Trong một đêm, toàn tông đều biết đến cái tên Lăng Vân này.
Sau ngày đầu tiên lục soát núi quy mô lớn, ngày hôm sau, quy mô lục soát núi còn lớn hơn ngày đầu tiên rất nhiều. Lần này, toàn bộ là người của sáu mươi bốn đường xuất động… Ở Hắc Hồn Thần Tông, sáu mươi bốn đường là tầng lớp cao nhất.
Thế nhưng, huy động nhân lực như vậy chỉ để tìm một người. Tất cả mọi người đều cho rằng đây sẽ chỉ là một trò mèo vờn chuột quá mức khoa trương, không ai ngờ rằng, đây chính là khởi đầu của một cơn ác mộng kinh hoàng.
Giống như ngày đầu tiên, bọn họ lục soát cả ngày mà ngay cả một bóng người cũng không gặp. Nhưng dần dần, khi tiến vào sâu hơn, họ lần lượt tìm thấy thi thể… Toàn bộ đều là thi thể của đệ tử Hồn Tông. Không ai nhìn thấy hay biết được họ đã chết như thế nào, trước khi tìm thấy họ, cũng không có bất kỳ khí tức hay âm thanh bất thường nào… Cứ như thể họ đột nhiên hồn bay phách lạc.
Một ngày trôi qua, họ không thu hoạch được gì, chỉ mang về hai trăm cái xác không hồn.
Ngày thứ ba cũng như thế.
Ngày thứ tư, Lôi Thiên Cương dẫn theo các đại đường chủ đích thân đến Hắc Hồn sơn. Bọn họ bay lượn trên không, dùng huyền lực đẩy linh giác đến cực hạn, nhưng sau vài canh giờ lại nhận được truyền âm suýt khiến bọn họ tức hộc máu:
- Tổng đường chủ! Toàn bộ đệ tử canh giữ bí cảnh sau núi đều đã chết, trạng thái khi chết giống hệt các đệ tử ở Hắc Hồn sơn… Rất có thể là Lăng Vân!
Lôi Thiên Cương gầm lên một tiếng giận dữ:
- Cái gì? Bí cảnh sau núi!! Chúng ta đi! Lăng Vân không ở đây!
Sau khi tìm kiếm thất bại ở Hắc Hồn sơn, họ lục soát từ đầu đến cuối khu vực sau núi, vẫn không thu hoạch được gì, nhưng những tin tức khiến người ta tê cả da đầu lại lần lượt truyền đến.
- Tổng đường chủ, hai trăm đệ tử từ Tử Trúc vực trở về sau khi chấp hành nhiệm vụ đã bị chặn giết trên đường, không một ai sống sót!
- Tông chủ! Nửa canh giờ trước, nhóm người nhận mật lệnh của ngài đi Hắc Gia thành đã… đã chết toàn bộ, thi thể được tìm thấy ở nơi cách tông môn chưa đến ba trăm dặm.
- Tổng đường chủ, con trai thứ và con trai thứ bảy của đường chủ đường thứ mười bảy, cùng với các hộ vệ của họ đã chết ở Hắc Hồn hà… Hẳn là vào khoảng nửa canh giờ trước.
- Ba canh giờ trước, nhóm đệ tử được phái đi vận chuyển tử lôi thạch đến nay vẫn chưa về, cũng không có tin tức gì, e rằng đã…
… …
… …
Những tin tức khiến người ta lạnh gáy nối đuôi nhau truyền về. Mỗi một ngày, đều có đệ tử Hồn Tông tử vong, hoặc biến mất. Sự việc xảy ra vào những thời điểm khác nhau, ở những khu vực khác nhau, nhưng đều ở gần khu vực của Hồn Tông, và người chết, người mất tích đều là đệ tử của Hồn Tông.
Ít thì vài người, nhiều thì vài trăm người!
Trong nửa tháng ngắn ngủi, tổng cộng đã có mấy ngàn đệ tử Hồn Tông thiệt mạng.
Nếu chỉ là chết đơn giản, trên dưới Hồn Tông cũng không đến mức kinh hoàng. Nhưng trong nửa tháng này, con số tử vong mỗi ngày một tăng, trong khi trên dưới Hồn Tông luôn không tiếc giá nào, có thể nói là điên cuồng tìm kiếm tung tích của Lăng Vân, chỉ hận không thể dốc toàn bộ lực lượng của tám trăm vạn đệ tử toàn tông.
Việc đệ tử Hồn Tông chết mỗi ngày không gián đoạn cũng có nghĩa là “Lăng Vân” chưa bao giờ rời khỏi phụ cận Hồn Tông. Thế nhưng Hồn Tông vốn một tay che trời ở Hắc Gia Giới, thế lực vô cùng khổng lồ, lại tìm kiếm như điên trên chính địa bàn của mình, nhưng chưa bao giờ chạm đến được bóng dáng của “Lăng Vân”.
Thậm chí, từ tông chủ, tổng đường chủ, cho đến đệ tử cấp thấp nhất, không một ai biết hắn trông như thế nào.
Thứ duy nhất họ biết, chỉ là cái tên “Lăng Vân”.
Mà mầm mống sợ hãi vô hình còn đáng sợ hơn cả ma thần hữu hình. Mỗi một ngày trôi qua, nỗi sợ hãi này lại tích tụ thêm, về sau, gần như không còn đệ tử nào dám tùy tiện bước ra khỏi tông môn. Còn những đệ tử phụng mệnh ra ngoài, mỗi một bước đi đều nơm nớp lo sợ… Toàn thân sau lưng đều lạnh toát, như thể có một đôi mắt tử thần đang lặng lẽ dõi theo mình.
Nửa tháng sau, Hồn Tông cuối cùng đã hạ một mệnh lệnh cấm túc nhục nhã nhất trong lịch sử: Toàn bộ người của Hồn Tông có tu vi từ Thần Kiếp cảnh trở xuống, nếu không được cho phép, không được tự ý rời khỏi tông môn nửa bước