Nơi bích quang chiếu đến, làn khói độc vốn lững lờ trôi bỗng nhiên trở nên náo động, sau đó nhanh chóng tiêu tán, tan rã từng tầng. Chỉ trong vài hơi thở, khu vực nửa trượng trước mặt Vân Triệt, sương mù xanh biếc đã hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại trọc khí u ám.
Vân Triệt cất bước tiến lên, tốc độ không hề chậm. Mỗi khi hắn tiến một bước, khói độc màu xanh đậm lại tan đi một bước, tầng này nối tiếp tầng khác, tựa như không ngừng bị một vết rách không gian vô hình cắn nuốt sạch sẽ.
Vẻ khinh thường trên mặt Nam Liệt đại đế cứng đờ, ba vị Đại Giới Vương không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt đều gắt gao dán chặt vào khối huyền thạch xanh biếc trong tay Vân Triệt.
Mảng khói độc này, bọn họ đã tự mình lĩnh giáo từ trước. Vân Triệt nói hắn có cách xua tan, cả ba người đều không tin, kể cả Mộc Bạch Mi. Chẳng qua, phong cách xử thế của ông ta khiến ông ta không dễ dàng bỏ qua bất kỳ khả năng nào. Không ngờ, bọn họ lại được chứng kiến một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi như vậy.
- Cái này…
Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.
- Tiểu huynh đệ, thần thạch trong tay ngươi là vật gì vậy? Lại có hiệu quả kỳ diệu đến thế!
Mộc Bạch Mi kinh ngạc thốt lên. Thân là vương một giới, bảo vật tầm thường quyết không thể khiến ông ta chấn động đến mức này.
Nam Liệt đại đế đã không cười nổi nữa, cùng Hàn Khoan nhìn chằm chằm vào Vân Triệt.
Vân Triệt vừa tỏ vẻ vui mừng, vừa vội vàng nói:
- Thưa Mộc đảo chủ, đây là vật sư tôn ban cho vãn bối lúc ra ngoài lịch lãm. Ngài nói vật này tích tụ lực lượng tinh lọc cực mạnh, ngoài ma độc của Nam Thần Vực ra, vạn độc trong thiên hạ đều có thể tinh lọc, đương nhiên cũng bao gồm cả khí độc. Vừa rồi nghe ba vị Giới Vương đại nhân nói loại độc này vô cùng lợi hại, trong lòng vãn bối còn có chút lo sợ, quả nhiên sư tôn chưa từng nói suông, thật quá tốt rồi.
- Sư tôn của ngươi? Hắn là nhân vật thế nào? Lúc trước ngươi nói ngươi xuất thân từ Hắc Gia giới, nhưng bổn vương lại chưa từng nghe nói Hắc Gia giới có vị cao nhân nào tinh thông độc đạo.
Mặt Nam Liệt đại đế trầm xuống.
- A… Vãn bối quả thực xuất thân từ Hắc Gia giới, nhưng từ nhỏ đã bái sư nơi khác, sư tôn cũng không phải người của Hắc Gia giới. Còn về thân phận của sư tôn… vì dính dáng đến rất nhiều ân oán, trước khi vãn bối đi lịch lãm, sư tôn đã dặn đi dặn lại, không được tiết lộ tục danh của ngài. Lệnh của sư tôn, đệ tử không dám không theo, kính xin ba vị Giới Vương đại nhân lượng thứ.
Vân Triệt vẻ mặt nghiêm trang, thành khẩn bịa chuyện.
Mộc Bạch Mi không hề nghi ngờ hay truy hỏi, mà chậm rãi gật đầu:
- Thì ra là thế. Chỉ cần có thể sở hữu thần vật như vậy, cũng đủ chứng minh sư tôn của ngươi tất là một kỳ nhân.
Tốc độ dưới chân Vân Triệt nhanh hơn, khói độc phía trước bị trừ khử từng tầng:
- Tạ lời khen của Mộc đảo chủ. Chỉ có điều, huyền thạch tinh lọc này cũng không thể gọi là kỳ vật gì. Sư tôn từng nói, nó chỉ có thể sử dụng một lần, đợi lực lượng tinh lọc phóng thích hết, nó sẽ hóa thành một tảng đá phàm vô dụng.
- Ồ, vậy thì thật đáng tiếc.
Mộc Bạch Mi đáp, cũng không biết có tin hay không.
Đi về phía trước được năm sáu dặm, ánh sáng của “Đá tinh lọc” trong tay Vân Triệt bắt đầu trở nên ảm đạm rõ rệt. Đúng lúc này, khói độc phía trước đột nhiên trở nên mỏng manh. Theo Vân Triệt tiến thêm vài bước, sương mù màu xanh đậm trước mắt bỗng chốc hoàn toàn biến mất. Phía trước không còn là thông đạo hun hút không thấy điểm cuối, mà là một cánh cửa đá vô cùng nặng nề.
Vân Triệt vui mừng hô lên:
- Thành công rồi! May mà mảng khí độc này cũng không quá dài. Cửa đá trước mắt này chắc là cửa ra… à không, là cửa vào.
Khu vực vài dặm, đối với huyền giả Thần Đạo mà nói chỉ là một khoảng cách ngắn, nhưng đối với khu vực khói độc đáng sợ này, nó lại là một rãnh trời mà ba vị Thần Vương không thể vượt qua.
Cứ như một kỳ tích từ trên trời giáng xuống, dựa vào một huyền giả trẻ tuổi chỉ mới Thần Hồn cảnh mà xuyên qua được khu vực khói độc. Trên mặt ba vị Đại Giới Vương vẫn ung dung thản nhiên, nhưng trong mắt đồng thời lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Sau cánh cửa đá phía trước, rất có thể chính là nơi cất giấu hoàng tiên thảo!
Trải qua bao trắc trở, cuối cùng cũng đến thời khắc thu hoạch.
Nhưng bọn họ lại không kích động tiến lên, ngược lại còn dừng bước. Ba ánh mắt đồng thời lướt qua “Đá tinh lọc” đã mất đi ánh sáng trên tay Vân Triệt.
- Tiểu huynh đệ, có thể cho bổn vương xem qua thần thạch trong tay ngươi được không? Ha ha, thần thạch như thế, bổn vương thật sự tò mò không chịu nổi.
Mộc Bạch Mi nói với vẻ ôn hòa, trong lời nói tuyệt không có ý ép buộc.
Vân Triệt nghe vậy, vội vàng nói:
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Nói rồi, hắn không chút do dự đưa khối huyền thạch cho Mộc Bạch Mi, vẻ mặt lại có phần ảm đạm:
- Tuy đã thành công tinh lọc khí độc, nhưng lực lượng tinh lọc của nó dường như cũng vừa vặn tiêu hao hết. Dù sao cũng là vật sư tôn ban cho…
Mộc Bạch Mi nhận lấy huyền thạch, huyền lực và linh giác khổng lồ nhanh chóng quét qua, một tia thất vọng thoáng qua nơi sâu trong đáy mắt… Bởi vì trong tay ông ta, đích thực là một khối huyền thạch bình thường không thể bình thường hơn nữa. Chút dị lực tinh thuần còn sót lại đã nhanh chóng tiêu tán, mà Vân Triệt cũng tuyệt đối không thể tráo đổi nó ngay dưới mí mắt của bọn họ.
Mộc Bạch Mi tin lời Vân Triệt, trả lại cho hắn:
- Quả thật có phần đáng tiếc. Chỉ có điều, trong địa cung này đã có thể sinh ra hoàng tiên thảo, vậy nhất định vẫn còn tồn tại rất nhiều cơ duyên khác, thu hoạch chắc chắn sẽ vượt qua tảng kỳ thạch này.
Vân Triệt gật đầu nói:
- Vãn bối cũng mong là như thế.
Hắn vừa định thu hồi huyền thạch, một giọng nói bá đạo đột nhiên vang lên:
- Để bổn vương xem nào!
Không chờ Vân Triệt đáp lại, tảng huyền thạch kia đã nháy mắt biến mất khỏi tay hắn, xuất hiện trong tay Nam Liệt đại đế. Nhìn thoáng qua, gã thất vọng hừ lạnh một tiếng, rồi ném trả lại cho Vân Triệt:
- Tuy đã là đồ bỏ đi, nhưng tốt xấu gì cũng là sư tôn ngươi ban cho, cứ thu lại đi.
Nói xong, gã sải bước đi tới cửa đá.
Thấy phản ứng của hai người, Hàn Khoan tự nhiên cũng không còn hứng thú với “Thần thạch”, nhanh chóng đi theo đến bên cạnh Nam Liệt đại đế.
Cửa đá cao vài trượng, tỏa ra khí tức cổ xưa vô cùng nặng nề. Mặc dù đã tồn tại từ rất lâu nhưng không hề bám bụi. Trên đó có những đường vân kỳ dị không theo quy tắc nào, nhưng cũng không có khí tức của huyền trận.
Có lẽ đã từng có, nhưng đã hoàn toàn biến mất trong dòng chảy của năm tháng.
- Xem ra không có phong ấn.
Quan sát một hồi lâu, Nam Liệt đại đế bỗng nhiên ra tay, một luồng huyền khí đánh thẳng vào cửa đá.
Rầm rầm!!
Không hề có trở ngại hay dị tượng nào như dự đoán. Dưới một chưởng mang tính thăm dò của Nam Liệt đại đế, cánh cửa đá nặng nề vỡ tan thành từng mảnh, đá vụn văng khắp nơi. Trước mắt bỗng trở nên quang đãng, ánh sáng rực rỡ chiếu vào thông đạo âm u, khiến cả bốn người đều sững sờ.
Nơi này là nơi sâu thẳm dưới lòng đất, vốn nên âm u không có ánh sáng, nhưng trước mắt lại sáng sủa như thế giới bên ngoài. Sau cánh cửa đá, không phải là cung điện hay tế đàn thượng cổ đổ nát, trọc khí trùng trùng, mà là một vùng xanh um rộng lớn vô ngần. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, thậm chí cả hương cỏ xanh cũng phả vào mặt. Làn gió nhẹ tươi mát khiến bốn người đã ngâm mình trong trọc khí hồi lâu đều cảm thấy tinh thần sảng khoái.
- Đây là… bí cảnh trong bí cảnh!?
Ba vị Thần Vương cũng kinh ngạc hồi lâu, Mộc Bạch Mi mới thấp giọng nói.
Huyễn Hải Cổ Cảnh vốn là một thế giới độc lập còn sót lại từ thời đại Chư Thần. Mà cảnh tượng trước mắt, vốn không phải là địa cung như dự đoán, mà rõ ràng là một thế giới độc lập khác!
Mở ra một thế giới độc lập bên trong một thế giới độc lập!
Cũng chính là tiểu thế giới tầng thứ ba!
- Không sai… Nhưng nó cũng không hoàn toàn độc lập. Khí tức nơi này chắc hẳn có sự tương liên với Huyễn Hải Cổ Cảnh ở một cấp độ pháp tắc nào đó, bằng không chúng ta cũng không thể thăm dò được sự tồn tại của hoàng tiên thảo.
Hàn Khoan chậm rãi nói.
- Ha ha ha ha, thật thần kỳ!
Nam Liệt đại đế cất tiếng cười dài, nhanh chân bước qua cửa đá. Mộc Bạch Mi và Hàn Khoan tự nhiên cũng không chậm hơn gã, lập tức đuổi theo.
Vân Triệt vừa định cất bước theo sau, bỗng nhiên chân mày khẽ động, hắn đột ngột xoay người, nhìn về phía sau lưng u ám.
Hành động bất thường của hắn lập tức thu hút sự chú ý của Mộc Bạch Mi, ông ta quay lại hỏi:
- Tiểu huynh đệ, sao thế?
Vân Triệt quay đầu lại, lắc đầu nói:
- Không có gì, có lẽ là do luồng khí, có phần thần hồn nát thần tính, còn tưởng rằng phía sau có người.
Ánh mắt và linh giác của Mộc Bạch Mi đồng thời lướt ra phía sau, cười hề hề nói:
- Nơi này ngoài bốn người chúng ta ra, không thể có ai khác tồn tại được, vào đi.
Đây là một thế giới xanh biếc vô ngần, cho dù dùng thị lực của Thần Vương cũng không thể nhìn thấy giới hạn. Khí tức tinh thuần không tạp chất, tạo thành một sự tương phản cực lớn với trọc khí bên ngoài. Thảm thực vật vô cùng tươi tốt, kỳ hoa dị thảo nhiều không đếm xuể.
Nhìn lướt qua, nơi đây giống như một tiên cảnh nơi trần thế, khiến người ta không thể tin nó lại tồn tại sâu dưới lòng đất âm u.
Đại thế giới quả nhiên muôn màu muôn vẻ. Bí cảnh trong bí cảnh, điều này lại một lần nữa khiến Vân Triệt mở rộng tầm mắt. Trước mặt hắn, ba vị Đại Giới Vương đều đã bay lên không. Bọn họ không có tâm tình thưởng thức phong cảnh nơi này, linh giác đã toàn lực phóng ra, bao trùm khắp bốn phía.
- Ha, ha ha, quả nhiên không sai! Khí tức cấp bậc cực cao này, chắc chắn là khí tức của hoàng tiên thảo không thể nghi ngờ!
Nam Liệt đại đế hưng phấn hét lên.
- Khí tức đích xác không sai, nhưng đừng mừng vội. Vốn là vua của vạn loại linh thảo, khí tức của hoàng tiên thảo có thể lan tỏa đến từng ngọn cây cọng cỏ, muốn tìm được nó không hề dễ dàng. Thứ hai, lão tặc nhà ngươi e rằng không có vận may tốt như vậy đâu.
Mộc Bạch Mi không chút khách khí nói.
Nam Liệt đại đế lười đấu võ mồm, cười nhạo một tiếng, thân hình vừa chuyển, đã bay nhanh về một hướng.
Hàn Khoan không nói một lời, bay về một phương hướng khác.
Mộc Bạch Mi lại không lập tức bay đi, mà nhìn Vân Triệt, mỉm cười nói:
- Lăng Vân, chúng ta có thể vào được nơi này, đều là nhờ công lao của ngươi. Đã ước hẹn từ trước, chúng ta tự nhiên sẽ không nuốt lời. Ở bên ngoài, khí tức của hoàng tiên thảo chỉ có một luồng mỏng manh, nơi này lại nồng đậm vô cùng, hiển nhiên nó ở ngay đây không thể nghi ngờ. Nếu ngươi may mắn tìm được hoàng tiên thảo, nó sẽ thuộc về ngươi, bổn vương tuyệt đối sẽ không cậy thế cướp đoạt. Nếu hai người bọn họ vi phạm, bổn vương cũng sẽ không cho phép, cho nên ngươi cứ việc yên tâm tìm kiếm.
Vân Triệt lộ vẻ cảm kích, kích động hành lễ nói:
- Dạ, Mộc đảo chủ nhân nghĩa vô song, vãn bối vạn phần khâm phục, tạ Mộc đảo chủ thành toàn.
Mộc Bạch Mi lại cười lắc đầu:
- Nói vậy là khách sáo rồi. Nếu không có ngươi, ba người chúng ta ngay cả vào đây cũng không vào được. Muốn tạ ơn, cũng phải là chúng ta tạ ơn ngươi mới đúng. Nhưng mà, chuyện hoàng tiên thảo này, ngươi dù sao còn trẻ, về năng lực tìm kiếm, e rằng không so được với ba lão già chúng ta, cũng đừng quên để ý những cơ duyên khác.
- Tạ Mộc đảo chủ chỉ điểm.
Vân Triệt vui vẻ nói.
- Ừm.
Mộc Bạch Mi gật đầu, rồi đột nhiên xoay người bay lên, đi về hướng khác với Nam Liệt đại đế và Hàn Khoan.
Bóng dáng của ba vị Đại Giới Vương đều đã khuất xa trong tầm mắt, biểu cảm trên mặt Vân Triệt dần dần biến mất. Hắn nâng tay trái lên, nhìn vào lòng bàn tay… một luồng quang mang màu xanh nhạt lặng lẽ lóe lên.
Men theo phản ứng của Thiên Độc Châu, hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước. Khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên:
- Khoảng cách rất gần, hoàng tiên thảo… là của ta!
Vân Triệt phi thân lên, lao thẳng về phía trước. Mộc Bạch Mi nói không sai, nơi này có thể sinh ra hoàng tiên thảo, vậy nhất định tồn tại rất nhiều thiên địa linh bảo khác. Nhưng Vân Triệt lại không hề phân tâm, nhắm thẳng về hướng mà Thiên Độc Châu chỉ tới, bởi vì chậm một phút, dĩ nhiên sẽ nhiều thêm một phần rủi ro bị ba vị Thần Vương kia phát hiện ra trước.
Hắn phải lấy được hoàng tiên thảo!
Mà chỉ cần mình chạm đến hoàng tiên thảo, đã là đại công cáo thành! Cho dù…
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch AI miễn phí