Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1122: CHƯƠNG 1119: TIÊN TRONG BÁCH THẢO

Nhờ có lực lượng của Hòa Lâm, Vân Triệt đi đến đâu, tất cả hoa cỏ cây cối đều như tỉnh lại từ trong mộng, phóng thích ra khí tức tự nhiên càng thêm tươi mát nồng đậm. Tuy rất nhiều thứ đều là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng Vân Triệt lại có thể gọi tên chính xác của chúng, cùng với đặc tính, linh tính, dược tính… không một ngoại lệ.

Ánh mắt Vân Triệt không ngừng nhìn quanh, điểm danh đủ loại linh hoa mà rõ ràng là lần đầu tiên mình trông thấy, nhưng thân hình lại không hề dừng lại chút nào, cảm ứng từ Thiên Độc Châu càng lúc càng mãnh liệt, hòa cùng nhịp đập trái tim hắn.

Rất gần… Càng ngày càng gần…

Chỉ cần lấy được Hoàng Tiên Thảo là có thể luyện chế ra “Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan”, sau khi bản thân luyện hóa thành công, có thể trực tiếp đột phá đến Thần Kiếp Cảnh.

Tuy Mộc Huyền Âm từng nói, cho dù thật sự có được Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, cũng tuyệt đối không phải là thứ mà cấp bậc của hắn có thể luyện hóa, cần nàng ở bên phụ trợ. Nhưng Vân Triệt đã nhiều lần tự mình luyện hóa những đan dược mà các huyền giả cùng cấp không thể nào luyện hóa, hắn cũng có đủ tự tin vào huyền mạch và thể chất đặc thù của mình.

Dù hắn đã từng tự mình lĩnh hội mặt trái của việc huyền lực Thần đạo tăng vọt…

Nhưng một khi thành Thần Kiếp, hắn sẽ có tư cách tham gia Đại Hội Huyền Thần, có thể tiến vào Trụ Thiên Giới… có thể gặp lại Mạt Lỵ!

Chỉ thiếu một bước cuối cùng này… Hơn nữa còn là một bước nhỏ trong gang tấc!

Tâm tư của Vân Triệt không kiềm được mà xao động. Mạt Lỵ là lý do duy nhất khiến hắn không tiếc bất cứ giá nào để đến Thần Giới, mang theo hy vọng mà đến, nhưng nghênh đón hắn lại là thất vọng, thậm chí tuyệt vọng. Cuối cùng, “Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan” theo lời Mộc Huyền Âm lại thắp lên tia hy vọng gần như là duy nhất của hắn.

Gần ngay trước mắt, sao hắn có thể không kích động.

Phản ứng của Thiên Độc Châu càng lúc càng mãnh liệt, cuối cùng, theo một luồng lục quang chợt lóe, thân hình Vân Triệt cũng ngừng lại, ánh mắt chậm rãi nhìn xuống dưới.

Một gốc cây cổ thụ to lớn, cao chưa đến hai mươi trượng nhưng lại rộng tới mười trượng, cành lá thưa thớt mà dài nhỏ.

Trên đỉnh cổ thụ, giữa đám cành lá tỏa ra khí tức cổ xưa nặng nề, một luồng quang hoa kỳ dị nhẹ nhàng lay động, tựa như ánh trăng không tì vết chiếu xuống lá xanh trong gió.

Một khắc này, nhịp tim của Vân Triệt ngừng đập, quên cả hô hấp.

Trong hồn lực mộc linh đến từ Hòa Lâm, làm sao có thể không có thông tin về Hoàng Tiên Thảo, thứ được gọi là tiên trong bách thảo, hoàng của vạn mộc.

Nó sinh trưởng trên cổ mộc, xanh biếc dài nhỏ, mỗi nhánh cỏ chỉ dài vài tấc, đón gió khẽ múa, nếu không được bao phủ bởi một tầng ánh sáng tươi đẹp, trông nó chỉ như một gốc cỏ bình thường, sẽ không khiến người ta chú ý.

Vậy mà nó, lại là thiên tài địa bảo mà toàn bộ Thần Giới, ngay cả các Thượng vị Tinh Giới cũng tha thiết ước mơ – Hoàng Tiên Thảo!

Hít sâu một hơi, Vân Triệt từ trên không trung hạ xuống, động tác nhẹ nhàng chậm chạp rơi lên cổ mộc.

Hoàng Tiên Thảo tồn tại ở cấp bậc này đã có linh tính tương đối cao, biết cách tự bảo vệ mình. Khí tức của nó sẽ lan tỏa đến tất cả hoa cỏ xung quanh, cho dù cảm nhận được khí tức của nó cũng khó mà xác định được vị trí. Khi nhận thấy sinh linh nguy hiểm đến gần, nó còn có thể thu liễm quang hoa trên thân, trở thành một gốc cây cỏ bình thường.

Thậm chí còn có thể rời cây mà đi.

Thế nhưng, lúc Vân Triệt đến gần, nó chẳng những không ẩn mình hay bỏ chạy, ngược lại quang hoa càng thêm rực rỡ, nhánh cỏ cũng chậm rãi vươn ra, có xu hướng nghiêng về phía Vân Triệt.

Trên người Vân Triệt có lực lượng của vương tộc Mộc Linh, đối với một tồn tại bậc này như Hoàng Tiên Thảo mà nói, cũng có sự thân thiết và sức hấp dẫn rất mạnh.

Vân Triệt đưa tay trái ra, dè dặt cẩn trọng chạm vào Hoàng Tiên Thảo. Ánh sáng xanh biếc từ Thiên Độc Châu nhất thời bao phủ lấy nó.

Người khác hái Hoàng Tiên Thảo phải cẩn thận đến tột cùng, nhưng Thiên Độc Châu là tồn tại cỡ nào, trong nháy mắt khi lục quang lóe lên, nó đã bao trùm lấy từng gốc rễ, hái xuống một cách hoàn mỹ không tì vết, đừng nói là một chút tổn hại.

Hoàng Tiên Thảo… Đây là Hoàng Tiên Thảo… Đã tới tay!

Tay của Vân Triệt run run, trong lòng gào thét.

Sừng Kỳ Lân, Tim Cổ Long, Mộc Linh Châu, Cửu Tinh Phật Thần Ngọc… Hoàng Tiên Thảo!

Để luyện thành kỳ vật Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan có thể tạo ra kỳ tích, cần năm loại nguyên liệu, đều là dị bảo mà tìm một món cũng khó như lên trời.

Tại Băng Phong Đế Quốc của Ngâm Tuyết Giới, Sừng Kỳ Lân dễ dàng vào tay.

Tại Táng Thần Hỏa Ngục của Viêm Thần Giới, cùng với sư tôn, liều mạng lấy về trái tim của Viễn Cổ Cầu Long.

Mộc Linh Châu do Mộc Linh tặng cho ta…

Cửu Tinh Phật Thần Ngọc như từ trên trời rơi xuống…

Lúc này, Hoàng Tiên Thảo cũng đã ở trong tay.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa đến một năm, lại thật sự tập hợp đủ toàn bộ nguyên liệu để luyện chế Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan!

“Mạt Lỵ, quả nhiên… ông trời cũng muốn để ta gặp lại ngươi.”

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm, cảm nhận sự ôn nhuận kỳ dị trong lòng bàn tay. Tất cả sóng gió, nguy hiểm, đau đớn, kinh hãi, bất lực và bàng hoàng đã trải qua sau khi đến Thần Giới, dường như đều trở nên không đáng nhắc tới.

Hoàng Tiên Thảo được ánh sáng của Thiên Độc Châu bao phủ vẫn chiếu lên ánh sáng trong suốt, phóng thích ra khí tức sinh mệnh cao cấp không hề suy giảm. Tay Vân Triệt thoáng nắm chặt, lại vội vàng nới lỏng, chậm rãi áp chế những gợn sóng không ngừng phập phồng trong lòng… Đúng lúc này, ánh mắt hắn đột nhiên thay đổi, bỗng xoay người lại, Hoàng Tiên Thảo cũng được hắn thu vào Thiên Độc Châu trong nháy mắt.

Một bóng dáng từ trên trời giáng xuống, toàn thân kim y, đẹp đẽ quý giá có phần chói mắt. Hắn cười tủm tỉm nhìn Vân Triệt:

- Hừm, lại có thể nhận ra ta, tiểu tử nhà ngươi quả nhiên không đơn giản.

Ánh mắt Vân Triệt thoáng trầm xuống:

- Hóa ra là Nam Liệt Đại Đế, ngươi đang theo dõi ta!?

Nam Liệt Đại Đế trực tiếp thừa nhận:

- Không sai. Trên người ngươi có quá nhiều điểm kỳ quái. Lẻn vào Huyễn Hải Cổ Cảnh vốn thuộc về ba Tinh Giới chúng ta, đáng lẽ nên ngoan ngoãn trốn đi, ngươi lại vì cứu một kẻ không quen biết mà chủ động bại lộ trước mặt mọi người, ngoài việc nhân cơ hội này khiến lão già họ Mộc kia nợ ngươi một ân tình ra, không có lời giải thích nào tốt hơn…

Vân Triệt: “…”

- Ngươi tự xưng là bị một không gian huyền trận nào đó truyền tống đến thông đạo địa cung vốn đã quái dị, sau lại lấy tảng đá kia xua tan khí độc mà ngay cả ba người chúng ta hợp lực cũng không thể vượt qua. Mảng khí độc đáng sợ kia, e rằng ít nhất phải cần đến lực lượng của Thần Quân Cảnh mới có thể phá vỡ, ngươi lại chỉ dựa vào một tảng đá nhỏ liền dễ dàng hóa giải. Giá trị của tảng đá kia e rằng không cách nào đánh giá, ngươi lại chủ động lấy ra. Đủ loại hành vi của ngươi nói cho bổn vương hai chuyện, thứ nhất, ngươi đặc biệt vì Hoàng Tiên Thảo mà đến, thứ hai, ngươi dường như có nắm chắc tương đối lớn có thể tìm được nó.

- Cho nên bổn vương nghĩ, nếu đi theo ngươi, nói không chừng sẽ có thu hoạch bất ngờ. Chậc chậc, xem ra quả thật là như thế.

Nam Liệt Đại Đế chìa tay về phía Vân Triệt:

- Ngươi ngoan ngoãn tự mình giao ra đây, hay là để bổn vương tốn chút sức lực, lấy nó từ trên thi thể của ngươi.

Vân Triệt lại không hề có chút hoảng sợ nào, ngược lại tỏ vẻ thong dong:

- Nam Liệt Đại Đế, ta thật sự vì Hoàng Tiên Thảo mà đến, dù sao thần vật như vậy, huyền giả nào cũng đều tha thiết ước mơ. Chỉ có điều, hình như ngài đã quên mất một chuyện, trước khi tiến vào đây, chúng ta từng có hiệp định, ai tìm được Hoàng Tiên Thảo trước, Hoàng Tiên Thảo sẽ thuộc về người đó, những người khác tuyệt đối không được cướp đoạt. Nam Liệt Đại Đế ngài không chỉ là vua một nước mà còn là vua một giới, chẳng lẽ lại là kẻ vô sỉ, nói lời không giữ lời hay sao?

Nam Liệt Đại Đế bật cười:

- Ha! Bổn vương vốn cho rằng kẻ có thể đẩy ba người chúng ta đến nông nỗi này tất nhiên phải là người cực kỳ thông minh, không ngờ, hóa ra chỉ là một tên ngu xuẩn không có đầu óc. Chậc chậc, dù sao vẫn còn quá trẻ tuổi.

Giọng nói vừa dứt, ý cười chưa giảm, thân hình lại đột nhiên từ trên không lao xuống, nhằm thẳng vào Vân Triệt.

- Nam Liệt lão tặc, dừng tay!!

Cùng lúc đó, một tiếng quát chói tai như sấm sét bỗng nhiên từ trên không truyền đến, một luồng huyền khí màu xanh lam cũng đột nhiên đánh tới, trong không trung hóa thành vô số thủy tiễn, bao trùm toàn thân Nam Liệt Đại Đế.

Nam Liệt Đại Đế hừ lạnh một tiếng, tay áo kim bào phất lên, đánh tan toàn bộ thủy tiễn, cũng dưới lực phản chấn lui ra xa, híp mắt nhìn về phía bóng người đột nhiên xuất hiện, cười lạnh nói:

- Lão già họ Mộc, tới thật đúng lúc.

Mộc Bạch Mi mang theo một luồng sóng khí khổng lồ, từ trên không trung hạ xuống, trừng mắt nhìn Nam Liệt Đại Đế:

- Nam Liệt lão tặc, ngươi làm cái gì vậy? Thân là một Thần Vương đường đường, lại ra tay tàn độc như vậy với một hậu bối có tuổi đời chưa bằng một phần trăm của ngươi, cũng không sợ mất hết mặt mũi già nua của mình!

Nam Liệt Đại Đế cười lạnh:

- Ha ha, lão già họ Mộc ngươi thông minh như vậy, tại sao bổn vương phải ra tay, ngươi sẽ không nghĩ tới sao?

Hắn bĩu môi:

- Tiểu tử này thật đúng là cực kỳ yêu dị, linh giác của chúng ta bao trùm trăm dặm mà không thu hoạch được gì, nhưng hắn vừa đến đã trực tiếp tìm được Hoàng Tiên Thảo. Bây giờ Hoàng Tiên Thảo đang ở trong tay hắn, lão già họ Mộc ngươi chuẩn bị thế nào đây?

Mộc Bạch Mi nhìn về phía Vân Triệt:

- Hả!? Lăng Vân, lời này là thật? Ngươi thật sự đã lấy được…

Lời còn chưa dứt, hắn đã bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo trừng về phía Nam Liệt Đại Đế:

- Nếu Lăng Vân đã lấy được Hoàng Tiên Thảo, vậy thì dựa theo hiệp định ban đầu, Hoàng Tiên Thảo đã thuộc về sở hữu của hắn, ai cũng không được cướp đoạt! Nam Liệt lão tặc, ngươi dù sao cũng là nhân vật có uy danh, vì một gốc Hoàng Tiên Thảo mà lại làm ra hành vi thấp hèn như vậy!

Nam Liệt Đại Đế cười có phần trào phúng:

- Hừ! Hiệp định là chuyện của ba người chúng ta, về phần tiểu tử này, chẳng qua chỉ có ngươi đáp ứng mà thôi, bổn vương không hề đáp ứng.

Mộc Bạch Mi tức giận nói:

- Không có Lăng Vân, ba người chúng ta ngay cả vào đây cũng không thể. Ngươi có đáp ứng hay không cũng không quan trọng, nếu bổn vương đã đáp ứng, vậy tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi cướp đoạt. Nếu ngươi còn dám ra tay với Lăng Vân, đừng trách bổn vương không khách khí! Sau khi rời khỏi nơi đây, sự tình truyền ra, khiến người đời đều biết ngươi vì Hoàng Tiên Thảo mà làm ra hành vi đê tiện vô sỉ như vậy, e rằng cả Tinh Giới cũng phải hổ thẹn vì ngươi!

Nam Liệt Đại Đế cười như điên:

- Ha ha ha ha! Nói rất hay, nói thật hay. Không hổ là lão già họ Mộc, lời lẽ phen này quả nhiên chính khí nghiêm nghị, cảm động lòng người, nói thêm nữa, bổn vương sợ rằng cũng bị cảm động đến khóc lóc nức nở, xấu hổ muốn chết.

- Đã xảy ra chuyện gì? Sao không thấy khí tức của Hoàng Tiên Thảo nữa?

Giọng nói trầm trọng truyền đến, Hàn Khoan cũng nghe thấy động tĩnh mà đến, rơi xuống bên cạnh Nam Liệt Đại Đế.

Nam Liệt Đại Đế cười tủm tỉm nói:

- Hoàng Tiên Thảo đã tìm được rồi, ở trong tay tiểu tử đó. Hàn tông chủ chuẩn bị làm thế nào đây?

“…” Ánh mắt Hàn Khoan thay đổi, nhìn Vân Triệt và Mộc Bạch Mi ở bên cạnh hắn, không nói gì, sắc mặt biến đổi liên tục.

Mộc Bạch Mi nghiêm giọng nói:

- Vừa rồi Nam Liệt lão tặc lại bội tín bội ước, đột nhiên hạ độc thủ với Lăng Vân, nếu không phải bổn vương vừa khéo đến kịp, e rằng Lăng Vân đã gặp độc thủ của hắn. Lăng Vân chẳng những là ân nhân cứu mạng con trai bổn vương, mà việc có thể đi vào bí cảnh này cũng đều nhờ hắn trợ giúp. Hắn là người đầu tiên tìm được Hoàng Tiên Thảo, vậy chính là trời định, y theo hiệp định, ba người chúng ta ai cũng không được cướp đoạt. Hàn tông chủ, ngươi suy cho cùng không đến mức làm ra chuyện vô sỉ giống như Nam Liệt lão tặc chứ.

“…” Hàn Khoan cười cười, nhưng sắc mặt lại hơi khó coi:

- Vẫn là Mộc đảo chủ cao minh, Hàn mỗ mặc cảm.

Mộc Bạch Mi gật đầu, sau đó nhìn Vân Triệt, tỏ vẻ ôn hòa:

- Vậy thì tốt. Lăng Vân, ngươi có thể lấy được Hoàng Tiên Thảo, đó là mệnh số của ngươi. Bỏ qua đại ân cứu mạng của ngươi đối với con trai bổn vương, bổn vương cũng sẽ không cho phép ai cướp đoạt Hoàng Tiên Thảo trong tay ngươi. Để tránh cho tiểu nhân nào đó tà tâm không chết, bổn vương sẽ đưa ngươi rời khỏi nơi đây trước, ra bên ngoài rồi, sẽ không có ai dám động thủ với ngươi, dù sao cũng cần mặt mũi.

Vân Triệt cảm kích gật đầu:

- Vâng, Mộc đảo chủ.

- Đi thôi.

Mộc Bạch Mi đi đến trước mặt Vân Triệt, chìa tay ra với hắn, giống như chuẩn bị dùng huyền lực của mình dẫn hắn nhanh chóng rời đi.

Mà vào lúc Vân Triệt cũng đưa tay ra, Mộc Bạch Mi đột nhiên đổi chưởng thành trảo, bàn tay vốn ôn hòa bỗng khởi động huyền lực, hóa thành một con độc xà thức tỉnh, chộp thẳng vào yết hầu Vân Triệt…

Rõ ràng là một đòn tử thủ, không chừa lại chút đường sống nào!

Kèm theo đó, là nụ cười ác độc đáng ghê tởm hiện lên trên mặt Mộc Bạch Mi.

Xoẹt!!

Mặt đất xanh biếc bị xé rách thô bạo, hoa cỏ vỡ vụn và cát bụi điên cuồng bay tứ tán, nhưng nụ cười ác độc trên mặt Mộc Bạch Mi vừa mới hiện lên liền đã cứng đờ.

Bởi vì thứ hắn bắt được trong tay không phải là xương cổ vỡ vụn của Vân Triệt, mà là một tàn ảnh băng giá vỡ nát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!