Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1127: CHƯƠNG 1124: SƠ HỞ

Một bí cảnh độc lập sụp đổ, vốn sẽ không ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài. Nhưng Huyễn Hải Cổ Cảnh lại sụp đổ quá kinh hoàng, khoảnh khắc hủy diệt đã khuấy động một trận loạn lưu không gian vô cùng cuồng bạo, xé toạc hàng trăm nghìn vết rách không gian, trong nháy mắt nuốt chửng toàn bộ Huyễn Hải Cổ Cảnh.

Đệ tử của ba tinh giới đang canh giữ Đảo Huyễn Hải không kịp có bất kỳ phản ứng nào đã bị nuốt chửng vào trong vết rách không gian, cùng Đảo Huyễn Hải biến mất khỏi thế gian.

Dưới sự ảnh hưởng của loạn lưu không gian, mặt biển vốn yên ả bỗng điên cuồng đổ về vị trí Đảo Huyễn Hải vừa biến mất, hải vực mấy trăm dặm xung quanh bất chợt cuộn lên những dòng xoáy hỗn loạn, không gió mà nổi sóng kinh thiên.

Tin tức Đảo Huyễn Hải xuất hiện khí tức của Hoàng Tiên Thảo đã sớm truyền ra, đến lúc này đã có lượng lớn cường giả từ các tinh giới gần đó đang từ bốn phương tám hướng vượt biển tới, trong đó có cả người đến từ tinh giới trung vị.

Sóng lớn bất chợt cuộn trào khiến mọi người kinh hãi, nhưng bọn họ còn chưa kịp tìm hiểu nguyên do thì sắc mặt đã đồng loạt đại biến, thân hình vốn đang lao đi với tốc độ tối đa bỗng cứng ngắc dừng lại, không dám tiến thêm một bước.

Bởi vì thế giới phía trước đang bị bao phủ bởi một tầng uy áp khủng bố tuyệt luân, mênh mông như trời cao đất rộng. Bọn họ dám đến nơi này đều là những cường giả ngạo nghễ một phương, thậm chí là kẻ thống lĩnh một thế giới, nhưng trước luồng khí tức này, bọn họ cảm thấy mình chỉ như con kiến hèn mọn, từ thân thể đến linh hồn, chỉ còn lại run rẩy và sợ hãi.

Không dám tiến tới, thậm chí không dám lùi lại.

- Đây... đây là... sức mạnh gì?

Một lão giả có huyền lực đã đạt đến Thần Vương cảnh run giọng nói.

- Chẳng lẽ... là... Thần Chủ nào đó giáng lâm?

Suy nghĩ giống nhau lóe lên trong đầu mỗi người, khiến sắc mặt bọn họ tức thì trắng bệch, trong lòng dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ.

Thần Chủ, kẻ đứng trên đỉnh Thần đạo, là tồn tại tối cao được phong thần chân chính trong cõi Hỗn Độn. Vô số huyền giả ở Thần giới đều từng nghe về truyền thuyết như thần thoại của Thần Chủ, ngưỡng vọng và khao khát tồn tại như ngài, nhưng cả đời này cũng chưa từng dám hy vọng xa vời có thể diện kiến, chứ đừng nói là tự mình cảm nhận uy thế kinh thiên này.

Mà lúc này, khí tức khủng bố bọn họ cảm nhận được đã vượt xa nhận thức về huyền đạo của họ vô số lần, đó tựa như sức mạnh đáng sợ có thể hủy diệt cả trời đất. Trước sức mạnh như vậy, lực lượng mà họ kiêu hãnh tu luyện cả nửa đời người bỗng trở nên hèn mọn vô cùng. Hai chữ "Thần Chủ" hiện lên trong tâm hồn đang run rẩy của họ.

Vết rách không gian hoàn toàn khép lại, Đảo Huyễn Hải biến mất triệt để, không để lại dù chỉ một hạt bụi. Dòng xoáy và sóng dữ hỗn loạn sau khi tàn phá một hồi cuối cùng cũng dần bình lặng trở lại.

Sau đó, uy áp kinh hoàng đến mức gần như làm vỡ nát tim gan và linh hồn của các cường giả cũng đột nhiên biến mất.

Tất cả mọi người đều thả lỏng, cảm giác như một ngọn núi vạn trượng vừa được dỡ khỏi người. Nhưng nỗi kinh hoàng trong mắt họ vẫn chưa tan, tất cả vội vàng xoay người, cấp tốc bỏ chạy về hướng đã đến, không một ai dám lại gần thêm nửa bước.

Trên bầu trời nơi Đảo Huyễn Hải biến mất, Mộc Huyền Âm và Thải Chi đứng đối diện nhau từ xa. Sóng biển xung quanh vẫn cuộn trào, nhưng hải vực dưới chân hai người lại phẳng lặng như gương, không một gợn sóng.

Huyền khí vẫn đang tỏa ra, nhưng cả hai đều ngầm thu lại huyền quang, không giao thủ nữa. Sau một thoáng im lặng, Mộc Huyền Âm lạnh lùng lên tiếng:

- Thải Chi công chúa, con gái út của Tinh Thần Giới Vương, trời sinh thể chất yếu đuối, là người bình thường nhất trong số các con gái của Tinh Thần Giới Vương, lại vì mẹ đẻ mất sớm mà bị ghẻ lạnh. Năm năm trước đã hoàn mỹ kế thừa sức mạnh của Tinh Thần Thiên Lang, nghe đồn cũng là người phù hợp hoàn hảo nhất từ trước đến nay của Tinh Thần Giới.

- Không ngờ rằng, ta lại có ngày được giao thủ với Tinh Thần Thiên Lang!

Con ngươi sói màu huyết sắc trên Thánh Kiếm Thiên Lang khép lại, theo một tia lam quang lóe lên, Thánh Kiếm Thiên Lang biến mất khỏi tay Thải Chi.

Thu hồi Thánh Kiếm Thiên Lang, khí tức của Thải Chi lập tức thay đổi, ánh mắt cũng khôi phục vẻ trong trẻo linh động. Đối với việc Mộc Huyền Âm vạch trần thân phận và tên của mình một cách chính xác, nàng không hề ngạc nhiên, môi nhếch lên, hai tay khoanh trước ngực, nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Ngươi không những may mắn được giao thủ với bản công chúa, mà còn không bị đánh bại, trong lòng chắc hẳn đắc ý lắm.

Mộc Huyền Âm: "..."

Giọng Thải Chi đột nhiên cao lên, nàng trừng mắt nhìn Mộc Huyền Âm:

- Nhưng mà... nhưng mà!! Ngươi... vì sao ngươi lại lợi hại như vậy? Ngươi... ngươi thật sự chỉ là Giới Vương của một tinh giới trung vị thôi sao? Tất cả Giới Vương của tinh giới thượng vị mà bản công chúa từng gặp, người lợi hại như ngươi đếm không hết mười đầu ngón tay.

- Theo tin tức về ngươi, ngươi rõ ràng mới chỉ là một Thần Chủ cấp bốn, tại sao lại... lại lợi hại đến thế? Cho dù tinh giới của ngươi toàn là đám mèo ba cẳng, chỉ bằng một mình ngươi cũng đủ để tiến vào hàng ngũ tinh giới thượng vị rồi, vì sao Ngâm Tuyết Giới vẫn chỉ là tinh giới trung vị? Chẳng lẽ ngươi luôn che giấu thực lực?

- Nếu để người khác biết Ngâm Tuyết Giới có một người lợi hại như vậy, cho dù là phụ vương ta cũng sẽ sợ mất mật, có lẽ toàn bộ Đông Thần Vực đều sẽ chấn động, danh sách tinh giới thượng vị chắc chắn sẽ có thêm một cái tên.

Ánh mắt Mộc Huyền Âm lạnh như băng, Kiếm Tuyết Cơ của nàng vẫn chưa thu hồi, mũi kiếm vẫn chỉ thẳng vào Thải Chi... dù đối phương là Thải Chi công chúa đủ để khiến vạn giới phải cúi đầu:

- Không liên quan đến ngươi! Trả lời câu hỏi của ta trước! Tại sao ngươi lại lén lút đi theo hắn!

Thải Chi nghiêng đầu:

- Hừ, ta không thèm! Ta thích đi theo hắn đấy, không cần ngươi xen vào. Ha! Ngươi thật to gan, đã biết thân phận của bản công chúa mà còn dám vô lễ như vậy, không sợ bản công chúa nổi giận sao!

Ánh mắt Mộc Huyền Âm lạnh đi:

- Hay là... ngươi biết mối quan hệ giữa hắn và tỷ tỷ của ngươi?

Câu nói thăm dò của Mộc Huyền Âm khiến chân mày Thải Chi khẽ nhướng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng quay đi:

- Ngươi... sao ngươi biết?

Mày kiếm của Mộc Huyền Âm chau lại:

- Quả nhiên! Về chuyện của hắn... ngươi còn biết những gì!

Môi Thải Chi mấp máy, sau đó dứt khoát nói:

- Ta biết hắn tên là Vân Triệt, đến từ một hạ giới xa xôi, đến Thần giới là để tìm tỷ tỷ ta. Ta còn biết hắn đến đây tìm Hoàng Tiên Thảo cũng là để có thể gặp được tỷ tỷ ta.

Mỗi một câu Thải Chi nói ra, đôi mắt của Mộc Huyền Âm lại lạnh thêm một phần:

- Sao ngươi biết được những chuyện này! Hắn tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết!

- Vậy sao ngươi lại biết!

Mộc Huyền Âm lạnh lùng đáp:

- Ta là sư tôn của hắn! Mọi chuyện về hắn, ta đương nhiên biết rõ tường tận.

Keng!

Kiếm Tuyết Cơ nở rộ băng mang, bao phủ Thải Chi trong kiếm quang:

- Bây giờ đến lượt ngươi trả lời câu hỏi của ta. Hắn tuyệt đối không thể chủ động nói cho ngươi biết, rốt cuộc ngươi làm sao biết được... trên người hắn, còn có sơ hở gì!

Sơ hở?

Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Mộc Huyền Âm, cảm nhận được hàn ý trong kiếm quang của nàng, Thải Chi cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức thả lỏng, nở nụ cười:

- Ngươi có vẻ rất quan tâm hắn nha.

- Trả lời câu hỏi của ta.

Giọng Mộc Huyền Âm càng thêm lạnh lẽo.

Vẻ căng thẳng và cảnh giác trên mặt Thải Chi biến mất, nàng cười tủm tỉm nói:

- Hì hì, được thôi. Ngươi có vẻ thật sự quan tâm hắn, hơn nữa hắn chắc chắn đã kể cho ngươi nghe chuyện liên quan đến tỷ tỷ, hẳn là rất tin tưởng ngươi.

Mộc Huyền Âm: "..."

Thải Chi nói:

- Thật ra cũng không phải sơ hở gì, chỉ là có chút trùng hợp mà thôi.

- Trùng hợp?

Thải Chi hếch mũi lên:

- Hình như là nửa năm trước thì phải? Bản công chúa lén chạy ra ngoài chơi, gặp phải một gã thúc thúc xấu xa. Bản công chúa vốn định trêu đùa gã thúc thúc xấu xa kia, nhưng hắn đột nhiên xông ra, đánh chạy gã đó giúp bản công chúa. Lúc hắn đánh chạy gã thúc thúc kia, đã dùng kiếm thứ nhất trong Thiên Lang Ngục Thần Điển đó.

"..." Ánh mắt Mộc Huyền Âm khựng lại.

- Một kiếm có hình có thế nhưng vô thần, hắn còn thêm cả hỏa diễm vào, người khác chắc chắn không nhận ra. Nhưng bản công chúa là Tinh Thần Thiên Lang, là người quen thuộc nhất với Thiên Lang Ngục Thần Điển. Sau khi ca ca mất, người có thể thi triển Thiên Lang Ngục Thần Điển vốn chỉ còn lại một mình bản công chúa, nhưng tỷ tỷ đã nói với ta, trên thế giới này còn có một người nữa, hắn không cần dựa vào sức mạnh và huyết mạch của Tinh Thần Thiên Lang mà vẫn tu thành Thiên Lang Ngục Thần Điển, chỉ là mới có kiếm thứ nhất.

- Lại... có chuyện như vậy sao!?

Kiếm Tuyết Cơ chậm rãi hạ xuống, khí tức trên người Mộc Huyền Âm cũng dần thu liễm. Nàng không hề biết trên người Vân Triệt còn có thần quyết của Thiên Lang Ngục Thần Điển... Không có sức mạnh và huyết mạch của Tinh Thần Thiên Lang mà lại cưỡng ép tu thành kiếm thứ nhất của Thiên Lang Ngục Thần Điển, trong thiên hạ này, đúng là chỉ có Vân Triệt sở hữu huyền mạch Tà Thần mới có thể làm được.

Nàng tin rằng Vân Triệt chắc chắn sẽ không tiết lộ mối liên hệ với Mạt Lỵ cho người khác, nếu không một khi truyền đến Tinh Thần Giới, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Vì vậy, nàng phải biết trên người hắn rốt cuộc còn có sơ hở gì khiến Thải Chi theo dõi... hóa ra lại là một sự trùng hợp kỳ lạ đến vậy.

Hắn lại ra tay cứu Tinh Thần Thiên Lang... còn dùng cả Thiên Lang Ngục Thần Điển...

- Vốn không dám tin hắn chính là người mà tỷ tỷ nhắc đến, bản công chúa liền lặng lẽ đi theo hắn, sau đó phát hiện hắn càng lúc càng giống như lời tỷ tỷ nói. Không bao lâu sau, bản công chúa liền biết hắn chính là người đó.

- Vì tìm tỷ tỷ mà hắn đến Thần giới, bản công chúa cũng có chút cảm động, nên mới đi theo sau bảo vệ hắn, để hắn không chết trước khi gặp được tỷ tỷ ta. Chỉ có điều, hắn đã có một sư tôn lợi hại như ngươi, bản công chúa dường như không cần lo hắn sẽ chết nữa... Thôi về chơi với tỷ tỷ thì hơn.

- Chuyện về hắn, tỷ tỷ ngươi đã nói bao nhiêu? Ngoài ngươi ra, nàng còn nói cho ai nữa không?

Mộc Huyền Âm hỏi.

Thải Chi khẽ cười:

- Tỷ tỷ nói rất nhiều, rất nhiều, chắc chắn nhiều hơn ngươi tưởng tượng. Nhưng chỉ nói cho một mình ta thôi. Ta có phụ vương, có rất nhiều thúc thúc, bá bá, ca ca, tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại là người thân duy nhất của ta. Đối với tỷ tỷ mà nói, ta cũng là người thân duy nhất của tỷ ấy đó.

Nàng cười nhẹ nhàng, nhưng đằng sau giọng nói trong trẻo, Mộc Huyền Âm lại cảm nhận được một nỗi thê lương khó tả.

- Tỷ tỷ thường xuyên ngẩn người, rồi lại chủ động kể chuyện về hắn. Cái gì tỷ tỷ cũng sẵn lòng cho ta, chỉ riêng một chiếc váy màu đỏ, tỷ tỷ thường xuyên ôm vào lòng, không cho phép ta chạm vào dù chỉ một lần.

- Chỉ cần là chuyện liên quan đến hắn, tỷ tỷ đều trở nên hoàn toàn khác lạ. Ta vẫn luôn rất muốn biết, rốt cuộc là một người như thế nào mới khiến tỷ tỷ thay đổi lớn đến vậy. Tỷ tỷ còn nói, đời này kiếp này, khó có khả năng gặp lại hắn, nhưng ta biết, nếu có thể gặp lại, tỷ tỷ nhất định sẽ rất vui. Mặc dù tỷ tỷ...

Câu nói tiếp theo, Thải Chi đột nhiên dừng lại, không nói nữa.

Khí tức của Mộc Huyền Âm hoàn toàn thu hồi, ánh mắt trở nên bình lặng, chỉ có nơi sâu thẳm khẽ gợn lên một tia phức tạp:

- Ngươi không nói chuyện hắn đến Thần giới cho tỷ tỷ ngươi biết chứ?

Thải Chi không chút do dự nói:

- Đương nhiên là không! Ngươi cũng không được nói cho bất kỳ ai!

- Không cần ngươi nhắc nhở!

Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói một tiếng. Nghi hoặc và cảnh giác trong lòng nàng đã tan biến, không cần ở lại nhiều lời, nàng trực tiếp xoay người bay đi, chỉ là trong lòng vẫn còn một sự chấn động sâu sắc.

Thải Chi công chúa, theo lời đồn, năm năm trước nàng mới hoàn thành truyền thừa Thiên Lang thần lực, trở thành Tinh Thần Thiên Lang mới. Trong năm năm ngắn ngủi, thần lực hẳn chỉ mới bắt đầu dung hợp mà thực lực đã cường đại đến mức này. Qua thêm năm năm... mười năm... trăm năm... đợi nàng hoàn toàn dung hợp Thiên Lang thần lực, sẽ cường đại đến cảnh giới nào, quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Truyền thuyết nói rằng tương lai nàng rất có khả năng sẽ trở thành Tinh Thần mạnh nhất trong lịch sử Tinh Thần Giới... xem ra không phải là lời nói suông.

- A... Đợi đã!

Một bóng dáng sặc sỡ lóe lên trước mặt Mộc Huyền Âm, Thải Chi đã cười tươi rói chặn trước người nàng:

- Đại tỷ tỷ, bản công chúa vừa rồi đã rất thành thật trả lời câu hỏi của ngươi, ngươi cũng... thành thật trả lời một câu hỏi của bản công chúa được không!

- ...Câu hỏi gì?

- Cái kia...

Thải Chi bỗng trở nên hơi ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn cúi xuống, còn thoáng ửng đỏ, ấp a ấp úng. Nàng liếc nhìn bộ ngực cao ngất như muốn nứt tung tuyết y của Mộc Huyền Âm, rồi lại nhìn xuống bộ ngực chỉ hơi nhô lên của mình, cuối cùng lấy hết can đảm hỏi:

- Phải... làm thế nào, để lớn lên có thể trở nên trước lồi sau vểnh giống như ngươi?

Mộc Huyền Âm: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!