Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1128: CHƯƠNG 1125: CẦM TÙ

Băng Hoàng Thánh Vực, tuyết bay mênh mang.

Tin tức Vân Triệt trở về không hề gây ra chút sóng gió nào ở Băng Hoàng Thần Tông. Bởi lẽ trước đó, mọi người đều đã biết tin Viễn Cổ Cầu Long bị tiêu diệt thành công, còn Mộc Huyền Âm bị thương nên đã trực tiếp bế quan ngay khi trở về. Trong khi đó, Vân Triệt lại ra ngoài rèn luyện.

Người của Băng Hoàng Thần Tông chỉ kinh ngạc vì hắn trở về quá sớm, dù sao đệ tử thân truyền ra ngoài rèn luyện mười năm tám năm cũng là chuyện bình thường.

Về phần những chuyện đã xảy ra ở Táng Thần Hỏa Ngục, ngoại trừ ba tông Viêm Thần cùng Mộc Huyền Âm, Mộc Băng Vân và Mộc Hoán Chi, không một ai khác hay biết. Bọn họ chỉ biết kết quả là Viễn Cổ Cầu Long bị tiêu diệt, còn Mộc Huyền Âm bị thương.

Thế nhưng, hình ảnh Vân Triệt một kiếm đánh bay Viễn Cổ Cầu Long, để lộ sơ hở trí mạng và cứu được Mộc Huyền Âm, đã khắc sâu vào tâm trí tất cả mọi người của Viêm Thần Giới, vĩnh viễn không thể phai mờ.

Trở lại Băng Hoàng Thánh Điện, dù chỉ mới cách nửa năm, Vân Triệt lại có cảm giác như đã qua một đời. Bởi vì kể từ khoảnh khắc rời đi, hắn chưa từng ảo tưởng rằng mình còn có thể sống sót trở về nơi này.

Là thánh địa tối cao của toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, nơi này ngoại trừ Mộc Huyền Âm, cũng chỉ có hắn được tùy ý ra vào, ngay cả Mộc Băng Vân cũng rất ít khi đến. Phạm phải sai lầm tày trời như vậy, vốn dĩ hắn đã không còn tư cách bước chân vào nơi này lần nữa...

- Sư tôn... Nàng thật sự không định giết ta sao?

Vân Triệt thất thần lẩm bẩm. Hắn biết rõ tội lỗi mình gây ra không thể tha thứ đến mức nào, bất kỳ nữ tử bình thường nào cũng tuyệt đối không thể dung thứ, huống chi đó lại là sư tôn của hắn, là Ngâm Tuyết Giới Vương thống lĩnh một cõi...

- Ngươi sợ chết đến thế sao!

Khi Vân Triệt đang phiền muộn, một giọng nói lạnh thấu tâm can vang lên bên tai.

Toàn thân Vân Triệt cứng đờ, vài giây sau mới xoay người lại, không dám ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, cúi đầu bái lạy:

- Đệ tử Vân Triệt, bái kiến sư tôn.

Mộc Huyền Âm một thân váy dài Băng Hoàng, khoác áo choàng lông tuyết, đôi mắt tuyệt đẹp lại phóng ra ánh nhìn lạnh lẽo thấu xương:

- Sao lần này ngươi không trốn nữa?

- ...

Vân Triệt mấp máy môi, nhưng hồi lâu không thể nói được lời nào.

Thế giới lặng đi trong chốc lát, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi. Mộc Huyền Âm lẳng lặng nhìn Vân Triệt. Trước kia, mỗi lần Vân Triệt bái kiến nàng đều không cúi đầu như thế, bất cứ lúc nào, dù là đối mặt với nàng, hắn vẫn toát ra vẻ kiêu ngạo gần như bẩm sinh không thể che giấu.

Nhưng mà...

Người khác cúi đầu run rẩy trước nàng là vì sợ hãi.

Còn Vân Triệt... Mộc Huyền Âm không hề cảm nhận được sự sợ hãi, mà là nỗi áy náy vô cùng sâu sắc.

Ánh mắt nàng bất giác dời đi, không cách nào duy trì được vẻ băng giá như trước. E ngại đến từ lòng mình, còn xấu hổ lại đến từ đối phương.

- Thôi vậy.

Giọng nói bên tai dịu lại, mơ hồ truyền đến một tiếng thở dài rất nhẹ:

- Mặc dù ngươi phạm phải sai lầm lớn, nhưng cũng đã cứu vi sư một mạng, coi như công tội tương đương, ngươi đứng lên đi.

- ...

Vân Triệt hơi sững sờ, nhất thời không tin vào tai mình. Hắn ngơ ngác đứng dậy, nhưng vẫn cúi đầu, bởi vì hắn không biết sau khi chuyện đó xảy ra, mình nên đối mặt với Mộc Huyền Âm như thế nào.

Hồi lâu sau, hắn vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, cuối cùng mới dè dặt ngẩng đầu lên, nhìn sang thì chỉ thấy một bóng lưng tuyệt mỹ chìm trong tuyết bay.

So với Vân Triệt, có lẽ Mộc Huyền Âm còn khó đối mặt với hắn hơn.

Thế giới lại một lần nữa tĩnh lặng, lần này gần như ngay cả tiếng tuyết rơi cũng không còn nghe thấy. Mộc Huyền Âm hồi lâu không lên tiếng, Vân Triệt đương nhiên không dám hó hé. Hai kiếp người, hắn chưa bao giờ gặp phải tình cảnh bế tắc khó xử như thế này.

Cuối cùng, Mộc Huyền Âm chậm rãi xoay người lại, đôi mắt băng giá đã khôi phục vẻ lạnh lẽo như đầm băng:

- Lấy sừng Kỳ Lân, tim Cầu Long, và cả Hoàng Tiên Thảo ngươi vừa lấy được ra đây.

- Vâng.

Vân Triệt vội vàng đáp lời, không hỏi lý do, lần lượt lấy sừng Kỳ Lân, tim Cầu Long và Hoàng Tiên Thảo ra.

Sừng Kỳ Lân khổng lồ nặng trịch, khí tức tỏa ra rất yếu, nhưng lại mang vẻ cổ xưa vô cùng.

Trái tim Cầu Long vẫn còn đập dữ dội, mỗi một nhịp đập đều phóng ra hỏa diễm cực kỳ nóng bỏng. Mới lấy ra vài giây, một vùng tuyết rộng lớn xung quanh đã tan chảy.

Hoàng Tiên Thảo được bao bọc trong ánh sáng tịnh hóa của Thiên Độc Châu, khí tức không hề bị rò rỉ.

Mộc Huyền Âm lướt mắt qua, lạnh lùng nói:

- Như vậy, chỉ còn lại Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Mộc Linh Châu.

Vân Triệt không do dự, nhanh chóng nói:

- Sư tôn, thật ra Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Mộc Linh Châu đệ tử đều đã có được.

- ?

Lông mày băng của Mộc Huyền Âm khẽ động.

Vân Triệt nói xong, lấy cả Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Mộc Linh Châu ra.

Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Mộc Linh Châu vừa xuất hiện, quang mang và khí tức khác thường lập tức khiến ánh mắt Mộc Huyền Âm biến đổi rõ rệt, nhất là khi linh giác của nàng quét qua Mộc Linh Châu, nàng kinh ngạc thốt lên:

- Mộc Linh Châu hoàn mỹ? Ngươi lấy được từ đâu?

Nghĩ đến Mộc Linh đã vì mình mà chết, giọng Vân Triệt thoáng trầm xuống:

- Thưa sư tôn, Mộc Linh Châu này... Đệ tử mua được một Mộc Linh còn nhỏ tuổi trong thương hội hắc ám ở Hắc Gia Giới, nhưng không nỡ lấy châu của nó, ngược lại còn đưa nó về nơi ẩn náu. Mộc Linh Châu này là do một vị Mộc Linh tiền bối ở đó tặng cho.

- ...

Mộc Huyền Âm rõ ràng ngẩn ra.

- Còn Cửu Tinh Phật Thần Ngọc này, là đệ tử vô tình nhặt được trên thi thể của Hắc Gia Giới Vương.

- Thi thể của Hắc Gia Giới Vương... Nhặt được?

Mộc Huyền Âm lại nhíu mày, hiển nhiên càng thêm khó hiểu.

- Quả thật có phần khó tin, nhưng đệ tử không dám nói dối. Đúng rồi, viên Không Huyễn Thạch mà đệ tử suýt nữa bóp nát trong bí cảnh lúc trước cũng được nhặt cùng Cửu Tinh Phật Thần Ngọc trên thi thể của Hắc Gia Giới Vương.

Vân Triệt kể chi tiết.

- ... Thì ra là thế.

Mộc Huyền Âm dĩ nhiên đã hiểu, Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Không Huyễn Thạch mà Vân Triệt "nhặt được" vốn là do công chúa Thải Chi ngầm giở trò.

Kể cả Hắc Gia Giới Vương kia, dù không phải do nàng ta giết, cũng nhất định có liên quan đến nàng ta.

Tay áo tuyết phất lên, sừng Kỳ Lân, tim Cầu Long, Hoàng Tiên Thảo, cùng với Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Mộc Linh Châu trong tay Vân Triệt nháy mắt biến mất, được Mộc Huyền Âm thu vào không gian tùy thân, không cho Vân Triệt chút thời gian phản ứng nào.

- Để luyện một viên Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, vốn khó như lên trời, vậy mà ngươi lại có thể gom đủ "Ngũ Quỳnh" trong thời gian ngắn ngủi như vậy, cũng không dễ dàng.

Giọng Mộc Huyền Âm chợt thay đổi:

- Nhưng mà, tội lớn nhất của ngươi có thể bù trừ, nhưng tội lỗi bỏ trốn, quay lưng lại với vi sư và tông môn thì không thể dễ dàng tha thứ! Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan này, ngươi đừng mơ tưởng nữa!

- ...

Vân Triệt há miệng, rồi cúi đầu:

- Vâng.

Mộc Huyền Âm tiếp tục nói:

- Cách Đại hội Huyền Thần còn chưa đầy hai năm. Với tiến cảnh tu vi hiện tại của ngươi, muốn đặt chân đến Thần Kiếp Cảnh trước đại hội, chỉ dựa vào tu luyện thì tuyệt đối không thể.

- Nhưng mà, ngươi đã có Băng Hoàng nguyên âm của vi sư, hiện đã là Thần Hồn Cảnh, không cần Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, lại thêm vi sư tương trợ, cũng chưa hẳn là không có khả năng!

Bốn chữ "Băng Hoàng nguyên âm" thốt ra từ miệng Mộc Huyền Âm khiến tim Vân Triệt thắt lại. Hắn đột ngột ngẩng đầu, lại thấy gương mặt Mộc Huyền Âm hoàn toàn tĩnh lặng, không chút gợn sóng, như thể chỉ đang nói một chuyện vô cùng bình thường.

- Ngươi mới bước vào Thần đạo, cảnh giới Thần Nguyên còn chưa lĩnh hội thấu đáo đã nhảy vọt đến Thần Hồn Cảnh. Thần đạo đâu thể so với phàm đạo! Mặc dù huyền lực của ngươi tăng vọt, nhưng hậu họa vô cùng, hơn nữa sự chậm trễ trong việc lĩnh ngộ Thần đạo sẽ khiến tiến cảnh sau này của ngươi gian nan gấp trăm lần. Nếu cưỡng ép dựa vào Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, dù có thể giúp ngươi một bước lên trời, nhưng hậu quả nặng nề cũng vượt xa tưởng tượng của ngươi... Cho dù ngươi có Tà Thần huyền mạch!

Ánh mắt Mộc Huyền Âm quét qua Vân Triệt:

- Chắc hẳn ngươi cũng đã nhận ra.

- Vâng.

Vân Triệt đáp lời. Sau khi nhận Băng Hoàng nguyên âm của Mộc Huyền Âm và một đêm đột phá lên Thần Hồn Cảnh, huyền lực của hắn liền chững lại ở Thần Hồn Cảnh cấp hai, suốt nửa năm gần như không có tiến triển.

- Bắt đầu từ hôm nay, ngươi không được rời khỏi Thánh Vực nửa bước! Mỗi ngày hai canh giờ ngộ đạo, hai canh giờ ngộ tâm, hai canh giờ tôi thể, sáu canh giờ tu luyện.

- Vi sư sẽ đích thân dạy lại cho ngươi cách lĩnh ngộ Thần đạo, trùng tu Băng Hoàng Phong Thần Điển. Ngoài tu luyện ra, ngươi không được gặp bất kỳ ai, không được đi bất cứ đâu, không được có tạp niệm gì khác. Mọi lời nói, mọi hành động đều phải tuân theo ý của vi sư, không được có nửa phần chống đối.

Đôi mắt băng giá không chút tình cảm, chỉ có uy nghiêm và khắc nghiệt không cho phép phản kháng:

- Đây là hình phạt ngươi đáng phải nhận, cũng là cơ hội duy nhất để ngươi có thể tiến vào Trụ Thiên Thần Giới. Ngươi chấp nhận cũng phải chấp nhận, không chấp nhận cũng phải chấp nhận!

Trước kia tuy Mộc Huyền Âm cũng nghiêm khắc với hắn, nhưng chưa bao giờ hạn chế tự do của hắn. Mà nghiêm lệnh lúc này của nàng hoàn toàn tương đương với việc giam cầm hắn trong Băng Hoàng Thánh Vực và ý chí của nàng.

Vân Triệt ngẩn người, nhưng lại lập tức nói:

- Vâng, đệ tử xin tuân theo mệnh lệnh của sư tôn.

- Vậy thì tốt!

Dường như ngạc nhiên vì Vân Triệt đồng ý mà không hề phản kháng, Mộc Huyền Âm lặng lẽ liếc nhìn hắn:

- Đến Minh Hàn Thiên Trì tôi thể ba canh giờ, sau đó tới Thánh Điện tìm ta!

Dứt lời, Mộc Huyền Âm phi thân lên, theo bóng dáng nàng di chuyển, tuyết bay khắp Thánh Vực cũng khẽ lay động.

Vân Triệt lại đột nhiên lên tiếng, trong giọng nói mang theo nghi vấn và quan tâm:

- Sư tôn, thương thế của người... đã khỏi hẳn chưa?

Với trọng thương và hao tổn trước đó của Mộc Huyền Âm, lại thêm việc mất đi nguyên âm, cho dù thương thế khỏi hẳn, huyền khí của nàng chắc chắn cũng sẽ suy giảm rất nhiều. Vì vậy, khí tức của nàng vốn nên yếu hơn trước kia rất nhiều mới đúng.

Thế nhưng, cảm giác mà Mộc Huyền Âm mang lại cho Vân Triệt lúc này lại càng phiêu diêu mờ ảo hơn trước kia.

Bóng dáng Mộc Huyền Âm khựng lại, không quay đầu, thản nhiên nói:

- Trong cơ thể vi sư có Băng Hoàng Thần Hồn do tổ tiên ban cho. Vi sư khổ tu vạn năm mới thức tỉnh được ba phần thần lực... Mà trong nửa năm ngắn ngủi, lại đột nhiên thức tỉnh đến bảy phần! Chẳng những thương thế khỏi hẳn, mà huyền lực còn vượt xa quá khứ. Cho nên ngươi không cần lo lắng thừa thãi, lo cho tốt bản thân mình là được.

Sau lưng, Vân Triệt không nhìn thấy được vẻ vô cùng phức tạp hiện lên trong mắt Mộc Huyền Âm khi nàng nói những lời này.

Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc, sau đó vui mừng nói:

- Nhất định là vì khi đó sư tôn quyết chiến một trận sinh tử, ngược lại đã kích thích thần hồn thức tỉnh. Sư tôn chắc chắn được trời đất phù hộ, mới có thể trong họa có phúc.

- ...

Không chỉ ánh mắt, mà cả hơi thở của Mộc Huyền Âm cũng ngưng lại trong vài giây, sau đó nàng hừ nhẹ một tiếng, đạp tuyết bay đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn tuyết.

Một viên Không Huyễn Thạch từ trên trời rơi xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Vân Triệt.

Biết được Mộc Huyền Âm chẳng những không tổn hại gì, huyền lực thậm chí còn tăng tiến, trong lòng Vân Triệt dâng lên niềm vui sướng từ tận đáy lòng. Hắn liên tiếp thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống nền tuyết, tay cầm lấy Không Huyễn Thạch, cả người trở nên vô cùng thoải mái.

Kể từ khi "bỏ trốn", hai tảng đá lớn vẫn luôn đè nặng trong tim hắn đồng thời được gỡ xuống, tan biến.

Chẳng những thân thể và tu vi của sư tôn không sao, mà nàng lại còn dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy...

Không hề có chút sát ý nào đối với hắn, ngay cả sự phẫn nộ cũng gần như không cảm nhận được.

So với nỗi lo lắng, áy náy, hoang mang vô cùng nặng nề trong suốt thời gian qua... kết quả này quả thật giống như một giấc mơ, tốt đẹp đến mức khiến hắn có phần không dám tin.

- Sư tôn lại thật sự tha thứ cho ta, ha...

Vân Triệt không kìm được mà bật cười, hắn ngẩng đầu, vui vẻ nheo mắt lẩm bẩm:

- Xem ra ta đã xem nhẹ bản thân rồi. Quả nhiên một đệ tử ưu tú như ta, dù có phạm phải lỗi lầm lớn hơn nữa, sư tôn cũng không nỡ lòng nào thật sự giết ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!