Băng Hoàng Thánh Điện, Hàn Tủy Tiên Trì. Trong vạn năm qua, nơi này chỉ có hai người được phép tiến vào, một là Mộc Huyền Âm, hai là Mộc Băng Vân.
Tiên trì lạnh buốt như băng ngục nhưng vĩnh viễn không bao giờ đóng băng. Trên mặt hồ điểm xuyết đủ loại băng liên lộng lẫy, một thân thể yểu điệu tuyệt mỹ ẩn hiện trong làn sương băng mờ mịt. Gió nhẹ lướt qua khung cửa băng, sóng nước khẽ gợn, ánh nước lung linh hòa cùng băng quang trong vắt, phản chiếu nửa bàn chân ngọc trắng nõn nà ẩn hiện trên mặt hồ, khiến cho tất cả băng liên dưới đáy hồ đều lu mờ thất sắc.
Cửa băng được đẩy ra, Mộc Băng Vân chậm rãi bước vào, ánh mắt nhìn Mộc Huyền Âm đang ngửa mặt trên mặt nước. Vài giọt nước long lanh chậm rãi trượt xuống từ khuôn mặt hoàn mỹ như tiên của nàng, được làn da trắng ngần của nàng phản chiếu tựa như những viên trân châu.
Huyền giả có thể dùng huyền lực để thanh tẩy thân thể, huống chi là huyền giả Thần đạo. Nhưng Mộc Huyền Âm lại cực kỳ thích tắm rửa, điểm này Mộc Băng Vân biết rõ nhất. Có lẽ, việc này sẽ khiến nội tâm nàng trở nên bình thản và trong sáng hơn.
- Tỷ tỷ, tỷ gọi muội tới có chuyện gì?
Mộc Băng Vân dịu dàng hỏi.
Cánh tay ngọc khẽ khép lại, Mộc Huyền Âm hơi đứng dậy, sương băng tràn ngập mặt hồ tức thời để lộ ra bờ vai tựa mỹ ngọc trời ban:
- Băng Vân, huyền lực của muội khôi phục thế nào rồi?
Mộc Băng Vân đáp:
- Đã được chín thành. Thêm vài tháng nữa là có thể khôi phục hoàn toàn.
Giọng Mộc Huyền Âm có phần lười biếng, mềm mại:
- Vậy thì tốt. Trong thời gian tới, ta định toàn tâm dạy dỗ Vân Triệt, dù sao với trạng thái hiện giờ của hắn, muốn tự mình tham gia Đại hội Huyền Thần là chuyện không thể. Mọi việc trong tông và ngoài tông sẽ giao lại cho muội. Mệnh hồn của muội đã phân ly ngàn năm, nay vừa hồi phục, cũng nên làm quen lại với tông môn. Về phần chuyện đệ tử tham gia Đại hội Huyền Thần, cứ giao cho Hoán Chi toàn quyền xử lý, không cần phải xin chỉ thị.
Mộc Băng Vân khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Tỷ tỷ, tỷ thật sự... cứ thế mà tha thứ cho Vân Triệt sao?
Đôi mắt quyến rũ của Mộc Huyền Âm hơi nheo lại:
- Bằng không thì thế nào? Dù sao hắn cũng đã liều chết xông vào Táng Thần Hỏa Ngục để cứu mạng ta, chẳng lẽ ta còn có thể một chưởng đánh chết hắn sao?
Mộc Băng Vân trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi nói:
- Như vậy đương nhiên là tốt nhất. Muội chỉ không ngờ rằng, với tính tình của tỷ tỷ...
Giọng nàng ngưng lại, rồi đột nhiên buồn bã nói:
- Tỷ tỷ, tỷ định bồi dưỡng Vân Triệt thành người kế nhiệm chức vị Tông chủ sao?
- ...
Mộc Huyền Âm nhẹ nhàng lắc đầu:
- Tim của hắn hoàn toàn không ở nơi này, lúc trước khi ta nhận hắn làm đệ tử đã biết rõ điểm này.
- Vậy tỷ...
- Ta không biết.
Mộc Huyền Âm khẽ thở ra một hơi, trong mắt thoáng hiện lên vẻ mông lung, nhưng thần thái lập tức thay đổi. Nàng giơ tay, nhặt một cánh sen băng tinh nhẹ nhàng lau bờ vai tuyết trơn bóng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, khiến cho tuyết bay đầy phòng cũng trở nên ảm đạm vô quang:
- Băng Vân, muội nói xem ta có nên song tu với tiểu tử kia không? Bằng không, Băng Hoàng nguyên âm quý giá của tỷ tỷ ta đây, chẳng phải sẽ lãng phí lắm sao?
Sắc mặt Mộc Băng Vân không hề thay đổi:
- ...Tỷ tỷ lại nói đùa rồi. Tỷ đã quyết định tha thứ cho Vân Triệt thì hãy tha thứ triệt để, đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Càng đừng có lúc nào đó trong tương lai lại đổi ý. Lời của tỷ, muội sẽ chuyển lại cho Hoán Chi.
- Tiện thể, bảo hắn phái ba trăm đệ tử Thần Điện đến Cực Địa Băng Hải, trong vòng ba tháng phải thu về ít nhất một ngàn khối Băng Ngâm Hàn Tinh.
Mộc Huyền Âm nói.
Mộc Băng Vân thoáng kinh ngạc, sau đó như nghĩ tới điều gì, khẽ gật đầu:
- Xem ra tỷ tỷ định tự mình luyện chế Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan.
Rời khỏi Băng Hoàng Thánh Điện, Mộc Băng Vân dừng bước, nàng ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp, đón những bông tuyết đang bay, lẩm bẩm: "Tỷ tỷ đã thay đổi rồi..."
"Thần hồn của tỷ đột nhiên thức tỉnh mạnh mẽ như vậy... có liên quan đến Vân Triệt sao..."
Băng Hoàng Thần Tông vẫn yên tĩnh như trước, toàn bộ Ngâm Tuyết Giới cũng vậy. Nhưng có một chuyện vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí của tất cả huyền giả: Đại hội Huyền Thần, đã ngày một đến gần.
Đây là sự kiện trọng đại bậc nhất trên con đường huyền đạo của Đông Thần Vực, với quy cách cao nhất. Sẽ có vô số huyền giả trẻ tuổi vang danh thiên hạ, tuyên cáo với thế nhân về những chúa tể tương lai của Đông Thần Vực. Hơn nữa, lần này còn là lần đầu tiên trong lịch sử vận dụng đến sức mạnh của Trụ Thiên Châu.
Đây tuyệt đối không chỉ là thịnh yến của các huyền giả trẻ tuổi, mà toàn bộ Đông Thần Vực đều trông mong ngóng chờ, bởi nó được Tứ đại Vương giới liên thủ tổ chức, cả thế gian đều dõi theo. Những huyền giả trẻ tuổi có xuất thân nổi bật, thiên tư tuyệt thế, có hy vọng lọt vào một ngàn thứ hạng đầu, trong lòng đã không lúc nào không sục sôi nhiệt huyết và cuồng vọng.
Đông Thần Vực khổng lồ cũng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Không tiếc bất cứ giá nào, không tiếc tinh lực để bồi dưỡng những đệ tử đỉnh cao có tư cách tham gia Đại hội Huyền Thần, dường như đã trở thành đại sự hàng đầu của tất cả các tinh giới, tất cả các tông môn.
Ngâm Tuyết Giới cũng không ngoại lệ.
Tất cả đệ tử Thần Điện có tư cách tham gia Đại hội Huyền Thần của Băng Hoàng Thần Tông đều bế quan tu luyện, do các đại trưởng lão tự mình chỉ đạo. Tài nguyên trong tông cũng được sử dụng với số lượng lớn, không hề keo kiệt. Trong khoảng thời gian này, không một ai trong tông nhìn thấy Vân Triệt, Tông chủ cũng bặt vô âm tín.
Thiên Huyền Đại Lục, Thương Phong Quốc.
Kể từ ngày Vân Triệt đi theo Mộc Băng Vân đến Ngâm Tuyết Giới, đã ba năm trôi qua.
Ba năm là một khoảng thời gian rất ngắn, đặc biệt là đối với sự phát triển của một quốc gia.
Nhưng bởi vì Vân Triệt đã đánh chết Hiên Viên Vấn Thiên, Tứ đại Thánh địa phải cúi đầu, mà Nữ hoàng Thương Phong Quốc hiện tại lại là thê tử của Vân Triệt, cho nên Thương Phong Quốc vốn yếu nhất đại lục lại quật khởi mạnh mẽ trong ba năm ngắn ngủi, địa vị dần dần không thể lay chuyển.
Trung tâm Thương Phong Quốc, phía bắc Tân Nguyệt Thành.
Tuy rằng nơi này là quan đạo, nhưng vì thỉnh thoảng có huyền thú nguy hiểm qua lại, thường cần có huyền giả hộ tống, nên ít có dấu chân người. Lúc này, một đôi thiếu nam thiếu nữ đang sóng vai đi trên đường, lưng quay về phía hoàng hôn, trong đôi mắt họ vẫn lấp lánh vẻ hưng phấn.
- Tân Nguyệt Huyền Phủ, nơi Ân Nhân ca ca đã từng ở lại! Cuối cùng cũng được tiếp xúc với những thứ liên quan đến Ân Nhân ca ca, thật là phấn khích!
Thiếu nữ trông chưa đầy hai mươi tuổi, dù chỉ mặc một thân áo lụa trắng nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người. Vóc người mảnh mai thon thả, đôi gò bồng đảo cao vút, đặc biệt là đôi mắt đẹp, còn rực rỡ hơn cả ánh chiều tà nơi chân trời. Hai tay nàng đặt lên ngực, gương mặt ửng hồng, dù đã rời khỏi Tân Nguyệt Thành rất xa nhưng vẫn khó lòng bình ổn sự kích động.
- Nghe nói vài năm trước Thần Hoàng Đế Quốc xâm lược Thương Phong Quốc, Tân Nguyệt Thành đã bị Phượng Hoàng viêm thiêu rụi, Tân Nguyệt Huyền Phủ lại càng bị đốt thành tro. Cái chúng ta thấy chắc là được xây dựng lại sau này.
Thiếu niên có tuổi tác tương đương thiếu nữ, tướng mạo cũng có sáu phần tương tự. Thân hình không cao lớn vạm vỡ nhưng trông có phần trầm ổn.
Nghe thiếu niên nói, thiếu nữ bĩu môi, bất mãn cất lời:
- Lại nói những lời mất hứng như vậy, muội không muốn nghe đâu! Tóm lại đó là nơi Ân Nhân ca ca đã từng ở! Còn có rất nhiều tượng của Ân Nhân ca ca nữa, chỉ là tượng làm xấu quá, Ân Nhân ca ca còn đẹp hơn gấp trăm lần.
Thiếu niên cảm thán một tiếng:
- Không ngờ Ân Nhân ca ca lại trở thành người lợi hại như vậy, khắp nơi đều là truyền thuyết về huynh ấy. Ta vốn còn tưởng rằng mình đã đủ lợi hại, có thể báo ân...
- Ca nói xem, Ân Nhân ca ca có còn nhớ chúng ta không?
Thiếu nữ đột nhiên hỏi, trên má xinh đẹp hiện lên vẻ căng thẳng và mong chờ.
Thiếu niên cười nói:
- Chắc là không nhớ đâu. Huynh ấy đã trở thành một nhân vật lớn như vậy, những năm qua nhất định đã tiếp xúc với vô số người, vô số chuyện. Khi đó chúng ta còn nhỏ, lại yếu ớt như vậy, chắc chắn là nhóm người không đáng chú ý nhất trong số những người huynh ấy đã cứu giúp. Mười mấy năm đã trôi qua, làm sao huynh ấy có thể nhớ được chứ.
- ...
Ánh sáng trong đôi mắt đẹp của thiếu nữ chợt ảm đạm, nàng thì thầm:
- Dù huynh ấy có còn nhớ chúng ta hay không, muội vẫn rất muốn gặp lại huynh ấy. Những năm qua muội đã nỗ lực như vậy, chính là vì có thể sớm ngày gặp lại Ân Nhân ca ca... Cũng không biết bây giờ huynh ấy đang ở đâu.
Thiếu niên lắc đầu:
- Ta cũng mong vậy, nhưng họ đều nói Ân Nhân ca ca đã mấy năm không xuất hiện. Có người nói huynh ấy đang ở Huyễn Yêu Giới xa xôi, có người nói huynh ấy đang du ngoạn tu luyện khắp nơi, còn có truyền thuyết nói huynh ấy đã phi thăng lên thế giới có cấp bậc cao hơn... Cũng không biết nên đi đâu tìm huynh ấy, cho dù thật sự tìm được... có làm phiền huynh ấy không.
Nếu lúc này có một cường giả đi qua, cảm nhận được huyền khí của hai người, nhất định sẽ chấn động.
Bởi vì đôi thiếu nam thiếu nữ trông chỉ mới đôi mươi này, huyền lực rõ ràng đã đạt đến Vương Huyền Cảnh!
Ở Thương Phong Quốc, Vương Huyền Cảnh có thể nói là tồn tại tối cao, mà một Vương Tọa trẻ tuổi như vậy đủ để kinh động toàn bộ huyền giới Thương Phong.
Nhưng họ dường như không muốn gây chú ý, vẫn chưa lăng không phi hành, ngay cả tốc độ đi bộ cũng không quá nhanh.
Lúc này, hai người như cảm giác được điều gì, đồng thời ngẩng đầu lên.
Trên bầu trời, một bóng dáng màu đỏ đang thong thả bay qua. Ở Thương Phong Quốc, huyền giả có thể lăng không phi hành cực kỳ hiếm hoi, nên rất dễ thu hút sự chú ý. Với thị lực của hai người, họ còn nhìn rõ được dung mạo của bóng dáng màu đỏ ấy.
Trong nháy mắt, bước chân của hai người đồng thời dừng lại, linh hồn như bị thứ gì đó đâm mạnh vào, ngây người tại chỗ.
Họ nhìn thấy một tiên ảnh tựa như tiên nữ từ chín tầng trời giáng thế, cùng với một dung nhan đẹp như mộng ảo, khiến người ta dù đã nhìn thấy vẫn không thể tin là sự thật.
- Tiên... nữ...
Thiếu niên hoàn toàn ngây dại, mà hai chữ kia lại bất giác thốt ra từ đôi môi của thiếu nữ.
Có lẽ vì nghe được giọng nói của thiếu nữ, tiên ảnh trên không trung lại dừng lại. Nàng nhìn thấy hai người, đôi mắt đẹp tựa như hội tụ hết thảy tinh hoa của đất trời chợt sáng lên:
- Các ngươi là... Phượng Tổ Nhi, Phượng Tiên Nhi?
- Hả?
Thiếu niên và thiếu nữ cùng sững sờ, thiếu nữ thì thào:
- Tiên nữ tỷ tỷ... tại sao tỷ lại biết tên chúng ta... Chẳng lẽ tỷ thật sự là tiên nữ sao?
Nữ tử áo đỏ khẽ mỉm cười, tiên ảnh của nàng lóe lên, đã đáp xuống trước mặt hai người:
- Hóa ra thật sự là các ngươi. Các ngươi cuối cùng cũng có thể tự do rời khỏi nơi đó, thật tốt quá.
Phượng Tổ Nhi hoàn hồn, trong lòng dâng lên cảnh giác mãnh liệt:
- Ngươi... ngươi là ai? Vì sao lại biết tên của chúng ta, còn biết cả chuyện của chúng ta?
Nữ tử giơ bàn tay như ngọc tuyết lên, Phượng Hoàng viêm đỏ rực bùng lên trong lòng bàn tay nàng:
- Ta tên Phượng Tuyết Nhi, xuất thân từ Phượng Hoàng Thần Tông của Thần Hoàng Đế Quốc, các ngươi chắc chắn biết nơi đó.
- Phượng... Phượng Hoàng Thần Tông!?
Cái tên này khiến Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi đồng thời kinh hãi. Phượng Tổ Nhi lập tức tiến lên một bước, che chắn cho Phượng Tiên Nhi ở sau lưng:
- Ngươi là người của Phượng Hoàng Thần Tông! Ngươi... ngươi rốt cuộc có ý đồ gì!
Phản ứng của họ khiến Phượng Tuyết Nhi mỉm cười:
- Các ngươi đừng lo lắng, chúng ta cùng thuộc nhất mạch Phượng Hoàng, Phượng Hoàng Thần Tông nhất định sẽ không làm hại các ngươi. Hơn nữa...
Phượng Tiên Nhi bỗng nhiên kinh hô một tiếng, ló đầu ra từ sau lưng Phượng Tổ Nhi, lắp bắp nói:
- A!! Ngươi... ngươi... ngươi tên là... Phượng Tuyết Nhi!? Chẳng lẽ... ngươi chính là... Phượng Hoàng Thần Nữ kia!
Phượng Tổ Nhi cũng phản ứng lại, hoàn toàn sững sờ tại chỗ, đôi mắt đẹp càng trừng lớn hơn.
Phượng Hoàng Thần Nữ, từng là Tuyết Công Chúa của Thần Hoàng Đế Quốc, đệ nhất mỹ nữ của Thiên Huyền Đại Lục.
Khoảng hai năm trước, nàng trở thành người đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục đạt đến cảnh giới Thần Huyền trong truyền thuyết, thay thế Vân Triệt đã mai danh ẩn tích từ lâu, trở thành đệ nhất nhân đương thời trên con đường huyền đạo của Thiên Huyền Đại Lục, cũng là đệ nhất nhân thiên cổ.
Nàng còn có một thân phận mà ai cũng biết, đó là vị hôn thê của Vân Triệt.