Phượng Tuyết Nhi mỉm cười:
- Đây quả thực là danh hiệu mà người đời dành cho ta, nhưng các ngươi cứ gọi ta là Tuyết Nhi tỷ tỷ là được rồi.
Đối mặt với đôi thiếu nam thiếu nữ mà Vân Triệt vẫn luôn canh cánh trong lòng, dù chưa từng gặp mặt, Phượng Tuyết Nhi vẫn không hề keo kiệt sự dịu dàng của mình.
- Oa!
Nghe Phượng Tuyết Nhi thừa nhận, Phượng Tiên Nhi đưa hai tay che miệng, kinh hô thành tiếng.
Trước kia, hai người bị giới hạn phải đạt tới Vương Huyền cảnh mới có thể rời khỏi kết giới Phượng Hoàng. Bọn họ lần đầu tiên đi ra khỏi Vạn Thú sơn mạch đến nay cũng mới chỉ mấy ngày ngắn ngủi, biết rất ít về "thế giới bên ngoài" mà họ hằng khao khát, nhưng cái tên "Phượng Hoàng thần nữ" thì chỉ trong vài ngày đã nghe danh như sấm bên tai.
Dù sao, đó cũng là người đệ nhất thiên cổ của Thiên Huyền đại lục, đối với vô số huyền giả mà nói, hoàn toàn là một sự tồn tại vô thượng, tựa như thần linh trên trời cao.
Lần đầu trải nghiệm thế sự, Phượng Tổ Nhi cẩn trọng hơn Phượng Tiên Nhi rất nhiều. Trong lòng kinh ngạc nhưng hắn vẫn lý trí hỏi:
- Bất kể... Bất kể ngài là ai, tại sao lại quen biết chúng ta, còn biết cả tên của chúng tôi? Chúng tôi chưa từng nói tên mình cho người ngoài.
- Bởi vì ta đã từng thấy các ngươi, tên của các ngươi là do Vân ca ca nói với ta.
Phượng Tuyết Nhi mỉm cười duyên dáng.
Phượng Tổ Nhi sững sờ, sau đó kích động không kìm nén được, nói năng lắp bắp:
- A? Vân ca ca mà ngài nói, là... là Vân Triệt... là ân nhân ca ca?
- Đương nhiên.
Phượng Tuyết Nhi dịu dàng gật đầu, cảm nhận được Phượng Hoàng viêm lực trong cơ thể hai người. Đối với nàng, luồng sức mạnh này còn vô cùng non nớt nhưng đã có phần cường đại. Nàng vui vẻ nói:
- Vân ca ca là vị hôn phu của ta, chúng ta lại cùng thuộc nhất mạch Phượng Hoàng, cho nên, Vân ca ca thường xuyên kể chuyện về các ngươi cho ta.
- Ân nhân ca ca... Huynh ấy... Huynh ấy không quên chúng ta?
Phượng Tuyết Nhi có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm sâu đậm của hai người đối với Vân Triệt, trong đó có cảm kích, sùng bái, ngưỡng vọng, thậm chí còn là một niềm tin luôn chống đỡ trong lòng họ:
- Đương nhiên là không rồi, huynh ấy vẫn luôn rất nhớ các ngươi đấy. Ba năm trước, Vân ca ca đã đưa ta đến thăm các ngươi, nhưng lại phát hiện các ngươi được một kết giới rất lớn bảo vệ. Vân ca ca lựa chọn không quấy rầy, nhưng trùng hợp lúc đó hai người các ngươi lại bướng bỉnh chạy ra khỏi kết giới, còn gặp phải nguy hiểm. Ta cũng đã nhìn thấy các ngươi vào lúc đó, và cũng biết tên của các ngươi từ đó.
Nghe lời Phượng Tuyết Nhi nói, hai mắt Phượng Tiên Nhi mờ mịt, sau đó vỡ òa trong nước mắt:
- Ân nhân ca ca còn nhớ chúng ta... Huynh ấy còn đến thăm chúng ta... Hu... Hu hu...
Phượng Tổ Nhi hoàn toàn ngây người. Ba năm trước, hắn đuổi theo Phượng Tiên Nhi bốc đồng chạy ra khỏi kết giới, kết quả gặp phải huyền thú nguy hiểm. Trong lúc nguy cấp, ngọn lửa mà hắn hoảng hốt tung ra lại trực tiếp đánh chết con huyền thú kia. Sau này, hắn đã rất nhiều lần nghi ngờ về chuyện đó.
Mà cũng vào ngày đó, trong tâm hồn của hắn và Phượng Tiên Nhi, bỗng nhiên xuất hiện bộ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển hoàn chỉnh.
Vốn dĩ, họ cứ ngỡ đó là ân huệ do Phượng Thần ban cho.
Giờ phút này mới biết, hóa ra người cứu họ và ban cho họ sáu tầng đầu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, chính là Vân Triệt.
Nhìn dáng vẻ mừng đến phát khóc của họ, Phượng Tuyết Nhi cũng vui lây.
- Ân nhân ca ca bây giờ đang ở đâu, chúng ta... chúng ta có thể gặp huynh ấy không?
Trong mắt Phượng Tổ Nhi cũng rưng rưng lệ, lấp lánh niềm mong mỏi sâu sắc.
Sắc mặt Phượng Tuyết Nhi thoáng ảm đạm, rồi nàng khẽ lắc đầu:
- Vân ca ca đã rời khỏi Thiên Huyền đại lục, đến một nơi rất xa để làm một chuyện rất quan trọng đối với huynh ấy. Nhưng đừng nản lòng, Vân ca ca đã nói trong vòng năm năm nhất định sẽ trở về. Hiện giờ huynh ấy đã đi được ba năm, nhiều nhất là hai năm nữa, các ngươi sẽ có thể gặp được huynh ấy.
- Ba năm... Hóa ra lời đồn là thật.
Phượng Tổ Nhi nhất thời có chút thất thần.
- Không sao, chúng ta có thể đợi, chỉ cần có thể gặp lại ân nhân ca ca, cho dù là hai mươi năm ta cũng nguyện ý chờ.
Phượng Tiên Nhi lau đi nước mắt trên mặt, gò má ửng hồng vẫn chưa tan:
- Vậy... vậy hai năm sau chúng ta đi đâu để tìm được ân nhân ca ca ạ?
Phượng Tuyết Nhi mỉm cười nói:
- Sau khi Vân ca ca trở về, ta sẽ bảo huynh ấy sớm đưa ta đến thăm các ngươi. Ta cũng luôn rất muốn bái kiến Phượng Thần đại nhân ở chỗ các ngươi.
- Được, một lời đã định.
Phượng Tiên Nhi vui vẻ gật đầu, giơ ngón út về phía Phượng Tuyết Nhi.
- A! Tiên Nhi, nàng chính là Thần Nữ đại nhân, muội như vậy là quá thất lễ...
Lời Phượng Tổ Nhi còn chưa dứt, Phượng Tuyết Nhi đã đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón tay của Phượng Tiên Nhi:
- Ừm, một lời đã định!
Từ lúc Phượng Hoàng Di Tộc giải khai nguyền rủa huyết mạch đến nay đã hơn mười năm. Ẩn mình trong Vạn Thú sơn mạch, lại nhiều thế hệ gánh trên lưng nguyền rủa huyết mạch, họ không có nội tình hùng hậu, càng không thể có tài nguyên phong phú.
Dưới hoàn cảnh như vậy, hai thiếu niên này lại từ Sơ Huyền cảnh, dùng thời gian mười năm để đạt tới Vương Huyền cảnh.
Điều này không chỉ dựa vào huyết mạch Phượng Hoàng mỏng manh và thiên phú siêu phàm là có thể làm được, họ nhất định đã phải bỏ ra nỗ lực và gian khổ cực lớn... cùng với một chấp niệm để chống đỡ.
Vân ca ca, thấy họ trưởng thành xuất sắc như vậy, huynh nhất định sẽ rất vui.
Họ nỗ lực như vậy, Tuyết Nhi tin rằng, hơn phân nửa là vì huynh.
Mắt Phượng Tiên Nhi cong lên, ngây ngẩn nhìn tiên nhan của Phượng Tuyết Nhi:
- Tuyết Nhi tỷ tỷ là Thần Nữ lợi hại nhất, xinh đẹp như vậy, lại còn dịu dàng đến thế, thảo nào có thể trở thành thê tử của ân nhân ca ca.
Phượng Tuyết Nhi cười tủm tỉm:
- Tộc nhân của các ngươi đều đã ra ngoài hết chưa? Mới hòa nhập với thế giới bên ngoài, nhất định sẽ có nhiều khó khăn, ta sẽ báo cho phụ hoàng, Phượng Hoàng Thần Tông sẽ sẵn lòng giúp đỡ các ngươi.
Phượng Tổ Nhi cảm kích nói:
- Cảm ơn Tuyết Nhi tỷ tỷ, nhưng mà... không cần đâu. Bởi vì cha, mẫu thân, gia gia bọn họ đều không muốn rời khỏi tổ địa.
Thói quen là một thứ rất đáng sợ. Khi còn mang nguyền rủa huyết mạch, đời đời kiếp kiếp ẩn mình trong Vạn Thú sơn mạch, họ vừa chuộc tội, vừa khao khát được giải trừ nguyền rủa để có thể quay về thế giới bên ngoài. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến, sự quen thuộc với cuộc sống tách biệt, cảm giác xa lạ và bất an đối với thế giới bên ngoài cùng với sự quyến luyến với tổ địa đã khiến những trưởng bối này gần như đều cùng chung một lựa chọn là tiếp tục ở lại.
Mà những người ngày đêm hướng về thế giới bên ngoài đều là những thiếu niên, thiếu nữ Phượng Hoàng như Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi. Các trưởng bối dĩ nhiên cũng đều cổ vũ, thậm chí thúc giục họ sớm ngày hòa nhập với thế giới bên ngoài.
Phượng Tuyết Nhi ban đầu kinh ngạc, sau đó dần dần hiểu ra:
- Thì ra là thế... Vậy, nếu các ngươi có chuyện gì, có thể đến Thương Phong hoàng thành. Nữ hoàng của Thương Phong quốc hiện giờ chính là thê tử của ân nhân ca ca các ngươi đó.
Phượng Tiên Nhi ngọt ngào kêu lên:
- Ta biết, là Thương Nguyệt tỷ tỷ, ta và Tổ Nhi cũng rất nhớ nàng ấy. Nhưng mà Tuyết Nhi tỷ tỷ yên tâm đi, kết giới của Phượng Thần đại nhân vẫn chưa giải trừ, luôn luôn bảo vệ chúng ta, còn có hai...
- A, Tiên Nhi!
Phượng Tổ Nhi đột nhiên lên tiếng, ngắt lời Phượng Tiên Nhi.
Phượng Tiên Nhi cũng lập tức đưa hai tay che miệng, lí nhí trong miệng:
- Tóm... tóm lại, Tuyết Nhi tỷ tỷ không cần lo lắng cho chúng ta chút nào đâu, Phượng Thần đại nhân đang che chở cho chúng ta, chúng ta sẽ tự bảo vệ tốt bản thân.
- Ừm, vậy thì tốt.
Tuy hơi ngạc nhiên trước sự khác thường của hai người, nhưng Phượng Tuyết Nhi dĩ nhiên sẽ không hỏi đến cùng.
Phượng Tuyết Nhi rời đi, Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi vẫn lòng như sóng cuộn, hồi lâu khó mà bình tĩnh lại.
- Tiên Nhi, chúng ta về nhà trước, nói cho cha mẹ họ biết, ân nhân ca ca không những không quên chúng ta, mà ngay cả Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng là do ân nhân ca ca ban cho.
Phượng Tổ Nhi kích động nói.
- Ừm, cha mẹ họ nhất định sẽ giật nảy mình.
Hai người không kìm được sự hưng phấn, nào còn để tâm đến việc bị người khác chú ý, cả hai cùng bay vút lên không trung, hướng về phía Vạn Thú sơn mạch.
Phía đông Thương Phong quốc, Lưu Vân thành.
Tiêu Linh Tịch nằm trên chiếc giường thơm của mình. Nàng như đang ngủ say, nhưng giấc ngủ không hề yên ổn. Từ một lúc nào đó, mi mắt và cánh môi nàng bắt đầu không ngừng run rẩy, trên gương mặt xinh đẹp cũng hiện lên một vẻ tái nhợt bất thường.
Hơi thở cũng dần dần hỗn loạn.
- Ngươi là ai... Tại sao ngươi lại ở trong thân thể ta... Ngươi rốt cuộc muốn làm gì...
Trong thế giới tăm tối, nàng bất lực gào thét.
"Ta là ai, ngươi thật sự không biết sao?"
Trong thế giới linh hồn vang lên một giọng nói khác, giọng nói giống hệt nàng.
Chỉ là nó vô cùng xa xưa, vô cùng phiêu diêu, như thể đến từ thời viễn cổ xa xôi, mang theo sự mênh mang được mài giũa qua năm tháng vô tận.
"Ta không phải là giấc mộng của ngươi, không phải là ảo giác của ngươi, ta chính là ngươi..."
- Không! Ngươi không phải! Ta là Tiêu Linh Tịch... Không phải là ngươi! Không phải là bất kỳ ai khác! Ngươi cút đi! Cút đi vĩnh viễn!
"Ngươi là Tiêu Linh Tịch, cũng là ta. Tiêu Linh Tịch không phải là toàn bộ con người ngươi, ta cũng không phải là toàn bộ con người ngươi. Ta và Tiêu Linh Tịch hợp lại mới là một ngươi hoàn chỉnh. Vì sao ngươi lại bài xích, sợ hãi sự tồn tại của 'ta' đến vậy."
- Không... Ta nhất định là bị bệnh rồi, ngươi chỉ là thứ do ta suy nghĩ vẩn vơ mà tạo ra... Cầu xin ngươi rời đi... Đừng xuất hiện nữa...
"Ngươi sợ hãi ta sẽ thay thế sự tồn tại của ngươi, ngươi sợ hãi ta sẽ thay đổi ý chí của ngươi... Nhưng ngươi biết rõ, ngươi là ngươi, ta là ta, ta là một phần của ngươi, ngươi là một phần của ta. Ta không thể thay thế ý chí của 'Tiêu Linh Tịch', và 'Tiêu Linh Tịch' cũng không thể xóa bỏ sự tồn tại của ta. Lẽ nào ngươi cam tâm để ý chí của bản thân khiếm khuyết, lẽ nào ngươi không khao khát con người thật sự của mình sao..."
- Không! Ta không cần! Ta là Tiêu Linh Tịch, ta không phải là bất kỳ ai khác! Ta không cần biến thành người mà ta không quen biết! Ta không muốn biến thành một người mà tiểu Triệt không còn nhận ra... Cầu xin ngươi rời đi... Nếu ngươi có thể ngủ say, cầu xin ngươi hãy tiếp tục ngủ say như trước đây, vĩnh viễn đừng tỉnh lại!
Một sự im lặng kéo dài...
"Như ngươi mong muốn."
"...Nếu thật sự có một ngày, ngươi khao khát sức mạnh có thể thay đổi tất cả, vậy thì, hãy một lần nữa đánh thức 'bản thân' này đi."
Thế giới linh hồn tĩnh lặng trở lại, rồi đột nhiên bùng lên một ngọn lửa đỏ rực. Trong ngọn lửa là một bóng người nhuốm đầy máu, tay cầm một thanh trọng kiếm màu đỏ thẫm. Thân thể hắn máu tươi đầm đìa, tan nát, hắn phát ra tiếng gầm rống tuyệt vọng và phẫn nộ, nhưng thân thể lại bị hơn mười món vũ khí, hơn mười luồng sáng xuyên thủng. Thân thể vốn đã tan nát lại bị xé toạc như một tấm vải rách, rồi hóa thành tro bụi đầy trời trong ngọn lửa.
- Tiểu Triệt!!!
Tiêu Linh Tịch thét lên một tiếng chói tai, từ trên giường ngồi bật dậy. Đôi mắt nàng co rút, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, hai tay vội ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội.
Tiếng bước chân vội vã lại gần, Tô Linh Nhi đẩy cửa bước vào, vội vã đến bên giường Tiêu Linh Tịch. Nhưng Tiêu Linh Tịch vẫn còn kinh hồn bạt vía, không hề có chút phản ứng nào.
- Linh Tịch tỷ tỷ, lại gặp ác mộng sao?
Tô Linh Nhi khẽ hỏi.
- Vẫn là giấc mộng đó.
Tiêu Linh Tịch vẫn còn thất thần.
Ba năm, giấc mộng đó, hình ảnh đáng sợ đó, đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Rõ ràng đã lặp lại vô số lần, nhưng mỗi lần đều khiến nàng kinh hồn bạt vía.
Tô Linh Nhi an ủi:
- Chắc là do tỷ quá nhớ Vân Triệt ca ca, sợ huynh ấy ở bên ngoài gặp nguy hiểm, nên mới luôn mơ thấy cơn ác mộng giống nhau. Có tỷ nhớ nhung huynh ấy như vậy, nếu huynh ấy dám về trễ, muội là người đầu tiên không tha cho huynh ấy đâu.
Tô Linh Nhi vừa nói, ánh mắt cũng lặng lẽ lóe lên, trở nên mông lung như sương.
Vân Triệt ca ca, ba năm rồi, ta rất nhớ huynh...
- Ừm... Chỉ là ác mộng thôi.
Tiêu Linh Tịch nhẹ nhàng nói. Một lúc lâu sau, nàng mới ngẩng đầu lên, sắc mặt đã tươi tắn hơn nhiều, không còn vẻ tái nhợt như trước:
- Linh Nhi, từ sau khi tiểu Triệt đi, vì chuyện của ta mà luôn khiến muội phải lo lắng. Nhưng mà, ta có cảm giác, sau này ta sẽ không còn đột nhiên hôn mê nữa.
- Hả?
Tô Linh Nhi ngẩn ra.
Tiêu Linh Tịch khẽ cười:
- Tuy nói vậy rất kỳ quái, nhưng ta thật sự có cảm giác này. Ta cũng không muốn để tiểu Triệt phải lo lắng hoang mang cho ta ngay khi huynh ấy vừa trở về.
Tất cả, cũng chỉ là mộng.
Chỉ là mộng...
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng thì thầm.