Hỏa Như Liệt kinh hãi đến mức suýt nhảy dựng lên:
— Ta... Chết tiệt! Này này này... Lần này thật sự xong đời rồi!
Tròng mắt Viêm Tuyệt Hải cũng co rút lại, nhưng khác với Hỏa Như Liệt, sự run rẩy trong mắt hắn không phải là kinh hãi, mà là hoảng sợ.
Quân Tích Lệ đứng dậy từ trong tuyết, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Nàng nằm mơ cũng không thể ngờ được, bản thân đường đường là truyền nhân của Kiếm Quân, lại bị một Giới Vương của tinh giới trung vị tát cho một cái ngay trước mặt sư tôn và tất cả mọi người.
— Đồ hỗn xược! Tục danh của bổn vương, ngươi cũng xứng gọi sao!
Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.
— Ngươi...
Phụt!
Nàng vừa định lên tiếng, lại phun ra một ngụm máu đặc, thân thể vừa đứng lên đã lập tức quỵ xuống, toàn thân co rúm lại trong một luồng băng hàn không cách nào kháng cự, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch.
Cái tát của Mộc Huyền Âm đâu phải dễ chịu như vậy. Nếu nàng không phải là đệ tử của Quân Vô Danh, dù có một vạn cái mạng cũng đã mất hết.
Quân Vô Danh tiến lên trước, định nâng Quân Tích Lệ dậy, một luồng huyền khí vô hình bao phủ lấy nàng. Sắc mặt của Quân Tích Lệ lúc này mới khá hơn một chút, nàng run giọng nói:
— Sư tôn...
— Được rồi, đừng nói nữa.
Quân Vô Danh khẽ than một tiếng, trong giọng nói lại mang theo một nỗi bất lực mà Quân Tích Lệ chưa từng nghe thấy.
Quân Vô Danh không nổi giận, cũng không vận huyền khí, vẫn lạnh nhạt như lúc ban đầu:
— Huyền Âm Giới Vương, Lệ nhi đúng là đã sai trước, chuyện đã đến nước này, nàng đã nhận trừng phạt, cơn giận của ngươi cũng đã nguôi, lão hủ không còn lời nào để nói, cứ vậy từ biệt.
Lời này của Quân Vô Danh vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
Cằm của Hỏa Như Liệt như rơi sầm xuống đất, ngẩn người một lúc lâu mới lẩm bẩm:
— Tâm tính và sự hàm dưỡng này của Kiếm Quân... Sức nhẫn nại này... Quả thực quá đáng sợ rồi? Không đúng! Chuyện như vậy... mà cũng nhịn được sao?
Hơn nữa, nếu thật sự luận về bối phận, Quân Tích Lệ tuyệt đối ở trên Mộc Huyền Âm, gọi thẳng tên tuy có phần không ổn, nhưng quả thực có tư cách đó.
Ngực Viêm Tuyệt Hải phập phồng, dùng giọng nói cực thấp nói:
— Hỏa tông chủ, chẳng lẽ ngài không nghi hoặc một chuyện sao? Mộc Huyền Âm cách đệ tử của Kiếm Quân trăm bước, Kiếm Quân cách đệ tử của mình chỉ có hai bước, nhưng một cái tát vừa rồi, Kiếm Quân lại không thể ngăn cản!
— ...!!
Hỏa Như Liệt ban đầu sững sờ, sau đó toàn thân chợt chấn động, hồi lâu không nói nên lời.
— Ngươi đương nhiên không có lời nào để nói! Nhưng muốn đi thì còn quá sớm.
Sự kính trọng ban đầu đối với Quân Vô Danh, giờ phút này đã hoàn toàn hóa thành băng giá vô tình:
— Vừa rồi, chẳng qua chỉ là trừng phạt vì nàng ta dám gọi thẳng tên của bổn vương. Bổn vương không lấy mạng nàng ta đã là nể mặt ngươi mười vạn phần, tự ngươi nên biết rõ trong lòng.
— Nhưng nàng ta mạo phạm Băng Hoàng Thần Tông, làm đệ tử của ta bị thương, còn chưa quỳ xuống tạ tội mà đã định bỏ đi như vậy sao!
— Ngươi...
Lần này, bất cứ ai cũng có thể thấy rõ ràng chân mày của Quân Vô Danh đang giật giật, trên mặt ngưng tụ lửa giận và sát khí.
Nhưng ngay khi mọi người đang kinh hồn táng đảm, cho rằng lần này Kiếm Quân chắc chắn sẽ triệt để nổi giận, thì lại trơ mắt nhìn luồng sát khí và lửa giận vừa dâng lên kia lại bị hắn gắt gao đè nén xuống chỉ trong nháy mắt.
Quân Vô Danh thở dài một tiếng:
— Haizz. Chung quy là gieo gió gặt bão. Lệ nhi, tuy là vô tình, nhưng con thật sự đã mạo phạm Băng Hoàng Thần Tông, làm bị thương đệ tử của Huyền Âm Giới Vương, không trách Huyền Âm Giới Vương tức giận như thế. Cứ theo lời Huyền Âm Giới Vương, đi tạ tội đi.
— Sư tôn!?
Quân Tích Lệ ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể nào hiểu nổi, không thể tin được.
Sư tôn của nàng là Kiếm Quân, một nhân vật tựa như thần thoại trong cõi Thần Giới mênh mông. Nàng tuổi còn trẻ đã danh khắp Thần Giới, là truyền nhân của Kiếm Quân đứng hàng “Đông Vực Tứ Thần Tử”, dù ở bất cứ nơi nào trong Thần Giới, không người nào không kính, không người nào không ngưỡng mộ. Mà Ngâm Tuyết Giới chẳng qua chỉ là một tinh giới trung vị, bọn họ đến Ngâm Tuyết, theo ý nàng hoàn toàn chính là vinh quang của Ngâm Tuyết Giới.
Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới tất cung tất kính với Kiếm Quân, tôn kính như thần, nàng đã sớm quen mắt, không hề để tâm. Ngâm Tuyết Giới Vương vượt qua nửa Ngâm Tuyết Giới đến bái kiến, trong nhận thức của nàng cũng là chuyện quá đỗi bình thường. Nàng dùng kiếm cương ngăn cản đệ tử Ngâm Tuyết, để cho sư tôn và mình đi trước, lại càng là chuyện đương nhiên... Chỉ là Băng Hoàng Thần Tông, sao xứng đi trước thầy trò bọn họ.
Nàng không bao giờ ngờ tới sẽ có kết cục như vậy.
Quân Vô Danh sủng ái nàng có thừa, dù đến nơi nào tu hành, người người đều e sợ có một chút mạo phạm bất kính đối với nàng. Mà hôm nay nàng lại bị đánh một cái tát vô cùng nặng nề trước mặt mọi người, từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ phải chịu sự nhục nhã như thế.
Càng làm cho nàng không thể tin, là sư tôn của nàng chẳng những không ra tay trút giận cho nàng, ngược lại... còn muốn nàng quỳ xuống tạ tội với đối phương.
Sao nàng có thể chấp nhận được.
Đối mặt với ánh mắt chấn động của nàng, Quân Vô Danh lại chậm rãi nhắm hai mắt lại:
— Đi đi. Đây là mệnh lệnh của vi sư, cũng là một bài học quan trọng trong cuộc đời của con.
Tâm tình và nhận thức của Quân Tích Lệ vốn đã kề bên bờ sụp đổ, mà lời nói của Quân Vô Danh không thể nghi ngờ đã trở thành cọng rơm cuối cùng. Nàng hoàn toàn sững sờ tại chỗ, tròng mắt thất thần, ngay cả đau đớn trên mặt cũng đã hoàn toàn không cảm giác được.
— Không nghe thấy lời vi sư nói sao!
Giọng Quân Vô Danh đột nhiên trở nên nghiêm khắc.
Đôi tròng mắt thất thần cuối cùng cũng khôi phục một chút tiêu cự, nhưng thần thái lại không còn sáng rõ như trước, mà chỉ hoàn toàn ảm đạm. Quân Tích Lệ chưa bao giờ hỗn loạn, khó hiểu, mê man đến thế, và cũng là lần đầu tiên trong đời thực sự biết thế nào là khuất nhục.
Lệnh của sư phụ không thể trái, trong đầu nàng vang lên giọng điệu thở dài trong câu nói kia của Quân Vô Danh: “Đây là mệnh lệnh của sư tôn, cũng là bài học quan trọng trong cuộc đời của con.”
Bài học quan trọng trong cuộc đời... Sư tôn đây là đang tôi luyện tâm tính của ta sao?
Trong lòng cuối cùng cũng có thêm một chút chống đỡ, nàng hít sâu một hơi, chậm rãi đi về phía Mộc Huyền Âm, sau đó từ từ quỳ xuống trước mặt nàng. Thế nhưng, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng kiên nghị, dù một gối quỳ xuống đất, vẻ tôn nghiêm thuộc về Vô Lệ Kiếm Cơ, vẻ kiêu ngạo thuộc về truyền nhân của Kiếm Quân vẫn ngút trời như trước.
Quân Tích Lệ còn chưa mở miệng, Mộc Huyền Âm đã lạnh lùng lên tiếng, đẩy Vân Triệt thẳng lên phía trước:
— Hừ! Ngươi quỳ nhầm người rồi. Ngươi coi rẻ Băng Hoàng Thần Tông ta, một cái tát vừa rồi, cộng thêm việc bổn vương tốt xấu gì cũng lưu lại cho sư tôn ngươi ba phần thể diện, nên sẽ không truy cứu nữa. Nhưng ngươi còn làm đệ tử của bổn vương bị thương, vậy thì ngoan ngoãn bồi tội với hắn đi.
Quân Tích Lệ lại một lần nữa sững sờ tại chỗ, khí tức vừa mới cố gắng bình ổn lại một lần nữa hỗn loạn.
Mộc Huyền Âm tốt xấu gì cũng là Ngâm Tuyết Giới Vương, lại còn là một Thần Chủ tối cao giống như sư tôn của nàng. Quỳ xuống tạ tội trước mặt mọi người, mặc dù nàng cảm thấy khuất nhục, nhưng vẫn chưa đến mức hoàn toàn mất đi tôn nghiêm.
Nhưng giờ phút này, người bị Mộc Huyền Âm đẩy tới trước mặt nàng... là một nam tử tuổi tác xấp xỉ nàng, nhưng huyền lực chỉ có Thần Kiếp cảnh cấp một. Người như vậy, khi nàng theo Quân Vô Danh du ngoạn các giới đã từng gặp rất nhiều. Ở rất nhiều tinh giới, tuổi tác và tu vi như vậy đã có thể gọi là thiên tài, nhưng người như vậy trong mắt nàng, bình thường ngay cả tư cách để nàng liếc nhìn một lần cũng không có.
Hiện giờ, lại bắt nàng quỳ xuống tạ tội với một người như vậy!?
Nếu quả thật làm thế, đâu chỉ là khuất nhục. Tất cả tôn nghiêm và kiêu ngạo từ lúc nàng chào đời cho tới nay, đều không thể nghi ngờ sẽ bị hung hăng giẫm đạp dưới chân, nghiền nát thành tro bụi, trở thành vết nhơ sỉ nhục một đời một kiếp khó có thể xóa nhòa.
Nhưng phía sau nàng, lại rất lâu không truyền đến giọng nói của Quân Vô Danh.
Thời gian như trôi đi rất chậm, mỗi một khoảnh khắc đều vô cùng dài lâu. Trong lòng nàng cũng từ hỗn loạn đến trống rỗng, trống rỗng đến mức gần như đã mất đi tất cả năng lực suy xét, như một cỗ máy quỳ gối trên đất.
— Tích Lệ vô lễ mạo phạm... xin thứ tội...
Nói xong mấy chữ ngắn ngủi, nàng cắn chặt bờ môi đã không còn một chút huyết sắc.
Vân Triệt đứng đó không động, cũng không đáp lại.
Giọng Mộc Huyền Âm lạnh lẽo, nhưng ánh mắt lại không thèm nhìn nàng ta:
— Như vậy mới có chút dáng vẻ. Đừng cảm thấy mình bị ủy khuất bao lớn, đây đều là do ngươi gieo gió gặt bão! Đừng ngây thơ cho rằng đội cái danh hiệu “Đông Vực Tứ Thần Tử” thì có thể cao ngạo kiêu căng, không coi ai ra gì. Trong mắt bổn vương, ngươi ngay cả tư cách làm nha hoàn ấm giường cho đệ tử của ta cũng không có!
Quân Tích Lệ: “...”
— Lệ nhi, truyền nhân của Kiếm Quân cũng sẽ phạm sai lầm, truyền nhân của Kiếm Quân phạm sai lầm cũng phải biết sai mà tạ tội. Vi sư từ rất sớm đã muốn cho con bài học này, như vậy cũng tốt. Hãy nhớ kỹ ngày hôm nay, đến khoảnh khắc khi con hoàn toàn thản nhiên đối mặt với nó, con sẽ tiến gần đến “Kiếm tâm” hơn một bước... Chúng ta đi thôi.
Quân Tích Lệ đứng dậy, không chút biểu cảm, không nói một lời, như một cái xác đột nhiên mất đi linh hồn, im lặng đi theo sau Quân Vô Danh, không tiếng động hòa vào gió tuyết, tan biến trong tầm mắt mọi người.
Hỏa Như Liệt ngây ngốc nói:
— Đi... đi rồi? Đây chẳng lẽ thật sự là... Kiếm Quân đang cho đệ tử tu hành “Kiếm tâm”?
— Chẳng qua là gượng ép cho mình một cái bậc thang để bước xuống mà thôi.
Viêm Tuyệt Hải thấp giọng nói.
— Mộc Huyền Âm... chẳng lẽ lại thật sự...
Viêm Tuyệt Hải im lặng không nói.
Toàn bộ tuyết vực chìm trong tĩnh lặng, kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Trong lòng mỗi người đều rung động tột đỉnh, hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
Ban đầu Quân Vô Danh thoái nhượng, cảm xúc của bọn họ đều là Kiếm Quân lòng rộng như biển, hoặc là khinh thường ra tay. Nhưng Mộc Huyền Âm từng bước ép sát, mà đệ tử bị tát ngay trước mặt mà Quân Vô Danh lại vẫn từng bước thoái nhượng...
Bọn họ đều không phải kẻ ngu, dù có ngây thơ đến đâu cũng nên nhận ra sự khác thường... Chỉ là khả năng kia quá mức không thể tưởng tượng nổi, khiến bọn họ dù liên tiếp kinh hãi, vẫn không thể tin, thậm chí không dám suy nghĩ sâu hơn.
Nhìn các đệ tử Băng Hoàng đang ngẩn người, Mộc Huyền Âm nhíu băng mi, lạnh lùng nói:
— Đều thất thần làm gì! Còn chờ huyền trận khép lại hay sao!
Một tiếng quát lớn như trống chiều chuông sớm, Mộc Hoán Chi lúc này mới như từ trong mộng tỉnh lại, vội vàng từ trên mặt đất bò dậy, lớn tiếng nói:
— Các đệ tử Băng Hoàng nhanh chóng theo ta vào trận, còn chưa đến hai mươi giây, huyền trận sẽ khép lại!
Các đệ tử Băng Hoàng nghe lệnh, ngay ngắn mà nhanh chóng nhảy vào trong huyền trận.
Mộc Băng Vân đi đến bên cạnh Mộc Huyền Âm, ánh mắt phức tạp, khẽ nói:
— Muội sẽ luôn để mắt đến Vân Triệt, tỷ tỷ cứ yên tâm.
Ánh mắt Mộc Huyền Âm chuyển qua, nhìn Vân Triệt, không còn vẻ lạnh như băng vô hình như trước, mà là một vẻ tĩnh mịch mà Vân Triệt không hiểu nổi:
— Bản tính trời sinh, nói nhiều hơn nữa cũng vô ích.
Mộc Băng Vân: “...”
— Sư tôn?
Vân Triệt hơi thất thần.
— Đừng gây rắc rối, trước khi làm chuyện gì mạo hiểm, hãy nhớ kỹ lời vi sư đã nói với ngươi... Mặt khác, vi sư chỉ từng dạy ngươi không được không biết tự lượng sức mình mà tùy ý làm bậy, nhưng chưa bao giờ dạy ngươi phải mặc người khác bắt nạt!
— ...Dạ, sư tôn.
Vân Triệt nghiêm cẩn tuân lệnh.
— Đi thôi.
Dù sao số lượng đệ tử Băng Hoàng đi Trụ Thiên Thần Giới cũng không nhiều lắm, rất nhanh, các đệ tử đều đã tiến vào trong trận. Vân Triệt cũng được Mộc Băng Vân mang theo, bước vào huyền trận, biến mất trong bạch quang.
Thứ nguyên huyền trận xoay tròn chậm lại, huyền quang đã dần dần trở nên mong manh, đây là điềm báo sắp đóng lại.
Ba tông Viêm Thần có mấy ngàn đệ tử, muốn toàn bộ tiến vào đã không thể. Viêm Tuyệt Hải nhanh chóng nói:
— Hỏa tông chủ, mang Phá Vân đi trước.
— Cũng được!
Không kịp suy nghĩ, Hỏa Như Liệt một tay nhấc Hỏa Phá Vân lên, lao thẳng vào trong huyền trận, bóng dáng gần như biến mất trong chớp lóe cuối cùng của huyền quang.
Thứ nguyên huyền trận đóng lại, Viêm Tuyệt Hải cùng một đám trưởng lão và đệ tử Viêm Thần phải đợi thêm một canh giờ nữa.
Huyền trận yên lặng, bên trong tuyết vực chỉ còn lại đệ tử Viêm Thần, nhưng vẫn lặng ngắt như tờ, bởi vì Mộc Huyền Âm vẫn còn ở đó.
Ngâm Tuyết Giới Vương khiến đường đường Kiếm Quân phải rút lui khỏi Ngâm Tuyết, chỉ cần nàng tồn tại ở đó, đã khiến bọn họ cảm thấy một áp lực nặng nề đến không cách nào hình dung, không một ai dám lên tiếng, ngay cả hô hấp cũng dè dặt cẩn trọng.
Bao gồm cả Viêm Tuyệt Hải.
Một lúc sau, Mộc Huyền Âm cuối cùng cũng xoay người lại, nhìn về phía bắc, lạnh lùng nói:
— Còn chưa chúc mừng Viêm tông chủ, xem ra không có gì bất ngờ xảy ra, ba năm sau, Đông Thần Vực lại thêm một thượng vị tinh giới.
Viêm Tuyệt Hải lộ ra nụ cười hơi cứng ngắc, chắp tay nói:
— Xin tạ lời tốt lành của Ngâm Tuyết Giới Vương. Cho dù tất cả trở thành sự thật, cũng là nhờ ơn của Ngâm Tuyết Giới Vương, một điểm này, Viêm Tuyệt Hải không bao giờ dám quên, Viêm Thần Giới cũng tuyệt đối sẽ không quên.
Trước kia, vì tu vi áp chế, ở trước mặt Mộc Huyền Âm, Viêm Tuyệt Hải luôn phải khách khí nhưng vẫn mang theo sự cẩn thận, không dám chọc giận.
Mà giờ khắc này, cho dù là ngôn ngữ hay động tác cơ thể của hắn, đều ngầm mang theo vài phần... cung kính khiêm tốn có lẽ là theo bản năng, ngay cả chính hắn cũng chưa nhận ra.
— Không cần!
Mộc Huyền Âm khẽ phất tay áo tuyết, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, bóng dáng của Mộc Huyền Âm liền đã biến mất, như thể hòa vào trong tuyết bay vô tận.
Viêm Tuyệt Hải trầm mặc hồi lâu, nỗi lòng vẫn khó bình ổn. Hắn hít sâu một hơi, xoay người lại, nhìn mọi người, chậm rãi nói:
— Chuyện vừa mới xảy ra, một câu, một chữ đều không được tiết lộ ra ngoài... Rõ chưa!
Giọng nói rất nhẹ, rất chậm, lại khiến trong lòng mọi người chợt rùng mình.
Vốn không cần Viêm Tuyệt Hải nhắc nhở, mọi người ở đây, dù cho bọn họ ba lá gan, cũng tất nhiên không dám nói lung tung. Dù sao, chuyện này liên quan đến tôn nghiêm của Kiếm Quân, Ngâm Tuyết Giới chọc được Kiếm Quân, nhưng Viêm Thần Giới lại không thể trêu vào