Quân Vô Danh ở phía trước, Quân Tích Lệ ở phía sau. Người trước thủy chung trầm mặc, người sau luôn luôn cúi đầu, cũng không nói một lời.
Bầu không khí này giữa hai thầy trò vốn chưa từng có.
Tốc độ của hai người không nhanh, chẳng biết từ lúc nào đã rời khỏi khu vực Ngâm Tuyết Giới.
Quân Vô Danh cũng vào lúc này dừng lại, chòm râu bạc phất phới, mắt nhìn phía trước, bất động.
Quân Tích Lệ dừng lại sau lưng hắn, không hỏi cũng không nói gì, chỉ có đôi môi luôn mím chặt, từ đầu đến cuối đều không hề buông lỏng.
Nỗi sỉ nhục và chênh lệch như thế, cả đời này nàng chưa chắc đã thoát ra được, huống hồ chỉ mới diễn ra trong gang tấc.
Tôi luyện “Kiếm tâm”? Nàng không tin...
Quân Vô Danh khẽ thở dài một tiếng:
— Haiz. Ngoài Ngâm Tuyết Giới, tinh giới gần nhất có truyền tống trận là Thanh Viêm Giới mà chúng ta từng đến, tuy rằng xa xôi, nhưng về thời gian cũng đủ.
Quân Tích Lệ: “...”
— Khụ... Khụ khụ...
Giọng Quân Vô Danh vừa dứt, thân thể bỗng nhiên run lên, ho khan một tiếng, sau đó cơn ho đột nhiên trở nên kịch liệt, tiếng sau dữ dội hơn tiếng trước.
— Khụ... Khụ khụ... Khụ...
Về sau, lại mang theo vài phần thống khổ.
Quân Tích Lệ cả kinh trong lòng, vội vàng đi đến bên người Quân Vô Danh:
— Sư tôn, người... Người làm sao vậy?
— Khụ...
Theo một tiếng ho thống khổ cuối cùng, thân thể Quân Vô Danh cuối cùng cũng ổn định lại, tay hắn che trên miệng cũng chậm rãi buông xuống...
Quân Tích Lệ vừa nhìn, trong lòng bàn tay hắn, rành rành là những tơ máu.
Quân Tích Lệ kinh hãi đến hoa dung thất sắc, nhất thời không nói nên lời.
— Vừa rồi, vi sư chuẩn bị dùng kiếm khí để trấn áp Mộc Huyền Âm, nhưng mà... kiếm khí chưa kịp phát ra đã bị nàng ta phong bế trong cơ thể chỉ trong nháy mắt, khiến vi sư dù vận lực thế nào cũng không thể thoát ra, thành ra bị kiếm khí của chính mình đả thương.
Quân Vô Danh nói cực kỳ bình thản, nhưng mỗi một câu, mỗi một chữ, đối với Quân Tích Lệ mà nói chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.
Kiếm khí của Kiếm Quân là khái niệm gì chứ? Đó là kiếm khí cực đạo đã đạt tới chí cảnh của Thần Giới, toàn bộ không gian Hỗn Độn đều có một không hai, vậy mà lại bị... phong bế trong cơ thể, không cách nào phát ra?
— Cái này... Sao có thể?
Quân Tích Lệ thất thanh nói.
— Đây là sự thật.
Quân Vô Danh nhắm mắt nói.
— Kia... Kia chẳng qua là do sư tôn chưa dùng toàn lực, nên mới bị nàng ta nhất thời áp chế mà thôi. Chỉ là Giới Vương của một trung vị tinh giới, sao có thể... sao có thể sánh ngang với sư tôn?
Quân Tích Lệ gấp giọng nói.
— Nếu thật sự là như thế, vi sư sao lại có thể lùi bước đến mức này.
Quân Vô Danh than thở, nếu lúc này hắn xoay người lại, Quân Tích Lệ sẽ nhìn thấy trên khuôn mặt của hắn rõ ràng thoáng qua một tia kiêng dè:
— Ngâm Tuyết Giới Vương Mộc Huyền Âm, nàng ta cho vi sư một cảm giác đáng sợ... cảm giác rằng dù thế nào cũng không thể thắng nổi.
Người có thể để cho Quân Vô Danh nói ra hai chữ “đáng sợ”, toàn bộ Đông Thần Vực, chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
“...” Quân Tích Lệ hoàn toàn ngây người, qua hồi lâu mới kinh ngạc nói:
— Kia chắc là... chỉ là ảo giác, hoặc là... nàng ta dùng phương pháp nào đó để tạo ra giả tượng.
Quân Vô Danh cười cười:
— Ha ha, vi sư sống năm vạn năm, từng gặp vô số thủ đoạn che mắt, ngụy trang, cảnh tượng hư giả. Nhưng chỉ có loại cảm giác này là thứ tuyệt đối không thể làm giả được.
Những lời này đều do chính miệng Quân Vô Danh nói ra, Quân Tích Lệ cuối cùng đã hiểu vì sao hắn lại nhẫn nhịn lùi bước đến nông nỗi này... Mặc dù trước đó nàng từng nghĩ đến khả năng này, nhưng nó vừa lóe lên đã bị nàng phủ quyết. Cho dù lúc này chính miệng Quân Vô Danh nói ra, nàng vẫn không thể tin và chấp nhận.
— Sư tôn, người từng nói, toàn bộ Đông Thần Vực, bao gồm cả Vương giới trong đó, số người mà người tuyệt đối không cách nào chiến thắng sẽ không vượt quá mười người, chẳng lẽ nàng ta... đã đạt đến cảnh giới như vậy? Nàng ta... rõ ràng chỉ là Giới Vương của một trung vị tinh giới!?
“...” Quân Vô Danh không nói gì, mà sự trầm mặc dĩ nhiên là ngầm thừa nhận.
— Cho dù... cho dù nàng ta thật sự lợi hại như vậy, luận về bối phận danh vọng ở Đông Thần Vực, nàng ta cũng còn lâu mới có thể so sánh được với sư tôn. Năm đó đệ tử theo sư tôn đi bái phỏng Trụ Thiên Thần Giới, ngay cả Trụ Thiên Thần Đế cũng đối đãi với sư tôn hết sức lễ độ, nàng ta một Giới Vương của trung vị tinh giới, dám... mạo phạm sỉ nhục sư tôn như vậy!
Giọng Quân Tích Lệ oán hận, Quân Vô Danh lại chậm rãi lắc đầu:
— Lệ Nhi, con phải hiểu một điều, trên đời này, vĩnh viễn là thực lực vi tôn. Xuất thân, bối phận, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, đều là hư vô. Thế nhân kính sùng sư tôn như thế, con thật sự cho rằng là vì bối phận của vi sư sao? Nếu vi sư không có một thân tu vi huyền đạo và tạo nghệ kiếm đạo này, cho dù bối phận cao hơn gấp bội, cũng sẽ không có ai thật sự để vào mắt.
Quân Vô Danh bất đắc dĩ nói:
— Chuyện hôm nay, con không sai, cũng không có ai sai. Nếu như kia chỉ là một trung vị tinh giới bình thường, con đừng nói mạo phạm, cho dù đạp lên mà đi, bọn họ cũng sẽ không có một chút oán hận, ngược lại còn vô cùng sợ hãi, cung kính mà đưa tiễn. Nhưng mà, tu vi của Mộc Huyền Âm lại ở trên vi sư, mạo phạm phen này, đó là sai lầm lớn.
— Đạo không trước sau, đạt giả vi tôn. Khinh thường kẻ yếu, không có gì là quá đáng, nhưng mạo phạm người mạnh hơn mình thì sẽ phải gánh lấy hậu quả... Đây cũng là nguyên nhân vì sao, thế gian này vô số sinh linh suốt đời đều theo đuổi huyền đạo đỉnh cao.
Những lời này, Quân Tích Lệ không phải lần đầu tiên nghe được, nhưng lần này, lại chấn động tâm can hơn những lần trước gấp trăm lần. Nhưng nàng vẫn không cách nào chấp nhận, thấp giọng nói:
— Đệ tử không cách nào đạt được cảnh giới như sư tôn, vẫn... khó có thể cam tâm.
Điều nàng thật sự không cam lòng không phải là vì bị Mộc Huyền Âm cho một bạt tai, mà là... phải uất ức quỳ xuống trước một kẻ yếu. Vế sau đối với nàng mà nói, mới là nỗi sỉ nhục lớn nhất không thể nào xóa nhòa.
— Ha ha, Mộc Huyền Âm đúng là một kẻ khác biệt. Đến cảnh giới tối cao như nàng ta, tính tình vẫn cực đoan như vậy, có thể nói thiên hạ này chỉ có một mình nàng ta.
— Đến hiện giờ, vi sư đã đủ để nhìn thấy đại nạn của mình, mà nàng ta còn trẻ tuổi như vậy, tuổi của nàng ta còn chưa tới hai thành của vi sư, còn có tiềm năng vô tận, vi sư đã gần đất xa trời, tương lai chắc chắn sẽ không bằng nàng ta.
Nói tới đây, Quân Vô Danh không thở dài, mà lại khẽ cười rộ lên:
— Nhưng có một chuyện, nàng ta vĩnh viễn kém vi sư.
— Lệ Nhi, đó chính là con.
Nhìn truyền nhân duy nhất mà mình hao phí nửa đời tâm huyết mới tìm được, trong ánh mắt của Quân Vô Danh mang theo sự cưng chiều và mãn nguyện:
— Vi sư không sánh bằng nàng ta, nhưng huyết mạch, công pháp, mệnh số có hạn, truyền nhân của nàng ta vĩnh viễn không thể nào so sánh được với truyền nhân của vi sư, cho nên, vi sư có gì mà không cam lòng chứ?
— Cái nhục ngày hôm nay, vi sư không cách nào đòi lại cho con, nhưng tương lai, vào thời đại thuộc về con, cho dù Mộc Huyền Âm có ngàn vạn truyền nhân, cũng chỉ có thể quỳ gối dưới kiếm của con... Con, sao cần phải không cam lòng chứ?
Nghĩ đến một đám “đệ tử đứng đầu” của Băng Hoàng Thần Tông chỉ có Thần Kiếp cảnh, nhất là tên đệ tử thân truyền “Vân Triệt” kia mới chỉ có Thần Kiếp cảnh cấp một, trong lòng Quân Tích Lệ mới thả lỏng, giống như bỗng nhiên tìm được điểm cân bằng nào đó, nàng nghiêm nghị nói:
— Sư tôn yên tâm, cả đời này của đệ tử, tuyệt đối sẽ không bôi nhọ cái danh “Truyền nhân Kiếm Quân”. Cái nhục ngày hôm nay, một ngày kia, đệ tử tuyệt đối sẽ đòi lại gấp bội!
— Ha ha, e rằng đến khi đó, lúc con thay thế vi sư trở thành “Kiếm Quân”, chuyện hôm nay, người hôm nay, đều sẽ như hạt bụi không đáng để vào mắt con nữa.
Quân Vô Danh mỉm cười nói.
— Bảy trăm năm trước, tuy rằng tu vi của Mộc Huyền Âm kinh diễm, nhưng kém xa vi sư. Mấy trăm năm ngắn ngủi mà lại đến cảnh giới như vậy, tuyệt đối không phải phương pháp bình thường có thể làm được. Sở dĩ nàng ta không đến Trụ Thiên Thần Giới, tất nhiên là không muốn để người khác chú ý.
Quân Vô Danh suy tư nói.
— Lệ Nhi, chuyện ngày hôm nay, đừng nhắc tới với bất kỳ ai, nhất là về Mộc Huyền Âm. Vừa rồi nàng ta giữ lại mặt mũi cho vi sư, không để vi sư mất mặt trước mọi người, cũng là một kiểu cảnh cáo.
— Vâng, đệ tử ghi nhớ.
Tiến vào truyền tống huyền trận, sau một hồi “xuyên qua không gian” dài dòng, trước mắt chợt sáng ngời, một thế giới hoàn toàn mới dần dần hiện ra trong tầm mắt.
Khoảnh khắc không gian thay đổi, nhịp tim của Vân Triệt không tự chủ được mà đập nhanh hơn. Ba năm, cuối cùng hắn... đã thật sự cách Mạt Lỵ gần thêm một bước. Hơn nữa còn là một bước tiến cực lớn.
Bóng dáng màu đỏ vĩnh viễn chỉ xuất hiện trong mơ, chưa bao giờ có một khắc nhạt đi trong trí nhớ và linh hồn hắn.
Nhưng thế giới trước mắt lại khiến cho hắn, cũng như toàn bộ đệ tử Băng Hoàng ngây người.
Hoàn toàn khác với mọi dự đoán, thế giới trước mắt chỉ có một khoảng không mờ mịt trống rỗng, ngay cả dưới chân... cũng rõ ràng là một vầng sáng bằng phẳng.
Ánh sáng bên trong vầng sáng vẫn đang chầm chậm lưu chuyển.
Nhưng đám người Mộc Băng Vân, Mộc Hoán Chi lại không hề tỏ ra kinh ngạc. Mộc Hoán Chi quay lại nói:
— Nơi này là thế giới ngoại vi được Trụ Thiên Thần Giới tạm thời dựng nên để chuẩn bị cho Đại hội Huyền Thần, tuy không phải Trụ Thiên Thần Giới thật sự, nhưng đã ở rất gần rồi.
— Theo sát phía sau, nơi này không phải là Ngâm Tuyết Giới, bất cứ ai cũng không được tùy ý đi lại.
Mộc Hoán Chi nghiêm nghị nói.
Phía sau, Hỏa Như Liệt cũng mang theo Hỏa Phá Vân từ trong huyền trận bay ra, đi cùng với đám người Băng Hoàng.
Trụ Thiên Thần Giới, chỉ riêng cái tên này đã khiến người ta có một cảm giác áp bức vĩ đại. Đệ tử Băng Hoàng ở Ngâm Tuyết Giới đều là những tồn tại đỉnh cao trong thế hệ trẻ, đến nơi nào cũng có thể nghênh ngang, nhưng đến nơi đây, cho dù còn chưa thật sự bước vào Trụ Thiên Thần Giới, một cảm giác nhỏ bé liền nảy sinh trong lòng các đệ tử, gần như mỗi khi tiến lên một bước, cảm giác này lại mãnh liệt thêm một phần.
Không chỉ là đệ tử, khí tức của các đại trưởng lão, cung chủ cũng thu liễm lại rõ rệt.
Vầng sáng dưới chân không thấy điểm cuối, trừ bọn họ ra, xa xa cũng mơ hồ có thể thấy được bóng dáng của các huyền giả khác, có nhóm đông người, có nhóm chỉ vài người, thậm chí có kẻ chỉ đi một mình.
Mộc Băng Vân nói nhỏ với Vân Triệt:
— Trụ Thiên Thần Giới là Vương giới gia nhập hàng ngũ Tứ đại Vương giới của Đông Thần Vực muộn nhất. Đây vốn là một thượng vị tinh giới, ước chừng sáu mươi vạn năm trước, Trụ Thiên Thần Giới xuất hiện một vị tổ tiên có được thể chất cực kỳ đặc thù, đó là một thể chất trời ban được Thiên Đạo che chở trong truyền thuyết viễn cổ, rồi sau đó mọi chuyện đã chứng minh, đó không chỉ là truyền thuyết.
— Vị tổ tiên có được thân thể trời ban kia đã tìm được Trụ Thiên Châu, còn trở thành chủ nhân của nó, từ đó về sau, tinh giới kia liền được Trụ Thiên Châu che chở, đổi tên thành “Trụ Thiên Giới”, từ đây một bước lên trời, chẳng những đứng vào hàng ngũ Vương giới, mà thực lực tổng hợp còn vượt qua cả Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới, trở thành Vương giới được vạn giới kính trọng nhất Đông Thần Vực.
— Sau khi vị tổ tiên Trụ Thiên kia quy tiên, Trụ Thiên Châu vẫn như trước ngày đêm che chở Trụ Thiên Thần Giới. Thậm chí, luôn có một vài lời đồn vô căn cứ -- rằng thật ra vị tổ tiên Trụ Thiên sáu mươi vạn năm trước vẫn chưa quy tiên, mà mượn dùng lực lượng của Trụ Thiên Châu tồn tại đến nay, ẩn mình trong Trụ Thiên Châu, cho nên Trụ Thiên Châu mới luôn luôn che chở cho Trụ Thiên Thần Giới.
Nghe lời Mộc Băng Vân nói, Mộc Hoán Chi ở bên cạnh nở nụ cười:
— Ha ha ha ha, chẳng qua chỉ là lời đồn nhảm do một vài kẻ rảnh rỗi bịa đặt mà thôi. Có thể sống đến mấy chục vạn năm, thế gian chỉ có Long tộc. Nhân loại dù thế nào cũng không thể sống lâu được như vậy.
— Đại trưởng lão nói rất đúng.
Vân Triệt trả lời, nhưng cụm từ “thể chất trời ban được Thiên Đạo che chở trong truyền thuyết viễn cổ” của Mộc Băng Vân khiến hắn đột nhiên nghĩ đến một người...
Nhưng ý nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất, hắn không nghĩ nhiều thêm.