Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1141: CHƯƠNG 1138: THIẾU NỮ THẦN BÍ

Đây là...

Trong lòng Vân Triệt dâng lên cảnh giác, tâm thần ngưng tụ. Ngay lập tức, cảm giác hư ảo tựa như màn đêm u ám đột ngột giáng xuống kia nhanh chóng tan biến, cảnh vật hai bên tầm mắt đều trở nên rõ ràng. Nhưng hắn vẫn không dời mắt đi, mà nhìn thẳng vào đôi mắt của thiếu nữ váy đen, không rõ là do bản năng không muốn rời đi, hay là đang dò xét điều gì.

Thiếu nữ trên không trung khẽ "a" một tiếng.

- Sao vậy?

Thiếu nữ váy lam bên cạnh nàng quay đầu lại, cất tiếng hỏi đầy nghi hoặc.

- Tỷ tỷ, chúng ta xuống dưới đi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Triệt và Hỏa Phá Vân, hai thiếu nữ từ trên trời giáng xuống, tựa tiên nữ hạ phàm, đi tới trước mặt bọn họ.

- Thì ra là thế.

Thiếu nữ áo lam vừa liếc mắt đã chú ý tới Hỏa Phá Vân, xem như đã hiểu rõ phần nào vì sao muội muội lại đột nhiên kéo nàng xuống. Nam tử toàn thân rực lên khí tức hỏa diễm mãnh liệt này có huyền lực cao đến kinh người, đáng lẽ phải là một nhân vật vang danh Thần Giới. Bản thân lại không hề có ấn tượng với hắn, cũng khó trách thiếu nữ áo đen sẽ tò mò.

Đến khi nhìn sang nam tử bên cạnh hắn... Thần Kiếp cảnh cấp một, không đáng để nhìn thêm lần thứ hai.

Nhưng điều khiến nàng vô cùng bất ngờ chính là, muội muội của nàng lại ngẩng mặt lên, đôi mắt thần bí lộng lẫy như sao đêm lại đang nhìn chằm chằm vào nam tử chỉ có tu vi Thần Kiếp cảnh cấp một kia, hơn nữa còn vô cùng nghiêm túc nhìn hắn một hồi lâu.

"???" Đôi mày thanh tú của thiếu nữ áo lam nhíu lại, lộ rõ vẻ nghi hoặc sâu sắc.

- Vị đại ca này, có thể cho ta biết tên của ngươi không?

Thiếu nữ đột nhiên hỏi, vì vóc người quá mức nhỏ nhắn, nàng cần phải ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên mới có thể nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt.

Thiếu nữ khẽ cười, cực kỳ đáng yêu, nhưng Vân Triệt lại cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm mơ hồ không thể giải thích. Hắn cũng bắt gặp một tia kinh ngạc sâu sắc từ thiếu nữ bên cạnh nàng, hiển nhiên, nàng ta đang ngạc nhiên vì muội muội của mình lại chủ động bắt chuyện với hắn.

- Vân Triệt.

Vân Triệt đáp thẳng, ngắn gọn súc tích.

Đối phương đột nhiên đi đến trước mặt bọn họ, thân phận và ý đồ đều không rõ, còn khiến hắn có một cảm giác nguy hiểm mơ hồ, hắn hoàn toàn có thể thuận miệng bịa ra một cái tên giả. Thế nhưng... dưới ánh mắt của thiếu nữ này, trong lòng hắn lại nảy sinh một cảm giác kỳ quái: nói dối trước mặt nàng sẽ là một việc cực kỳ ngu ngốc.

- Vân Triệt... Tên rất kỳ lạ.

Thiếu nữ ghi nhớ cái tên xa lạ này trong lòng, đôi con ngươi đen láy vẫn nhìn chăm chú vào hắn, như muốn nhìn thấu tất cả mọi thứ:

- Ngươi cũng đến tham gia Đại hội Huyền Thần à?

- Đương nhiên.

Vân Triệt trả lời, vẫn là hai chữ thẳng thắn đơn giản như trước.

- Vậy ngươi phải cố gắng lên!

Thiếu nữ nói xong, nở một nụ cười ngọt ngào, sau đó kéo tay thiếu nữ áo lam bên cạnh:

- Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi.

"..." Thiếu nữ áo lam liếc nhìn Vân Triệt một cái thật sâu, không nói lời nào, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của muội muội rồi định phi thân rời đi.

Lúc này, Hỏa Phá Vân vốn vẫn luôn im lặng đột nhiên khó hiểu lên tiếng:

- Khoan đã! Vị... tiểu muội muội này, tại hạ là Hỏa Phá Vân đến từ Viêm Thần Giới, có thể cho hỏi... bây giờ ngươi bao nhiêu tuổi không?

Giọng Hỏa Phá Vân có phần vội vàng, hơn nữa còn mang theo một chút thấp thỏm, khiến Vân Triệt kinh ngạc không thôi.

Thiếu nữ váy đen quay đầu lại, cười thản nhiên:

- Tuy ta trông còn nhỏ, nhưng tháng trước ta đã tròn mười lăm tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa. Vị Phá Vân đại ca này, Đại hội Huyền Thần, ngươi cũng phải cố gắng lên nhé.

"..." Hỏa Phá Vân sững người tại chỗ, tựa như bị sét đánh, hồi lâu không thốt nên lời.

Hai tỷ muội rời đi, Vân Triệt đứng tại chỗ, chân mày nhíu lại, lặng lẽ suy tư điều gì đó. Một lúc lâu sau, hắn phát hiện Hỏa Phá Vân bên cạnh vẫn đứng bất động, không nói một lời, chỉ có sắc mặt không ngừng biến ảo.

- Phá Vân huynh, hai tỷ muội vừa rồi, huynh có quen biết họ... hoặc là đoán được thân phận của họ không?

Vân Triệt hỏi. Sự hiểu biết của Hỏa Phá Vân về Thần Giới hơn hắn rất nhiều, có thể sẽ biết họ là ai, nhất là với phản ứng kỳ lạ như vậy của Hỏa Phá Vân, chứng tỏ thân phận của họ chắc chắn không hề tầm thường.

Hỏa Phá Vân lắc đầu, đột nhiên nói:

- Thiếu nữ áo lam vừa rồi, cảm giác áp bức mà nàng mang lại cho ta hoàn toàn không thua kém Quân Tích Lệ, truyền nhân Kiếm Quân mà chúng ta gặp lúc trước.

Vân Triệt ngạc nhiên:

- Không thua kém Quân Tích Lệ? Lẽ nào, nàng cũng là một trong Đông Vực Tứ Thần Tử?

- Trong Đông Vực Tứ Thần Tử có hai người là nữ, một là Quân Tích Lệ, truyền nhân của Kiếm Quân, người còn lại chính là "Ánh Nguyệt tiên tử", con gái của Giới Vương Lưu Quang Giới. Trang phục trên người nàng cũng rất giống với Lưu Quang Tiên Y, trang phục đặc trưng của Lưu Quang Giới mà sư tôn từng miêu tả với ta. Nàng chắc chắn là Thủy Ánh Nguyệt, một trong Đông Vực Tứ Thần Tử!

Vân Triệt khẽ gật đầu, sau đó cười nói:

- Thì ra là thế. Trong vòng một ngày lại có thể liên tiếp gặp được hai vị trong Đông Vực Tứ Thần Tử, xem ra vận khí của chúng ta thật sự không tệ, đây là điềm tốt.

Trong lòng Vân Triệt lại thầm nghi hoặc: Lúc trước khi Hỏa Phá Vân gặp Quân Tích Lệ, tuyệt đối không có phản ứng khoa trương như vậy, vì sao khi gặp Thủy Ánh Nguyệt cũng là một trong Đông Vực Tứ Thần Tử lại trở nên như thế?

- Nhưng mà... so với Thủy Ánh Nguyệt, người bên cạnh nàng kia...

Hỏa Phá Vân hít một hơi thật sâu, giọng điệu trở nên kích động:

- Tiểu cô nương kia... huyền lực của nàng ấy lại là Thần Linh cảnh!

"..." Vân Triệt sững sờ, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm nghị, trong lòng kinh hãi tột độ.

- Mười lăm tuổi đã đạt tới Thần Linh cảnh... Chuyện này... chuyện này vốn không thể nào! Ta chưa từng nghe nói tới, ngay cả những nhân vật thiên tài trong lịch sử Thần Giới mà sư tôn từng kể, cũng chưa từng có ai có thể đạt đến Thần Linh cảnh trước hai mươi tuổi! Nhưng vừa rồi... ta lại tận mắt nhìn thấy, hơn nữa mới mười lăm tuổi, mười lăm tuổi đó!

Khóe miệng Hỏa Phá Vân hơi run rẩy, sau đó nở nụ cười khổ:

- Ta luôn cho rằng mình là thiên tài, tự phụ không thua kém bất kỳ ai, nhưng mà... mười lăm tuổi đã là Thần Linh cảnh, ta... vốn ngay cả tư cách so sánh với nàng cũng không có!

- Sao có thể có người như vậy! Nếu nàng thật sự chỉ mới mười lăm tuổi, vậy thì... đúng là một con quái vật!

Là một người có lòng tự tôn rất cao, nội tâm kiêu ngạo, một "quái vật" mới mười lăm tuổi đã tu thành Thần Linh cảnh, sự rung động và đả kích mà nó gây ra cho hắn có thể tưởng tượng được. Hơn nữa đây không phải là nghe từ miệng người khác, mà là rõ ràng đứng ngay trước mặt hắn.

Trong lòng Vân Triệt cũng dấy lên sóng to gió lớn, thiếu nữ tóc đen váy đen kia, có dung mạo ngọt ngào, đôi mắt đen yêu dị, lại là một tồn tại khủng bố đến vậy.

Mười lăm tuổi... Thần Linh cảnh...

Hắn lại nhớ tới bản thân mình năm mười lăm tuổi, vẫn còn đang được gia gia và tiểu cô cẩn thận che chở. Mà nàng, đã đủ để kinh động toàn bộ Thần Giới.

- Phá Vân huynh, đã là "quái vật" thì tự nhiên không cần phải so sánh với nàng làm gì. Hơn nữa tu vi của nàng bất thường như vậy, rất có thể đã dùng một vài phương pháp phi thường... ví dụ như, loại truyền thừa giống như của Vương Giới.

Vân Triệt nói vậy là để an ủi Hỏa Phá Vân, cũng có chút thành phần an ủi chính mình... Hắn liều sống liều chết, được một Thần Chủ chí cảnh tự mình dạy dỗ, quanh năm ngâm mình trong Minh Hàn Thiên Trì, hưởng thụ tài nguyên cao cấp nhất của Ngâm Tuyết Giới, còn liều chết phạm sai lầm lớn để có được Băng Hoàng nguyên âm của Mộc Huyền Âm, mới miễn cưỡng đạt tới Thần Kiếp cảnh, mà đó còn phần lớn dựa vào huyền mạch cùng ngộ tính vượt xa người thường của hắn.

Vậy mà một tiểu cô nương mới mười lăm tuổi đã đạt đến Thần Linh cảnh... Đây còn có thiên lý hay không?

Hỏa Phá Vân lại kiên quyết lắc đầu:

- Không thể nào! Phương pháp "truyền thừa" này chỉ có Vương Giới mới có, hơn nữa điều kiện cực kỳ hà khắc, nếu Lưu Quang Giới cũng có, đã sớm trở thành Vương Giới rồi. Hơn nữa, Vương Giới không được phép tham gia Đại hội Huyền Thần, cũng chính là vì sự tồn tại của loại truyền thừa đặc thù này. Nếu tu vi của tiểu cô nương kia là do "truyền thừa" mà có, chắc chắn sẽ không được phép tham dự Đại hội Huyền Thần.

- Haizz... Mười lăm tuổi đã là Thần Linh cảnh, mười năm sau, hai mươi năm sau... chẳng phải sẽ vượt qua cả Đông Vực Tứ Thần Tử sao? Thần Giới xuất hiện một quái vật như vậy từ khi nào, mà sư tôn dường như chưa từng đề cập đến.

Hỏa Phá Vân lắc đầu nói, cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa thể bình tĩnh lại sau cú sốc cực lớn.

Vân Triệt khẽ than:

- Lưu Quang Giới... Ta dường như nhớ ra, lúc mới đến đây, tình cờ nhìn thấy "Hỗn Độn Ưng" của Lưu Quang Giới, sư tôn của huynh còn từng nói "Hỗn Độn Ưng" được Lưu Quang Giới Vương tặng cho "tiểu nữ nhi" làm quà sinh nhật vào một tháng trước. Khi đó huynh còn hỏi "tiểu nữ nhi" này có phải là "Ánh Nguyệt tiên tử" không, sư tôn của huynh lại lắc đầu phủ nhận.

Hỏa Phá Vân sững sờ.

- Vừa rồi tiểu cô nương kia gọi Thủy Ánh Nguyệt là tỷ tỷ, mà nàng cũng chính miệng nói mình tháng trước vừa tròn mười lăm tuổi, xem ra hoàn toàn khớp. Nói như vậy, nàng chắc chắn là tiểu công chúa của Lưu Quang Giới. Hơn nữa "Hỗn Độn Ưng" có thể xem là một trong những biểu tượng của Lưu Quang Giới, lại được Lưu Quang Giới Vương quý trọng nhất tặng cho nàng, mà không phải tặng cho Thủy Ánh Nguyệt, một trong Đông Vực Tứ Thần Tử, cũng đủ thấy địa vị của nàng ở Lưu Quang Giới và trong mắt Lưu Quang Giới Vương, đúng là còn cao hơn cả tỷ tỷ của mình.

Hỏa Phá Vân nhẹ nhàng gật đầu:

- Lời của Vân huynh đệ nói, quả thật hoàn toàn ăn khớp. Lưu Quang Giới không chỉ có một Thủy Ánh Nguyệt, mà còn có thêm một tiểu quái vật đáng sợ như vậy. Tam đại tông môn của Đông Thần Vực luôn lấy Thánh Vũ Giới làm đầu, xem ra ở thế hệ sau, Thánh Vũ Giới rất có thể sẽ bị Lưu Quang Giới áp đảo.

Hỏa Phá Vân nói tiếp:

- Xem ra ta nên chuẩn bị kỹ lưỡng một chút. Đông Thần Vực rộng lớn như thế, nhất định còn có rất nhiều kỳ tài ngút trời mà ta không biết, Đại hội Huyền Thần lần này, xem ra chắc chắn sẽ còn gian nan hơn dự đoán của ta... Phù!

Lúc này Hỏa Phá Vân đột nhiên nghĩ đến, Hỏa Như Liệt hiển nhiên biết Lưu Quang Giới tồn tại một quái thai như vậy, nhưng lại chưa bao giờ đề cập với hắn, lúc trước khi nói đến Hỗn Độn Ưng cũng muốn nói lại thôi, có lẽ là vì sợ đả kích đến sự tự tin và ngạo khí của hắn. Bởi vì mười lăm tuổi đã là Thần Linh cảnh... đủ để cho bất cứ kẻ nào tự cho mình là thiên tài cũng phải hổ thẹn không bằng.

Tâm cảnh của Hỏa Phá Vân có biến hóa không nhỏ, hắn tìm một nơi yên tĩnh, toàn thân bùng lên hỏa diễm, bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện... cho dù chỉ còn chưa đến ba ngày nữa là vòng dự tuyển bắt đầu.

Còn Vân Triệt, người vốn không có mục tiêu gì ở Đại hội Huyền Thần, tự nhiên sẽ không làm như vậy. Hắn cũng không đi dạo trong thành cổ, phần lớn thời gian đều yên tĩnh ở một chỗ, nhưng không phải tu luyện, mà là không ngừng suy tư về...

Suy tư về việc sau khi vòng dự tuyển kết thúc, tiến vào Trụ Thiên Giới, nên dùng cách gì để tìm được Mạt Lỵ, hoặc thu hút sự chú ý của nàng, sau khi gặp được Mạt Lỵ, nên nói gì, hỏi gì, làm gì...

Nếu thành công... Nếu không thể như ý... Nếu nàng không muốn gặp mặt... Nếu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!