Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1142: CHƯƠNG 1139: CHIẾN TRƯỜNG TRỤ THIÊN

- Mị Âm, người tên Vân Triệt kia có gì đặc biệt?

Bay đi chưa được bao xa, thiếu nữ áo lam hỏi nữ hài bên cạnh, giọng điệu vô cùng thận trọng. Nàng biết rất rõ, nữ hài mà mình đang dắt tay sẽ không bao giờ làm chuyện gì vô cớ, mà việc nàng chủ động tiếp cận một người lại càng là chuyện hiếm thấy.

- Vân Triệt đại ca ca, hắn rất lợi hại, hơn nữa còn hơi kỳ quái.

Tiểu cô nương đáp.

- Rất lợi hại? Kỳ quái?

- Chắc là vậy, hắn còn lợi hại hơn cả tỷ tỷ... Lợi hại hơn rất nhiều.

Đầu tiểu cô nương hơi nghiêng, ra vẻ suy tư, nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.

Lời của thiếu nữ chẳng những khó hiểu mà còn vô cùng phi lý, vốn chỉ khiến người khác bật cười, nhưng nữ tử áo lam lại khẽ chau mày, không hề hoài nghi:

- Xem ra hoặc là thiên phú của hắn dị thường, hoặc là hắn tu luyện một loại huyền công đặc thù.

- Ừm... Nhưng cũng không cần để tâm, huyền lực của hắn dù sao cũng quá yếu kém. Tuy thực lực của hắn có vẻ rất mạnh, nhưng cũng chỉ có thể uy hiếp được Thần Linh Cảnh, không thể nào uy hiếp được tỷ tỷ. Chỉ là chỗ kỳ quái của hắn... có phần không nói nên lời, cũng chính vì vậy nên mới cảm thấy kỳ quái.

Tiểu cô nương ngẫm nghĩ, rồi bỗng nhiên nói:

- Đúng rồi! Vừa rồi hắn nhìn chằm chằm vào mắt muội, hơn nữa còn nhìn rất lâu.

- Hắn dám nhìn thẳng vào mắt muội?

Lần này, vẻ kinh ngạc trên mặt nữ tử áo lam còn lớn hơn vừa rồi gấp mấy lần:

- Chẳng lẽ là người có tinh thần lực dị thường? Vân Triệt... Tạm thời cứ chú ý một chút.

Tiểu cô nương lại lắc đầu:

- Không phải! Người mà tỷ tỷ càng cần chú ý, là Hỏa Phá Vân kia.

- Hắn? Vì sao?

- Bởi vì huyền mạch và linh hồn của hắn đều rất kỳ quái. Mặc dù về cường độ chỉ là Thần Linh Cảnh cấp bảy, nhưng về đẳng cấp lại cao hơn rất nhiều. Khẳng định không phải là kế thừa thần huyết bình thường, mà được ban cho quá nhiều "thành phần" thần linh, lại còn pha tạp một ít "thành phần" của rồng. Cho nên hắn lợi hại hơn tỷ tỷ rất nhiều, nói không chừng còn có thể tạo thành một chút uy hiếp cho tỷ tỷ đó.

Tiểu cô nương nói rất chân thành.

Thần Linh Cảnh cấp bảy với Thần Linh Cảnh cấp mười, trong mắt bất kỳ ai, dù không phải là trời và đất, cũng tuyệt đối là chênh lệch khổng lồ không thể vượt qua. Huống chi lời này lại được nói ra từ miệng một nữ hài mười lăm tuổi, người ta chỉ có thể coi là một câu nói đùa.

Nhưng nữ tử áo lam lại trầm mặc, sau đó khẽ gật đầu:

- Tỷ biết rồi. Xem ra Đại hội Huyền Thần lần này quả nhiên là ngọa hổ tàng long.

Những lời này của tiểu cô nương, nếu lọt vào tai đám người Hỏa Phá Vân, Hỏa Như Liệt, Diễm Vạn Thương, chắc chắn sẽ khiến họ hoảng sợ thất sắc.

Những thứ trên người Hỏa Phá Vân đều là bí mật lớn nhất của hắn, thậm chí của toàn bộ Viêm Thần Giới, vậy mà dưới ánh mắt của tiểu nữ hài này, lại giống như được khắc rõ mồn một trên mặt, không sót một chi tiết.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ngày Đại hội Huyền Thần cũng dần tới gần. Đông Thần Vực cũng ngày càng yên tĩnh, chín nghìn tinh giới, vô số huyền giả đều đang ngóng chờ. Bởi vì đó là sự kiện huyền đạo có cấp bậc và quy cách cao nhất của Đông Thần Vực, mà lần này lại là một lần đặc thù nhất trong lịch sử. Chỉ cần có tư cách tham gia, đối với tuyệt đại đa số huyền giả và tông môn mà nói đã là một vinh quang. Nếu có thể giành được một thứ hạng không tệ, cho dù chỉ là thứ hạng tốt trong vòng dự tuyển, cũng đều là vinh quang vô thượng đủ để tỏa sáng cả đời.

Thậm chí còn là vinh quang cho cả tinh giới, có thể thay đổi địa vị và đẳng cấp của tinh giới đó.

Một ngày này, cuối cùng đã đến.

Theo một tiếng rung động từ trời cao, âm thanh của Trụ Thiên vang vọng khắp không gian, truyền đến mọi ngóc ngách của chiến trường dự tuyển và toàn bộ Đông Thần Vực.

- Mới bảy trăm năm ngắn ngủi trôi qua, lại tới kỳ hạn của Đại hội Huyền Thần. Đại hội Huyền Thần lần này khác hẳn những lần trước, không chỉ là nơi thể hiện phong thái của thế hệ trẻ đương thời tại Đông Thần Vực, mà còn có khả năng quyết định tương lai của cả Đông Thần Vực.

- Đại hội Huyền Thần lần này lấy Thần Kiếp Cảnh làm giới hạn, số người tham gia chiến trường dự tuyển tổng cộng có 5132 vạn người, quy tụ toàn bộ huyền giả trẻ tuổi ưu tú nhất của Đông Thần Vực bên ngoài Vương Giới.

Hơn năm mươi mốt triệu, con số này nghe qua có vẻ khổng lồ, nhưng so với hàng ngàn vạn tỷ huyền giả của chín mươi nghìn tinh giới tại Đông Thần Vực, thì thực ra chỉ là một tỷ lệ cực nhỏ. Mà 500.000 huyền giả có tư cách tham gia Đại hội Huyền Thần, bất kỳ ai cũng đều là thiên tài đích thực, nhất là ở hạ vị tinh giới và trung vị tinh giới, đủ để danh chấn một phương.

Ví dụ như ở Ngâm Tuyết Giới, tuổi chưa đến một giáp đã đạt tới Thần Kiếp Cảnh, là có tư cách gia nhập Băng Hoàng Thần Điện cấp bậc cao nhất.

- Quy mô của Đại hội Huyền Thần lần này khác hẳn trước kia, quy chế thi đấu cũng không giống. Chiến trường dự tuyển lấy Trụ Thiên Châu làm chiến trường...

Tuy ba năm trước đã biết tin "lấy Trụ Thiên Châu làm chiến trường", nhưng lúc này nghe lại, toàn bộ huyền giả tham chiến vẫn không nén được kích động. Đây cũng không nghi ngờ gì là một trong những nguyên nhân khiến vô số huyền giả liều mạng tu luyện trong ba năm qua, không tiếc bất cứ giá nào để đột phá Thần Kiếp Cảnh hòng được tham gia Đại hội Huyền Thần. Bọn họ không cầu thứ hạng, chỉ cầu có thể hấp thu được khí tức và pháp tắc của Trụ Thiên Châu, bởi vì đây chính là đại cơ duyên muôn đời khó gặp.

Dù sao, Trụ Thiên Châu là thần vật từ thời kỳ Thượng Cổ, cấp bậc của nó ngang với thần... thậm chí còn vượt qua cả cấp bậc Chân Thần.

Nhưng mà, âm thanh của Trụ Thiên tiếp theo, lại như một chậu nước lạnh dội xuống.

- ...Toàn bộ huyền giả tham chiến sẽ được hình chiếu vào trong thế giới của Trụ Thiên Châu. Tất cả đều là hình chiếu hoàn chỉnh, ngoài việc sẽ không thật sự tử vong, thì không có gì khác biệt so với chân thân.

Các huyền giả tham chiến đều sững sờ. "Lấy Trụ Thiên Châu làm chiến trường" hóa ra chỉ là hình chiếu vào thế giới bên trong, chứ không phải chân thân tiến vào... Nếu là hình chiếu, thì làm sao mà cảm nhận được khí tức và pháp tắc gì nữa!

Những lời tiếp theo càng khiến cho lòng của vô số huyền giả lạnh đi.

- Vòng dự tuyển đầu tiên, toàn bộ huyền giả tham chiến sẽ được hình chiếu ngẫu nhiên vào một nghìn chiến trường. Tất cả các chiến trường đều có số người bằng nhau, và ở mỗi chiến trường, chỉ có mười người cuối cùng mới có thể đi tiếp, những người còn lại toàn bộ bị loại!

Xôn xao!

Như sét đánh ngang tai, cả Đông Thần Vực chấn động.

Một nghìn khu vực dự tuyển, mỗi khu chỉ chọn ra mười người, còn lại toàn bộ bị loại... Điều này có nghĩa là ở vòng dự tuyển này, trung bình cứ năm nghìn người mới có một người được đi tiếp!

Cuối cùng, chỉ có một vạn huyền giả đi tiếp từ một nghìn chiến khu, còn lại hơn năm mươi mốt triệu người, toàn bộ bị loại!

Tỷ lệ đào thải này đâu chỉ khoa trương, quả thật cực kỳ tàn ác.

Tỷ lệ đào thải ở vòng dự tuyển đầu tiên của những kỳ trước cũng rất cao, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là trăm người chọn một, còn lâu mới khoa trương đến mức này.

- Bởi vì Đại hội Huyền Thần lần này giới hạn ở Thần Kiếp Cảnh, chỉ có 500.000 huyền giả có tư cách tham gia, ai nấy đều là thiên tài... Vậy mà vòng đầu tiên đã là năm nghìn chọn một? Đây cũng quá tàn khốc rồi!

- Một vòng đã loại xuống chỉ còn một vạn người, chuyện này... chuyện này...

- Đại hội Huyền Thần lần này, quả nhiên không phải dành cho cường giả bình thường, mà là dành cho nhóm người trẻ tuổi đỉnh cao nhất của toàn bộ Đông Thần Vực. Những người còn lại tuy cũng là thiên tài, nhưng cũng chỉ có thể làm nền mà thôi.

Một lão giả từng trải qua vài kỳ Đại hội Huyền Thần thở dài.

- Xem ra, ở vòng dự tuyển đầu tiên này, tất cả chúng ta sẽ bị loại.

Mộc Hàm Ngọc nhìn một đám sư đệ muội, thổn thức nói.

Cũng không phải hắn tự coi nhẹ mình, trong số các đệ tử Băng Hoàng Thần Tông tham chiến lần này, hắn và Mộc Phi Tuyết có huyền lực cao nhất, nhưng cũng chỉ là Thần Kiếp Cảnh cấp tám. Tu vi như vậy ở Ngâm Tuyết Giới đã là đỉnh cao, nhưng tại Đại hội Huyền Thần này, đừng nói là top một vạn, ngay cả top mười vạn cũng khó có khả năng.

- Đại hội Huyền Thần lần này thật kỳ quái, hoàn toàn không giống những lần trong truyền thuyết. Một vòng đã chọn ra một vạn người... Ta cảm thấy chúng ta đến đây hoàn toàn chỉ để góp đủ số.

Một đệ tử Băng Hoàng cười khổ nói.

- Đừng nghĩ nhiều. Đại hội Huyền Thần trước kia ba nghìn năm mới có một lần, chúng ta may mắn được tham gia đã là cơ duyên rất lớn rồi. Đây sẽ là cuộc thí luyện có quy cách cao nhất từ khi chúng ta sinh ra tới nay. Tuy rằng vòng đầu tiên này chắc chắn sẽ bị loại, nhưng dù bị loại cũng sẽ có xếp hạng... Đừng để bản thân và tông môn mất mặt! Toàn lực ứng phó!

Mộc Hàm Ngọc nghiêm nghị nói.

- Vâng! Sư huynh nói đúng!

Các đệ tử Băng Hoàng đồng thanh hưởng ứng, chiến ý hừng hực dâng trào, chờ đợi vòng dự tuyển tàn khốc sắp diễn ra.

- Cuối cùng cũng bắt đầu.

Hỏa Phá Vân ngẩng đầu nhìn trời, hai mắt rực lửa, chiến ý ngút trời. Mục tiêu của hắn là top một nghìn, tỷ lệ đào thải của vòng dự tuyển này đối với người khác là cực kỳ tàn khốc, nhưng đối với hắn lại chẳng đáng để vào mắt.

- Phá Vân huynh, cố lên.

Vân Triệt nói thật lòng. Đối với hắn, chiến trường ở đâu, quy chế thi đấu ra sao, đều không quan trọng. Đừng nói là năm nghìn chọn một, cho dù là năm chọn một, hắn cũng sẽ bị loại ngay từ vòng đầu tiên.

Đông Thần Vực chấn động, âm thanh của Trụ Thiên ngừng lại, vô số luồng bạch quang từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy các huyền giả tham chiến.

Thế giới xung quanh trở nên nhạt nhòa, rất nhanh sau đó, bạch quang hoàn toàn tan đi. Khí tức xung quanh có sự thay đổi vi diệu, hiển nhiên họ đã đến một thế giới khác.

Hơn nữa, thứ đến đây không phải chân thân, mà là một hình chiếu hoàn chỉnh.

Trong đầu hắn tự động xuất hiện một ý niệm: "Chiến khu thứ chín."

Vân Triệt mở mắt nhìn xung quanh. Nơi này trông cũng là một tòa thành cổ, cảnh vật tiêu điều, trời cao xám xịt, mặt đất khô cằn, là một tòa tử thành hoang phế. Nơi này không giống với chỗ hắn đứng lúc trước, nhưng lại có phần tương tự.

Nhìn ra xa, cách hơn mười dặm, rõ ràng có một tầng kết giới khổng lồ. Kết giới này dường như bao trùm toàn bộ tòa thành hoang, khiến không ai có thể rời khỏi khu vực này.

Nơi này chính là thế giới bên trong Trụ Thiên Châu... Chiến trường số chín trong một nghìn chiến trường dự tuyển!

Mà đã đến đây, vậy thì bản thân hắn không phải là chân thân, mà là một hình chiếu.

Vân Triệt cảm nhận thân thể và sự vận chuyển của huyền lực một chút, không có gì khác thường, thậm chí không hề cảm giác được bản thân đang ở trạng thái hình chiếu. Hắn đưa tay trái ra, có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Châu Thiên Độc và Kiếp Thiên Kiếm, ngay cả những thứ bên trong Châu Thiên Độc cũng có thể tự do lấy ra.

Không hổ là hình chiếu của Trụ Thiên Châu, quả nhiên hoàn mỹ đến không thể tưởng tượng nổi.

Xung quanh Vân Triệt, từng bóng người hiện ra khi những luồng bạch quang tan đi. Bọn họ cũng đều đang đánh giá xung quanh và các đối thủ tương lai của mình, kẻ thì sắc mặt ngưng trọng, người thì vẻ mặt nghi hoặc, kẻ lại tràn đầy tự tin, nhưng không một ai hành động khinh suất.

Vân Triệt lướt mắt nhìn quanh, toàn là những gương mặt xa lạ. Một nghìn chiến khu, tất cả đều được dịch chuyển ngẫu nhiên, người hắn quen biết vốn đã ít, muốn gặp được người quen quả thật không dễ dàng.

Hơn nữa, cũng không tìm được một khí tức nào yếu hơn mình.

Dù sao, Thần Kiếp Cảnh cấp một, giới hạn thấp nhất để có tư cách tham chiến... Trong số 500.000 huyền giả, hắn thuộc tầng lớp lót đáy.

Vì vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, những ánh mắt quét qua khi dừng lại trên người hắn đều chuyển thành khinh thường và miệt thị, có kẻ còn nở nụ cười chế giễu.

Không bao lâu sau, âm thanh mênh mông của Trụ Thiên lại truyền đến từ trên không:

- Khu vực hiện tại của các ngươi là "Chủ thành" của mỗi chiến khu dự tuyển, cũng là khu vực an toàn tuyệt đối. Nơi này không có huyền thú qua lại hay xâm nhập, huyền lực của mọi người cũng sẽ bị giam cầm trong cơ thể, không thể phóng ra để công kích người khác.

- Mà một khi rời khỏi khu vực Chủ thành, đó chính là chiến trường của các ngươi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!