Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1150: CHƯƠNG 1147: ATM

"..." Trong lòng Vân Triệt như có cả tỷ con lạc đà đang gào thét phi nước đại.

Giọng nói của Trụ Thiên rất rõ ràng, chỉ có 1.000 huyền giả chiến thắng ở vòng dự tuyển thứ hai sắp bắt đầu đây mới được đưa vào Trụ Thiên Thần Giới.

9.000 người bị loại còn lại sẽ giống như 50 triệu huyền giả bị loại ở vòng đầu tiên, toàn bộ bị đuổi ra ngoài!

Vừa rồi hắn đã dùng thủ đoạn hiểm độc, bỉ ổi vô sỉ, hoàn toàn có thể xem là gian lận để vượt qua vòng dự tuyển thứ nhất, vốn tưởng rằng có thể hoàn toàn thả lỏng, không ngờ giọng nói của Trụ Thiên lại giáng cho một đòn cảnh cáo như vậy.

Đối với Vân Triệt mà nói, đây quả là một trò đùa ác độc!

Hơn 50 triệu huyền giả không được vào Trụ Thiên Giới thì cũng thôi đi... Dù sao đó cũng là Vương Giới cao cao tại thượng, không phải nơi dễ dàng bước vào.

Thế nhưng, đã vào được top 10.000, ngay cả giọng nói của Trụ Thiên cũng đích thân gọi là "niềm kiêu hãnh của Đông Thần Vực" và "tương lai của Đông Thần Vực", vậy mà vẫn không cho vào!

Nếu lúc này có người của Trụ Thiên Thần Giới ở trước mặt, cho dù là Trụ Thiên Thần Đế, có lẽ Vân Triệt cũng sẽ nhịn không được mà trét đầy phân chó lên mặt gã.

Đã sớm tuyên bố chiến trường nằm bên trong Trụ Thiên Châu, nhưng kết quả tiến vào lại không phải chân thân mà là hình chiếu... Vì sao không hề nói!

Người bị loại ở vòng dự tuyển thứ nhất sẽ bị trục xuất khỏi Trụ Thiên Giới... Vì sao không nói sớm!!

Người bị loại ở vòng dự tuyển thứ hai cũng bị trục xuất...

Vì sao không nói sớm!!!

Nếu sớm biết những điều này, hắn đã dứt khoát mặc kệ Đại hội Huyền Thần, ung dung đi theo Mộc Băng Vân vào Trụ Thiên Giới, như vậy thì làm gì có mớ chuyện phiền phức này!

Lúc Vân Triệt đang chửi ầm lên trong lòng, một chùm sáng từ trên trời giáng xuống, trước mắt hắn lập tức trắng xóa, sau đó liền xuất hiện ở một thế giới hoàn toàn mới.

Mặt đất nơi đây bằng phẳng khô cằn, phóng tầm mắt ra bốn phía trống trải, chỉ thấy xa xa lờ mờ vài ngọn núi nhỏ. Không khí tĩnh lặng không một cơn gió, dù là gần hay xa, đều không có chút khí tức hay tiếng gầm rú nào của huyền thú.

Giọng nói của Trụ Thiên khiến Vân Triệt hận đến nghiến răng nghiến lợi lại chậm rãi vang lên:

- Các cường giả trẻ tuổi, hoan nghênh đến với chiến trường thứ hai. Nhắc lại một lần nữa, quy tắc nơi đây hoàn toàn giống với chiến trường thứ nhất, số lượng hồn châu ban đầu của các ngươi chính là thành quả của các ngươi ở chiến trường đầu tiên.

- Tuy nhiên, các ngươi chỉ có thời gian ba ngày ở đây. Số lượng hồn châu cuối cùng sau ba ngày sẽ quyết định thứ hạng của các ngươi tại chiến trường thứ hai.

Thời gian "ba ngày" khiến các huyền giả hoặc nhíu chặt mày, hoặc trở nên căng thẳng. Thời gian quá ngắn không nghi ngờ gì sẽ khiến cuộc chiến trở nên khốc liệt tột độ. Ba mươi sáu canh giờ ngắn ngủi gần như là tranh đoạt từng giây, cướp giật từng phút.

- Chiến trường đã mở, các cường giả trẻ tuổi gánh vác tương lai của Đông Thần Vực, hãy dùng tất cả những gì các ngươi có để quyết định vận mệnh cuối cùng của mình đi!

Giọng nói mênh mông vang vọng hồi lâu trên trời cao rồi mới chậm rãi tan đi.

Và vòng dự tuyển thứ hai cũng chính thức bắt đầu vào thời khắc này.

So với quy mô 50 triệu người ở vòng dự tuyển thứ nhất, chiến trường chỉ có 10.000 người này dường như nhỏ bé hơn rất nhiều, nhưng không một ai hoài nghi rằng, sự tàn khốc của chiến trường này không phải bất kỳ chiến trường nào ở vòng đầu tiên có thể so sánh.

Khác với chiến trường thứ nhất, nơi tất cả huyền giả tham chiến ban đầu đều xuất hiện ở chủ thành an toàn, huyền giả nơi đây dường như bị tùy ý dịch chuyển đến những vị trí khác nhau trên chiến trường.

Ngay khoảnh khắc giọng nói thông báo chiến trường mở ra, vô số luồng huyền khí đã bùng nổ bên trong chiến trường, ngay từ giây phút đầu tiên đã bắt đầu tìm kiếm và khóa chặt con mồi. Chỉ có Vân Triệt vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ, hồi lâu không nhúc nhích.

Bởi vì hắn là tồn tại ở tầng đáy thấp nhất nơi đây, nói chính xác hơn, ngay từ đầu hắn đã không có tư cách xuất hiện ở nơi này. Hắn cũng tuyệt đối không thể có con mồi nào ở chiến trường này.

Nhưng bất kỳ ai cũng có thể xem hắn là con mồi, săn giết mà không tốn chút sức lực nào.

- Lần này phải làm sao đây...

Vân Triệt nghiến răng nghiến lợi. Đã đến bước này, làm sao hắn có thể cam tâm để công sức của mình đổ sông đổ bể.

Nhưng bằng phương pháp chính quy, hắn tuyệt đối không có khả năng tiến vào top 1.000 ở cái chiến trường dành cho những cường giả đỉnh cao này.

Trừ phi lại dùng đến thủ đoạn vừa rồi.

Nhưng Vũ Quy Khắc... Theo quy tắc, cùng một người chỉ có thể giết lần đầu tiên mới cướp được hồn châu, cho dù có thể ép hắn khuất phục một lần nữa thì cũng đã vô dụng.

Lúc này, ánh mắt Vân Triệt đột nhiên sáng lên, hắn nghĩ tới một người khác...

Hỏa Phá Vân!

Thứ hạng của Hỏa Phá Vân ở vòng dự tuyển thứ nhất cao đến kinh người, lọt vào top 100. Nếu hắn vẫn có thể duy trì chiến tích này ở chiến trường thứ hai, vậy thì đến giai đoạn cuối, vào thời điểm hồn châu của hắn nhiều nhất, hắn để cho mình giết một lần... Tổn thất ba thành sẽ không ảnh hưởng đến thứ hạng trong top 1.000 của hắn, nhưng lại rất có khả năng giúp mình chen chân vào top 1.000.

Nhưng ngay lập tức hắn lại lắc đầu, ánh sáng trong mắt cũng phai nhạt.

Tuy bề ngoài Hỏa Phá Vân có vẻ ôn hòa, dễ nói chuyện, nhưng Vân Triệt biết rõ trong xương cốt hắn ẩn giấu lòng tự tôn và sự kiêu ngạo cực lớn, đặc biệt là trên con đường huyền đạo.

Nếu mình có chuyện gì cần hắn giúp đỡ, hắn sẽ không chút do dự mà toàn lực ứng phó. Nhưng nếu là chuyện gian lận bỉ ổi này, hắn tuyệt đối không chấp nhận.

Hắn còn xem mình là bạn, sẽ không cho phép mình vì chiến thắng mà dùng loại thủ đoạn này, hắn sẽ vừa đau lòng vừa thất vọng mà trách cứ mình.

Mà chính mình lại không có cách nào nói rõ nguyên nhân thực sự cho hắn.

Khoan đã!

Ánh mắt Vân Triệt lại sáng lên lần nữa...

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến, đây là chiến trường thứ hai, khác với chiến trường hắn giết Vũ Quy Khắc lúc trước, đã là hai thế giới khác nhau! Nếu lại giết Vũ Quy Khắc một lần nữa, đó sẽ là lần đầu tiên thuộc về thế giới này!

Lúc trước giọng nói của Trụ Thiên đã nói, quy tắc của thế giới này hoàn toàn giống lúc trước, chính là đã được "thiết lập lại"!

Vậy cũng có nghĩa là "sự thật đã rồi" rằng hắn đã giết Vũ Quy Khắc một lần ở chiến trường trước, vốn không tồn tại ở chiến trường mới này!

Như vậy, lại giết Vũ Quy Khắc một lần ở chiến trường này, sẽ không có lý do gì không chiếm được hồn châu!

Huyền lực của Vũ Quy Khắc còn xếp trên cả Hỏa Phá Vân, tuy vừa bị hắn cướp mất ba thành hồn châu, nhưng với thực lực tuyệt đối của gã, ở chiến trường này gã nhất định sẽ nhanh chóng vọt lên hàng ngũ dẫn đầu. Nếu đến cuối cùng lại có thể cướp được ba thành hồn châu của gã, tuyệt đối có khả năng rất lớn tiến vào top 1.000.

- Được!

Đã xác định được mục tiêu, Vân Triệt cuối cùng cũng hành động.

Bên trong chiến trường này, bất kỳ ai Vân Triệt gặp phải đều không nghi ngờ gì là một trận tử chiến, gần 2 triệu hồn châu trên người hắn sẽ nhanh chóng mất sạch, trốn vào chủ thành cũng sẽ biến mất rất nhanh. Nhưng hắn vẫn hoàn toàn không lo lắng.

"Đoạn Nguyệt Phất Ảnh!"

Theo Vân Triệt không nhanh không chậm tiến lên, bóng dáng của hắn cũng lặng lẽ biến mất trong không khí, ngay cả khí tức cũng hoàn toàn tiêu tán.

Tuy rằng hiện tại huyền lực của hắn chỉ là Thần Kiếp cảnh cấp một, nhưng hắn vẫn vô cùng tự tin, chỉ cần không tự tìm đường chết mà đến trước mặt người khác, cho dù là Thần Linh cảnh hậu kỳ cũng khó mà phát hiện được sự tồn tại của hắn.

- Tuy trạng thái nặc ảnh khiến hành động rất chậm, nhưng chiến trường này chỉ có 10.000 người, để tiện cho việc chém giết nên nó hẳn cũng không quá lớn, thời gian ba ngày... Chắc chắn có thể tìm được.

Thế nhưng, tình hình thực tế còn may mắn hơn hắn dự đoán rất nhiều.

Bởi vì mới qua ba canh giờ, hắn đã nhìn thấy bóng dáng của Vũ Quy Khắc.

Bộ trang phục một thân kim quang lấp lánh, sang trọng quý phái kia, cho dù cách mười mấy dặm cũng vô cùng chói mắt.

Vân Triệt có phần hoài nghi, Vũ Quy Khắc ăn mặc một thân huyền y như thế có phải là để chuyên hút thù hận hay không.

Ầm!! Ầm ầm!!

Cơn phẫn nộ và oán hận vô tận trong lòng theo huyền lực hắn phóng thích mà hung hăng trút ra, hắn vừa phất tay, mặt đất nứt toác, núi non san phẳng, ba vị cường giả Thần Linh cảnh tạm thời kết bạn đồng hành bị hắn tàn nhẫn đánh giết cùng lúc, vô số bạch quang từ trên trời giáng xuống, hóa thành hồn châu của Vũ Quy Khắc.

Hồn châu tăng mạnh, nhưng sắc mặt Vũ Quy Khắc vẫn âm trầm như trước, trong lòng uất nghẹn, có lẽ để hắn tùy ý tàn sát tám năm mười năm trong chiến trường này cũng chưa chắc đã trút hết được.

Thường nói sau cơn bĩ cực đến hồi thái lai, nhưng chẳng biết vì sao, từ lúc Vũ Quy Khắc bước vào chiến trường thứ hai, hắn liền cảm giác mí mắt mình cứ giật liên hồi.

Lúc này, hắn bỗng nhận ra phía sau dường như có ánh mắt đang nhìn chằm chằm, nhanh như chớp xoay người lại, theo đồng tử khẽ co rút và khóe mắt nhíu lại, hắn nhìn thấy kẻ mà hắn hận không thể tự tay lột da rút xương, xé thành trăm mảnh.

Vân Triệt!

- Là... ngươi!

Vân Triệt đi thẳng vào vấn đề:

- Vũ đại công tử, chúng ta lại gặp mặt rồi! Nếu đã có duyên như vậy, chúng ta lại làm một cuộc giao dịch được chứ?

Vũ Quy Khắc không phải kẻ ngốc, dùng đầu gối cũng nghĩ ra được "giao dịch" trong lời Vân Triệt là cái gì, đầu tiên hắn tức giận không thôi, nhưng ngay sau đó lại đột nhiên cười lạnh:

- Vân Triệt, ta đã cho ngươi thể diện một lần, nếu ngươi thức thời thì có thể bình an vô sự, nếu ngươi cứ muốn...

Vân Triệt ngắt lời hắn, cười nhạt nói:

- Vũ đại công tử đừng vội nói lời tuyệt tình. Dùng cùng một thứ để uy hiếp... khụ, dùng cùng một thứ để giao dịch hai lần với Vũ đại công tử, chuyện không có nguyên tắc như thế ta tuyệt đối không làm. Lần này, đương nhiên là một giao dịch hoàn toàn mới.

Vân Triệt nói xong, ngón tay búng ra.

Vũ Quy Khắc đưa tay chộp lấy, trong lòng bàn tay hắn rõ ràng lại là một viên huyền ảnh thạch.

Tim Vũ Quy Khắc "thịch" một tiếng, đột nhiên dâng lên dự cảm cực kỳ không lành. Hắn cảm giác viên huyền ảnh thạch này không giống với viên lúc trước, hắn nhanh chóng dùng linh giác quét qua, trong nháy mắt sắc mặt đen như đáy nồi.

Đây chính xác không phải là viên huyền ảnh thạch lúc trước Vân Triệt đã ném cho Vũ Quy Khắc, mà là một trong hai viên huyền ảnh thạch nhặt được trên thi thể Lôi Thiên Phong năm đó.

Hình ảnh khắc ấn bên trong còn kinh khủng và bùng nổ hơn viên huyền ảnh thạch lúc trước rất nhiều.

Đường đường là con trai của Đại Giới Vương Thần Vũ Giới lại thông dâm với cữu mẫu của mình, còn bị người ta khắc ấn lại toàn bộ quá trình, hình ảnh kia, góc độ kia, âm thanh kia, Vân Triệt tuyệt đối tin tưởng, người khắc ấn lại hình ảnh này tuyệt đối là nhân vật tầm cỡ đại sư trong giới Huyền Ảnh.

Nếu hình ảnh này truyền ra ngoài, danh tiếng của Vũ Quy Khắc tuyệt đối sẽ lan truyền rộng rãi, trở thành sỉ nhục của Thần Vũ Giới, trò cười của Đông Thần Vực, tất cả vầng hào quang từ lúc sinh ra đến nay đều sẽ biến thành dấu ấn ô nhục vĩnh viễn không thể gột rửa.

Đặc biệt là "con sâu nhỏ" dài nhất cũng chỉ hai tấc kia, cho dù là nam nhân ở tinh cầu cấp thấp nhìn thấy cũng sẽ nảy sinh cảm giác ưu việt mãnh liệt hơn hắn.

- Con trai Giới Vương Thần Vũ Giới, thê tử Giới Vương Hắc Giáp Giới, khà khà khà, thực sự là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi khiến người ta ngưỡng mộ.

Vân Triệt cười híp mắt nói.

"..." Toàn thân Vũ Quy Khắc run như cầy sấy, trước đó ít nhất còn có thể tức giận mắng chửi, cười lạnh thành tiếng, nhưng hiện tại lại là một chữ cũng không nói ra được, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu.

- Tin rằng ta muốn giao dịch cái gì, Vũ đại công tử thông minh như vậy nhất định đã đoán được.

Nếu dùng cùng một viên huyền ảnh thạch để ép buộc, nhất định sẽ chọc giận Vũ Quy Khắc, rất có thể không được như ý, thậm chí còn có khả năng phản tác dụng.

Nhưng viên huyền ảnh thạch thứ hai này càng thêm hung ác, điểm trúng tử huyệt của Vũ Quy Khắc còn hiểm hơn viên thứ nhất.

Vân Triệt đưa tay chỉ xuống chân:

- Như vậy, ba ngày sau, trước khi chiến trường đóng cửa một canh giờ, chúng ta gặp nhau ở chỗ này. Đến lúc đó ta sẽ lẳng lặng chờ Vũ đại công tử đến. Đương nhiên, lựa chọn thế nào đều do chính bản thân Vũ đại công tử, ta là một tiểu nhân vật, làm sao có năng lực bức bách được Vũ đại công tử đây.

Vân Triệt nói xong liền cười nhạt xoay người bay đi.

Vân Triệt bay ra không bao lâu bỗng nhiên dừng lại, quay mặt về phía sau ung dung nói:

- À, phải rồi. Quên nhắc nhở Vũ đại công tử, ba ngày này cần phải cố gắng nhiều hơn, tuyệt đối đừng lơ là, bằng không ba ngày sau, nếu ba thành hồn châu của Vũ đại công tử không đủ để ta tiến vào top 1.000, đây chẳng phải sẽ rất đáng tiếc sao!

Dứt lời, Vân Triệt đã bay đi xa.

- A a a a a a a a!!

Rầm ——

Phía sau hắn truyền đến tiếng gầm rống khản đặc của Vũ Quy Khắc và âm thanh mặt đất bị lật tung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!