Theo cuộc chiến vòng dự tuyển thứ hai bắt đầu, Trụ Thiên Giới cuối cùng cũng không còn bình tĩnh nữa.
Tất cả cường giả Đông Thần Vực được mời đến quan sát cuộc chiến đều rời khỏi chỗ ở, cùng bay về một hướng.
Nơi này là trung tâm của Trụ Thiên Thần Giới —— Trụ Thiên Thành, là nơi ở của Trụ Thiên Thần Đế và các "Người Thủ Hộ". Người đời đều biết đây là thánh địa trong thánh địa.
Tòa Trụ Thiên Thần Tháp đâm thẳng vào trời xanh ba vạn dặm kia chính là trung tâm Trụ Thiên Thành, phía dưới nó chính là món thần vật thánh thiêng nhất toàn bộ Đông Thần Vực —— nơi tọa lạc của Trụ Thiên Châu.
Bên cạnh Trụ Thiên Thần Tháp là một "Phong Thần Đài" có đường kính dài ba trăm dặm, người đoạt giải nhất trên đài này tuyệt đối có tư cách được "Phong Thần".
Mà "Phong Thần Đài" này cũng là chiến trường cuối cùng của kỳ Đại hội Huyền Thần trước. Đại hội Huyền Thần lần này, sau ba vòng dự tuyển, sẽ chọn ra "Phong Thần tam thập nhị tử", và cũng sẽ tiến hành trận "Phong Thần Chi Chiến" cuối cùng tại đây.
Xung quanh Phong Thần Đài là một vòng khán đài vô cùng to lớn. Mặc dù khán đài này vô cùng khổng lồ, nhưng từ trước đến nay vẫn rất trống trải. Bởi vì người có được vinh hạnh quan sát cuộc chiến tại đây, nhìn khắp toàn bộ Đông Thần Vực, cũng chẳng được một trong trăm triệu.
Ngày hôm nay, Phong Thần Đài đã yên tĩnh thật lâu, cuối cùng cũng nghênh đón một ngày náo nhiệt nhất trong mấy trăm năm qua.
Hàng loạt bóng người từ các phương hướng khác nhau bay tới, tu vi của những người này ai nấy đều kinh thế hãi tục, nhưng ở bên trong Trụ Thiên Thành này, tất cả đều thu liễm huyền khí, ngay cả tốc độ phi hành cũng trở nên thong thả.
Khi đi vào khán đài trên Phong Thần Đài, những người này đều cẩn thận hạ xuống, ngồi vào vị trí của mình. Đương nhiên, chỗ ngồi của bọn họ tuyệt đối không phải tùy ý, mà ngược lại được sắp xếp hết sức nghiêm ngặt. Mỗi một ghế ngồi đều ánh lên huyền quang bắt mắt, bên trong huyền quang khắc ấn tên của từng tinh giới khác nhau. Khách đến từ cùng một tinh giới đều tập trung ngồi vào một khu, tuyệt đối không hỗn tạp.
Mà chỗ ngồi của thượng vị tinh giới, trung vị tinh giới và hạ vị tinh giới càng thêm tách biệt, phân biệt rõ ràng.
Các tinh giới nhận được lời mời đến Đại hội Huyền Thần để quan sát cuộc chiến, thượng vị tinh giới được mang theo nhiều nhất ba nghìn người, trung vị tinh giới nhiều nhất có thể mang năm trăm người, còn hạ vị tinh giới thì nhiều nhất chỉ có thể mang theo một trăm người.
Về phần Vương Giới, tự nhiên muốn mang theo bao nhiêu người liền có thể mang bấy nhiêu.
Phía Bắc là khu ghế của thượng vị tinh giới, phía Nam là trung vị tinh giới, phía Tây là hạ vị tinh giới.
Mà chính Đông là khu vực chỉ thuộc về Tứ Đại Vương Giới.
Thời điểm các huyền giả đến, tất cả đều cẩn thận từng li từng tí vòng qua khu ghế phía Đông, đừng nói là bay qua từ trên không, ngay cả đi tới gần cũng không dám.
Không còn nghi ngờ gì nữa, điều này đã thể hiện rõ ràng sự cường đại và uy quyền tuyệt đối của Vương Giới.
Càng lúc càng có nhiều người bay tới, chỗ ngồi trong ba khu cũng không còn hoàn toàn trống trải. Từ trước đến nay, Trụ Thiên Giới mời người đều rất "hẹp hòi". Lần này, số người được mời quan sát cuộc chiến, tính cả các thượng vị tinh giới cộng lại, nhiều nhất cũng chỉ có một trăm bốn mươi vạn người.
Số lượng trung vị tinh giới gấp mấy lần thượng vị tinh giới, nhưng tổng số người lại chưa đến trăm vạn.
Số lượng hạ vị tinh giới là nhiều nhất, nhưng số người được mời lại ít nhất, chỉ có mấy chục vạn mà thôi.
Nhưng có một điều không thể nghi ngờ, đó là những người có thể tới đây đều là những nhân vật ở tầng lớp cao nhất trong tinh giới của mình, hoặc là Giới Vương, hoặc là bá chủ một phương, hoặc có thân phận cao quý, hoặc địa vị cực cao.
Có điều, dù ở trong tinh giới của mình là những nhân vật ngạo thị thiên hạ, nhưng khi đến Trụ Thiên Giới rồi, ai nấy đều phải thận trọng trong từng lời nói, việc làm, thu liễm khí thế. Cường giả tụ tập trên Phong Thần Đài, nhưng nơi đó lại hoàn toàn yên tĩnh. Vương Giới còn chưa đến, vẫn không có người nào dám ồn ào.
Sau một lúc lâu, tất cả các ghế ngồi khắc ấn huyền quang đã được lấp đầy, các đại tinh giới đều đúng hẹn mà đến, không khí mới bắt đầu có phần náo nhiệt. Mọi người chào hỏi, hoặc là thăm dò, hoặc là tâng bốc lẫn nhau. Cho dù có hiềm khích, cũng tuyệt không ai dám gây chuyện ở nơi này, có điều vẫn không tránh được những ánh mắt lạnh nhạt hoặc lời lẽ chế giễu.
Vương Giới chưa đến, tự nhiên các thượng vị tinh giới được xem là tôn quý nhất. Những người đến từ thượng vị tinh giới ở khu ghế phía Bắc khi đưa mắt nhìn về phía khu Nam hoặc khu Tây đều mang vẻ ngạo nghễ. Trong khi đó, các hạ vị tinh giới ở tầng chót nhất không thể nghi ngờ là phải cẩn thận từng li từng tí. Nhưng bọn họ không có bất kỳ oán hận hay bất mãn nào, ngược lại còn cảm thấy đây là chuyện đương nhiên. Trong một thế giới cường giả vi tôn, hạ vị tinh giới đối mặt với thượng vị và trung vị tinh giới thì chỉ có thể khiêm tốn.
- Hẳn là bây giờ mấy người Phi Tuyết đã về Ngâm Tuyết Giới rồi.
Trên khu ghế của Ngâm Tuyết Giới, Mộc Hoán Chi thuận miệng nói. Xem ra tâm trạng của ông cũng không tệ, thứ hạng cuối cùng của Mộc Phi Tuyết trong vòng dự tuyển vẫn xấp xỉ năm mươi vạn, kết quả này đã vượt xa mong đợi của ông, tự nhiên là vô cùng mừng rỡ.
- Sợ là Vân Triệt... có lẽ sẽ ở lại.
Mộc Băng Vân lo lắng nói.
- Hả? Vì sao?
Mộc Hoán Chi nhíu mày.
- Hắn vẫn luôn hy vọng có thể tiến vào Trụ Thiên Thần Giới một lần, đây mới là mục đích chủ yếu để hắn tham gia Đại hội Huyền Thần. Không ngờ sau khi bị loại sẽ trực tiếp bị trục xuất, chắc chắn hắn sẽ không cam tâm.
Mộc Băng Vân nói, trong lòng thầm hối hận vì đã không chọn mang hắn theo với tư cách người được mời quan sát cuộc chiến để tiến vào Trụ Thiên Giới, nhưng giờ đã quá muộn.
Mộc Hoán Chi nói, sau đó lộ vẻ nghi ngờ:
- Đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, có ai dám ngỗ nghịch quy tắc của Trụ Thiên Thần Giới chứ? Ngươi cứ mãi nôn nóng bất an là vì chuyện này sao?
Mộc Băng Vân lắc lắc đầu không nói gì.
Nàng tin rằng với tính cách của Vân Triệt, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng cam tâm. Nàng lo lắng hắn sẽ vì xúc động mà làm ra hành động mất trí nào đó.
Hy vọng hắn có thể tạm thời chấp nhận, sẽ luôn có biện pháp... Mộc Băng Vân thầm nghĩ trong lòng.
Vân Triệt giết Vũ Quy Khắc vào thời khắc cuối cùng, thứ hạng tăng vọt, mà trước đó một tháng, số lượng hồn châu của hắn vẫn luôn là không, rõ ràng là ngay cả chiến trường cũng không vào. Cho nên đám người Mộc Băng Vân không hề đi xem xét chiến tích của hắn, tự nhiên cho rằng hắn đã bị loại.
Mộc Hoán Chi nói:
- Vòng dự tuyển thứ hai đã tiến hành được một thời gian rồi, vì một nghìn danh ngạch "Thiên Tuyển Chi Tử" kia, e rằng sẽ vô cùng thảm liệt. Đáng tiếc nơi này không có tinh thần bia, cũng không thể xem được tình hình chiến đấu.
- Ha ha, dù sao chuyện này cũng không còn liên quan đến chúng ta nữa. - Mộc Thản Chi cười tự giễu nói.
- Hỏa tông chủ, Trụ Thiên truyền âm nói muốn thương nghị đại sự liên quan đến tương lai của Đông Thần Vực, ngài có nghe được động tĩnh gì không?
Mộc Hoán Chi hỏi Hỏa Như Liệt cách đó không xa.
Vị trí ngồi của Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới cạnh nhau. Nhưng khác với vẻ bình thản của Ngâm Tuyết Giới, vẻ mặt của tất cả mọi người bên Viêm Thần Giới, từ hai đại tông chủ cho tới trưởng lão, đệ tử, đều không khỏi hồng hào, ánh mắt lấp lánh dị quang. Ngay cả người có tính tình trầm ổn nhất là Viêm Tuyệt Hải cũng cười rất chân thành.
Về phần Hỏa Như Liệt, miệng ông ta cứ ngoác ra cười, từ đầu đến cuối không khép lại được. Nếu lúc này có người qua đường nhìn thấy, đánh chết cũng sẽ không tin đây lại là người đứng đầu một tông môn ở trung vị tinh giới -- không coi ông ta là kẻ điên thì cũng đã may lắm rồi.
Mộc Hoán Chi hỏi, nhưng ông ta hoàn toàn không nghe thấy, vẫn còn đang cười ngây ngô. Ánh mắt chạm tới những người của thượng vị tinh giới ở đối diện, không những không nhượng bộ tránh đi mà ngược lại còn ngang nhiên đối chọi. *Đồ nhi của lão tử tiến vào tốp một trăm người đứng đầu toàn bộ Đông Thần Vực! Hơn đứt tám phần các ngươi, đám thượng vị tinh giới! Lão tử còn phải sợ các ngươi sao!?*
Viêm Tuyệt Hải liếc nhìn Hỏa Như Liệt một cái, cười thay ông ta trả lời:
- Chúng ta cũng không có tin tức gì, nhưng hẳn là sẽ sớm biết thôi.
Mộc Hoán Chi gật đầu, chắp tay nói với Viêm Tuyệt Hải:
- Một lần nữa chúc mừng.
Đại hội Huyền Thần lần này khác biệt với trước kia, Trụ Thiên Giới có đủ loại động thái khác thường, lại thêm những lời đồn đã xuất hiện từ rất lâu trước đó, nên mọi người ở đây đều ngầm có suy đoán về "đại sự" mà Trụ Thiên Thần Giới nói tới.
Một lúc lâu sau, trên bầu trời bỗng nhiên xuất hiện ba bóng người bay về phía Phong Thần Đài. Khi họ đến gần, lập tức có vài tiếng xì xào vang lên.
- Là Thiên Cơ Tam Lão!
Đó là ba vị lão giả tuổi tác đã cao, râu tóc đều bạc trắng, toàn thân mặc trường bào xanh ngọc giống hệt nhau.
Ba vị lão giả này có thanh danh lừng lẫy ở Đông Thần Vực, là những người có tiếng nói trọng lượng nhất Thiên Cơ Giới, chính là Thiên Cơ Tam Lão.
Mạc Ngữ, Mạc Vấn, Mạc Tri.
- Cuối cùng Thiên Cơ Giới cũng đến rồi, nhưng hình như... chỉ có ba người họ thôi sao?
Mộc Thản Chi nói.
- Ha ha, Thiên Cơ Tam Lão đều đã tới, như vậy còn chưa đủ sao?
Mộc Hoán Chi cười nói.
Thiên Cơ Tam Lão bay đến không trung phía trên Phong Thần Đài, khẽ gật đầu ra hiệu với mọi người, sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, họ ngồi xuống khu ghế phía Đông.
- Khu ghế phía Đông? Sao lại là phía Đông? Chuyện này...
Các cường giả đều nhìn nhau, kinh ngạc không hiểu.
Tuy Thiên Cơ Giới có địa vị đặc thù trong số các thượng vị tinh giới, nhất là Thiên Cơ Tam Lão, ngay cả Tứ Đại Giới Vương của Vương Giới cũng phải nể trọng mấy phần, nhưng từ trước đến nay, khu ghế phía Đông của Phong Thần Đài là nơi chỉ dành riêng cho Vương Giới, chưa từng có ngoại lệ. Vậy mà lần này, Thiên Cơ Giới lại được phép ngồi vào đó.
- Xem ra, "đại sự" lần này nhất định có liên quan đến Thiên Cơ Giới.
Viêm Tuyệt Hải nói. Nghĩ đến những lời đồn thổi hư hư thực thực từ nhiều năm trước, ông ta không khỏi trầm tư.
Hỏa Như Liệt bỗng nhiên nói:
- Một thời gian trước ta có ngẫu nhiên nghe nói, những năm gần đây Thiên Cơ Tam Lão đã vi phạm tổ huấn, thăm dò thiên cơ quá độ nên bị trời phạt, tuổi thọ tổn hại nặng nề. Tuổi thọ còn lại của ba người họ đều đã không đến trăm năm.
Từ xa cảm nhận được khí tức sinh mệnh không bình thường của Thiên Cơ Tam Lão, Hỏa Như Liệt cũng chậm rãi gật đầu:
- Trước đó ta còn tưởng đây chỉ là lời đồn nhảm, nhưng bây giờ nhìn trạng thái của bọn họ... xem ra là thật rồi.
Sau khi Thiên Cơ Tam Lão đến, cả ba người đều nhắm mắt tĩnh tọa, không nói một lời, giống như ba cây khô.
Nửa canh giờ trôi qua, gió trên Phong Thần Đài bỗng nhiên ngừng hẳn.
Mây trên bầu trời vốn đang di động theo gió cũng đứng im, tiếp theo lại chậm rãi lay động như gợn nước. Một luồng khí tức bình thản ôn hòa, nhẹ nhàng như gió thoảng, chầm chậm truyền đến từ xa.
Toàn bộ Phong Thần Đài trở nên hoàn toàn yên tĩnh, tất cả âm thanh dường như bị nuốt chửng vào khe hở không gian. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tất cả mọi người ở các khu ghế bốn phương tám hướng đều đồng loạt đứng dậy. Những huyền giả trẻ tuổi còn đang sững sờ cũng bị trưởng bối của mình kéo đứng lên với tốc độ nhanh nhất.
- Ha ha, lão hủ tới chậm, để các vị chờ lâu rồi.
Trong mây mù cuồn cuộn, một bóng dáng lão giả hiện ra. Ông ta mặc một thân áo lụa màu xám tro cực kỳ đơn giản, vẻ mặt hiền hòa, nụ cười nhàn nhạt như gió, từ không trung chậm rãi hạ xuống.
Vị lão giả trông có vẻ vô cùng bình thường ôn hòa này lại khiến cho toàn bộ bá chủ các giới trong Đông Thần Vực phải kính cẩn cúi người hành lễ.
- Bái kiến Trụ Thiên Thần Đế!
Tiếng hô vô cùng đều nhịp, không mang theo huyền lực nhưng lại chấn động trời xanh, càng khiến cho những huyền giả trẻ tuổi đi cùng rung động trong lòng.
Trụ... Thiên... Thần... Đế!?
Ngài ấy chính là một trong Tứ Đại Giới Vương của Vương Giới, chúa tể tối cao của Trụ Thiên Thần Giới, Trụ Thiên Thần Đế trong truyền thuyết!?
Bọn họ đã mong chờ ngày này từ rất lâu, nhưng khi nhân vật trong truyền thuyết thật sự xuất hiện ngay trước mắt, thứ họ cảm nhận được lại là một cảm giác hư ảo quá đỗi mãnh liệt... đến mức nhất thời không thể tin được rằng, chính mình lại thật sự được nhìn thấy một nhân vật chỉ tồn tại trong thần thoại.
Sau lưng Trụ Thiên Thần Đế có cả nghìn người đi theo, mà khí thế của nghìn người này quá mức cường đại, cho dù là Giới Vương của các thượng vị tinh giới cũng không dám nhìn thẳng.
Bởi vì bọn họ chính là "Người Thủ Hộ" và "Người Phán Quyết" của Trụ Thiên Thần Giới.
Người Phán Quyết là những người mà Trụ Thiên Thần Giới dùng để chế tài những kẻ phạm tội ác tày trời hoặc những tồn tại đặc thù trong các tinh giới.
Còn Người Thủ Hộ, mặc dù số lượng ít hơn Người Phán Quyết rất nhiều, nhưng địa vị của họ ở Trụ Thiên Giới và Đông Thần Vực lại ngang hàng với các Tinh Thần của Tinh Thần Giới và các Nguyệt Thần của Nguyệt Thần Giới. Bất kỳ ai trong số họ cũng đều là cường giả khủng bố mà ngay cả Giới Vương của thượng vị tinh giới cũng phải cúi đầu. Họ chính là lực lượng cường đại nhất và là nền tảng trọng yếu nhất của Trụ Thiên Thần Giới, chỉ sau Trụ Thiên Châu.
- Các vị đường xa mà đến, lại phải chờ lâu một tháng, thật đã vất vả rồi. Mời ngồi xuống, không cần đa lễ.
Trụ Thiên Thần Đế nhẹ nhàng ngồi vào vị trí chủ tọa ở phía Đông, mỉm cười đưa tay. Trong lời nói không có chút nào ngạo mạn, đôi mắt già nua của ông hiện lên vẻ tĩnh lặng như một hồ nước không gợn sóng, vừa thâm thúy lại vừa thanh tịnh.