Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1152: CHƯƠNG 1149: TINH THẦN NGUYỆT THẦN

Trụ Thiên Thần Đế đã đến, phía sau là các thủ hộ giả và phán quyết giả, bầu không khí trên Phong Thần Đài cũng ngưng đọng lại, không một ai phát ra âm thanh, tất cả ánh mắt đều tập trung trên người Trụ Thiên Thần Đế.

Là một trong tứ đại Thần Đế của Đông Thần Vực, nhân vật đứng ở tầng cao nhất của hỗn độn, vốn nên uy lăng thiên hạ, khí thế như thiên thần giáng thế. Nhưng Trụ Thiên Thần Đế nhìn thế nào cũng chỉ là một lão nhân hiền lành, dù là khí chất hay tướng mạo đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Cho dù ai đó có gặp trên đường cũng tuyệt đối sẽ không nhìn lại lần thứ hai, tướng mạo cũng sẽ quên ngay sau khi liếc nhìn.

Thế nào là phủi sạch hồng trần, phản phác quy chân? Có lẽ trên người Trụ Thiên Thần Đế chính là câu trả lời chính xác nhất.

Tuy Trụ Thiên Thần Đế không phải người mạnh nhất trong tứ đại Thần Đế của Đông Thần Vực, nhưng hắn là người được kính trọng nhất. Tiên tổ Trụ Thiên được Trụ Thiên Châu nhận chủ, sau khi quy tiên, Trụ Thiên Châu vẫn đời đời thủ hộ Trụ Thiên Thần Giới, và việc Trụ Thiên Thần Giới luôn tuân theo chính đạo là một trong những nguyên nhân trọng yếu nhất.

Trụ Thiên Giới tồn tại vô số năm, phán quyết giả đã chế tài vô số ác đồ Thần Giới, cứu vớt vô số tinh giới, không biết được bao nhiêu sinh linh đời đời kiếp kiếp nhớ ơn triều bái. Nếu trong mắt chúng sinh, Đông Thần Vực chỉ có một thánh địa, thì đó nhất định là Trụ Thiên Thần Giới không thể nghi ngờ.

Nếu ba đại vương giới khác – Phạm Đế Thần Giới, Tinh Thần Giới, Nguyệt Thần Giới – bị người đối địch, chúng sinh Đông Thần Vực phần lớn sẽ chỉ đứng xem náo nhiệt, cố gắng tránh xa. Nhưng nếu ai dám đối địch với Trụ Thiên Thần Giới, nhất định sẽ dẫn phát cơn thịnh nộ của vô số người, tính chất sự việc đã vượt xa việc làm trái thiên đạo.

Cho nên, Phong Thần Đài tĩnh lặng, tất cả mọi người đều nghiêm nghị, không phải xuất phát từ sự sợ hãi Trụ Thiên Thần Đế, mà phần nhiều là kính trọng.

Trụ Thiên Thần Đế ngẩng đầu, mỉm cười nói:

- Khách quý đã đến, xin mời hiện thân gặp mặt.

- Ha ha ha ha!

Giọng nói của Trụ Thiên Thần Đế vừa dứt, một tiếng cười to chấn động không gian truyền đến, trong tiếng cười lớn, phong vân trên không trung cuồn cuộn, một luồng tinh quang chói lòa rực sáng, như một vì sao giáng thế.

- Hừ!

Một bên khác lại đồng thời vang lên tiếng hừ lạnh, bầu trời tách ra, một vầng quang hoa không quá chói lọi nhưng lại vô cùng thánh khiết hạ xuống, như trăng sáng lên cao.

Một vì sao, một vầng trăng, trong nháy mắt thôn phệ mọi ánh quang huy, khiến tất cả ánh sáng trong thế gian trở nên ảm đạm dưới quang huy của trăng sao giao hòa.

- Đây là...

- Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới đến!

Bên trong quang huy trăng sao có hai người chậm rãi bước ra. Người từ trong tinh quang bước ra có thân hình cao lớn, dáng vẻ trung niên, trên mặt thoáng nét cười, ánh mắt sắc như hàn tinh, khiến người ta không dám nhìn thẳng dù chỉ một thoáng.

Chúa tể Tinh Thần Giới, một trong tứ đại Thần Đế của Đông Thần Vực – Tinh Thần Đế!

Người bước ra từ trong nguyệt quang trông trẻ tuổi hơn nhiều, tướng mạo vô cùng anh tuấn, thần thái cao ngạo như thể sánh ngang với thiên đạo khiến người ta vô cùng kính sợ, nhưng không mất đi một chút ôn hòa nào.

Chúa tể Nguyệt Thần Giới, một trong tứ đại Thần Đế của Đông Thần Vực – Nguyệt Thần Đế!

Hai đại Thần Đế xuất hiện trong cùng một nháy mắt, hiển nhiên là có ý đối chọi gay gắt.

Mà xưa nay Tinh Thần Giới với Nguyệt Thần Giới luôn bất hòa, trong Đông Thần Vực không ai không biết.

Nhất là vụ tai tiếng ba mươi mấy năm trước ở Nguyệt Thần Giới, cùng với chuyện Thiên Lang của Tinh Thần Giới vẫn lạc, càng làm cho quan hệ giữa hai giới trở nên căng thẳng. Nếu không phải lần này có "đại sự liên quan đến tương lai Đông Thần Vực", sự tình trọng đại lại thêm Trụ Thiên Giới điều hòa ở giữa, hai giới nhất định sẽ không cùng xuất hiện, chứ đừng nói là ngồi chung một bàn.

Sau khi mọi người ở đây nhìn thấy Nguyệt Thần Đế, ngoài sự kính sợ, tự nhiên đều không khỏi nghĩ đến "vụ tai tiếng" kia. Năm đó, hôn lễ của hắn và Nguyệt Vô Cấu – người sở hữu "Vô Cấu Thần Thể" – có thanh thế vô cùng lớn, ngay cả các giới bên ngoài Đông Thần Vực đều biết, nhưng khung cảnh càng hoành tráng bao nhiêu, thì vụ tai tiếng sau đó lại càng thảm liệt bấy nhiêu.

Nguyệt Vô Cấu biến mất, sau đó khi nàng trở về đã mất đi nguyên âm, đường đường là Nguyệt Thần Đế, lại phải chịu đựng sự nhục nhã mà nam nhân bình thường đều không thể nhịn, trở thành trò cười cho toàn bộ Đông Thần Vực...

Bây giờ mới trôi qua ba mươi mấy năm ngắn ngủi, tự nhiên không thể khiến người ta quên lãng. Mà cũng mới trôi qua ba mươi mấy năm ngắn ngủi, các đại tinh giới lại nhận được thiệp mời đại hôn lần nữa của hắn, phạm vi tinh giới được mời còn hơn xa năm đó, trong lúc nhất thời đã dẫn phát vô số suy đoán.

Mà trên thiệp mời viết rõ ràng, ngày đại hôn của Nguyệt Thần Đế chính là sau khi Đại hội Huyền Thần diễn ra.

Cách hiện tại chỉ còn chưa đầy hai tháng ngắn ngủi, nhưng đến nay không ai biết thê tử "tân hôn" lần này của hắn rốt cuộc là nhân vật thế nào.

Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế, lại là hai đại Thần Đế giáng lâm. Bầu không khí trên Phong Thần Đài càng thêm ngưng đọng, không ai dám thở mạnh.

Bao năm qua Đại hội Huyền Thần vẫn luôn là việc quan trọng nhất trên con đường huyền đạo của Đông Thần Vực, nhưng bởi vì tứ đại Vương Giới không được phép tham gia, cho nên ngoại trừ Trụ Thiên Giới chủ trì, ba đại Vương Giới khác nhiều lắm chỉ cử một số trưởng lão, nhân vật cấp cung chủ mang một đám đệ tử trẻ tuổi đến. Những tồn tại như Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế rất ít khi xuất hiện, huống chi là cả ba Thần Đế cùng lúc.

Ngày hôm nay bốn Thần Đế đã có ba người đến, người đứng đầu bốn đại Thần Đế là Phạm Thiên Thần Đế cũng rất có khả năng đã đến – nhất định sự tình hôm nay vô cùng trọng đại. Ý nghĩa của lần Đại hội Huyền Thần này cũng không thể nghi ngờ là khác xa so với dự đoán của bọn họ.

Trong lòng mỗi người đều dâng lên sự hưng phấn xen lẫn ngưng trọng. Có thể tham dự loại đại sự này, có thể tận mắt thấy bốn vị Thần Đế tề tựu, đây là vinh hạnh bậc nào!

Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế cùng chào hỏi Trụ Thiên Thần Đế, lặng lẽ ngồi xuống nhưng không ai nói với ai lời nào, ngay cả ánh mắt va chạm cũng không có, hoàn toàn coi đối phương như không tồn tại.

Nhưng quang huy tinh nguyệt trên không trung lại chưa hề tan đi, vô số bóng dáng xuất hiện từ trong đó, chia ra không tiếng động ngồi xuống. Mà khí tràng kinh khủng của mấy người này, giống như thủ hộ giả và phán quyết giả của Trụ Thiên Thần Giới, khiến người khác chỉ cần nhìn thoáng qua cũng cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Những huyền giả chưa bao giờ chân chính gặp được người của Vương Giới, cũng trong hôm nay biết được Vương Giới là tồn tại kinh khủng hạng gì. Không chỉ là tứ đại Thần Đế, mà ngay cả bất kỳ ai có liên quan đến hai chữ "Vương Giới" đều là những quái vật không cách nào lý giải.

- Mấy người ngồi bên cạnh và sau lưng Tinh Thần Đế kia... Chẳng lẽ chính là... Tinh Thần trong truyền thuyết?

Một đệ tử lớn tuổi của Băng Hoàng Cung hỏi, lúc hắn nói chuyện mang theo sự run rẩy. Bởi vì vừa rồi hắn chỉ tùy tiện nhìn bên kia vài lần, trong lòng liền nảy sinh cảm giác như rơi vào vực sâu, khiến máu toàn thân chảy ngược, không ngừng run rẩy.

Mộc Hoán Chi gật đầu, hạ giọng đến mức thấp nhất:

- Không sai. Mười hai Tinh Thần và mười hai Nguyệt Thần vậy mà mỗi bên đều có bốn người đến, đây là chuyện trước kia chưa từng có.

- Không, tính cả Tinh Thần Đế, là có năm đại Tinh Thần.

Mộc Băng Vân nói.

Tinh Thần Đế cũng là một trong mười hai Tinh Thần của Tinh Thần Giới, thừa hưởng lực lượng của Thiên Khôi Tinh Thần, mà hắn đã là Tinh Thần Đại Đế, tự nhiên không thể nghi ngờ là tồn tại mạnh nhất trong mười hai Tinh Thần.

Mười hai Tinh Thần của Tinh Thần Giới tuyệt đối ngang ngửa với "Chân Thần", là tồn tại vô thượng ở Đông Thần Vực, khắp các nơi ở Đông Thần Vực đều có truyền thuyết liên quan tới bọn họ, mà mỗi một truyền thuyết đều là thần thoại chân chính.

Mà trước những tồn tại ở cấp bậc chân chính này, những huyền giả đỉnh cấp ở các tinh giới cũng run rẩy sợ hãi trong lòng, không mấy người dám nhìn thẳng. Nhưng đôi mắt đẹp của Mộc Băng Vân lại bình tĩnh nhìn hồi lâu, mới thu hồi ánh mắt, khẽ thở dài một tiếng:

- Thiên Sát Tinh Thần đã không đến.

Nhưng chuyện đó đã không còn quan trọng nữa rồi, dù sao Vân Triệt đã...

Mộc Hoán Chi không nghi ngờ gì, cười ha hả nói:

- Ồ? Chẳng lẽ Băng Vân muốn gặp Mạt Lỵ công chúa trong truyền thuyết kia một lần ư? Thiên Sát Tinh Thần chưa đến, nhưng Thiên Độc Tinh Thần lại tới rồi. Không hổ là một trong hai đại Tinh Thần đáng sợ nhất, đứng xa xa cũng khiến lòng người sinh ra sợ hãi.

Mộc Băng Vân liếc nhìn Thiên Độc Tinh Thần mà Mộc Hoán Chi nói tới một chút, nhưng lại lập tức dời ánh mắt đi.

Phía sau chỗ ngồi của Tinh Thần Đế có một nữ tử cao gầy ngạo nghễ đang đứng, một thân váy lụa màu bích lục gần như trong suốt, ngọc thể kiều diễm ẩn hiện. Áo trên cánh tay và hai vai hoàn toàn trong suốt, để lộ làn da tinh tế, tay trắng như ngọc.

Trước ngực là đôi gò bồng đảo cao ngất, chỉ có một tầng lụa mỏng thoáng quấn lấy, hơn phân nửa run rẩy phơi bày ra ngoài, trắng như tuyết, lộ ra khe rãnh sâu hun hút, khiến người ta phải nuốt nước bọt.

Dưới thân là váy lụa lưu động u quang màu bích lục, lại ngắn đến kinh người, chân váy chỉ vừa vặn che đến gốc đùi, đôi chân thon dài gần như lộ ra hoàn toàn, thon dài trơn nhẵn, da trắng như tuyết, khiến người ta không nhịn được muốn xông lên ôm lấy mà vuốt ve.

Không biết có bao nhiêu ánh mắt rơi vào trên người nữ tử, như bị nam châm hấp dẫn, không cách nào dời đi, huyết dịch toàn thân lập tức bị thiêu đốt, sôi trào điên cuồng xông lên đỉnh, thậm chí trong ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng chảy nước dãi, gần như quên mất nơi này là Phong Thần Đài, điên cuồng nảy sinh ý nghĩ liều lĩnh xông lên, đè nàng dưới thân mà hung hăng chà đạp.

Nữ tử kia không hề có chút kinh dị nào, mặc cho ngọc thể của mình bị những ánh mắt trần trụi từ bốn phía kia nhìn chăm chú, nàng chỉ khẽ mím đôi môi đỏ mọng, tựa cười như không, như đóa phù dung e ấp, mặt mày hiện lên vẻ kiều mị.

Tất cả đệ tử Ngâm Tuyết Giới, Viêm Thần Giới đi theo hễ là ánh mắt chạm đến nàng, đều si ngốc ở đó, sắc mặt ửng hồng giống như mất hồn. Nhưng ngay lập tức, trong lòng họ đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn:

- Không được nhìn nàng!

Trên Phong Thần Đài, vô số huyền giả trẻ tuổi như bị sét đánh, đột nhiên dời ánh mắt đi chỗ khác, trong lòng kinh ngạc, không dám tiếp tục nhìn nữ tử mặc váy lục kia một chút nào.

- Sư... Sư tôn, nàng... nàng là?

Một đệ tử Phượng Hoàng Tông đầu đầy mồ hôi, lòng còn sợ hãi nói.

- Nàng chính là Thiên Độc Tinh Thần.

Một vị trưởng lão Phượng Hoàng thấp giọng nói.

- Cái... cái gì? Nàng... nàng là...

Chúng đệ tử Viêm Thần Giới đều kinh hãi trong lòng, hung hăng hít một hơi khí lạnh.

Nữ tử này ăn mặc còn lộ liễu hơn phong trần nữ tử, yêu mị hơn cả yêu cơ ma nữ chuyên câu hồn người, lại là một trong hai đại Tinh Thần đáng sợ nhất trong mười hai Tinh Thần.

Trong truyền thuyết, nàng có thể chỉ bằng một cái nhíu mày, một nụ cười cũng có thể độc sát cả một tinh giới, được gọi là thiên độc ác ma – "Địa Ngục Mạn Đà La" – Ngục La!

- Vậy... bên cạnh Thiên Độc Tinh Thần chính là... vị tiên nữ kia, cũng là Tinh Thần?

Tên đệ tử Phượng Hoàng kia lại nhỏ giọng hỏi.

Ngục La cúi đầu xuống, thản nhiên thưởng thức ngón tay ngọc của mình, dường như không hề quan tâm đến tất cả những chuyện này, nhưng nàng cũng không đoạt đi tất cả phong hoa của người bên cạnh.

Ngay tại phía bên phải của nàng là một nữ tử tuyệt sắc như thần nữ trên trời. Nàng không có vẻ quyến rũ câu hồn đoạt phách như Ngục La, nhưng dung nhan tuyệt mỹ không nhiễm bụi trần, hơn nữa còn hơn xa Ngục La, chỉ có điều gương mặt vô cùng tinh xảo này lại tràn đầy lạnh lùng, một đôi mắt đẹp không có chút tình cảm nào.

Thân hình của nàng cũng cao gầy thon dài giống như Ngục La, mái tóc màu đen dài đến eo, yên tĩnh như một thiếu nữ khuê các. Nhất là nàng lại mặc một chiếc váy dài màu phấn hồng, càng tăng thêm linh khí lại nhiều hơn một phần... đáng yêu? Đứng bên cạnh Ngục La có thể nói là một tiên một yêu, khiến không ít huyền giả như gặp tiên nữ hạ phàm, sau cơn kinh diễm, trong lòng lại dâng lên cảm giác tự ti mặc cảm, tâm hồn phiêu đãng.

Trưởng lão Phượng Hoàng kia bỗng nhiên lại nhàn nhạt cười một tiếng:

- Có thể đứng ngang hàng cùng Thiên Độc Tinh Thần, tự nhiên là Tinh Thần. Nhưng mà, hắn cũng không phải là tiên nữ, hắn là... Thiên Yêu Tinh Thần!

- A...

Chúng đệ tử Phượng Hoàng trợn mắt hốc mồm, cổ họng chuyển động, im ắng thật lâu.

Thiên Yêu Tinh Thần...

Chỉ cần từng nghe truyền thuyết về mười hai Tinh Thần đều biết rõ, Thiên Yêu Tinh Thần "Tường Vi", là một... nam nhân!

- Thiên Yêu Tinh Thần là người có tinh thần lực mạnh nhất trong mười hai Tinh Thần, chỉ cần hắn nguyện ý, chỉ liếc mắt một cái là có thể biến các ngươi thành ngu ngốc, đừng nhìn nhiều kẻo rước họa vào thân.

- Vâng.

Chúng đệ tử Phượng Hoàng đều cúi thấp đầu thật sâu, ngay cả những Tinh Thần khác cũng không dám nhìn nhiều. Bọn họ đã rõ ràng đó là những tồn tại mà bọn họ không thể lý giải.

- Bên trái Thiên Độc Tinh Thần, người trông có vẻ gầy gò ốm yếu kia, nhưng hắn lại là người có lực lượng thân thể cường đại nhất trong mười hai Tinh Thần, Thiên Cương Tinh Thần – Thần Hổ.

- Mà lão giả ngồi bên cạnh Tinh Thần Đế là Thiên Nguyên Tinh Thần – Đồ Mi, ở trong mười hai Tinh Thần có niên tuế lớn nhất, đã bốn vạn tuổi rồi. Hắn là trí giả của Tinh Thần Giới, năm đó Tinh Thần Đế chưa kế thừa lực lượng Tinh Thần, hắn còn là sư phụ trên con đường huyền đạo của Tinh Thần Đế, cho nên Tinh Thần Đế cực kỳ kính trọng hắn. Hắn cũng là người duy nhất có tư cách ngồi ngang hàng với Tinh Thần Đế.

Bên trong Phong Thần Đài, các trưởng bối hoặc truyền âm, hoặc thấp giọng giới thiệu cho đám hậu bối.

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!