- Ha ha ha ha, Thiên Diệp ta đến muộn, mong chư vị thứ tội.
Một tiếng cười to sang sảng vang vọng, vòm trời tách ra, một bóng người cao lớn hiên ngang từ đó bước ra. Y một thân áo xanh, mặt trắng không râu, tóc dài buộc gọn, rủ thẳng xuống tận thắt lưng. Ngay khoảnh khắc y hiện thân, toàn bộ khí tức bên trong Phong Thần Đài dường như ngưng đọng. Y còn chưa phóng thích huyền khí, vậy mà đã khiến tất cả mọi người cảm giác như Đế Vương đích thân giá lâm, tâm hồn ngập tràn kính sợ, chỉ hận không thể lập tức cúi người bái lạy.
Trụ Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế đồng thời đứng dậy. Trong toàn bộ Đông Thần Vực, người có thể khiến ba đại Thần Đế cùng lúc đứng dậy nghênh đón, tuyệt đối không có người thứ hai.
Chúa tể của Phạm Đế Thần Giới, người đứng đầu Tứ Đại Thần Đế của Đông Thần Vực – Phạm Thiên Thần Đế Thiên Diệp Phạm Thiên.
- Ha ha, Phạm Thiên Thần Đế đích thân đến, Trụ Thiên vinh hạnh không thôi, mời ngài.
Trụ Thiên Thần Đế cười nhạt nói.
- Ha ha ha ha, Trụ Thiên Thần Đế khách sáo rồi, đại sự thế này, sao ta có thể không đến chứ.
Phạm Thiên Thần Đế cười lớn, sau đó thi lễ với Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế, rồi quay sang Nguyệt Thần Đế nói:
- Hai tháng nữa chính là ngày đại hôn của Nguyệt Thần Đế, Thiên Diệp ta đã mong chờ ngày này từ lâu. Ta cũng rất tò mò về vị Thần Đế phu nhân tương lai kia, đến lúc đó nhất định sẽ đến uống một chén rượu mừng.
- Ha ha, vô cùng vinh hạnh.
Nguyệt Thần Đế mỉm cười đáp, sau đó, ánh mắt liếc qua phía sau Phạm Thiên Thần Đế:
- Ồ? Thần Nữ không đến cùng ngài sao?
- Tiểu nữ tính tình ngang bướng, đã sớm không còn nghe lời lão già này nữa rồi. Giờ không biết nó đang rong chơi ở phương nào, mặc kệ nó thôi.
Phạm Thiên Thần Đế ngồi vào chỗ, cười nói.
Hai chữ "Thần Nữ" trong miệng Nguyệt Thần Đế tự nhiên hung hăng chạm đến thần kinh của mỗi người có mặt tại đây.
"Long Hậu, Thần Nữ", hai người phụ nữ được đồn đại là đã chiếm trọn sáu phần phong hoa của nữ tử trong cõi Hỗn Độn. Tương truyền, vẻ đẹp hoàn mỹ của các nàng không có bất kỳ ngôn từ nào trên thế gian này có thể hình dung nổi.
Chỉ có điều, trong toàn bộ Thần Giới, người may mắn được diện kiến các nàng lại ít như lông phượng sừng lân.
Long Hậu là Giới Vương của Long Thần Giới, cũng là chính thê được công nhận của Long Hoàng – chúa tể đệ nhất Hỗn Độn. Nghe đồn Long Hoàng sủng ái, bảo bọc nàng đến cực điểm, phàm nhân sao có thể may mắn diện kiến.
Mà Thần Nữ chính là con gái của Phạm Thiên Thần Đế, cũng là người con gái duy nhất trong số rất nhiều hài tử của y. Nghe đồn phong thái của nàng đủ để khiến vô số kẻ có địa vị cao quý, những người được mệnh danh là Thần Tuyển Chi Tử phải điên cuồng, vì muốn thấy nàng mỉm cười mà không tiếc thân mình lao vào núi đao biển lửa...
Kể cả Thiên Lang Tinh Thần đã ngã xuống kia.
Cho nên, việc Nguyệt Thần Đế hỏi đến "Thần Nữ" rất có thể là cố ý. Quả nhiên, hàng mày của Tinh Thần Đế cũng co rụt lại, vẻ tươi cười đã biến mất từ lâu.
Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế, Tứ Đại Thần Đế đều đã tề tựu. Đối với những người trong Phong Thần Đài mà nói, cảnh tượng này quả thực như một giấc mộng. Đối diện với Tứ Đại Thần Đế ở ngay trong tầm mắt, bọn họ gần như quên mất rằng bên trong Trụ Thiên Châu đang diễn ra một trận ác chiến kịch liệt giữa các cường giả trẻ tuổi.
Ánh mắt của Phạm Thiên Thần Đế quét về bốn phía, nói:
- Xem ra mọi người đã đến đông đủ, có thể bắt đầu rồi.
Y vừa dứt lời, ánh mắt bỗng nhiên chuyển sang một bên.
Trụ Thiên Thần Đế đã đứng dậy, xoay người sang một hướng khác, cười nói:
- Xem ra có vị khách ngoài ý muốn đến thăm rồi.
Lời của Trụ Thiên Thần Đế khiến mọi người không khỏi nghi hoặc. Đúng lúc này, ở phía nam bầu trời lại truyền đến một âm thanh rung trời:
- Thập Phương Thương Lan Giới, Thương Thích Thiên, mạo muội đến bái phỏng Trụ Thiên Thần Giới!
Xôn xao!
Phong Thần Đài nhất thời náo động ồn ào.
- Thương Thích Thiên... Một trong Tứ Đại Thần Đế của Nam Thần Vực, Thương Thích Thiên?
Tất cả cường giả trên Phong Thần Đài đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
- Sao hắn lại đến đây? Chẳng lẽ hắn cũng được mời đến để thương nghị "đại sự"?
- Không, trông giống như không mời mà tới hơn.
- Phụ vương, Thập Phương Thương Lan Giới là nơi nào vậy? Sao hài nhi chưa từng nghe nói đến? Thương Thích Thiên lại là ai, vì sao mọi người đều kinh ngạc như vậy?
- Thập Phương Thương Lan Giới không thuộc Đông Thần Vực chúng ta, mà là một Tinh Giới của Nam Thần Vực, cũng là một trong bốn Vương Giới ở Nam Thần Vực, địa vị cực cao, có thể sánh ngang với Trụ Thiên Thần Giới của chúng ta ở Đông Thần Vực. Mà Thương Thích Thiên chính là chúa tể của Thập Phương Thương Lan Giới, một trong bốn Thần Đế của Nam Thần Vực!
Tất cả cường giả ở đây tự nhiên không lạ gì cái tên Thương Thích Thiên, dù sao hắn cũng là một trong những Thần Đế của Thần Giới. Nhưng người từng gặp hắn thì gần như không có. Suy cho cùng, Đông Thần Vực và Nam Thần Vực vẫn là hai thế giới cách biệt, hơn nữa còn có hiềm khích. Đặc biệt là Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới gần như căm thù các Vương Giới ở Nam Thần Vực.
Không một ai trong số họ nghĩ rằng Thương Thích Thiên sẽ đến đây.
Trụ Thiên Thần Đế phất tay, cao giọng nói:
- Cấm chế đã mở, mời khách quý vào.
Cấm chế thông thường của Trụ Thiên Thần Giới chỉ ngăn được huyền giả bình thường, không thể cản nổi một Thần Đế. Nhưng dù là nhân vật tầm cỡ như Thương Thích Thiên, lại không mời mà tới, cũng quyết không dám vô lễ mà mạnh mẽ phá cấm chế của Trụ Thiên.
- Ha ha ha ha!
Giữa tiếng cười lớn, hai luồng sáng mơ hồ lóe lên trong hư không, sau đó, một bóng người đột ngột hiện ra trên không trung Phong Thần Đài. Vừa xuất hiện, hắn liền thi lễ thật sâu với Trụ Thiên Thần Đế:
- Thích Thiên không mời mà tới, quả thực có phần mạo muội, Thích Thiên xin bồi tội trước.
Thân hình Thương Thích Thiên cao lớn, một thân huyền kim nhuyễn giáp, lưng khoác áo choàng dị hình, đặc biệt là mái tóc màu vàng nhạt cực kỳ chói mắt. Thân là vua của một Vương Giới, Thần Đế của cõi Hỗn Độn, nhưng hắn lại không hề có chút thái độ trầm ổn nào. Dù đang ở một Thần Vực khác, ánh mắt hắn vẫn tràn đầy vẻ kiêu ngạo cuồng vọng, dường như bản tính đã vậy, không hề thu liễm.
Trụ Thiên Thần Đế cười ha hả nói:
- Ha ha, khách quý như Thích Thiên Thần Đế, Trụ Thiên ta chỉ ước mỗi ngày đều có khách không mời mà tới. Ồ? Chẳng lẽ chỉ có một mình Thích Thiên Thần Đế đến đây?
Bên cạnh Thích Thiên Thần Đế không có người đi theo, bên ngoài cấm chế cũng không có khí tức của người khác.
Thích Thiên Thần Đế liếc nhìn bốn vị Thần Đế, ý cười càng sâu:
- Thích Thiên không mời mà tới đã là vô lễ, nào dám quấy rầy thêm nữa. Bốn vị Thần Đế của Đông Thần Vực đều tề tựu ở đây, quả đúng là cảnh tượng hiếm thấy, xem ra hôm nay ta đến đây quả không uổng công.
Tinh Thần Đế cười quái dị một tiếng:
- Ha ha. Thương Thích Thiên, nhiều năm không gặp, tu vi không thấy tiến triển, lá gan ngược lại to hơn không ít. Ngươi không sợ mình có mạng đến mà không có mạng về sao?
Thương Thích Thiên cười híp mắt nói:
- Không dám, không dám. Lá gan có to hay không ta không biết, nhưng việc có mạng rời khỏi nơi này hay không, bổn vương lại có lòng tin tuyệt đối.
- Hừ!
Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế cùng lúc hừ lạnh một tiếng, không thèm liếc nhìn hắn nữa.
Đối mặt với Thương Thích Thiên, Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế khó có được thái độ nhất trí đến lạ.
Phạm Thiên Thần Đế nói:
- Đại sự trước mắt, ân oán cá nhân sao có thể nhắc tới. Thích Thiên Thần Đế, ngươi đột nhiên đến đây, e rằng cũng là vì "đại sự" này đi?
- Đương nhiên.
Thích Thiên Thần Đế gật đầu, vừa định nói tiếp, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.
Gần như trong cùng một khoảnh khắc, ánh mắt của Phạm Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế... thậm chí cả Trụ Thiên Thần Đế vốn trầm ổn như cổ thụ đều kịch liệt dao động, đồng thời nhìn về phía tây.
Cuồng phong nổi lên, mây bay tán loạn, ánh sáng của cả thế giới bỗng nhiên ảm đạm đi mấy phần, bầu trời như sụp xuống, tựa hồ sắp lật úp. Cũng chính lúc này, một âm thanh từ xa xăm vọng tới.
- Tây Vực Long mỗ đến đây bái phỏng.
Tám chữ ngắn ngủi, nhưng mỗi một chữ vang lên lại tựa như trăm ngàn tấm sắt nặng vạn cân hung hăng nghiền ép lên thân thể và linh hồn bọn họ, khiến họ không thể hô hấp, không thể suy nghĩ. Toàn bộ thế giới chỉ còn lại âm thanh này, tất cả những thứ khác đều bị xóa nhòa.
Cảm giác khủng bố tuyệt luân ấy không chỉ xuất hiện trên những huyền giả trẻ tuổi huyền lực yếu kém, mà ngay cả những bá chủ Tinh Giới cũng cảm nhận y hệt, chỉ là thần sắc trên mặt họ vẫn còn giữ được bình tĩnh hơn lớp trẻ kia.
Trong nháy mắt, năm vị Thần Đế đều đứng bật dậy, nhìn về phía tây với vẻ mặt cung kính. Ngay cả Thích Thiên Thần Đế vẫn luôn mang vẻ kiêu ngạo cuồng vọng cũng vậy, trong mắt hiện lên một tia kính sợ sâu sắc.
Mà nhân vật có thể khiến các Thần Đế phải sinh lòng kính sợ, trong toàn bộ Thần Giới, toàn bộ không gian Hỗn Độn, chỉ có một người duy nhất.
Long Hoàng!
Năm vị Thần Đế bay vút lên không trung. Hành động đó khiến tất cả mọi người trên Phong Thần Đài kinh hãi đứng dậy, ngơ ngác nhìn về phía tây.
Bàn tay của Trụ Thiên Thần Đế vung lên, cấm chế được gỡ bỏ. Gần như trong chớp mắt đó, cuồng phong bỗng nhiên đảo ngược, một bóng người cao lớn từ trong hư không chậm rãi bước ra.
Lập tức, cuồng phong ngừng bặt, trời đất u ám, cả thế giới bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Tất cả cường giả Tinh Giới đều không tự chủ được mà ngẩng đầu nhìn về phía nam tử vừa hiện thân.
Thân cao tám thước, tướng mạo vô cùng anh tuấn, đôi mày như kiếm, mỗi một đường nét trên khuôn mặt đều khắc đầy uy nghiêm vô thượng. Đôi con ngươi tựa như mặt trời chói lọi trên trời xanh, phóng ra thần quang đã trải qua vô tận năm tháng tang thương.
Một cảm giác nhỏ bé mãnh liệt chưa từng có bỗng nảy sinh trong linh hồn của tất cả mọi người. Đông Thần Vực có vô số cường giả, những cường giả chí cao của các Thượng Vị Tinh Giới này, dù đối mặt với Vương Giới và Thần Đế cũng có thể thản nhiên không sợ. Nhưng khi người này xuất hiện trên không trung, bọn họ lại đột nhiên cảm thấy mình giống như một thường dân đang cúi đầu trước bậc đế vương.
Cảm giác này, ngay cả khi đối mặt với Phạm Thiên Thần Đế hay Trụ Thiên Thần Đế cũng chưa từng có.
- Chư vị, đã lâu không gặp. Long mỗ không mời mà tới, mong chư vị thứ lỗi.
Hắn gật đầu mỉm cười, giọng điệu ôn hòa lạ thường, nhưng từng chữ lại nặng nề đánh vào tâm hồn, như thiên chỉ thánh âm, vang vọng sâu trong lòng một hồi lâu mới chậm rãi tiêu tán.
Trụ Thiên Thần Đế nhanh chân bước về phía trước, hai tay chắp lại:
- Long Hoàng đích thân giá lâm, Trụ Thiên vinh quang vô hạn, sao có thể nói đến hai chữ trách tội.
Phạm Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế, Thích Thiên Thần Đế ở bên cạnh cũng đồng loạt chắp tay hành lễ.
"..."
Khác với sự xôn xao khi Thương Thích Thiên đột nhiên đến, hai chữ "Long Hoàng" vừa vang lên, toàn bộ Phong Thần Đài bỗng nhiên tĩnh mịch như tờ.
Trong lòng tất cả mọi người đều kinh hãi tột đỉnh.
Long Hoàng là nhân vật bực nào chứ... Ngài là chúa tể của Long Thần Giới, Vương Giới đứng đầu Tây Thần Vực, là người đệ nhất Chư Thần Giới... Không, phải nói là tồn tại cường đại nhất trong toàn bộ sinh linh cõi Hỗn Độn này, không một ai sánh bằng!
Ngài là chúa tể của Long Thần Giới, là bá chủ tuyệt đối của Hỗn Độn Chư Giới. Tây Thần Vực cũng là Thần Vực cường đại nhất trong bốn Thần Vực của Thần Giới, e rằng cả Đông Thần Vực và Nam Thần Vực cộng lại cũng không thể nào lay chuyển được.
Năm vị Thần Đế cung kính với ngài như vậy, tuyệt đối không chỉ vì thân phận và thực lực không gì sánh kịp của ngài, mà kể cả bối phận và sự từng trải cũng vượt xa bọn họ.
Tuổi thọ của con người dù tu luyện đến Thần Chủ chí cảnh, cực hạn cũng chỉ hơn 50.000 năm. Như Kiếm Quân Quân Vô Danh đã là người có tuổi thọ dài nhất, bối phận cao nhất.
Mà Long Hoàng – tuổi thọ hiện tại của ngài đã đạt đến 350.000 năm.
Còn dài hơn tuổi thọ của cả năm vị Thần Đế cộng lại rất nhiều.
Rồng vừa sinh ra đã sở hữu thân thể rồng cực kỳ cường đại, thiên phú cũng đứng đầu vạn linh, không thể so sánh với nhân loại. Lại thêm tuổi thọ vô cùng trường cửu, đây cũng chính là nguyên nhân trọng yếu khiến Long Thần Giới có thể trở thành bá chủ của Thần Giới.
Ở cùng cấp bậc huyền đạo, nhân loại chắc chắn không phải là đối thủ của long tộc. Cho dù đến đẳng cấp Thần Đế cũng như thế. Thực lực của Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế tự nhiên cường đại tuyệt luân, nhưng cũng khó bì được với Long Hoàng, người vừa là chân long, lại có trọn vẹn 30 vạn năm ròng rã tích lũy.
Cho nên, Long Hoàng có danh tiếng đứng đầu Hỗn Độn, tuyệt đối không có chút hư ảo nào, cũng tuyệt đối không có ai dám nghi ngờ dù chỉ một chút.
Ngài đến, chính là quân lâm thiên hạ chân chính.