Nàng trực tiếp xuyên qua cấm chế của Trụ Thiên Giới, bay đến không trung phía trên Phong Thần Đài. Ánh mắt nàng xuyên qua không gian xa xôi, rơi xuống Phong Thần Đài. Hiển nhiên, nàng đến vì Đại hội Huyền Thần, nhưng không có ý định vào Phong Thần Đài xem trận, mà chỉ đứng quan sát từ xa.
Bên cạnh nàng là một lão già trông vô cùng già nua. Hắn cao chưa đến sáu thước, lưng còng, toàn thân khô quắt như một cỗ tử thi phơi thây giữa sa mạc. Khoác trên người là một chiếc áo bào xám rộng thùng thình, cũ nát đến mức chỉ miễn cưỡng che được thân thể.
Đầu của lão giả cúi gằm, không thể nhìn thấy ánh mắt, khí tức toát ra vẻ đục ngầu quỷ dị. Toàn thân lão cứng đờ, bất động. Ngay cả chiếc áo bào xám rách nát trên người lão cũng tĩnh lặng tuyệt đối, không hề tung bay theo gió.
Phía sau, hai thiếu nữ trẻ trung đứng lặng yên. Các nàng mặc bộ nhuyễn giáp bạc giống hệt nhau, thiếu nữ bên phải có thân hình tinh xảo, đường cong uyển chuyển, thiếu nữ bên trái lại đầy đặn hơn nhiều, ngân giáp trước ngực nhô cao, phập phồng theo từng nhịp thở của nàng.
Hai thiếu nữ đều cúi đầu, cung kính hết mực, như thể ngay cả bóng lưng của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không dám nhìn thẳng, kính sợ như đối với thần linh.
Vậy mà hai nữ tử có vẻ rụt rè này, rõ ràng chỉ là thị nữ tùy tùng, nhưng khí tức huyền đạo tỏa ra từ người hai nàng lại đủ để khiến vô số Giới Vương trên Phong Thần Đài phải kinh hãi.
- Xem ra, có khách không mời mà đến.
Thiên Diệp Ảnh Nhi mở lời, đôi môi xinh đẹp như cánh hoa lại thốt ra giọng nói vô tình lạnh lẽo.
- Một là Long Hoàng, một là Thương Thích Thiên của Nam Vực.
Lão già lưng còng đáp lại, giọng nói khàn đặc khó nghe, khiến người ta khó tin đó là âm thanh do con người phát ra.
Hàng mi vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhíu:
- Ngay cả Long Hoàng cũng đến sao? Xem ra, cũng là vì cái gọi là vết nứt của vách tường Hỗn Độn.
- Tiểu thư có cần đến bái kiến không?
Lão già lưng còng hỏi. Lúc lão nói chuyện, toàn thân vẫn không hề nhúc nhích... Tựa như ngay cả đôi môi cũng không hề động đậy.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không chút do dự:
- Không cần. Trên đời này, người xứng đáng để ta cúi đầu bái kiến chỉ có một mình phụ vương.
- Cổ bá, ngươi thấy chuyến này sẽ có thu hoạch gì không?
- Tiểu thư đã có tính toán của riêng mình.
Lão nhân được gọi là "Cổ bá" khàn khàn trả lời.
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại trên Phong Thần Đài:
- Tính ra thời gian, cũng sắp đến lúc bắt đầu rồi. Cửu Huyền Linh Lung Thể... Dù có che giấu thế nào cũng tuyệt đối không thể thoát khỏi ánh mắt của Cổ bá.
Trong Trụ Thiên Châu, vòng dự tuyển thứ hai của Đại hội Huyền Thần cuối cùng cũng đến hồi kết, âm thanh của Trụ Thiên đúng giờ vang lên:
- Hỡi các cường giả trẻ tuổi, vòng dự tuyển thứ hai sắp kết thúc. Ai sẽ trở thành một trong một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử, các ngươi đã cho ta câu trả lời.
Ngay khoảnh khắc này, chiến trường như ngưng đọng, tất cả huyền lực tức thì biến mất hoàn toàn. Ngay cả những huyền giả đang ác chiến cũng như bị rút cạn huyền mạch trong nháy mắt, không thể phóng thích ra dù chỉ một tia lực lượng.
Kết quả của vòng dự tuyển thứ hai, cứ thế hoàn toàn được định đoạt.
Chiến trường trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngước nhìn bầu trời, chờ đợi vận mệnh kế tiếp. Có người mừng rỡ như điên, có người bình tĩnh lạnh lùng, có người gào khóc, có người thậm chí phát cuồng... Nhất là người chỉ cách vị trí thứ một ngàn đúng một hạng.
Tuy chỉ cách một thứ hạng, nhưng vận mệnh lại khác nhau một trời một vực.
Người thứ một ngàn và người thứ một ngàn lẻ một... Người trước được tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, kẻ sau thì mất đi ba ngàn năm tu luyện trong thần cảnh. Dùng hai chữ "cách biệt" cũng không đủ để hình dung khoảng cách này.
- Những người không thể tiến vào một ngàn hạng đầu, các ngươi sắp bị đưa ra khỏi chiến trường này, chân thân sẽ bị dịch chuyển ra ngoài Trụ Thiên Giới. Hy vọng Đại hội Huyền Thần lần này có thể trở thành một sự trợ giúp trên con đường tu huyền vô hạn của các ngươi.
Bạch quang từ trên trời giáng xuống, ngay khi âm thanh của Trụ Thiên vừa dứt, toàn bộ hình chiếu của những huyền giả không lọt vào một ngàn hạng đầu đều biến mất.
Chiến trường thứ hai yên tĩnh tức thì, chỉ còn lại một ngàn người, trong đó có cả Vân Triệt.
Âm thanh của Trụ Thiên càng thêm vang dội, chấn động tâm hồn:
- Hỡi những thiên tài trẻ tuổi, các ngươi đã dùng thực lực và ý chí để chứng minh bản thân, trở thành "Thiên Tuyển Chi Tử" của Đại hội Huyền Thần lần này. Các ngươi sắp có tư cách tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh. Ở nơi đó, các ngươi sẽ có cơ hội thay đổi cuộc đời, thậm chí là xoay chuyển hoàn toàn vận mệnh của mình.
- Nhưng trước đó, cuộc chiến của các ngươi vẫn chưa kết thúc.
- Tiếp theo, chân thân của các ngươi sẽ được đưa vào Phong Thần Đài của Trụ Thiên Thần Giới. Nơi đó sẽ là vòng đào thải thứ ba càng thêm tàn khốc, cùng với...
- Cuộc chiến Phong Thần cuối cùng!
- Một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử, nhưng người có tư cách tham dự cuộc chiến Phong Thần chỉ có ba mươi hai người!
- Mà người cuối cùng có thể được phong thần, chỉ có bốn người!
Tất cả mọi người đều nghiêm túc lắng nghe, sợ bỏ lỡ dù chỉ một chữ. Chỉ có Vân Triệt nhắm mắt lại, thở phào một hơi thật dài...
- Cuối cùng... cuối cùng cũng...
Cái gì mà vòng đào thải thứ ba, cái gì mà cuộc chiến Phong Thần, hắn chẳng hề quan tâm. "Sắp được đưa vào Trụ Thiên Thần Giới", câu nói này đối với hắn đã quá đủ rồi.
Chặng đường này quả thật không hề dễ dàng... Mặc dù, có tên Vũ Quy Khắc làm hòn đá lót đường cực mạnh, dường như cũng không quá khó khăn thì phải?
Sau khi được đưa đến Trụ Thiên Giới, cái gọi là Phong Thần Đài kia sẽ phải đối mặt với tình huống thế nào, trong lòng hắn đều biết rõ, nhưng hắn chẳng những không lo lắng, ngược lại còn sớm đã thấy khẩn cấp.
- Hỡi những thanh niên là chúa tể tương lai của Đông Thần Vực, hãy đến Phong Thần Đài tiếp tục cuộc chiến của các ngươi đi!
Keng...
Ánh sáng rực rỡ chiếu xuống, toàn bộ hình chiếu như bị hòa tan, chậm rãi biến mất.
Trên Phong Thần Đài của Trụ Thiên Giới, Trụ Thiên Thần Đế cũng đứng dậy vào lúc này, mỉm cười nói:
- Xem ra, kết quả cuối cùng đã có. Để chúng ta cùng nghênh đón một ngàn vị "Thiên Tuyển Chi Tử" do chính Trụ Thiên Châu lựa chọn.
- Khư Uế, vòng dự tuyển thứ ba sắp tới, cùng với cuộc chiến Phong Thần cuối cùng, sẽ do ngươi chủ trì. Phải thật công chính nghiêm minh!
Phía sau Trụ Thiên Thần Đế, một nam tử trung niên mặc áo đen đứng dậy. Hắn có một khuôn mặt khiến người ta chỉ cần nhìn thoáng qua là tim đã đập nhanh. Đôi mày sắc như kiếm lạnh, kéo dài đến tận thái dương, đôi môi mỏng mím chặt, dường như chưa bao giờ cười. Ngũ quan góc cạnh rõ ràng, từng đường nét trên khuôn mặt như được đao kiếm tạc nên, đôi mắt sắc bén lạnh lẽo như chim ưng đói.
- Chủ thượng yên tâm.
Bốn chữ ngắn gọn, nhưng chữ nào cũng sắc như dao.
Mà khoảnh khắc hắn đứng dậy, âm thanh trên Phong Thần Đài bỗng nhỏ đi rất nhiều. Vô số nhân vật cấp Giới Vương đều đột ngột im bặt, tim đập nhanh hơn, hồi lâu không dám lên tiếng.
- Khư Uế Tôn Giả... Lần này lại do ngài ấy chủ trì.
Viêm Tuyệt Hải thấp giọng kinh ngạc.
- Khư Uế... Tôn Giả?
Một đệ tử Phượng Hoàng khẽ thốt lên, sau đó chợt nhớ ra mình đã nghe cái tên này ở đâu, liền kinh hãi kêu lên:
- Chẳng lẽ là... Tài Quyết Giả... Khư Uế Tôn Giả!
Hỏa Như Liệt thấp giọng nói:
- Tổng thủ lĩnh Tài Quyết Giả của Trụ Thiên Giới. Nếu bàn về công chính nghiêm minh, không vị nể tình riêng, ở Đông Thần Vực này, ngài ấy xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất. Ngài ấy lại được ủy thác chủ trì cuộc chiến Phong Thần, xem ra Trụ Thiên Giới quả nhiên vô cùng coi trọng Đại hội Huyền Thần lần này.
- Đó là lẽ dĩ nhiên, dù sao cũng liên quan đến kiếp nạn có thể bùng nổ trong tương lai... không phải chuyện đùa.
Viêm Tuyệt Hải nói.
Cái tên Khư Uế Tôn Giả, ở Đông Thần Vực có uy danh vang dội tuyệt đối không thua kém Tứ Đại Thần Đế.
Bởi vì hắn là tổng thủ lĩnh Tài Quyết Giả của Trụ Thiên Giới. Trong những năm hắn dẫn dắt các Tài Quyết Giả, đã chế tài vô số cường giả và tinh giới huyền đạo. Một khi bị xác định là có hành vi sai trái, bất kể là ai, bất kể xuất thân thế nào, bất kể là tinh giới nào, đều sẽ bị chế tài cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối không nương tay.
Cái tên "Khư Uế" mang ý nghĩa quét sạch ô uế của Đông Thần Vực.
Khư Uế không phải tên thật của hắn, mà là cái tên hắn quyết ý đổi sau khi trở thành thống lĩnh Tài Quyết Giả, có thể thấy được ý chí kiên cường của hắn.
Hắn khiến vô số huyền giả và tinh giới ở Đông Thần Vực phải kính sợ. Kẻ nào làm điều ác, dù ở địa vị nào, chỉ cần nghe đến tên hắn đều sẽ run rẩy.
Trụ Thiên Thần Giới có được uy vọng không gì sánh bằng ở Đông Thần Vực, có quan hệ rất lớn với các Tài Quyết Giả dưới sự dẫn dắt của Khư Uế Tôn Giả.
Vì sao viên huyền ảnh thạch đầu tiên trong tay Vân Triệt có thể khiến Vũ Quy Khắc phải nhẫn nhục khuất phục... Không được tàn sát Mộc Linh là một trong những quy định quan trọng của Đông Thần Vực. Sau khi nội dung trong viên huyền ảnh thạch kia bị công khai, nếu bị Tài Quyết Giả biết được, cho dù Thần Vũ Giới là một thượng vị tinh giới rất mạnh cũng tuyệt đối không gánh nổi - thậm chí có thể bị lôi ra làm gương để giết gà dọa khỉ, giống như tình cảnh của Mộc Linh đang bị âm thầm săn giết hiện nay.
Bạch quang chiếu rọi, một huyền trận không gian khổng lồ đột nhiên xuất hiện giữa trung tâm Phong Thần Đài. Theo huyền trận xoay tròn, một ngàn luồng khí tức thuộc về các cường giả trẻ tuổi đồng thời xuất hiện.
Khi bạch quang tan biến, một ngàn "Thiên Tuyển Chi Tử" trải qua hai vòng chém giết tàn khốc đã hiện ra toàn bộ trước mắt mọi người.
Phong Thần Đài nhất thời xôn xao, hơn nửa số người đều không kìm được mà đứng bật dậy. Bắt đầu từ vòng dự tuyển thứ hai, bọn họ đã ở ngay Phong Thần Đài bàn bạc đại sự mà không thể thông qua tinh thần bia để biết được tình hình chiến trường. Nói cách khác, bọn họ lại là những người biết kết quả muộn nhất. Con cháu, đệ tử và những người mà họ quan tâm có trở thành một trong một ngàn "Thiên Tuyển Chi Tử" hay không, đến lúc này mới chính thức được biết.
Nhất thời, trên Phong Thần Đài xen lẫn tiếng cười lớn và tiếng than thở. Vô số trưởng bối nhìn thấy hậu đại của mình xuất hiện trên Phong Thần Đài cũng khó kìm được kích động, cất tiếng cười to.
Hỏa Như Liệt ngay lập tức tập trung vào khí tức của Hỏa Phá Vân. Mặc dù trong lòng đã sớm chắc như đinh đóng cột rằng đệ tử của mình sẽ lọt vào một ngàn người đứng đầu, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, lão vẫn kích động đến mặt đỏ bừng, nhiệt huyết sôi trào, bất chấp mọi thứ, cất tiếng gầm lớn:
- Ha ha ha ha! Vân nhi giỏi lắm, làm tốt lắm! Làm tốt lắm! Con là niềm kiêu hãnh của Kim Ô Tông ta, cũng là niềm kiêu hãnh của Viêm Thần Giới, ha ha ha ha ha ha ha!
Trong tiếng cười lớn, Hỏa Như Liệt không hề để ý rằng trên mặt mình hai hàng lệ nóng đã lăn dài. Bởi vì thành công của Hỏa Phá Vân không chỉ là một thứ hạng, một vinh quang, mà còn thay đổi địa vị của Kim Ô Tông ở Viêm Thần Giới, cùng với tương lai của toàn bộ Viêm Thần Giới.
Mà người này, chính là đệ tử của lão.
Có được đệ tử như vậy, chết cũng không hối tiếc. Mọi sự trả giá đều vô cùng xứng đáng.
- Hỏa tông chủ, Viêm tông chủ, chúc mừng. Xem ra lần này Viêm Thần Giới các vị thật sự được trời cao chiếu cố.
Mộc Hoán Chi nhìn về phía Hỏa Như Liệt và Viêm Tuyệt Hải nói, dù thật lòng chúc mừng, nhưng trong lòng lại đầy cay đắng. Mà lão vừa nói xong, ánh mắt đột nhiên khựng lại, sau đó đôi mắt già nua của lão bỗng trợn trừng, như thể nhìn thấy cảnh tượng khó tin nhất trên đời.
Ở chính giữa một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử, tại một vị trí không dễ bị chú ý nhất, lão thấy được một người tuyệt đối không nên xuất hiện ở nơi đó.
- Vân... Ặc... Cái này này này này...
Mộc Hoán Chi há to miệng, lại không tài nào thốt ra được tên của hắn, liên tục dụi mắt mấy lần mà vẫn không thể tin nổi.
- Vân Triệt!?
Còn Mộc Băng Vân lại đột ngột đứng dậy, gương mặt tựa tuyết hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ, cùng với sự khó tin không hề thua kém Mộc Hoán Chi chút nào.