Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1159: CHƯƠNG 1156: NGOẠI TỘC

Hỏa Như Liệt cũng vào lúc này nhìn thấy Vân Triệt, hai mắt trợn trừng, tiếng cười cuồng dã im bặt, sau khi liên tục xác nhận mình không hoa mắt mới lắp bắp cất lời:

- Đây... đây đây đây... Đây là chuyện gì?

“...” Sắc mặt Mộc Băng Vân biến ảo, lồng ngực phập phồng. Nếu là tông môn khác, một đệ tử vốn không có hy vọng gì lại lọt vào danh sách “Thiên Tuyển Chi Tử”, thì không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một niềm vui bất ngờ tột độ. Nhưng Mộc Băng Vân lại không hề cảm thấy vui mừng, chỉ có chấn động sâu sắc.

Bởi vì với thực lực của Vân Triệt, hắn tuyệt đối không thể xuất hiện ở nơi đó.

- Nguy rồi!

Sau cơn chấn động, trái tim Mộc Băng Vân đột nhiên trầm xuống.

Vân Triệt tuyệt đối không thể nào dựa vào thực lực để vượt qua vòng dự tuyển thứ hai... ngay cả vòng đầu tiên cũng khó có khả năng. Như vậy, lời giải thích duy nhất cho việc hắn xuất hiện ở đây chính là hắn đã dùng một thủ đoạn đặc thù nào đó.

Cũng chính là gian lận!

Thế nhưng, đây là Trụ Thiên Thần Giới! Người đang đứng trước mặt hắn là Khư Uế Tôn Giả, người đứng đầu các tài quyết giả của Trụ Thiên.

Huyền lực của Vân Triệt rành rành ở đó, Thần Kiếp Cảnh cấp một, dù là kẻ ngốc cũng không thể tin hắn dựa vào thực lực để trở thành “Thiên Tuyển Chi Tử”. Mà hành vi “gian lận” của hắn rõ ràng là sự coi thường Trụ Thiên Thần Giới và các “Thiên Tuyển Chi Tử” đang gánh vác sứ mệnh đặc thù...

Thứ chờ đợi hắn chắc chắn là cơn thịnh nộ của Trụ Thiên Thần Giới, thậm chí là của tất cả mọi người trên Đài Phong Thần...

Sau đó, tuyệt đối không chỉ đơn giản là bị tước đoạt tư cách, mà chắc chắn sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt vô cùng nghiêm khắc... thậm chí là tàn khốc!

Mặc dù chỉ là một nhóm thanh niên tuổi đời chưa đến một giáp, nhưng khí tức tỏa ra từ trên người họ khiến vô số cường giả trên Đài Phong Thần phải kinh thán sâu sắc.

- Người kia... chính là Lạc Trường Sinh?

Từng ánh mắt đổ dồn về phía một nam tử thanh niên lỗi lạc bất quần đang đứng ở hàng đầu. Hắn một thân bạch y, dáng vẻ vô cùng trẻ tuổi, trông chỉ chừng mười bảy mười tám, làn da trắng nõn, tướng mạo có phần nữ tính khiến cho vẻ tuấn nhã của hắn lại mang theo ba phần mềm mại, thoáng nhìn qua tựa như một thư sinh văn nhược, ôn hòa gần gũi.

Thế nhưng, nụ cười như có như không nơi khóe miệng, cùng với vẻ lãnh đạm coi rẻ chúng sinh trên trán hắn lại tạo ra cảm giác xa cách ngàn dặm.

Mà người trông có vẻ thư sinh yếu đuối này lại là một nhân vật mà ở Đông Thần Vực không ai không biết, không ai không hay.

Lạc Trường Sinh!

Người đứng đầu Tứ Thần Tử Đông Vực, hạng nhất trong cả vòng dự tuyển đầu tiên và thứ hai của Đại hội Huyền Thần, được công nhận là người trẻ tuổi đệ nhất đương kim Đông Thần Vực.

Tuy rằng mọi người ở Đông Thần Vực đều đã sớm nghe danh, nhưng nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ không ai có thể ngờ rằng, người trẻ tuổi đệ nhất Đông Thần Vực lại có dáng vẻ thư sinh yếu đuối như vậy.

- Xem ra, ngôi vị quán quân của Đại hội Huyền Thần lần này, ngoài Lạc Trường Sinh ra không thể là ai khác.

- Đó là đương nhiên, gần như không có gì phải bàn cãi. Nghe nói tu vi của Lạc Trường Sinh đã là Thần Linh Cảnh đỉnh phong, chỉ cách Thần Vương Cảnh một bước chân, chỉ cần cơ duyên đến, khoảnh khắc đốn ngộ là có thể trở thành Thần Vương, rất có khả năng sẽ là Thần Vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đông Thần Vực!

- Tứ Thần Tử Đông Vực quả nhiên danh bất hư truyền, vòng dự tuyển thứ hai cuối cùng lại do bốn người họ chiếm bốn thứ hạng đầu.

- Thế hệ này thiên tài lớp lớp, nhưng Tứ Thần Tử Đông Vực lại có thực lực áp đảo tuyệt đối. Lạc Trường Sinh không cần phải nói, Thủy Ánh Nguyệt, Lục Lãnh Xuyên, còn có truyền nhân của Kiếm Quân là Quân Tích Lệ, lần này bốn người có thể được phong thần trên Đài Phong Thần, e rằng sẽ không có người thứ năm.

- Khoan đã! Nhìn cô bé bên cạnh Thủy Ánh Nguyệt xem... Sao lại có một cô bé nhỏ tuổi như vậy? Thần Linh Cảnh... cấp một?

Ánh mắt một vị Giới Vương của tinh giới trung vị chợt khựng lại, tỏ vẻ kinh ngạc.

Ánh mắt của hắn hướng về một nữ hài mặc váy đen tuổi còn non nớt, chừng mười ba, mười bốn tuổi, trên chiếc eo nhỏ nhắn buộc một dải lụa hình hồ điệp đen. Trang phục, tuổi tác, huyền lực của nàng... sự tồn tại của nàng hoàn toàn lạc lõng giữa những người xung quanh.

Thủy Mị Âm!

Càng lúc càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía nữ hài đặc biệt này... Phía sau, ngay cả Vân Triệt cũng đang nhìn nàng. Thần Linh Cảnh cấp một, cũng không thể nào lọt vào top một ngàn, nhưng hắn lại không kinh ngạc, bởi vì hắn đã tận mắt thấy nàng đi cùng Thủy Ánh Nguyệt.

Gian lận thôi, ai mà chẳng làm thế.

Nhưng trong lòng hắn vẫn còn một nỗi nghi hoặc sâu sắc... Vì sao nàng có thể phát hiện ra hắn khi đang trong trạng thái ẩn thân?

Thế nhưng, trên Đài Phong Thần, những lời bàn luận về Thủy Mị Âm lại vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

- Thủy Mị Âm, mười lăm tuổi, nàng lại vào được top một ngàn... Thật không thể tin nổi!

- Mười lăm tuổi? Thần Linh Cảnh... Chẳng lẽ, nàng chính là người trong truyền thuyết của Lưu Quang Giới kia...

- Ngoài nàng ra, không thể có người thứ hai. Thế hệ này của Lưu Quang Giới không chỉ có một Thủy Ánh Nguyệt, mà còn có thêm một tiểu quái vật đáng sợ.

- Nhưng mà, cho dù thiên phú của nàng kinh người đến đâu, với tu vi hiện giờ, vốn không thể nào...

- Nếu là người khác, đương nhiên không thể. Nhưng nếu lời đồn là sự thật... không, không có nếu như. Nàng có thể đứng cùng Thủy Ánh Nguyệt, vậy thì lời đồn kia đã là sự thật!

- Lời đồn... lời đồn gì?

- Khi nàng còn ở Thần Kiếp Cảnh hậu kỳ, trước khi độ thiên kiếp, đã một mình đánh bại ba đồng môn Thần Linh Cảnh trung kỳ – một vị tông chủ ngoại tông của Lưu Quang Giới đã tận mắt chứng kiến, chính miệng nói ra.

- Cái... cái gì!?!?

Từng đôi mắt lặng lẽ chuyển về phía Lưu Quang Giới Vương ở khu vực phía bắc. Đối với việc cả hai nữ nhi đều xuất hiện trên Đài Phong Thần, từ đầu đến cuối trên mặt hắn đều không hề có chút bất ngờ nào, chỉ có nụ cười nhạt chưa từng biến mất.

Bởi vì kết quả như vậy vốn là chuyện đương nhiên.

Long Hoàng gật đầu tán thưởng:

- Lại có bốn người đã là Thần Linh Cảnh cấp mười... Ba người trong số đó, tuổi đời chỉ mới nửa giáp. Thế hệ trẻ của Đông Thần Vực lần này quả thật ưu tú, Tây Thần Vực của ta tuyệt đối không sánh bằng.

Long Hoàng không phải nói lời khiêm tốn, bởi vì xét về tốc độ tu luyện, long tộc kém hơn nhân loại... hơn nữa còn kém rất xa.

Nhưng thân thể, thiên phú, tuổi thọ của rồng là trời cho, cho dù nhân loại trưởng thành nhanh chóng, đối mặt với chân long cũng không hề có ưu thế gì.

- Ha ha, nếu bọn họ biết có thể được Long Hoàng chính miệng thừa nhận, chắc chắn sẽ coi đó là vinh quang cả đời.

Thần Đế Trụ Thiên mỉm cười nói.

- Hừ.

Thương Thích Thiên phát ra một tiếng hừ lạnh rất nhẹ, sắc mặt có phần cứng lại, dường như không vui vẻ chút nào.

Nếu Tứ Thần Tử Đông Vực đều có tuổi đời gần một giáp, hắn hoàn toàn có thể chấp nhận. Nhưng trong bốn thanh niên đã tu thành Thần Linh Cảnh cấp mười, trừ Lục Lãnh Xuyên có tuổi chắc chắn trên năm mươi ra, ba người còn lại, xét về khí tức sinh mệnh... lại đều chỉ mới nửa giáp.

Chuyện này đối với Thương Thích Thiên là một đả kích không hề nhỏ. Bởi vì xét về điểm này, thế hệ trẻ cùng lứa của Nam Thần Vực đã kém hơn Đông Thần Vực.

Ngoài bốn người này, khí tức của những người trẻ tuổi khác cũng vô cùng kinh người, vượt xa dự liệu của hắn.

Nếu một ngàn thiên tài đỉnh cao này của Đông Thần Vực tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, ba năm sau đi ra, không còn nghi ngờ gì nữa, Đông Thần Vực sẽ đột nhiên có thêm một lứa cường giả đỉnh cao của toàn Thần Giới. Hậu quả kéo theo, tự nhiên là bắt đầu từ ba năm sau, thế lực của Nam Thần Vực sẽ kém hơn Đông Thần Vực.

Hắn đương nhiên khó chịu.

Ánh mắt Long Hoàng chậm rãi di chuyển, quan sát vô cùng cẩn thận, và người hắn chú ý đầu tiên tự nhiên là những người có khí tức cường thịnh nhất. Giây lát sau, hắn chậm rãi gật đầu:

- Trụ Thiên Thần Cảnh ba ngàn năm, tương đương với tu luyện bên ngoài vạn năm. Ba năm sau, từ trong một ngàn thanh niên có thiên phú dị bẩm này, e rằng sẽ sinh ra ít nhất mười vị Thần Chủ.

Giọng nói thoáng dừng, Long Hoàng lại lắc đầu, sửa lại:

- Không, nếu trong ba ngàn năm này thủy chung duy trì được khí tức cấp bậc đó của Trụ Thiên Thần Cảnh, e rằng không chỉ là mười vị Thần Chủ, mà hai mươi, ba mươi cũng có khả năng. Bằng không, Trụ Thiên ngươi cũng không đến mức phải làm như vậy.

- Ha ha ha.

Thần Đế Trụ Thiên chậm rãi vuốt râu, cười một cách thần bí, không tỏ rõ ý kiến đối với lời của Long Hoàng.

“Trụ Thiên Thần Cảnh ba ngàn năm” là khái niệm gì, trong thiên hạ, chỉ có một mình hắn thực sự biết rõ, cho dù Long Hoàng có tuổi thọ ba mươi lăm vạn năm cũng không thể nào biết được. Dù sao, đây là lần đầu tiên trong lịch sử... cũng là lựa chọn khó khăn và sự hy sinh vĩ đại mà hắn và Trụ Thiên Châu đã cùng nhau đưa ra sau khi cân nhắc rất lâu.

- Cộng thêm mấy trăm Thần Quân, bỏ qua dự đoán về “tai họa” kia không nói, Đông Thần Vực ba năm sau, e rằng còn... Hả?

Giọng Long Hoàng đột nhiên dừng lại, ánh mắt chợt động, nhìn thẳng vào bóng dáng nhỏ bé màu đen kia.

Khí tức sinh mệnh quá mức non nớt, cùng với khí tức huyền lực đã rõ ràng là Thần Linh Cảnh, khiến cho vị đệ nhất Thần Giới này cũng phải biến sắc dữ dội.

- Hóa ra... lời đồn là sự thật.

Long Hoàng khẽ nói.

- Ồ? Chẳng lẽ Long Hoàng cũng nghe được điều gì về nàng sao?

Theo ánh mắt của Long Hoàng, Thần Đế Trụ Thiên mỉm cười nói.

- Đông Vực Lưu Quang Giới, được trời ban một nữ nhi, trời sinh dị mạch dị hồn, bảy tuổi bắt đầu tu luyện, mười tuổi vào Thần Đạo, mười một tuổi thành Thần Hồn, mười ba tuổi thành Thần Kiếp, lại có thể giao thủ với Thần Linh Cảnh mà không bại... Long mỗ còn tưởng đó chỉ là trò cười, xem ra Long mỗ ta đúng là ếch ngồi đáy giếng!

Long Hoàng trải qua ba mươi lăm vạn năm tang thương nói ra bốn chữ “ếch ngồi đáy giếng”, phân lượng của từng chữ đều nặng đến không thể hình dung.

- Nàng ấy đúng là không thể dùng lẽ thường để đo lường, ngay hai tháng trước, nàng đã thành công bước vào Thần Linh Cảnh, khiến người ta không thể không kinh thán.

Thần Đế Trụ Thiên nói.

Ánh mắt của Long Hoàng vẫn dừng lại trên người Thủy Mị Âm, thời gian còn lâu hơn cả khi nhìn Tứ Thần Tử Đông Vực:

- Bốn người mang danh xưng “Thần Tử” đương nhiên ưu tú tuyệt luân, nhưng mà... cộng lại cũng không bằng một mình nàng.

Đánh giá này cao đến cực hạn. Nhưng Thần Đế Trụ Thiên lại không hề biến sắc, mà không chút do dự gật đầu:

- Trụ Thiên cũng sâu sắc đồng tình. Mấy năm gần đây, Trụ Thiên không chỉ một lần tự mình đến Lưu Quang Giới, muốn thu nàng làm đệ tử, nhưng mà... haizz.

Trụ Thiên lắc đầu, ba phần thất vọng, bảy phần tiếc nuối. Thần Đế Trụ Thiên hắn chủ động muốn thu đồ đệ, đối với bất kỳ huyền giả nào mà nói, đó đều là cơ duyên muôn đời không dám mơ tưởng, nhưng lần đầu tiên trong đời hắn chủ động như thế, vậy mà...

Long Hoàng phá lên cười:

- Ha ha ha ha, một viên minh châu trời ban như thế, nếu Lưu Quang Giới khảng khái đồng ý mới là chuyện lạ. Nếu Long mỗ có được nữ nhi thần ban này, dù là thiên vương lão tử đến cầu xin, cũng không nỡ xa nửa khắc.

- Đúng là như vậy, đây cũng là chuyện tiếc nuối nhất đời này của Trụ Thiên.

Thần Đế Trụ Thiên cười khổ một tiếng. Thần Đế Trụ Thiên, người đứng trên đỉnh hỗn độn, có uy vọng cao nhất Đông Thần Vực, mỗi khi nhìn về phía Thủy Mị Âm, đều rõ ràng mang theo một... ánh mắt tha thiết khát cầu.

Long Hoàng thở dài từ đáy lòng:

- Dị tài như vậy, Long mỗ cũng đời này hiếm thấy. Nếu thiên tư của nàng không chết yểu, tương lai, e rằng sẽ không thua kém các Thủ Hộ Giả của Trụ Thiên Thần Giới các ngươi.

Vương Giới sở dĩ có thể trở thành Vương Giới, đều là vì có phương pháp “truyền thừa” đặc thù. Trụ Thiên Thần Giới có thể luôn duy trì một nhóm Thủ Hộ Giả vô cùng cường đại, chính là vì vậy. Tinh Thần của Tinh Thần Giới, Nguyệt Thần của Nguyệt Thần Giới cũng đều dựa vào “truyền thừa”.

Nếu một huyền giả có thể dựa vào chính mình mà đạt tới độ cao không kém gì “truyền thừa”, đó tuyệt đối là một chuyện cực kỳ khủng bố.

Thần Đế Trụ Thiên không hề phủ nhận, lại gật đầu.

Trong lời nói của Long Hoàng thậm chí còn có ý vô cùng hâm mộ:

- Chỉ cần có thể nhìn thấy cô bé từ xưa đến nay chưa từng có này, chuyến đi này của Long mỗ đã không uổng rồi. E rằng không chỉ trong một ngàn “Thiên Tuyển Chi Tử” này, mà trong toàn bộ Đại hội Huyền Thần, tuổi của nàng cũng là nhỏ nhất.

- Nhỏ tuổi nhất, huyền lực thấp nhất, lại là...

Lời của Long Hoàng đột nhiên như bị cắt đứt, lông mày hắn khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn thẳng về phía một người ở sau lưng Thủy Mị Âm.

Vân Triệt!

Giữa một đám cường giả Thần Linh Cảnh, khí tức Thần Kiếp Cảnh của Vân Triệt không thể nghi ngờ đã hoàn toàn bị che lấp. Khí tức nổi bật giữa đám đông cường giả tự nhiên sẽ khiến người ta chú ý, còn Vân Triệt... nếu không đặc biệt để tâm, gần như không thể cảm nhận được sự tồn tại của khí tức hắn.

Long Hoàng vừa định cảm thán Thủy Mị Âm tuổi nhỏ nhất, huyền lực thấp nhất mà vẫn có thể lọt vào danh sách “Thiên Tuyển Chi Tử”, không ngờ lại đột nhiên cảm nhận được một khí tức Thần Kiếp Cảnh khác... Hơn nữa còn là Thần Kiếp Cảnh cấp một!

Khí tức Thần Kiếp Cảnh cấp một, trong một ngàn “Thiên Tuyển Chi Tử” trên Đài Phong Thần này, đâu chỉ là lạc lõng.

Phát hiện này giống như một trận ôn dịch lan truyền với tốc độ điên cuồng. Âm thanh trên Đài Phong Thần cũng từ lúc này đột nhiên nhỏ đi, trên mặt càng lúc càng nhiều người bắt đầu xuất hiện vẻ kinh ngạc, khó hiểu, không thể tin nổi. Giây lát sau, tất cả mọi ánh mắt, không một ngoại lệ, đều đổ dồn về phía Vân Triệt!

Bao gồm cả chín trăm chín mươi chín “Thiên Tuyển Chi Tử” khác đang đứng trên Đài Phong Thần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!