- Vân... Vân huynh đệ?
Xuất hiện trên Phong Thần Đài, máu toàn thân Hỏa Như Liệt sôi trào. Trước mặt những đại nhân vật giống như thần thoại này, hơn nữa còn đang nhìn mình, hắn kích động mãnh liệt chưa từng có, nào còn tâm trí chú ý đến điều gì khác. Hắn vốn quen thuộc khí tức của Vân Triệt, vậy mà đến tận bây giờ mới phát hiện ra hắn đang đứng cách mình không xa về phía bên phải, chỉ ngăn bởi chưa đến mười người.
Phản ứng đầu tiên của Hỏa Phá Vân là không thể tin vào mắt mình.
Người biết Vân Triệt không chỉ có riêng Hỏa Phá Vân, mà còn có một người mang mối hận thù sâu sắc với hắn -- Quân Tích Lệ. Nàng nhìn Vân Triệt, sững sờ trọn vẹn ba giây:
- Hắn? Không thể nào... Hắn trà trộn vào đây bằng cách nào?
- Có chuyện gì vậy? Tại sao lại có một người mới chỉ ở Thần Kiếp cảnh... Khoan đã, người này là...
Ánh mắt của Thủy Ánh Nguyệt khựng lại, chợt nhớ ra mình đã từng thấy người này ở đâu.
Nếu nói có người hoàn toàn không kinh ngạc, thì ngoại trừ Vũ Quy Khắc ra, cũng chỉ có một mình Thủy Mị Âm. Không giống những người khác, ngay từ đầu nàng đã len lén nhìn Vân Triệt, mà bây giờ, hắn đột nhiên trở thành tiêu điểm của toàn bộ Phong Thần Đài, trong đôi tinh mâu của Thủy Mị Âm cũng lóe lên những tia sáng, trên khuôn mặt non nớt nở nụ cười nhẹ nhàng:
- Hi hi hi. Hóa ra Đại hội Huyền Thần có thể vui như vậy.
Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, Vũ Quy Khắc bắt đầu bất an.
- Người kia là ai vậy? Chuyện gì thế này?
- Thần Kiếp cảnh... Lại còn là cấp một!? Thế này thì làm sao có khả năng lọt vào danh sách "Thiên Tuyển Chi Tử" được?
- Đâu chỉ Thiên Tuyển Chi Tử, ngay cả vòng dự tuyển đầu tiên cũng khó mà qua được!
- Chẳng lẽ... hắn dùng thủ đoạn đặc thù gì đó?
- Còn phải hỏi sao? Lại có kẻ dám gian lận ở Đại hội Huyền Thần! Lại còn dám chen chân vào một ngàn người đứng đầu, đây chẳng phải là muốn chết sao!
- Rốt cuộc hắn làm thế nào vậy?
- Mặc kệ hắn dùng thủ đoạn gì, dù sao cũng chết chắc rồi!
Trên Phong Thần Đài xôn xao bàn tán, mọi người hai mặt nhìn nhau. Sau khi phát hiện sự tồn tại của kẻ ngoại tộc Vân Triệt này, ánh mắt của họ từ kinh ngạc, khó tin dần chuyển thành khinh bỉ và thương hại.
Một ngàn người đứng đầu Đại hội Huyền Thần, đó là một tầm cao cỡ nào. Một kẻ Thần Kiếp cảnh cấp một lọt vào top một ngàn, đến đứa trẻ ba tuổi cũng không thể tin nổi. Gian lận thì cũng thôi đi, dù sao có thể gian lận cũng là một loại năng lực, nhưng gian lận để có thứ hạng thì cũng thôi đi, lại dám gian lận để lọt vào một ngàn người đứng đầu tổng bảng, rành rành bại lộ trước mặt Tứ Đại Thần Đế của Đông Thần Vực cùng vô số Giới Vương các tinh giới.
Nói hắn muốn chết còn là nhẹ, quả thực là ngu xuẩn không ai bằng.
Trên chỗ ngồi phía đông Phong Thần Đài, sắc mặt Tứ Đại Thần Đế cũng đều sa sầm, ngay cả Trụ Thiên Thần Đế bình thản trầm ổn nhất cũng cau chặt mày. Hắn vừa định mở miệng, bên tai liền truyền đến tiếng cười ngạo nghễ.
Thích Thiên Thần Đế ngửa nửa người trên ra sau, vừa cười to vừa vỗ tay:
- Ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha... Thú vị, thú vị, rất thú vị! Chỉ là Thần Kiếp cảnh cấp một mà lại có thể lọt vào một ngàn người đứng đầu của lớp trẻ Đông Thần Vực, quả thật khiến bổn vương mở mang tầm mắt, ha ha ha ha.
Tiếng cười to của Thích Thiên Thần Đế không nghi ngờ gì chính là lời chế nhạo đối với Đông Thần Vực, khiến sắc mặt của Tứ Đại Thần Đế càng thêm u ám.
Ngay cả Thần Kiếp cảnh cấp một cũng có thể tiến vào top một ngàn, chẳng khác nào kéo trình độ của một ngàn người đứng đầu Đông Thần Vực xuống ngang bằng với Thần Kiếp cảnh cấp một, sao có thể không bị chế nhạo.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, không nghi ngờ gì sẽ là một trò cười cực lớn.
Tuy sắc mặt của Trụ Thiên Thần Đế vẫn bình tĩnh như trước, nhưng giọng nói rõ ràng mang theo vài phần trầm thấp:
- Khư Uế!
Hai chữ nhàn nhạt vang lên, toàn trường đều yên lặng.
Khư Uế Tôn Giả từ trên không Phong Thần Đài hạ xuống, đứng trước một đám "Thiên Tuyển Chi Tử". Lão chưa nói một lời, nhưng uy nghiêm như có thể trấn áp thiên địa kia khiến toàn thân tất cả các huyền giả đột nhiên run sợ, câm như hến.
Hai mắt lão hơi chuyển, hai luồng ánh mắt còn sắc bén hơn cả thần kiếm rơi thẳng vào người Vân Triệt. Một luồng hàn ý không tên khiến các huyền giả trẻ tuổi bên cạnh Vân Triệt đều tim đập thình thịch, vội vàng cẩn thận lùi ra xa, xung quanh Vân Triệt lập tức xuất hiện một khoảng trống rất lớn.
- Ngươi, bước ra đây.
Khư Uế mở miệng, giọng nói cực kỳ lãnh đạm. Trên người lão không hề phóng thích chút huyền lực nào, nhưng một luồng uy áp không biết từ đâu ập đến như vạn quân đè nặng, khiến những cường giả trẻ tuổi đỉnh phong của Đông Thần Vực này đều cảm thấy nghẹt thở.
Vốn nên là một chuyện cực kỳ buồn cười, khiến người ta hả hê, thậm chí có phần hả giận. Nhưng vì uy danh quá mức đáng sợ của Khư Uế Tôn Giả, mà bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng, sự phẫn nộ đối với hành vi của Vân Triệt cũng dần chuyển thành thương hại.
Bởi vì đối mặt với Khư Uế Tôn Giả, cho dù ngươi có xuất thân lớn đến đâu, cho dù là con riêng của Thiên Vương lão tử cũng phải xong đời.
Không chút do dự chần chừ, Vân Triệt bước ra, bình tĩnh đứng trước mặt Khư Uế Tôn Giả, không hỏi một lời.
Hắn cũng đứng trước ánh mắt chăm chú của Long Hoàng, Ngũ Đại Thần Đế, và gần như toàn bộ cường giả đứng đầu của Đông Thần Vực.
Toàn bộ Phong Thần Đài, vào khoảnh khắc này biến thành lấy Vân Triệt làm trung tâm... Ngay cả Lạc Trường Sinh cũng không thể có được "vinh hạnh đặc biệt" như thế này.
- Ngươi tên gì, xuất thân từ đâu?
Khư Uế Tôn Giả hỏi, giọng nói không hề mang theo một chút cảm xúc nào.
- Vân Triệt, xuất thân hạ giới.
Vân Triệt bình tĩnh đáp.
Bốn chữ "xuất thân hạ giới" nhất thời khiến Phong Thần Đài xôn xao một trận nhỏ, toàn bộ ánh mắt vì thế mà thay đổi. Ở Thần Giới, cho dù là hạ vị tinh giới có cấp bậc thấp nhất, cũng sẽ coi thường huyền giả đến từ hạ giới, xem họ là "sự tồn tại thấp kém".
Cho dù Vân Triệt là con trai của một Thượng Vị Giới Vương nào đó, trong tình huống này phạm phải đại họa ngập trời như thế, cũng chắc chắn sẽ gặp phải sự trừng phạt không khoan nhượng. Mà nếu thật sự chỉ là xuất thân hạ giới... thì không nghi ngờ gì là ngay cả một con đường sống cũng không có.
- Vân... huynh đệ...
Hai chân Hỏa Phá Vân run rẩy, toàn thân bất an, nhưng cũng không dám vọng động, không dám nói gì.
- Vậy... vậy... vậy phải làm sao bây giờ?
Tóc gáy Mộc Hoán Chi dựng đứng cả lên, thấp thỏm lo âu tới cực điểm. Vân Triệt là đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, nếu hắn gặp chuyện không may, sau khi trở về bọn họ không cách nào ăn nói với Mộc Huyền Âm. Hơn nữa, chuyện này đâu chỉ là vấn đề của một mình Vân Triệt... mà còn vô cùng có khả năng liên lụy đến Ngâm Tuyết Giới.
Dù sao, đây chính là Đại hội Huyền Thần mà Tứ Đế đều có mặt, còn có cả Long Hoàng và Thích Thiên Thần Đế cũng tới!
- Tên nhóc này... Ngày thường khôn khéo như vậy, đây... đây là đột nhiên đầu óc bị nhét thứ gì vào rồi sao!
Hỏa Như Liệt cũng vừa hoảng sợ vừa sốt ruột, giận dữ mắng.
- Hửm?
Tại chỗ ngồi của Tinh Thần Giới, Thiên Độc Tinh Thần Ngục La vốn đang thưởng thức ngón tay, không hề có hứng thú với bất cứ điều gì lại nheo mắt lại, đôi môi gợi cảm phát ra một tiếng ngâm khẽ.
- Sao vậy?
Bên cạnh nàng, Thiên Cương Tinh Thần Thần Hổ liếc mắt sang.
- Không có gì, chỉ là chợt nhớ tới một người.
Giọng Ngục La mềm mại lười nhác, giống như yêu cơ thì thầm bên tai.
- Không biết là kẻ xui xẻo nào đoản mệnh như vậy, lại bị ngươi, nữ ma đầu này, nhớ thương đến.
Thiên Cương Tinh Thần Thần Hổ nói.
Ngục La vuốt ve ngón tay thon dài tràn đầy mùi hương nồng đậm của mình, yêu kiều nheo mắt nói:
- Một người chết mà thôi. Tiểu đệ đệ muốn chết này chẳng những có dáng vẻ giống kẻ đó, ngay cả tên cũng giống nhau, thật thú vị.
Gương mặt của Khư Uế Tôn Giả còn cứng hơn cả sắt thép, dường như chưa bao giờ có biểu cảm, nhưng khi lão nhìn thẳng vào Vân Triệt, sâu trong con ngươi thoáng qua một tia sáng kỳ lạ.
Không chỉ có Khư Uế Tôn Giả, ánh mắt của Long Hoàng, Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế đều xuất hiện biến đổi tinh vi, nhất là Thích Thiên Thần Đế vừa mới cuồng tiếu hồi lâu, cũng lộ ra vẻ mặt thích thú.
Bởi vì Vân Triệt thật sự quá bình tĩnh.
Trong tình cảnh như thế, đối mặt với một đám Giới Vương và Thần Đế, trước mặt năm bước chính là Khư Uế Tôn Giả, đừng nói người thường, cho dù là Giới Vương của một thần giới phạm phải sai lầm lớn, e rằng cũng phải hoảng sợ đến đứng không vững.
Mà Vân Triệt... vẫn đứng đó không nhúc nhích, sắc mặt không hề lay động, ngay cả khí tức trên người cũng giống như mặt nước tĩnh lặng không một gợn sóng, quả thật giống như những người ngoài cuộc không liên quan... Không, quả thực còn bình tĩnh hơn cả những người ngoài cuộc.
Mà ánh mắt hắn lại đảo quanh, dường như có chút lơ đãng... không phải run rẩy co rúm dưới kinh hãi, mà là đảo quanh, giống như đang không yên lòng.
Vân Triệt đúng là không hề có một chút sợ hãi nào, ngược lại, hắn còn ước gì được như thế, nhưng trong lòng hắn lại không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, ít nhất tim hắn vẫn luôn đập loạn... nhưng cũng không phải vì sắp nhận sự trừng phạt.
Tốt... Tốt quá rồi... Như vậy, Mạt Lỵ nhất định sẽ nhìn thấy ta...
Mạt Lỵ... Ngươi ở đâu... Ngươi đang ở đâu...
Ánh mắt, linh giác của Vân Triệt đều đang cấp tốc tìm kiếm. Tám năm giữa hắn và Mạt Lỵ, đó tuyệt đối không chỉ là sớm chiều ở chung, mà còn là "cùng chung một cơ thể", hắn tin tưởng nếu Mạt Lỵ ở gần đây, hắn nhất định có thể cảm nhận được.
Đại hội Huyền Thần lần này, Tứ Đại Vương Giới đều đến... Phía đông có bốn luồng khí tức giống như thiên uy, đó chính là nơi của Tứ Đại Vương Giới. Trong đó có Tinh Thần Giới...
Nhưng mà... hắn lại không hề cảm nhận được khí tức của Mạt Lỵ, đã tìm một hồi lâu, vẫn không tìm được.
Là Mạt Lỵ không tới sao... Không! Nơi này nhiều người như vậy, nhiều khí tức hỗn độn và cường đại như vậy, nhất định là do ta tạm thời chưa tìm được nàng. Mà nếu nàng ở đây, hiện giờ nhất định đã thấy được ta.
Trong lòng Vân Triệt chất chứa mong chờ và rung động sâu sắc.
Bên kia, trên bầu trời xa xôi.
Phạm Đế Thần Nữ thu hồi ánh mắt, bình thản lạnh lùng nói:
- Trò hề vô vị. Cổ bá, có phát hiện gì không?
Lão giả áo xám khẽ lắc đầu:
- Mọi người ở đây, cùng với một ngàn "Thiên Tuyển Chi Tử" này, đều không có.
- Thiên Tuyển Chi Tử? Hừ!
Một tiếng hừ nhẹ cực kỳ khinh thường. Đối với kết quả này, nàng cũng không có phản ứng gì, bởi vì vốn cũng không ôm hy vọng lớn lao.
Lão giả áo xám đột nhiên mở miệng:
- Tiểu thư, phía đông có nhân vật nguy hiểm tới gần.
- Hửm?
Cổ bá chậm rãi nói:
- Là Thiên Sát Tinh Thần và Thiên Lang Tinh Thần. Thiên Sát Tinh Thần căm hận tiểu thư rất nặng, thêm với tính tình cực đoan, cho dù nơi này là Trụ Thiên Giới, cũng chắc chắn sẽ ra tay, vẫn nên tạm lánh đi.
"..." Phạm Đế Thần Nữ im lặng một chút:
- Cũng được. Ở lại đây cũng đã vô dụng.
Nhưng bóng dáng nàng còn chưa động, bỗng nhiên lại nghi hoặc nói nhỏ:
- Kỳ quái, Thiên Lang Tinh Thần tính tình trẻ con thì không nói, đến nơi này cũng miễn cưỡng có thể hiểu được, còn Thiên Sát Tinh Thần tại sao lại đến đây?
- Cổ bá, ngươi và bọn Phù Tiên rời đi trước đi, ta đột nhiên muốn xem xem, vài năm nay Thiên Sát Tinh Thần có tiến bộ gì không.
Thiên Diệp Ảnh Nhi đảo mắt về phía đông, khí tức trên thân chậm rãi trôi đi, mái tóc dài vàng kim phiêu động, lóe lên những luồng sáng vô cùng diễm lệ.
- Linh giác của Thiên Sát Tinh Thần cực kỳ nhạy bén, tiểu thư cần phải cẩn thận.
Cổ bá không khuyên can, bởi vì Thiên Diệp Ảnh Nhi đã quyết định, không ai có thể ngăn cản.
Mà bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng vào lúc này chậm rãi nhạt đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Đồng thời biến mất, còn có khí tức của nàng.
Giống như Vân Triệt ẩn mình hoàn hảo dưới Đoạn Nguyệt Phất Ảnh.