Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1186: CHƯƠNG 1183: CUỘC CHIẾN THẦN TỬ

Phong Thần Đài lặng ngắt như tờ, vẻ mặt ai nấy đều đờ đẫn, ngây dại.

- Vân… Vân nhi!

Giữa sự tĩnh lặng, một tiếng gầm tựa kinh lôi vang lên, Hỏa Như Liệt chẳng còn để ý đến điều gì khác, vội vàng bay ra, lao đến bên cạnh Hỏa Phá Vân, nhanh chóng mà cẩn trọng đỡ hắn dậy.

Trước ngực và sau lưng Hỏa Phá Vân đều nhuốm máu, ngoại thương tuy nhẹ nhưng nội thương lại cực nặng. May mắn là vết thương không đến mức không thể cứu chữa, tâm thần Hỏa Như Liệt vừa thả lỏng đôi chút, nhưng khi chợt trông thấy ánh mắt của Hỏa Phá Vân, trái tim vừa buông xuống lại lập tức căng thẳng gấp mấy lần.

Hỏa Phá Vân không mất đi ý thức. Dù trọng thương, hắn không hề rên rỉ đau đớn, thậm chí không vận huyền khí để áp chế thương thế, mà chỉ lặng lẽ nằm đó. Đôi mắt hắn mở to, nhưng lại như phủ một tầng sương khói dày đặc, vô hồn, không có tiêu cự.

Tựa như rơi vào ảo mộng.

Thân là sư tôn, Hỏa Như Liệt nhìn Hỏa Phá Vân lớn lên, sao lại không biết tính tình của đệ tử mình. Hỏa Phá Vân đối nhân xử thế luôn ôn hòa chân thành, nhưng lòng tôn nghiêm đối với huyền đạo lại cực nặng, đặc biệt là Kim Ô truyền thừa và Kim Ô viêm, đó là niềm kiêu hãnh và cũng là nghịch lân lớn nhất đời này của hắn.

Khi Kim Ô viêm lực đã bùng nổ toàn diện mà vẫn bị đối phương đánh bại trong nháy mắt, đả kích này lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được.

Kết quả này, ngay cả Hỏa Như Liệt cũng tuyệt đối không ngờ tới.

Hỏa Như Liệt cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất để an ủi:

- Vân nhi, không sao, không sao cả. Nàng là truyền nhân của Kiếm quân, bại bởi tay nàng không có gì đáng xấu hổ, con đã làm rất tốt rồi. Con là niềm kiêu hãnh của vi sư, là niềm kiêu hãnh của Viêm Thần Giới.

Hỏa Phá Vân vẫn hoàn toàn ngây dại, không có chút phản ứng nào. Bên tai hắn lúc này lại truyền đến giọng nói lạnh như băng xen lẫn khinh thường của Quân Tích Lệ:

- Hừ, đây gọi là thần viêm mạnh nhất sao? Hóa ra cũng chỉ có thế mà thôi!

- Ngươi!

Hỏa Như Liệt giận dữ quay đầu, nhưng dù lửa giận trong lòng có lớn đến đâu cũng không thể phát tác.

Trên Phong Thần Đài vẫn tĩnh lặng như trước, nhìn đâu cũng thấy những gương mặt sững sờ đến nghẹn lời. Lực lượng mà Hỏa Phá Vân thể hiện ra kinh diễm đến nhường nào, khiến cho một đám Giới Vương, thậm chí cả Trụ Thiên Thần Đế và Long Hoàng đều phải lên tiếng tán thưởng.

Thế nhưng, Quân Tích Lệ gần như chỉ dùng một kiếm…

Hỏa diễm của Hỏa Phá Vân, cùng với chiến ý và niềm kiêu hãnh của hắn, đều tan vỡ trong nháy mắt như bọt nước.

Tất cả người của Viêm Thần Giới đều đứng bật dậy, ai nấy đều chấn động, không thể tin và chấp nhận kết quả này.

Vân Triệt cũng khẽ co rụt đồng tử, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Đây là… thực lực của truyền nhân Kiếm quân…

Đây là thực lực của Đông Vực Tứ Thần Tử ư?

Một kiếm đánh bại Hỏa Phá Vân trong nháy mắt, uy lực kinh người đó đã vượt xa… thậm chí là vượt xa dự tính của Vân Triệt. Điều đó cũng có nghĩa là thực lực của Quân Tích Lệ vượt xa đánh giá của hắn.

Kết quả như vậy hiển nhiên cũng nằm ngoài dự đoán của Khư Uế tôn giả. Lúc này lão mới kịp phản ứng lại, đưa mắt nhìn sâu vào Quân Tích Lệ rồi cao giọng tuyên bố:

- Hỏa Phá Vân rời khỏi khu vực Phong Thần Đài, rơi vào tổ bại giả, tham gia trận chiến vòng thứ tư của tổ bại giả vào ngày mai. Quân Tích Lệ chiến thắng, tiến vào trận chiến vòng thứ ba của tổ phong thần vào ngày kia!

Tất cả mọi người đều tin rằng Hỏa Phá Vân không thể nào là đối thủ của Quân Tích Lệ, nhưng bọn họ vẫn vô cùng mong đợi biểu hiện của hắn khi đối mặt với nàng, muốn tận mắt chứng kiến con hắc mã tuyệt đối của cuộc chiến phong thần này sau khi bung hết toàn lực có thể đạt tới trình độ nào. Nào ngờ, kết cục lại như thế.

Không phải Hỏa Phá Vân quá yếu, lúc hắn phóng thích viêm lực đã thật sự khiến mọi người kinh diễm, mà là Quân Tích Lệ thật sự quá mức cường đại. Những trận đấu trước đó, nàng đều dễ dàng chiến thắng, chưa từng bộc lộ thực lực chân chính. Mà vừa rồi, một kiếm đánh bại Hỏa Phá Vân trong nháy mắt – một đường kiếm quang tựa như cắt đôi thế giới, đến bây giờ vẫn còn khắc sâu trong tâm trí bọn họ, không cách nào xóa nhòa.

Hỏa Phá Vân bị thương nặng, Hỏa Như Liệt chẳng còn lòng dạ nào để ý đến chuyện khác, mang theo Hỏa Phá Vân nhanh chóng rời đi. Các đại trưởng lão Kim Ô Tông cũng lần lượt đứng dậy rời đi. Viêm Tuyệt Hải đứng lặng một lúc lâu, không đi cùng họ, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng bất an.

Mi tâm Vân Triệt nhíu lại, từ khí tức khác thường của Hỏa Phá Vân, hắn cảm nhận rõ ràng có điều không ổn. Hắn do dự một lát, đang định đi theo xem xét thì bị Mộc Băng Vân đưa tay giữ lại:

- Đừng phân tâm!

“…” Vân Triệt chậm rãi ngồi xuống, nhưng tâm trạng đặc biệt nặng nề. Hắn đã nghĩ rằng Quân Tích Lệ nhất định sẽ trút giận lên Hỏa Phá Vân trong trận chiến, nhưng không ngờ lại bằng cách này.

Bằng sức mạnh tuyệt đối.

Mà một kiếm này cũng khiến cho vầng hào quang vốn đã cực kỳ rực rỡ của Quân Tích Lệ càng thêm chói mắt. Nhìn Quân Tích Lệ lưng mang cổ kiếm, như tiên tử lăng không, chậm rãi bay khỏi Phong Thần Đài, các huyền giả trẻ tuổi đều đột nhiên có cảm giác như đang ngưỡng vọng thần linh… Cùng là thế hệ trẻ, nhưng Quân Tích Lệ ở trên chín tầng mây, còn bọn họ chỉ như hạt bụi dưới lớp bùn sâu.

Kể từ ngày đầu tiên trở thành truyền nhân của Kiếm quân, cái tên Quân Tích Lệ đã vang vọng khắp Đông Thần Vực, đồng thời cũng đi kèm vô số lời chất vấn – bởi vì nàng là nữ tử. Sau này, tên nàng được xếp vào hàng ngũ Đông Vực Tứ Thần Tử, không thể nghi ngờ đã chứng minh cho nhãn quang của Kiếm quân và tư chất của nàng. Mà hôm nay, toàn bộ Đông Thần Vực lại một lần nữa được chứng kiến, một lần nữa nhận thức được truyền nhân thế hệ này của Kiếm Quân là một tồn tại đáng sợ đến mức nào.

Hơn nữa, một kiếm vừa rồi… hiển nhiên còn xa mới là thực lực chân chính của Quân Tích Lệ.

Mộc Băng Vân thở dài một tiếng:

- Tạo nghệ kiếm đạo của Quân Tích Lệ lại đạt tới cảnh giới như thế. Có lẽ, Quân Tích Lệ hiện giờ, kém Lạc Trường Sinh không bao nhiêu.

Mi tâm Vân Triệt giật nảy:

- Có thể… kém không bao nhiêu? Chẳng lẽ một Quân Tích Lệ như vậy mà vẫn không phải là đối thủ của Lạc Trường Sinh sao?

Mộc Băng Vân nói:

- Trong thế hệ trẻ của Đông Thần Vực, ngoại trừ các Vương giới, Lạc Trường Sinh tuyệt đối là một tồn tại vô địch. Những truyền thuyết về hắn, rất nhiều đã gần như được xem là thần thoại. Tiếp theo chính là trận đấu của Lạc Trường Sinh, ngươi hãy tự mình dùng mắt nhìn xem thế nào là người mạnh nhất thế hệ trẻ Đông Thần Vực đi.

- Tổ phong thần, trận thứ hai của lượt thứ hai, Thánh Vũ Giới Lạc Trường Sinh đối chiến Phúc Thiên Giới Lục Lãnh Xuyên!

Lạc Trường Sinh và Lục Lãnh Xuyên đều là “Đông Vực Tứ Thần Tử”. Đây là trận chiến thần tử đầu tiên của cuộc chiến phong thần. Theo tiếng tuyên bố của Khư Uế tôn giả, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Phong Thần Đài.

Một bên là người đứng đầu Tứ Thần Tử.

Một bên là người đứng cuối Tứ Thần Tử.

Mặc dù đều là “Đông Vực Tứ Thần Tử”, đều ở Thần Linh cảnh cấp mười, nhưng giữa hai người vẫn có sự chênh lệch về thực lực – thậm chí, trong mắt rất nhiều người, đó là chênh lệch “vốn không thể vượt qua”.

Trên Phong Thần Đài, hai bóng người đồng thời hiện ra, đứng đối diện nhau.

Lục Lãnh Xuyên cực kỳ cao lớn, thân cao gần chín thước, vóc người cường tráng có thể so với Hạ Nguyên Bá thời niên thiếu. Dù chưa phóng thích huyền lực, một luồng khí tức nặng nề đã ập vào mặt, tựa như có một ngọn núi cao sừng sững trước mắt.

Ngược lại, Lạc Trường Sinh một thân bạch y, tóc đen buộc hờ, khí tức trên người như có như không. Làn da trên gương mặt trắng nõn không tì vết như của thiếu nữ, cộng thêm tướng mạo phi phàm, khiến người ta có cảm giác đây rõ ràng là một thư sinh yếu đuối, không rành huyền đạo.

Hai đại thần tử đều rất bình tĩnh, sắc mặt và ánh mắt đều thản nhiên, không hề có chút không khí căng thẳng nào trước một trận đại chiến.

Mà sự thản nhiên của họ, vừa là sự thản nhiên của kẻ có thực lực tuyệt đối, vừa là sự thản nhiên của người biết trước mình sẽ bại.

Lúc trước nghe Mộc Băng Vân nói, trong lòng Vân Triệt đã kinh ngạc không thôi, lúc này lại nhìn sắc mặt của Lục Lãnh Xuyên, hắn càng thêm chấn động. Cùng là Đông Vực Tứ Thần Tử, cho dù thực lực của Lục Lãnh Xuyên yếu nhất, chắc cũng không kém Quân Tích Lệ quá xa, nhưng khi đối mặt với Lạc Trường Sinh, hắn chưa chiến đã mang tư thái “biết chắc mình sẽ bại”.

Thực lực của Lạc Trường Sinh rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Vì sao Mộc Băng Vân lại nói những lời đồn về hắn gần như là “thần thoại”?

Trước đây, hắn không hề có hứng thú về việc thực lực của Đông Vực Tứ Thần Tử mạnh đến đâu. Nhưng bây giờ, khi mục tiêu của hắn thay đổi, Đông Vực Tứ Thần Tử đã trở thành bốn ngọn núi lớn chắn ngang trước mặt hắn… Hắn phải vượt qua bốn ngọn núi cao này! Mà cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa thực sự được chứng kiến “Tứ Thần Tử” này rốt cuộc cường đại đến mức nào.

- Khai chiến!

Khư Uế tôn giả buông một tiếng lạnh lùng, Phong Thần Đài lập tức im bặt mọi âm thanh.

Xoẹt!

Một tiếng sấm sét rít lên, Lạc Trường Sinh đã cầm binh khí trong tay, đó là một thanh trường kiếm thân rộng, quanh thân kiếm có tử lôi lượn lờ.

- Thánh Lôi Kiếm!

Mộc Băng Vân khẽ nói.

- Vậy là Lạc Trường Sinh tu luyện huyền công hệ lôi.

Vân Triệt nói.

- Đúng, mà cũng không đúng.

Mộc Băng Vân nói một câu khó hiểu, khiến Vân Triệt ngẩn ra.

- Lãnh Xuyên huynh, mời!

Lạc Trường Sinh đưa tay không cầm kiếm về phía trước. So với Lạc Trường An ngang ngược càn rỡ, Lạc Trường Sinh lại nho nhã lễ độ. Tuy để Lục Lãnh Xuyên ra tay trước, nhưng hắn không hề có thái độ kiêu ngạo, mà trong lời nói và thần thái lại toát ra vẻ kính trọng đối với bậc huynh trưởng.

- Được!

Lục Lãnh Xuyên cũng không khách khí, gầm nhẹ một tiếng, một vòng sáng vàng nổ tung trên người. Khi vòng sáng vàng ngưng tụ, đã hóa thành một tầng lá chắn phòng ngự bao quanh thân thể.

- A!

Lục Lãnh Xuyên lại gầm lên, từng luồng huyền khí màu vàng như rồng bay lượn lờ quấn quanh, sau vài giây lại ngưng kết thành tầng lá chắn phòng ngự thứ hai.

Nhưng trong suốt quá trình này, Lạc Trường Sinh không hề công kích để ngắt quãng, mà chỉ bình tĩnh quan sát, hay đúng hơn là đang chờ đợi, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt như có như không.

- A!!!!!

Gào!

Theo tiếng gầm cuối cùng của Lục Lãnh Xuyên, một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa đột nhiên vang vọng không trung.

Trên người Lục Lãnh Xuyên, tầng kết giới phòng ngự thứ ba đã hình thành. Nhưng tầng này lại không phải là lá chắn màu nhạt, mà là một hư ảnh Chân Long màu vàng đang bay lượn xoay quanh người hắn.

Khí tức nặng nề đột nhiên tăng vọt gấp mấy lần, tất cả mọi người thậm chí đều cảm nhận được một luồng khí tức Chân Long nồng đậm.

- Đây là…

Trên mặt Vân Triệt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Mộc Băng Vân khẽ nói:

- “Hoàng Long Thánh Giới” của Lục thị nhất tộc ở Phúc Thiên Giới. Bọn họ thừa hưởng thần huyết từ Chân Long thượng cổ, tu luyện huyền công hệ thổ, có năng lực phòng ngự cực kỳ cường đại, thân thể cứng rắn như huyền thiết. Giờ phút này Lục Lãnh Xuyên thi triển “Hoàng Long Thánh Giới”, càng có được lực lượng phòng hộ vô song. Một khi kết thành ba tầng, cho dù đối mặt với hai đối thủ cùng cấp cũng có thể đứng ở thế bất bại.

Vân Triệt: “…”

- Dám để Lục Lãnh Xuyên kết thành ba tầng “Hoàng Long Thánh Giới” ngay trước mặt… trong toàn bộ các phong thần chi tử, cũng chỉ có Lạc Trường Sinh mới có thực lực và khí phách như vậy!

- Không sai.

Trên chỗ ngồi phía đông, Long Hoàng khẽ gật đầu. Thân là Long Hoàng, ngài tự nhiên có hứng thú với Lục Lãnh Xuyên, người thừa hưởng huyết mạch Chân Long thượng cổ.

Ba tầng “Hoàng Long Thánh Giới” hoàn thành, khí tức toàn thân Lục Lãnh Xuyên hoàn toàn thay đổi. Toàn thân trên dưới của hắn đều tỏa ra ánh sáng màu vàng, đặc biệt là làn da, rõ ràng phản chiếu ánh sáng màu đồng thau như kim loại.

Lục Lãnh Xuyên đưa hai tay ra, từ trong hư không nắm lấy một thanh ngân thương dài một trượng – thương này tên là “Liệt Khung”, phong ấn linh hồn Chân Long, là một trong những huyền khí đã vang danh từ lâu ở Phúc Thiên Giới.

Dù có ba tầng “Hoàng Long Thánh Giới” trên người, Lục Lãnh Xuyên vẫn mang thái độ thản nhiên như đã biết trước mình sẽ bại:

- Lạc huynh đệ, ta tự biết không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ta rất muốn lĩnh giáo xem “Trường Sinh công tử” hiện nay có thật sự như lời đồn không… Năm mươi tức, nếu Lạc huynh đệ có thể phá tan ba tầng “Hoàng Long Thánh Giới” của ta trong vòng năm mươi tức, ta sẽ tâm phục khẩu phục nhận thua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!