Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1187: CHƯƠNG 1184: TRƯỜNG SINH CÔNG TỬ

Lời của Lục Lãnh Xuyên khiến vô số người trên Phong Thần Đài thay đổi sắc mặt.

Thực lực của Lạc Trường Sinh ở trên Lục Lãnh Xuyên, đây vốn là nhận thức chung của Đông Thần Vực. Tuổi của Lục Lãnh Xuyên gần như gấp đôi Lạc Trường Sinh, luận về tư chất và tốc độ trưởng thành, Lạc Trường Sinh không nghi ngờ gì là vượt xa hắn. Cho nên, nếu nói Lạc Trường Sinh hiện giờ có thể trong năm mươi giây đánh bại Lục Lãnh Xuyên, cũng sẽ không làm người ta quá mức kinh ngạc.

Thế nhưng, người đứng trước mặt Lạc Trường Sinh lại là Lục Lãnh Xuyên đã gia trì ba tầng "Hoàng Long Thánh Giới".

Phá tan ba tầng "Hoàng Long Thánh Giới" tuyệt đối còn khó hơn đánh bại bản thân Lục Lãnh Xuyên rất nhiều. Ở Đông Thần Vực, "Hoàng Long Thánh Giới" vẫn có cái tên "Thánh Giới Bất Bại", có thể đội lên danh xưng "Bất Bại" này, sự cường đại của nó có thể tưởng tượng được.

Lạc Trường Sinh lại mỉm cười:

- Được, Trường Sinh tự nhiên sẽ cố hết sức thử một lần.

Lục Lãnh Xuyên khẽ gật đầu, ánh mắt đột nhiên lóe lên:

- Được! Đón lấy Liệt Khung Thương của ta!

Lục Lãnh Xuyên nhảy cao trăm trượng, một thương đâm ngang trời. Mũi thương vừa chỉ tới, một luồng huyền lực lốc xoáy cuồng mãnh đã từ trên cao cuốn xuống, hung bạo như sóng dữ cuồn cuộn, khiến khán đài vang lên từng tràng kinh hô.

Lục Lãnh Xuyên có lực lượng hộ thân cực mạnh, nhưng tuyệt đối không có nghĩa là lực phá hoại của hắn yếu ớt. Uy thế của một thương này khiến các Đại Giới Vương đều phải biến sắc, khiến vô số huyền giả trẻ tuổi kinh hãi thất sắc.

Con ngươi của Vân Triệt cũng rõ ràng co rụt lại.

Đây là thực lực của Lục Lãnh Xuyên... Mà hắn chỉ là người yếu nhất trong Đông Vực Tứ Thần Tử sao?

Lạc Trường Sinh khẽ ngẩng đầu, toàn thân áo trắng dưới dòng xoáy huyền khí đang ập tới phồng lên thật cao, bay phần phật.

Cho đến khi Liệt Khung Thương tới gần chưa đầy ba mươi trượng, huyền khí của hắn mới bùng nổ. Chỉ trong một nháy mắt, một luồng khí tức tuy không mãnh liệt nhưng lại bá đạo lạ thường phóng lên cao, khiến luồng lốc xoáy trên không đột nhiên chậm lại. Sau đó, Lạc Trường Sinh phi thân bay lên, một kiếm vung ngang.

Xoẹt!

Lôi quang chợt lóe, không gian dường như bị một kiếm chém nứt. Lực lượng đến từ Lục Lãnh Xuyên dưới lôi quang thoáng hiện kia lại như dòng nước đột ngột bị tách ra, ngay ngắn chia làm hai, lướt qua hai bên thân Lạc Trường Sinh, ngay cả vạt áo của hắn cũng không chạm tới.

Trong nháy mắt tiếp theo, tốc độ của Lạc Trường Sinh đột nhiên tăng vọt, như lôi điện xuyên không mà lên, Thánh Lôi Kiếm chính diện va chạm với Liệt Khung Thương đã suy giảm uy lực.

Một tiếng nổ vang trời như thiên lôi giáng thế, Liệt Khung Thương bị đánh bật ra, Lục Lãnh Xuyên cũng lộn một vòng trên không trung. Cùng lúc đó, bóng dáng Lạc Trường Sinh đột nhiên xuất hiện như quỷ mị ở bên trái Lục Lãnh Xuyên, Thánh Lôi Kiếm không nhanh không chậm đâm vào "Hoàng Long Thánh Giới".

Xoẹt!

Rõ ràng chỉ là một kiếm nhẹ nhàng bâng quơ, lại bộc phát ra lôi quang che trời lấp đất trong nháy mắt. "Hoàng Long Thánh Giới" đột nhiên lõm xuống, long ảnh đang bay lượn tức thì co rút lại, phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn. Lục Lãnh Xuyên kêu rên một tiếng, như thiên thạch rơi xuống, bay thẳng xuống dưới, nặng nề nện lên Phong Thần Đài.

Thân thể Vân Triệt chợt động... Mộc Băng Vân ở bên cạnh lập tức phát hiện, liếc mắt nhìn hắn, trên trán mang theo vẻ lo lắng.

Nàng đã sớm biết, cuộc chiến giữa Lục Lãnh Xuyên và Lạc Trường Sinh tất nhiên sẽ tạo thành cú sốc lớn đối với Vân Triệt. Mà bọn họ mới giao thủ chiêu đầu tiên, Vân Triệt đã rõ ràng không thể bình tĩnh nổi.

"Đông Vực Tứ Thần Tử" và "Phong Thần Tam Thập Nhị Tử" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Bốn người thanh niên được phong "Thần Tử" này đại biểu cho bốn thần thoại của thế hệ trẻ Đông Thần Vực.

Một thương của Lục Lãnh Xuyên có uy thế như sấm sét giáng trần, một kiếm của Lạc Trường Sinh lại nhẹ nhàng chậm rãi như tiện tay chém ra, nhưng khi hai người va chạm chính diện, kẻ rơi vào thế hạ phong lại là Lục Lãnh Xuyên.

Lục Lãnh Xuyên cấp tốc xoay người đứng dậy, có Hoàng Long Thánh Giới trên người, toàn thân hắn không hề hấn gì, ngay cả Hoàng Long Thánh Giới cũng nguyên vẹn không tổn hao. Hắn một lần nữa lơ lửng lên không, nhìn Lạc Trường Sinh mỉm cười nói:

- Ngươi vẫn nên dùng hết toàn lực đi, bằng không cho dù ngươi là Trường Sinh Công Tử, cũng không thể trong thời gian ngắn phá vỡ Hoàng Long Thánh...

Giọng Lục Lãnh Xuyên đột nhiên im bặt, hắn chợt cúi đầu, nhìn về phía dưới chân mình.

Một vòng xoáy lôi điện màu tím đậm đang khảm sâu trên tầng kết giới thứ ba, cho đến bây giờ vẫn không tiêu tán. Con ngươi của Lục Lãnh Xuyên như bị kim châm, khuôn mặt lộ vẻ khó tin. Hắn hít một hơi thật sâu, theo một tiếng rồng ngâm rất nhỏ, luồng lôi điện màu tím kia mới miễn cưỡng bị hóa giải, tầng kết giới thứ ba cũng nhanh chóng khép lại.

Thế nhưng, nụ cười của Lục Lãnh Xuyên đã biến mất, sắc mặt trở nên vô cùng cứng ngắc.

Lạc Trường Sinh nhẹ nhàng thở dài:

- Không hổ là Hoàng Long Thánh Giới, quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ dùng Thánh Lôi Kiếm, muốn trong thời gian ngắn phá vỡ phòng ngự của Lãnh Xuyên huynh đúng là có chút gian nan... Như vậy, Lãnh Xuyên huynh cẩn thận rồi.

Trong giọng nói bình thản như gió mát của hắn, hai tay Lạc Trường Sinh chậm rãi mở ra. Tay trái, Thánh Lôi Kiếm bùng lên lôi quang, còn tay phải, dần hiện lên một chiếc rìu dài tám thước.

Chiếc rìu toàn thân xanh biếc. Ngay lúc nó xuất hiện, trên Phong Thần Đài đột nhiên nổi lên cuồng phong gào thét, âm thanh không hề thua kém tiếng rồng ngâm vang trời của Lục Lãnh Xuyên.

- Thần Phong Việt!

Mộc Băng Vân nói.

Thánh Lôi Kiếm, Thần Phong Việt, tay trái sấm sét, tay phải bão tố. Lạc Trường Sinh đứng giữa phong lôi, tóc dài tung bay, như thần tử giáng trần, làm rung động ánh mắt và thần kinh của tất cả mọi người.

- Hắn là... phong lôi song tu?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

Mộc Băng Vân không nói gì.

Bước chân của Lục Lãnh Xuyên theo bản năng lùi lại nửa bước, toàn thân gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Trạng thái căng thẳng cực độ này chỉ duy trì được vài giây rồi mới chậm rãi thả lỏng.

- Đến đây đi.

Lục Lãnh Xuyên khẽ nói một tiếng rồi bước ra, không gian chớp mắt thu hẹp, ép thẳng tới trước mặt Lạc Trường Sinh. Liệt Khung Thương trực tiếp bổ xuống, dưới thế thương, không gian đột nhiên bị nén lại.

Cái tên "Liệt Khung", ý chỉ trời cao cũng phải nứt vỡ. Một thương này tuy không đến mức xé rách trời xanh, nhưng tuyệt đối đủ để đánh sập một ngọn núi cao vạn trượng.

Rầm!

Thần Phong Việt như vươn ra từ trong hư không, lực lượng khổng lồ mà nó mang theo giống như cuồng phong gào thét bị hút vào biển sâu, biến mất không dấu vết.

Sắc mặt Lục Lãnh Xuyên không đổi, ỷ vào Hoàng Long Thánh Giới nên hoàn toàn không để ý tới dư chấn của lốc xoáy, nháy mắt xoay người, Liệt Khung Thương lại một lần nữa từ trên cao nện xuống.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Lục Lãnh Xuyên liên tục đánh ra ba thương, thương sau còn hung ác hơn thương trước, nhưng tất cả đều bị Lạc Trường Sinh dùng một tay đỡ lấy vô cùng vững vàng. Lần va chạm cuối cùng giữa thương và rìu, toàn thân Lục Lãnh Xuyên chấn động mạnh, thân thể mất thăng bằng trong khoảnh khắc. Tay trái của Lạc Trường Sinh vốn luôn để sau lưng cuối cùng cũng động, Thánh Lôi Kiếm mang theo lôi quang dày đặc đâm về phía ngực Lục Lãnh Xuyên.

Xoẹt!

Như có ngàn vạn tấm kính vỡ vụn bên tai cùng lúc, những huyền giả có tu vi thấp hơn đều thống khổ bịt chặt tai lại.

Phía trước Hoàng Long Thánh Giới của Lục Lãnh Xuyên lõm xuống một mảng sâu dưới Thánh Lôi Kiếm. Cách ba tầng kết giới thủ hộ, Lục Lãnh Xuyên lại cảm nhận được nỗi đau rõ ràng như bị đâm vào thân thể.

Trong lòng hắn kinh hãi, Liệt Khung Thương mãnh liệt vung lên, lùi lại thật xa. Vừa cúi đầu, hắn lại nhìn thấy kết giới trước ngực hiện ra trạng thái lõm xuống, xung quanh nứt ra hơn mười vết rạn chi chít, vô số tia lôi quang đang tàn sát bừa bãi trong đó. Mà dưới những lôi quang nhìn như rất nhỏ này, vết rạn của kết giới chẳng những không khép lại khi hắn cấp tốc vận chuyển huyền lực, ngược lại còn đang dần khuếch đại.

Cơn kinh hãi này càng không phải nhỏ. Mà trước mặt hắn, Lạc Trường Sinh đã lần đầu tiên chủ động ra tay, kiếm và rìu đan xen, Phong Thần Đài nháy mắt gió lốc cùng nổi lên.

Vân Triệt cau chặt mày, hàm răng cũng không tự chủ cắn chặt. Lạc Trường Sinh chẳng những phong lôi song tu, mà còn có thể thi triển cùng một lúc!

Hắn còn đồng thời cầm hai loại vũ khí có hình dáng hoàn toàn khác nhau.

Thế mà dù đồng thời khống chế phong lôi hay kiếm rìu, hắn vẫn thi triển lưu loát sinh động như mây bay nước chảy, giống như đó là một phần cơ thể của hắn vậy. Kiếm rìu giao thoa, trong lúc phong lôi cùng gào thét, ngược lại còn cho người ta một cảm giác đẹp đẽ khoan khoái.

Nhưng kiếm rìu phong lôi là "đẹp đẽ khoan khoái" trong mắt người xem, còn đối với Lục Lãnh Xuyên mà nói, đó lại là ác mộng đáng sợ.

Lục Lãnh Xuyên hoàn toàn từ bỏ tấn công, dốc toàn lực chống đỡ. Nhưng hắn chỉ miễn cưỡng cầm cự được vài giây, Liệt Khung Thương đã bị đánh văng đi một cách tàn nhẫn, Thần Phong Việt cuốn theo cuồng phong, quét ngang lên "Hoàng Long Thánh Giới".

Phụt rầm!

Như chuông trời vang vọng, "Hoàng Long Thánh Giới" biến dạng trên phạm vi lớn, một vết rách cấp tốc lan ra, nháy mắt bao trùm quá nửa kết giới. Long ảnh thủ hộ rên rỉ một tiếng thống khổ, Lục Lãnh Xuyên cũng hét lớn một tiếng, bị quét bay ra xa, lảo đảo rơi xuống đất. Còn chưa đứng vững, một luồng gió lốc diệt thế xen lẫn lôi quang chói mắt đã vô tình nuốt chửng hắn.

Rắc rắc rắc rắc rắc...

Phong lôi dung hợp, hóa thành vô số lưỡi đao gió lôi, cắt ngang qua "Hoàng Long Thánh Giới", sau khi chạm đến kết giới bên cạnh Phong Thần Đài liền lặng lẽ biến mất.

Lạc Trường Sinh vẫn đứng tại chỗ, dường như chưa hề động đậy, trên kiếm và rìu cũng không còn phong lôi, trên mặt vẫn là nụ cười bình thản.

Sắc mặt Lục Lãnh Xuyên âm u bất định, hắn hít một hơi thật sâu, lại giơ Liệt Khung Thương lên... Thế nhưng, cánh tay vừa mới nâng lên một nửa, bên tai đột nhiên lại truyền đến một tiếng vang nhỏ "choang".

Một tiếng rồng ngâm nặng nề mà tuyệt vọng, vô số vết rách đột nhiên nổ tung cùng một lúc, long ảnh thủ hộ nhất thời như bọt nước bị xé nát, tan thành huyền quang màu vàng đầy trời.

- Cái... Cái gì?

Trên khán đài của Phục Thiên Giới, hơn phân nửa người đột ngột đứng dậy, sắc mặt kích động như gặp quỷ thần. Cánh tay đang nâng lên của Lục Lãnh Xuyên khựng lại giữa không trung... Phòng ngự mạnh nhất của hắn, dưới lưỡi đao gió lôi của Lạc Trường Sinh, cứ thế bị dễ dàng xé thành mảnh nhỏ.

Tuy rằng trên người hắn vẫn còn hai tầng kết giới phòng ngự, nhưng tầng thứ ba mới là "Hoàng Long Thánh Giới" chân chính, lực lượng thủ hộ của nó còn hơn cả hai tầng trước cộng lại.

Đôi mắt Lục Lãnh Xuyên hơi co lại, hồi lâu sau, cánh tay nâng lên được một nửa của hắn chậm rãi buông xuống, mũi Liệt Khung Thương nặng nề chống xuống đất, phát ra tiếng va chạm trầm đục.

Than một tiếng nặng nề, hai tầng kết giới quanh thân Lục Lãnh Xuyên đột nhiên bị hắn thu hồi. Hắn nhìn Lạc Trường Sinh, cảm thán nói:

- Haiz... Bốn năm trước, lần đầu tiên giao thủ với ngươi, ta đã cảm nhận sâu sắc sự đáng sợ của ngươi. Ta cũng tự biết chênh lệch giữa ta và ngươi sẽ chỉ ngày càng lớn, nhưng không ngờ, ngươi thế mà lại...

Liệt Khung Thương biến mất trong tay Lục Lãnh Xuyên, hắn dùng giọng điệu cực kỳ quái dị nói:

- Ngươi quả thật là một con quái vật.

Lạc Trường Sinh nở nụ cười:

- Ha ha ha, đa tạ Lãnh Xuyên huynh khích lệ. Chỉ có điều hôm nay cũng phải đa tạ Lãnh Xuyên huynh, đã để ta cuối cùng cũng được thoải mái chiến một trận trên Phong Thần Đài này. Chỉ là thời gian ngắn ngủi, hơn nữa xem ra, Lãnh Xuyên huynh dường như đã mất đi chiến ý?

Lục Lãnh Xuyên cười nhẹ một tiếng, không nói gì. Hắn biết rõ, cái gọi là "thoải mái" trong miệng Lạc Trường Sinh chẳng qua là để giữ mặt mũi cho hắn mà thôi. Hắn vô cùng tin tưởng, Lạc Trường Sinh vốn còn chưa dùng hết toàn lực.

Hắn xoay người, bình tĩnh nói với Khư Uế Tôn Giả:

- Ta nhận thua.

Trên Phong Thần Đài, việc nhận thua cực kỳ hiếm khi xuất hiện. Cho dù có, Khư Uế Tôn Giả cũng chắc chắn sẽ xác nhận lại một lần. Nhưng đối mặt với Lục Lãnh Xuyên thản nhiên nhận thua, ngài không nhiều lời, khẽ gật đầu, trực tiếp tuyên bố:

- Lục Lãnh Xuyên nhận thua, rơi vào tổ kẻ bại, tham gia trận chiến vòng thứ tư của tổ kẻ bại vào ngày mai.

- Lạc Trường Sinh thắng! Tham gia trận chiến vòng thứ ba của tổ Phong Thần vào ngày kia!

Trận chiến giữa hai đại thần tử, trên khán đài vang lên tiếng huyên náo, thật lâu không dứt.

Ánh mắt của Vân Triệt lưu chuyển giữa Lục Lãnh Xuyên và Lạc Trường Sinh, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn.

Sự mạnh mẽ của Lục Lãnh Xuyên đã khiến Vân Triệt chấn động. Thương đầu tiên hắn vung lên đã khiến Vân Triệt cảm nhận được một cảm giác áp bức vĩ đại dường như không thể chống cự, tuyệt đối không hổ danh Đông Vực Tứ Thần Tử.

Thế nhưng, một Lục Lãnh Xuyên như vậy, ở trước mặt Lạc Trường Sinh lại thất bại triệt để đến thế.

Khi Lục Lãnh Xuyên rời khỏi Phong Thần Đài, hô hấp dồn dập, hơi thở khẽ loạn. Hiển nhiên, tuy Hoàng Long Thánh Giới cường đại nhưng cực kỳ hao tổn huyền lực, trận giao thủ ngắn ngủi với Lạc Trường Sinh cũng đã khiến hắn tiêu hao không ít. Ngược lại là Lạc Trường Sinh, sắc mặt, hô hấp không hề biến hóa, khí tức vẫn như mặt hồ tĩnh lặng, ngay cả một gợn sóng cũng chưa từng nổi lên...

- Lạc Trường Sinh này... Đều là Đông Vực Tứ Thần Tử, vì sao chênh lệch lại lớn đến thế?

Vân Triệt hơi thất thần lẩm bẩm. Rõ ràng đều là Thần Linh Cảnh cấp mười, cũng đều là Đông Vực Tứ Thần Tử, nhưng lại như hai cảnh giới hoàn toàn khác nhau.

Mộc Băng Vân đảo mắt qua, nhẹ nhàng nói:

- Nếu ta cho ngươi biết, những gì ngươi thấy vốn không phải là toàn lực của Lạc Trường Sinh... Quân Tích Lệ, Thủy Ánh Nguyệt có lẽ có thể khiến Lạc Trường Sinh dùng hết toàn lực, nhưng Lục Lãnh Xuyên thì chắc chắn không thể.

Vân Triệt: "..."

Mộc Băng Vân nhẹ nhàng nói ra một sự thật vô cùng đáng sợ cho Vân Triệt nghe:

- Lạc Trường Sinh không phải phong lôi song tu, mà là phong, lôi, thổ tam tu. Đồng thời, hắn còn tinh thông kiếm đạo, kiếm ý, kiếm khí, kiếm cương, kiếm trận đều đạt tới cực điểm. Chỉ riêng về kiếm đạo, thậm chí có rất nhiều người cho rằng sẽ không thua Quân Tích Lệ.

- Mặt khác, lĩnh vực của hắn, tạo nghệ huyền trận từ nhiều năm trước đã khiến vô số Thượng Vị Giới Vương phải kinh ngạc thán phục, hiện giờ nhất định còn cường đại hơn. Tinh thần lực cũng cao đến thần kỳ...

- Đây... Đây là sự thật?

Vân Triệt không dám tin vào tai mình.

- Tu luyện huyền đạo, chuyên tâm là chính đạo, tham nhiều là tối kỵ. Cho dù thiên phú dị bẩm, có thể đồng thời tu luyện nhiều loại huyền lực, thông thường cũng sẽ chỉ lựa chọn một loại. Dù có gượng ép tu hai loại, ba loại, mỗi lần cũng chỉ có thể phóng thích một loại. Đồng thời khống chế sẽ rất dễ dàng tạo thành huyền khí đại loạn, ngược lại còn tự làm tổn thương bản thân.

- Nhưng mà... hắn là Lạc Trường Sinh.

- Một quái thai không hơn không kém, cho dù có thêm mười vạn năm nữa cũng không chắc sẽ xuất hiện người thứ hai

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!