Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1195: CHƯƠNG 1192: BỐI THỦY CHI CHIẾN

- Phù...

Trên chỗ ngồi của Phúc Thiên Giới, Lục Lãnh Xuyên thở ra một hơi thật dài.

Thực lực của hắn không bằng Lạc Trường Sinh, cũng chẳng bằng Quân Tích Lệ và Thủy Ánh Nguyệt, là kẻ đứng cuối cùng trong "Đông Vực Tứ Thần Tử". Điểm này, hắn luôn biết rõ trong lòng. Hắn biết trong mắt rất nhiều người, chỉ có "Đông Vực Tam Thần Tử", nhưng hắn cũng không vì vậy mà tức giận.

Trong hàng ngũ Đông Vực Tứ Thần Tử, hắn không chỉ có thực lực yếu nhất mà tuổi tác cũng lớn nhất. Từ rất lâu trước đây hắn đã cho rằng, mặc dù hiện giờ mình có thể sánh vai cùng bọn họ, nhưng nhiều nhất là trăm năm nữa, bản thân sẽ không còn tư cách đặt ngang hàng với ba vị thần tử còn lại.

Thế nhưng, trận chiến giữa Lạc Trường Sinh và Quân Tích Lệ lại khiến hắn đột nhiên phát hiện ra... không cần đến trăm năm sau, mình của bây giờ, thực ra đã không còn tư cách sánh vai cùng bọn họ nữa.

- Xem ra, ta đã sinh ra vào một thời đại tốt nhất.

Sau khi tự giễu, Lục Lãnh Xuyên cũng nở một nụ cười từ tận đáy lòng.

Tại chỗ ngồi của Lưu Quang Giới, vẻ kinh ngạc cũng hiện lên trên mặt Thủy Ánh Nguyệt hồi lâu.

- Tỷ tỷ?

Đôi mắt đẹp linh động của Thủy Mị Âm vẫn luôn dõi theo nàng.

Thủy Ánh Nguyệt ngước mắt, tròng mắt sâu thẳm ngưng trọng:

- Ta vẫn luôn cho rằng, chỉ có mình ta ẩn giấu thực lực, không ngờ... Xem ra, giữa ta và Quân Tích Lệ, sẽ có một trận ác chiến.

Thủy Mị Âm chớp chớp mắt:

- Tỷ tỷ, hình như tỷ đã quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng?

- Hử? - Tròng mắt Thủy Ánh Nguyệt chuyển qua.

- Tiếp theo, đối thủ của tỷ là muội nha!

Thủy Mị Âm tỏ vẻ nghiêm nghị, trở nên vô cùng nghiêm túc.

Thủy Ánh Nguyệt như cười như không:

- Ồ? Ta suýt nữa thì quên mất thật.

Nàng đưa tay ra, vuốt ve mái tóc mềm mại như màn đêm của Thủy Mị Âm, trong đôi thủy mâu tràn ngập vẻ cưng chiều:

- Mị Âm, giữa chúng ta, cũng đã rất lâu rồi chưa giao thủ một cách nghiêm túc.

- Vậy tỷ tỷ cảm thấy ai trong chúng ta sẽ thắng đây? - Thủy Mị Âm cười hỏi.

Thủy Ánh Nguyệt lắc đầu:

- Không biết, ít nhất ta hoàn toàn không có lòng tin.

Khi tự nói sẽ có ác chiến với Quân Tích Lệ, nàng cau mày. Nhưng khi nói câu này, nàng lại mỉm cười thản nhiên, ngầm mang theo một chút kiêu ngạo.

Bên cạnh hai tỷ muội, Lưu Quang Giới Vương mỉm cười nhìn hai nữ nhi của mình, lắng nghe các nàng nói chuyện với nhau, và cũng luôn luôn mỉm cười. Hai nàng dù ai thắng, đều là kết quả tốt nhất.

Nói cũng lạ, hắn sống đến bây giờ, có tổng cộng một trăm lẻ một người con, mà chín mươi chín đứa đầu đều là con trai, mãi đến gần ba mươi năm gần đây mới có hai cô con gái.

Mà chín mươi chín người con trai kia cộng lại, cũng không có khí chất bằng hai cô con gái này.

Nhất là Thủy Mị Âm, năm nay mới mười lăm tuổi, đã trở thành niềm kiêu hãnh lớn nhất đời này của hắn, ưu tú đến mức khiến Lưu Quang Giới Vương có địa vị cực cao ở Thần Giới đôi khi cũng không nhịn được mà hoài nghi chính mình... Nữ nhi ưu tú như thế thật sự do mình sinh ra sao?

Không hề nghi ngờ, Thủy Mị Âm lớn lên trong ngàn vạn sủng ái, không chỉ có phụ mẫu cưng chiều, chín mươi chín vị huynh trưởng kia của nàng càng cưng chiều nàng lên tận trời, chỉ cần một câu nói của nàng, núi đao biển lửa họ cũng sẽ tự mình nhảy xuống. Nhưng Thủy Mị Âm lớn lên trong hoàn cảnh như vậy lại không hề kiêu căng ngạo mạn, trên người càng mang theo mị lực yêu dị bẩm sinh, làm cho người ta không tự chủ được mà yêu thích.

- Vòng luân chiến thứ ba của tổ Phong Thần, trận thứ hai, Thủy Ánh Nguyệt của Lưu Quang Giới đối chiến Thủy Mị Âm của Lưu Quang Giới.

Cuộc chiến tỷ muội của Lưu Quang Song Xu không thể nghi ngờ là cực kỳ đáng mong chờ. Ngay cả Khư Uế Tôn Giả, khi tuyên bố, ánh mắt nhìn hai tỷ muội đều mang theo vẻ khác lạ.

- Đi thôi.

Thủy Ánh Nguyệt dắt muội muội, thân hình nhẹ nhàng bay lên, lướt đến không trung phía trên Phong Thần Đài. Nàng khẽ đẩy một cái, hai tỷ muội liền tách ra, tựa như một con bướm xanh và một con bướm đen, nhẹ nhàng đáp xuống.

- Bắt đầu đi.

So với việc luôn giữ vẻ nghiêm nghị, lần này, giọng nói của Khư Uế Tôn Giả lại mang theo sự nhẹ nhàng. Phần lớn ánh mắt của hắn đều dừng lại trên người Thủy Mị Âm, trong mắt lóe lên vẻ kinh thán, tán thưởng, và cả yêu thích. Hắn cũng biết, Thủy Mị Âm là người duy nhất khiến Trụ Thiên Thần Đế tha thiết mong chờ mà chủ động đến cửa Lưu Quang Giới, muốn thu làm đệ tử quan môn.

Sau đó còn bị từ chối.

Ngoài thiên phú kinh người kia, Thủy Mị Âm đích xác có được mị lực trời sinh khác thường. Nàng lẳng lặng đứng ở đó, bất kỳ ai chỉ cần nhìn nàng như vậy, mọi phiền muộn trong lòng đều tan biến, nảy sinh lòng yêu thích. Rất nhiều người cũng bất giác nở nụ cười, hồi lâu không nỡ dời mắt đi.

Một tiếng ngâm khẽ, Thủy Ánh Nguyệt rút kiếm ra, thân kiếm tràn ngập thủy ảnh.

Thủy Mị Âm lại không hề động, đôi mày thon dài khẽ nhíu, dường như đang do dự điều gì đó, sau đó ngẩng đầu lên, nói với Khư Uế Tôn Giả:

- Khư Uế gia gia, con muốn nhận thua, có được không ạ?

Thủy Ánh Nguyệt: "..."

Khư Uế Tôn Giả ngạc nhiên:

- Hả? Đương nhiên là được, nhưng mà... tại sao con lại chọn nhận thua?

Thủy Mị Âm tỏ vẻ nghiêm túc:

- Bởi vì, vừa rồi con đã suy nghĩ rất kỹ, tỷ tỷ lợi hại như vậy, con vốn không thể nào thắng được. Lỡ như không cẩn thận bị tỷ tỷ đánh cho đau... thì thà không đấu còn hơn.

Khư Uế Tôn Giả đã không biết bao nhiêu năm không cười, nhưng nhìn vẻ mặt hồn nhiên ngây thơ của Thủy Mị Âm, lại không kìm được mà muốn bật cười. Hắn liếc nhìn về phía Lưu Quang Giới Vương, lại phát hiện Lưu Quang Giới Vương không hề có chút bất thường nào, ngược lại còn đang mỉm cười tủm tỉm.

"..." Thủy Ánh Nguyệt không nói gì, hiển nhiên, nàng cũng không muốn giao thủ với Thủy Mị Âm.

- Thủy Mị Âm, bản tôn hỏi con lần cuối, con thật sự muốn nhận thua? - Khư Uế Tôn Giả hỏi.

- Vâng, con nhận thua. - Thủy Mị Âm gật đầu.

Giọng Khư Uế Tôn Giả trầm xuống, dường như vô cùng tiếc nuối vì không thể chứng kiến hai tỷ muội này giao thủ, tức thì tuyên bố:

- Được rồi. Thủy Mị Âm chủ động nhận thua, rơi vào tổ kẻ bại, tiến vào vòng luân chiến thứ sáu của tổ kẻ bại.

- Thủy Ánh Nguyệt chiến thắng, tiến vào trận chung kết của tổ phong thần vào ngày mai!

Trận chiến giữa hai tỷ muội được vạn người mong đợi cứ đột ngột kết thúc như vậy. Tuy hơi bất ngờ, nhưng ngẫm lại, dường như cũng không phải là kết quả ngoài dự đoán, dù sao, các nàng cũng là tỷ muội ruột.

Đối chiến của tổ phong thần kết thúc, theo sau việc Quân Tích Lệ và Thủy Mị Âm rơi vào tổ kẻ bại, tổ phong thần liền chỉ còn lại hai người cuối cùng -- Lạc Trường Sinh và Thủy Ánh Nguyệt.

Trận chiến cuối cùng của tổ phong thần, chính là trận quyết chiến giữa hai người bọn họ.

- Tỷ tỷ, trận chiến sau đó, nhất định phải cố lên!

Trở lại chỗ ngồi, Thủy Mị Âm nói lời khích lệ với tỷ tỷ.

Thủy Ánh Nguyệt khẽ gật đầu. Nàng tự biết mình không thể nào là đối thủ của Lạc Trường Sinh, ngày mai nhất định sẽ thua, mà đối thủ phía sau nàng... đối thủ duy nhất, chính là Quân Tích Lệ.

Sau một hồi điều chỉnh ngắn ngủi, giao chiến của tổ kẻ bại được triển khai.

Trận đầu tiên, Mộng Đoạn Tích đối chiến Triều Phong, thực lực hai người tương đương. Sau một trận ác chiến kéo dài gần một canh giờ, Mộng Đoạn Tích gian nan giành chiến thắng, tiến vào top sáu người mạnh nhất. Triều Phong dừng bước tại cuộc chiến phong thần.

Vào khoảnh khắc trận chiến giữa Mộng Đoạn Tích và Triều Phong kết thúc, ánh mắt Vân Triệt chợt ngưng lại, máu toàn thân trực tiếp sôi trào.

Ánh mắt của Lục Lãnh Xuyên cũng vào lúc này đột nhiên phóng tới, bốn mắt giao nhau giữa không trung, tia lửa bắn ra tung tóe, chiến ý ngập trời.

- Trận thứ hai vòng luân chiến thứ năm của tổ kẻ bại, Lục Lãnh Xuyên của Phúc Thiên Giới đối chiến Vân Triệt của Ngâm Tuyết Giới!

Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Vân Triệt. Khoảnh khắc giọng của Khư Uế Tôn Giả vừa dứt, Vân Triệt và Lục Lãnh Xuyên đồng thời bay vút lên không trung, rồi cùng lúc đáp xuống Phong Thần Đài.

Tất cả mọi người của Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới đều im lặng, bởi vì họ biết, đây là trận chiến cuối cùng của Vân Triệt. Chỉ có điều, hắn đã sáng tạo ra thành tích kinh thế, đi đến bước này đã đủ để tỏa sáng cả đời, càng làm rạng danh Ngâm Tuyết Giới. Cho nên, tuy lòng họ có chút căng thẳng, nhưng cũng không nặng nề.

Chỉ có Mộc Băng Vân, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Ai cũng cho rằng Vân Triệt chắc chắn sẽ bại, và dù bại cũng là vinh quang, nhưng chỉ mình nàng biết, Vân Triệt tuyệt đối không muốn thất bại.

- Khai chiến!

Rầm!!

Cùng một khoảnh khắc, Liệt Khung Thương và Kiếp Thiên Kiếm thoáng hiện trong tay, huyền khí trên người Lục Lãnh Xuyên và Vân Triệt đồng loạt bùng nổ... Một luồng hỏa diễm màu vàng kim mãnh liệt bùng lên trên người Vân Triệt. Trong nháy mắt, sóng nhiệt cuồn cuộn trên Phong Thần Đài, tựa như rơi vào hỏa ngục.

Toàn bộ trưởng lão và đệ tử của Kim Ô Tông, Phượng Hoàng Tông, Chu Tước Tông đều trợn trừng mắt, kinh ngạc đến mức suýt ngã khỏi chỗ ngồi.

- Kim... kim... kim... Kim Ô Viêm!!??

- Cái... cái này...

Chỉ có Hỏa Như Liệt là mặt không gợn sóng, lạnh nhạt vô cùng nghiêng đầu nói:

- Tất cả im lặng, đừng có chuyện bé xé ra to.

Vẻ lạnh nhạt lạ thường của Hỏa Như Liệt càng khiến mọi người há hốc mồm. Viêm Tuyệt Hải nhanh chóng hỏi:

- Hỏa tông chủ, đây là có chuyện gì? Vân Triệt hắn sao lại...

Hỏa Như Liệt khoát tay chặn lại:

- Đừng hỏi nhiều, chuyện này, quay về Viêm Thần Giới rồi nói.

"..." Viêm Tuyệt Hải nhíu mày, không hỏi nữa, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Triệt.

Thật ra, đừng nhìn Hỏa Như Liệt tỏ vẻ lạnh nhạt, trong lòng lão lại đang dậy sóng bốn bề. Nếu không phải hôm qua Vân Triệt đặc biệt tìm đến, phô bày Kim Ô Viêm với lão, thì có lẽ vừa rồi lão sẽ là người đầu tiên kinh ngạc đến rớt cằm.

- Kim Ô Viêm... Lại là Kim Ô Viêm!

- Vân Triệt không phải là đệ tử của Ngâm Tuyết Giới sao? Trước đó hắn dùng rõ ràng là Băng Hoàng Phong Thần Điển của Ngâm Tuyết Giới, bây giờ sao lại dùng hỏa diễm rồi?

- Đây là... Băng hỏa đồng tu!? Lại thật sự có người có thể cùng lúc tu luyện băng và hỏa?

Người xem cuộc chiến không hề nghi ngờ mà hoàn toàn kinh hãi, bàn luận ồn ào. Trên bàn chủ tọa, các đại Thần Đế cũng có ánh mắt khẽ biến.

- Băng hỏa đồng tu, thật sự hiếm thấy. - Trụ Thiên Thần Đế nói.

Trong các nguyên tố huyền lực có sự khắc chế lẫn nhau, nhưng nếu có đủ thiên phú và ngộ tính, vẫn có thể đồng thời khống chế nhiều loại. Chỉ riêng băng và hỏa là tương khắc cực đoan, gần như không ai có khả năng đồng thời khống chế. Cho dù thật sự cưỡng ép làm được, hai luồng lực lượng cũng chỉ bài xích lẫn nhau, uy lực không tăng mà còn giảm, thậm chí không bằng chỉ dùng một loại lực lượng.

Cho nên, dù có thân thể đặc dị vốn có khả năng đồng tu băng hỏa, người ta cũng sẽ không thật sự làm vậy, bằng không chỉ bị xem là một hành vi điên rồ.

Phạm Thiên Thần Đế nói:

- Đâu chỉ là băng hỏa đồng tu, Băng Hoàng Phong Thần Điển cần có huyết mạch Băng Hoàng mới có thể tu luyện, mà Kim Ô Viêm cũng cần huyết mạch Kim Ô. Vân Triệt rõ ràng thân kiêm hai loại thần huyết truyền thừa!

- Vân Triệt là đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương, được huyết mạch Băng Hoàng là lẽ đương nhiên, nhưng huyết mạch Kim Ô của hắn... Dẫn thần huyết ra ngoài là điều tối kỵ, Viêm Thần Giới sao lại làm như thế?

Từng ánh mắt bắn về phía Hỏa Như Liệt, lại phát hiện lão bình tĩnh tự tại ngồi ở đó, không hề có vẻ kinh hãi, khiến người ta liếc mắt một cái liền có thể đoán ra, huyết mạch Kim Ô của Vân Triệt chính là do Hỏa Như Liệt ban tặng... là do vị Kim Ô Tông Chủ này ban tặng.

Thương Thích Thiên lại cười một tiếng:

- Ha, đây có gì kỳ quái chứ! Một yêu nghiệt như vậy, đổi lại là bổn vương cũng sẽ nguyện ý phá lệ, huống chi là Viêm Thần Giới của hắn!

Mặc dù Thương Thích Thiên đủ loại kỳ quái, nhưng câu nói này lại cực kỳ có lý.

Mà trên Phong Thần Đài, huyền lực của Vân Triệt tăng vọt như điên. Tà Phách - Phần Tâm - Luyện Ngục - Oanh Thiên, nháy mắt đạt đến trạng thái cao nhất, sau đó không có một khoảnh khắc chần chừ, như mũi tên rời cung, lao thẳng về phía Lục Lãnh Xuyên.

Trạng thái cực hạn của hắn, chỉ có thể miễn cưỡng kéo dài trăm giây. Nếu không thể trong vòng trăm giây đánh bại Lục Lãnh Xuyên, hắn chắc chắn sẽ thất bại không thể nghi ngờ. Mà ngoài việc tốc chiến tốc thắng, còn có một việc quan trọng hơn.

Đó chính là không thể để Lục Lãnh Xuyên mở ra "Hoàng Long Thánh Giới"!

Không thể cho hắn dù chỉ một cơ hội trong nháy mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!