Huyền khí của Lục Lãnh Xuyên cũng dâng lên đến đỉnh phong, Liệt Khung thương hưng phấn ngâm lên một tiếng rồng, thương ảnh hóa rồng, quét thẳng về phía Vân Triệt đang lao tới.
Lục Lãnh Xuyên từng nói, đối mặt với Vân Triệt, hắn sẽ dốc hết toàn lực. Hắn nói được làm được.
Hai người không một lời thừa thãi, không hề thăm dò, ngay khi hai chữ "Khai chiến" của Khư Uế tôn giả vừa dứt, huyền khí đã ngập trời, toàn lực phóng thích. Hai người rõ ràng chưa từng quen biết, càng không có ân oán, vậy mà vừa ra tay đã ác liệt như thể gặp phải kẻ địch sinh tử.
Ầm ầm!
Hai luồng sức mạnh hung hăng va chạm vào nhau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, viêm quang và hoàng quang bùng lên ngút trời. Hai người bị đánh văng ra xa, nhưng lại đồng thời lao vào nhau, Kiếp Thiên kiếm rực cháy liệt hỏa và Liệt Khung thương quấn quanh long tức điên cuồng oanh kích, âm thanh tựa sấm sét vang rền.
Sức mạnh của Vân Triệt bá đạo tuyệt luân, Lục Lãnh Xuyên lại càng vô cùng cương mãnh. Mỗi một lần sức mạnh của hai người va chạm đều giống như sóng thần cuồng phong, khiến trời đất rung chuyển.
Bóng dáng Vân Triệt lướt đến đâu, hỏa diễm cuồng bạo bùng lên đến đó. Viêm quang màu vàng kim chiếu rọi lên vô số gương mặt đang nghẹn họng nhìn trân trối.
"Vân Triệt... thế mà lại... có thể chính diện đối đầu với Lục Lãnh Xuyên?"
Lúc trước, Vân Triệt chính diện chống lại công kích của Vũ Quy Khắc, sau đó dùng bảy kiếm quét ngang hắn, đã khiến cho người ta chấn động, gần như được ca tụng là một kỳ tích.
Nhưng Vũ Quy Khắc tuy mạnh, sao có thể so sánh với Lục Lãnh Xuyên, một tồn tại ở đẳng cấp hoàn toàn khác. Tuy một kiếm kia của Vân Triệt đã chấn động cả Đông Thần Vực, nhưng tuyệt đối không một ai cho rằng hắn có tư cách đối đầu với Lục Lãnh Xuyên.
Vậy mà trước mắt, Vân Triệt lại dùng từng kiếm chính diện đối chiến với Lục Lãnh Xuyên, và điều đáng sợ hơn chính là... hắn không hề rơi vào thế yếu chút nào!
Lục Lãnh Xuyên chính là Thần Linh cảnh cấp bảy, còn là một trong Tứ Thần Tử Đông Vực đã sớm danh chấn Thần Giới!
"Nhìn dáng vẻ của Lục Lãnh Xuyên, rõ ràng đã dùng hết toàn lực."
"Chẳng lẽ... dáng vẻ trước đó của Vân Triệt, thật ra là đang ẩn giấu thực lực?"
"Hắn mới... là Thần Kiếp cảnh cấp tám!"
"Cái này... điều này chẳng phải nói rõ... Vân Triệt có thực lực cấp bậc Thần Tử sao!? Trời ạ..."
Sự kinh ngạc ngày càng nặng nề hằn sâu trên gương mặt mỗi người. Viêm quang trên Phong Thần Đài càng thêm chói lòa, từ một đám huyền giả trẻ tuổi cho đến các Đại Giới Vương, trong lòng không khỏi dâng lên sóng lớn.
"Tiểu tử này, thật sự mỗi lần đều khiến người ta kinh ngạc."
Hai mắt Thích Thiên thần đế khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, sau đó khẽ lẩm bẩm: “Thần Kiếp cảnh cấp tám... Chậc chậc...”
Trụ Thiên thần đế chậm rãi nói:
"Luận về cường độ sức mạnh và sự hùng hậu của huyền khí, hắn rõ ràng yếu hơn Lục Lãnh Xuyên. Ngay cả thanh kiếm của hắn, uy thế cũng kém hơn Liệt Khung thương của Lục Lãnh Xuyên."
Các thần đế khác đều gật đầu.
Phạm Thiên thần đế mở miệng:
"Huyền công áp chế. Mọi thứ đều kém hơn Lục Lãnh Xuyên, vậy mà lại có thể dựa vào Kim Ô viêm để ngang sức ngang tài, không hổ là... một trong ba đại thần viêm mạnh nhất!"
"Viêm Thần Giới chưa bao giờ xuất hiện Thần Chủ, luôn ở vị trí trung vị tinh giới, cũng khiến người ta phần nào quên mất rằng Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô chính là tam đại hỏa diễm chí tôn từ thời đại xa xưa, ngay cả chư thần cũng phải kinh sợ! Thực lực của Hỏa Phá Vân vượt xa cùng cấp đã cho thấy một phần, trên người Vân Triệt này lại càng thể hiện rõ thần uy. Sau trận chiến này, toàn bộ Thần Giới sẽ phải một lần nữa ghi nhớ cái tên Tam Đại Hỏa Diễm Chí Tôn."
Long Hoàng đột nhiên mở miệng:
"Cục diện này sẽ không duy trì được lâu. Hơn nữa, người chiếm ưu thế vẫn là Vân Triệt, ưu thế của hắn đã bắt đầu hiện rõ."
Trên Phong Thần Đài, ánh lửa ngập trời. Mỗi một lần Vân Triệt vung kiếm đều sẽ làm nổ tung một mảng lớn Kim Ô liệt diễm. Chỗ hỏa diễm này sau khi nổ tung cũng không lập tức tiêu tán mà điên cuồng thiêu đốt. Từ lúc nào, hơn phân nửa Phong Thần Đài đã bị biển lửa bao phủ, mà hoàng mang nham long trên người Lục Lãnh Xuyên lại bị áp chế đến mức vô cùng ảm đạm.
Cũng như lời các đại thần đế nói, về sức mạnh, về khí tức, về thương uy, hắn đều hơn Vân Triệt.
Thế nhưng, khi khí tức nham long mà hắn toàn lực phóng thích va chạm với Kim Ô viêm lực, đều bị đốt cho tán loạn trong nháy mắt, ngay cả huyền khí cũng bị đốt tan một phần rất lớn. Cảm giác thiêu đốt áp chế trên người hắn mỗi một giây đều trở nên kịch liệt hơn, khiến hắn bắt đầu thống khổ không chịu nổi.
Rầm!
Kiếm thương va chạm, viêm quang vỡ nát. Ngay khoảnh khắc đó, hoàng mang nham long vẫn luôn bao phủ toàn thân Lục Lãnh Xuyên cuối cùng đã bị áp chế và thiêu hủy hoàn toàn.
Lục Lãnh Xuyên cau chặt mày, một lần nữa đề khí, nhưng Vân Triệt cũng vào lúc này đột ngột bay vọt lên, viêm quang trên Kiếp Thiên kiếm càng tăng vọt, từ trên cao đánh xuống.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Bốn kiếm liên tiếp, trên khu vực khán đài đột nhiên vang lên một loạt tiếng kinh hô... bởi vì dưới bốn kiếm này, Lục Lãnh Xuyên đã lùi lại liền bốn bước.
Ánh mắt Vân Triệt hung ác, thân thể lộn một vòng trên không trung, Kiếp Thiên kiếm nổ tung viêm quang dài mấy trượng, mang theo uy thế còn lớn hơn nữa đánh thẳng xuống.
"Vẫn... Nguyệt... Trầm... Tinh!!"
Ầm ầm!!!!
Trái tim của mọi người chợt thót lên một cái.
Bên trong viêm quang vỡ nát, Lục Lãnh Xuyên dùng Liệt Khung thương gắng gượng chống đỡ Kiếp Thiên kiếm, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, gối phải của hắn đột ngột khuỵu xuống, toàn thân như bị vạn ngọn núi đè lên, không thể động đậy.
Lục Lãnh Xuyên nghiến răng ken két, trong tròng mắt tràn ngập vẻ kinh sợ.
Hắn chưa bao giờ xem nhẹ Vân Triệt, bằng không đã không dốc toàn lực ngay từ đầu.
Mà căn nguyên của sự không xem nhẹ đó, phần nhiều là sự kính trọng đối với cường giả, nhưng trong lòng hắn lại không cho rằng Vân Triệt có thể thật sự chống lại mình... Dù xếp cuối, nhưng hắn dù sao cũng là một trong Tứ Thần Tử Đông Vực! Trong thế hệ trẻ, hắn vốn không thể có đối thủ!
Lửa cháy lan đến người, huyền lực hộ thân của Lục Lãnh Xuyên nhanh chóng bị đốt xuyên, lông mày và y phục bên ngoài bỗng nhiên bốc cháy, trong không khí nhanh chóng tràn ngập mùi da thịt cháy khét.
Lục Lãnh Xuyên cắn chặt răng, sắc mặt thống khổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hưng phấn.
"A!!"
A!!!
Hét lớn một tiếng, hoàng mang trên người Lục Lãnh Xuyên nổ tung, tiếng rồng ngâm chấn động không gian, sóng khí mãnh liệt mạnh mẽ đánh văng Vân Triệt ra. Lục Lãnh Xuyên xoay người bay lên không, hoàng long quấn quanh thương, một thương đâm ngang trời.
Xoẹt xoẹt!!
Một thương của Lục Lãnh Xuyên đâm vào không khí, băng ảnh vỡ tan. Hắn không kinh hoảng, một long ảnh đã hiện ra phía sau.
Chân thân của Vân Triệt như quỷ mị hư ảo xuất hiện phía sau Lục Lãnh Xuyên, liệt diễm múa trên thân kiếm, một kiếm chém xuống.
Ầm ầm!!
Long ảnh hộ thân của Lục Lãnh Xuyên vỡ nát, hắn lảo đảo rơi từ trên không trung xuống, Vân Triệt cũng bị đánh văng ra xa.
Lục Lãnh Xuyên cấp tốc dập tắt Kim Ô viêm trên người, còn chưa kịp xoay người, một luồng sóng khí tựa sóng thần đã mãnh liệt ập xuống.
Vân Triệt không cho Lục Lãnh Xuyên bất kỳ cơ hội thở dốc nào, cũng không cho chính mình cơ hội nghỉ ngơi, quả thực như giòi bám trong xương, như hình với bóng.
"Đến đây!!"
Lục Lãnh Xuyên chẳng những không sợ, ngược lại ý chí chiến đấu toàn thân càng thêm sôi trào, hắn lại hét lớn một tiếng, huyền quang trên Liệt Khung thương đại thịnh.
Rầm!!
Hai luồng sức mạnh lại va chạm vào nhau, nhưng lần này, sức mạnh của Lục Lãnh Xuyên không phóng thích ra ngoài mà toàn lực phòng ngự. Dưới một kiếm này của Vân Triệt, hắn vẫn duy trì tư thế phòng ngự bị đánh bay ra xa, mượn lực bay vút lên không trung ngàn trượng, Liệt Khung thương đặt ngang trước người giơ lên cao, hoàng mang chiếu rọi không gian.
"Yêu Long Ấn!!"
Tiếng rồng ngâm kinh thế, phía trên trời cao, một long ảnh khổng lồ đột nhiên lao xuống. Khi đến gần Vân Triệt, đầu rồng đã lớn trăm trượng, miệng rồng mở rộng, phóng ra quang mang che lấp mặt trời, muốn nuốt chửng Vân Triệt vào trong.
Vân Triệt cảm thấy không ổn, thân thể nhanh chóng lùi lại, nhưng thế giới trước mắt đột nhiên biến đổi, xung quanh hoàn toàn khô vàng, giống như một hoang mạc. Hoàng mang đầy trời tựa như rồng ảnh bay lượn, hỗn loạn rơi xuống, muốn vô tình chôn vùi Vân Triệt vào trong đó.
Mắt Vân Triệt lóe lên viêm quang, hắn thậm chí không thèm nhìn những long ảnh đang rơi xuống từ đầy trời. Một đóa hỏa liên khổng lồ lấy thân thể hắn làm trung tâm bung nở, viêm quang vàng rực hoa lệ nhất thời trở thành tâm điểm của thế giới. Toàn bộ long ảnh vừa chạm vào hỏa liên liền bị thiêu đốt thành hư vô trong nháy mắt, đừng nói là gây thương tổn cho Vân Triệt, ngay cả đến gần cũng không thể.
Vân Triệt giơ Kiếp Thiên kiếm lên, viêm quang nổ bắn ra, cao đến trăm trượng. Hỏa diễm ngưng tụ trong khoảnh khắc, chiêu "Hoàng Kim Đoạn Diệt" mang theo sức hủy diệt mạnh nhất đột nhiên chém xuống.
Xoẹt!!
Thế giới khô vàng nhất thời bị xé mở một vết rách màu vàng kim. Sau đó, toàn bộ thế giới kịch liệt rung chuyển rồi hoàn toàn sụp đổ.
Trên không trung, Lục Lãnh Xuyên đang nhân cơ hội ngưng tụ lực lượng, kết giới chấn động toàn thân. Hắn trơ mắt nhìn Vân Triệt bị khóa vào "Yêu Long Ấn", vốn tưởng rằng ít nhất có thể nhân cơ hội kết thành một tầng "Hoàng Long Thánh Giới", nhưng không ngờ, chỉ trong hai giây ngắn ngủi, Yêu Long Ấn đã bị xé toạc một cách trực diện.
Dễ dàng như bẻ cành cây khô!
"Không hổ là... thần viêm mạnh nhất!"
Lục Lãnh Xuyên khẽ thì thầm.
Cục diện hoàn toàn khác với dự tính của hắn. Hắn đã ngầm cảm giác được, nếu như mình không thể mở ra Hoàng Long Thánh Giới, chẳng bao lâu nữa, rất có thể hắn sẽ bị Vân Triệt áp chế toàn diện... và cuối cùng là thảm bại.
Trình độ hùng hậu về huyền lực của Lục Lãnh Xuyên chung quy vẫn hơn xa Vân Triệt. Mặc dù bị Vân Triệt mạnh mẽ phá vỡ Yêu Long Ấn và chịu một ít phản phệ, nhưng chỉ trong chốc lát, huyền khí của hắn lại tuôn trào, tiếng rồng ngâm tái hiện, hắn lại một lần nữa phóng ra “Yêu Long Ấn”, long ảnh từ trên trời giáng xuống, phủ thẳng lên Vân Triệt.
Lần này, Vân Triệt sao có thể để bị nuốt chửng lần nữa. Hắn chẳng những không lùi mà ngược lại còn bay vút lên không trung, "Hoàng Kim Đoạn Diệt" chém một đường dọc trời, một luồng viêm quang hoàng kim xuyên thủng long ảnh.
Rắc!!
Yêu Long Ấn còn chưa phủ xuống, long ảnh đã bị cắt đứt giữa không trung, hoàng quang tán loạn.
"Cái... cái gì?"
Một màn này khiến người của Phúc Thiên Giới kinh hãi đến chết lặng.
Ưu thế về huyền lực và huyền khí của Lục Lãnh Xuyên, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, vậy mà, thế trận ban đầu vốn ngang sức ngang tài, giờ lại dần nghiêng về phía Vân Triệt...
Phúc Thiên Giới bọn họ sở dĩ có thể trở thành một trong tam đại thượng vị tinh giới mạnh nhất, một trong những nguyên nhân chính là sức mạnh của long nham vô cùng cường đại.
Nhưng sức mạnh long nham mà họ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, dưới Kim Ô thần viêm, lại thất bại thảm hại!
Dưới tình huống huyền lực và huyền khí bị áp chế mà còn như thế, nếu như thực lực tương đương... đây chẳng phải là bị treo lên đánh hay sao!
Phúc Thiên Giới Vương lại tỏ vẻ bình tĩnh:
"Đừng kinh hoảng. Sức mạnh của long nham mạnh nhất ở khả năng phòng ngự, chỉ luận về sức hủy diệt, đương nhiên không thể so với Kim Ô viêm. Thực lực của hai người chênh lệch không lớn, Lãnh Xuyên chỉ cần kết thành một tầng kết giới là sẽ đứng ở thế bất bại... Hắn không có lý do gì không tìm được cơ hội như vậy."
Vân Triệt xé toạc Yêu Long Ấn, khí tức khóa chặt Lục Lãnh Xuyên, tấn công thẳng tới, tốc độ ngày càng nhanh. Trong khi đó, Lục Lãnh Xuyên cũng đang lùi lại với tốc độ nhanh nhất. Liệt Khung thương vung lên, hoàng quang ngập trời, một vùng cát vực rộng mười dặm hình thành rồi ập xuống.
Vân Triệt khẽ nhíu mày, thế lao tới không giảm, toàn thân rực lửa, như một ngôi sao băng rực lửa, xé toang hư không, lao thẳng vào cát vực.
"Phá!"
Viêm quang của Kiếp Thiên kiếm chỉ tới, cát vực mười dặm nháy mắt bị xé rách thành hai nửa. Bên tai truyền đến tiếng kinh hô kịch liệt từ khán đài, nhưng Vân Triệt lại đột nhiên nhíu mày.
Uy thế của mảnh cát vực này rất lớn, rõ ràng ẩn chứa pháp tắc hệ thổ cực cao, nhưng hắn chỉ một kiếm lại có thể xé toạc dễ dàng... Dễ dàng đến mức bất thường.
"Nguy rồi..."
Sắc mặt Mộc Băng Vân đột nhiên biến đổi.
Cát vực bị xé rách thành hai nửa lại không hề tiêu tán năng lượng, ngược lại đột ngột khép lại, hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng Vân Triệt vào trong.
Trên không Phong Thần Đài, một vùng cát vực rộng mười dặm lơ lửng, bên ngoài cát chảy cuồn cuộn.
Mà khí tức của Vân Triệt đã hoàn toàn biến mất.
Lục Lãnh Xuyên từ không trung hạ xuống, chân mày nhíu chặt, hoàng quang bùng lên trên người, hiển nhiên đã ngưng tụ thành công tầng đầu tiên của Hoàng Long Thánh Giới.
"Đây là... 'Nhất Sa Táng Thế Giới' của Phúc Thiên Giới!?"
Mộc Hoán Chi nói.
"Vân Triệt vốn không biết cách phá giải 'Nhất Sa Táng Thế Giới', rất khó có thể thoát ra trong thời gian ngắn. Mà một khi bị Lục Lãnh Xuyên kết thành 'Hoàng Long Thánh Giới', cho dù chỉ là một tầng, Vân Triệt cũng không còn một phần thắng nào nữa!" Hỏa Như Liệt trầm giọng nói.