- Vân Triệt ca ca, huynh lợi hại như vậy mà mới chỉ có ba người vợ, kém quá đi. Ngay cả cửu thập cửu ca của muội cũng đã có mười một người vợ rồi, huynh là phu quân tương lai của muội, ít nhất cũng phải được như phụ thân... Không đúng, phải mạnh hơn cả phụ thân mới được.
Thủy Mị Âm nũng nịu nói, đôi mắt đẹp đảo một vòng, sau đó sáng rực lên:
- Đúng rồi! Muội quen biết rất nhiều tỷ tỷ tốt, đều là con gái của Giới Vương, hơn nữa ai cũng xinh đẹp tuyệt trần, Vân Triệt ca ca nhất định sẽ thích. A đúng rồi, còn tỷ tỷ của muội nữa...
- Còn không câm miệng!
Thủy Thiên Hành từng trải đến mức nào, thế nhưng lúc này tóc tai cũng phải dựng đứng cả lên. Chuyện con bé chủ động theo đuổi người ta đã đành, đòi làm thiếp cũng thôi đi, vậy mà giờ còn chủ động tìm nữ nhân cho Vân Triệt... Nghe lời nó nói, có vẻ còn định lôi kéo cả đứa con gái bảo bối còn lại của hắn vào!
Hắn muốn hung hăng răn dạy Thủy Mị Âm một phen, nhưng vừa chạm phải đôi mắt còn trong veo hơn cả sao trời của nàng, hắn lại không tài nào mở miệng được, đành phải trút giận lên người Vân Triệt:
- Vân tiểu tử! Ngươi... Ngươi liệu hồn đấy!
Chết tiệt... Con gái do chính ngươi sinh ra, liên quan gì đến ta chứ!
Trong lòng thầm mắng, nhưng tai họa này suy cho cùng cũng là do mình gây ra, Vân Triệt nhanh trí, cắn răng nói:
- Mị Âm công chúa, muội... muội... muội... A đúng rồi, muội nên biết, ta thực ra là một kẻ rất xấu, một kẻ xấu xa, nhân phẩm bại hoại, thủ đoạn đê tiện, hành vi hạ lưu vô sỉ, hư đốn hết chỗ nói!
Lần này, đến lượt đám người Thủy Ánh Nguyệt phải trợn mắt há hốc mồm.
- Ừm... Chính huynh cũng đã nói, tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ta, cho nên...
Thủy Mị Âm cười khúc khích cắt lời hắn:
- Đúng vậy! Cho nên huynh phải bồi thường cho muội cả đời nha!
"..." Vân Triệt nghẹn họng ngay tại chỗ.
Giọng Thủy Mị Âm nhỏ dần, gò má ửng hồng:
- Hơn nữa muội biết, Vân Triệt ca ca nhất định thật sự thích muội, nếu không... nếu không... nếu không cũng sẽ không... làm chuyện như thế với muội.
Vân Triệt: "..."
Quả nhiên, hai mắt Thủy Thiên Hành trợn trừng, toàn thân đột nhiên dâng lên khí thế khiến người ta kinh hãi tột độ:
- Chuyện như thế là sao? Vân tiểu tử! Ngươi rốt cuộc đã làm gì con gái ta!! Nếu ngươi dám đụng vào một sợi tóc của nó...
- Không không không không, không có, không có! Chuyện không phải như ngài nghĩ đâu, tuyệt đối không có!
Vân Triệt vội vàng xua tay.
- Hừ! Ta tin ngươi cũng không có lá gan đó!
Thủy Thiên Hành hừ lạnh một tiếng. Hắn cũng không nghi ngờ gì, bởi vì trong Trụ Thiên Giới, Thủy Mị Âm luôn ở trong phạm vi linh giác của hắn, bất cứ ai đến gần nàng trong vòng mười bước, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay.
Chỉ có điều, lần này Thủy Thiên Hành đã đánh giá thấp Vân Triệt rồi. Người khác quả thực không có lá gan này, nhưng Vân Triệt thì... Tuy không có tiếp xúc thân thể, nhưng tiếp xúc tinh thần cũng chẳng khác nào xâm phạm...
Vân Triệt lập tức gật đầu, thầm hít một hơi, bèn dùng kế tiếp theo:
- Mị Âm công chúa, phụ vương của muội nói không sai, bây giờ muội tuổi còn quá nhỏ, hoàn toàn chưa đến lúc thành gia lập thất.
Thủy Mị Âm mỉm cười thản nhiên:
- Không sao, muội sẽ lớn mà. Nương thân ta gả cho người lúc mười sáu tuổi đấy, sang năm muội cũng mười sáu tuổi rồi.
- Nhưng mà... Nếu là sang năm, thì muội đang ở trong Trụ Thiên Thần Cảnh, hơn nữa phải ở lại suốt ba nghìn năm.
Vân Triệt chậm rãi nói.
- Hả?
Thủy Mị Âm ngẩn ra.
- Năm nay muội mới mười lăm tuổi. Ở tuổi của muội, rất nhiều suy nghĩ đều là bồng bột nhất thời, có lẽ chỉ vài ngày sau sẽ phai nhạt, thậm chí là hối hận.
Thủy Mị Âm lắc đầu, nàng nhìn chằm chằm Vân Triệt, trong đôi mắt là ánh sáng mà Vân Triệt không tài nào hiểu nổi:
- Sẽ không đâu! Muội đã quyết định rồi, nhất định phải gả cho huynh, ngoài huynh ra, không gả cho ai hết! Dù sao...
Giọng nàng đột nhiên nhỏ đi rất nhiều:
- ...Cũng đều bị huynh bắt nạt cả rồi, hừ.
- Khụ khụ, vậy chúng ta lập một ước định được không?
Vân Triệt vội lên tiếng cắt lời, cố át đi câu nói cuối cùng của Thủy Mị Âm.
- Ước định?
Vân Triệt gật đầu, nhìn thiếu nữ mỉm cười nói:
- Đúng! Sau khi Đại hội Huyền Thần kết thúc, muội sẽ tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh ba năm, mà ba năm bên ngoài, trong Trụ Thiên Thần Cảnh là ba nghìn năm. Thời gian ba nghìn năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, nhất là suy nghĩ của một con người.
- Bây giờ muội đột nhiên nói muốn gả cho ta, cho dù là phụ thân, tỷ tỷ, huynh trưởng của muội, hay cả ta nữa, đều sẽ chỉ cho rằng đó là quyết định bồng bột nhất thời của muội, giống như một đứa trẻ đột nhiên muốn có một món đồ chơi mới lạ, đến rất nhanh mà đi cũng sẽ rất nhanh.
Vân Triệt hơi cúi người, nhẹ nhàng nói:
- Nhưng mà, nếu như sau khi muội từ Trụ Thiên Thần Cảnh bước ra, vẫn muốn gả cho ta... Như vậy, cho dù phụ vương muội, cho dù tất cả mọi người phản đối, ta cũng nhất định sẽ cưới muội, được không?
Thủy Mị Âm kinh ngạc nhìn Vân Triệt, đôi mắt mông lung, thật lâu không nói gì, những người khác cũng không một ai lên tiếng.
Nàng đột nhiên nhẹ nhàng gật đầu, sau đó giơ tay lên, chìa ngón út trắng nõn về phía Vân Triệt:
- Được! Muội nghe lời huynh. Nhưng mà, đây là do chính miệng huynh nói đó, không được nuốt lời đâu nha!
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt và giọng nói như mơ màng của Thủy Mị Âm đã chạm mạnh vào nơi sâu thẳm trong linh hồn Vân Triệt, hắn gần như vô thức giơ tay, ngoắc lấy ngón út của Thủy Mị Âm:
- Được! Đây là ước định của chúng ta, ta nhất định sẽ không nuốt lời.
Thủy Mị Âm gần như không chút kháng cự hay do dự mà đồng ý, trong lòng Vân Triệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm... Hiện giờ nàng mới mười lăm tuổi, ba năm tới, nàng sẽ phải trải qua ba nghìn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh.
Đừng nói ba nghìn năm, dù chỉ là ba trăm năm, ba mươi năm, thậm chí ba năm, suy nghĩ lúc này của nàng cũng đã sớm tan thành mây khói. Đợi nàng từ Trụ Thiên Thần Cảnh bước ra, có lẽ sẽ không còn nhớ đến "ước định" này, thậm chí còn chẳng nhớ đến sự tồn tại của hắn.
Cho dù có nhớ, thì với tầm cao và nhãn giới của nàng lúc đó, cũng sẽ chỉ mỉm cười cho qua.
Thủy Thiên Hành và Thủy Ánh Nguyệt cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, khi Vân Triệt vừa thả lỏng, trong lòng hắn lại đột nhiên dấy lên một cảm giác mất mát và trống rỗng khó tả... Cảm giác không nên có này khiến hắn ngẩn người trong giây lát.
Thủy Thiên Hành lên tiếng, giọng điệu đã trở nên ôn hòa hơn hẳn:
- Được rồi! Mị Âm, nếu sau khi từ Trụ Thiên Thần Cảnh bước ra, con vẫn muốn gả cho tiểu tử này, vậy thì ta tuyệt đối sẽ không phản đối, cứ quyết định như vậy đi.
Nói xong, hắn còn liếc nhìn Vân Triệt bằng ánh mắt tán thưởng, oán hận đối với Vân Triệt cũng vì sự "khôn khéo" này mà nguôi ngoai đi vài phần.
- Phụ thân cũng phải giữ lời đó!
Thủy Mị Âm lập tức ngọt ngào nói.
Thủy Thiên Hành trừng mắt, vỗ ngực, khí thế ngút trời nói:
- Cha con là Lưu Quang Giới Vương, đương nhiên nhất ngôn cửu đỉnh! Chỉ có điều trước đó, con không được tiếp xúc với tiểu tử này nữa! Bằng không, chẳng phải sẽ để cho người ta chê cười sao, bây giờ mau theo ta về!
Lần này, Thủy Mị Âm không phản kháng nữa, nàng cười ngọt ngào với Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, muội phải về với phụ thân đây. Ước định vừa rồi của chúng ta, huynh nhất định không được quên đó!
- ...Được.
Vân Triệt có phần thất thần đáp lại.
Thủy Mị Âm đi theo Thủy Thiên Hành rời đi. Khi Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Ánh Ngấn rời đi, cả hai đều liếc nhìn Vân Triệt bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái. Vở kịch bất ngờ này, cuối cùng cũng đã hạ màn.
- Phù...
Vân Triệt thở hắt ra một hơi, mồ hôi túa đầy đầu, tâm trạng lại có phần rối bời khó hiểu.
- Lưu Quang Giới Vương lại sinh ra một cô con gái kỳ diệu thật.
Mộc Thản Chi cũng cười ha ha nói.
Xung quanh nhất thời vang lên một tràng cười, các đệ tử Ngâm Tuyết đều nhìn hắn với ánh mắt vô cùng hâm mộ. Bất kể đây là chuyện tốt hay chuyện xấu, được nữ thiên kiêu thế hệ này của Đông Thần Vực coi trọng, đây tuyệt đối là chuyện có thể khoe khoang cả đời, là nam nhân ai mà không hâm mộ.
Lưu Quang Giới.
- Thật là nực cười, quá nực cười!
Tuy sự việc đã được giải quyết, nhưng Thủy Thiên Hành vẫn chưa nguôi giận. Nghĩ đến chuyện đứa con gái bảo bối của mình lại đi coi trọng một tiểu tử đến từ tinh giới trung vị, đã chủ động theo đuổi thì thôi, lại còn tha thiết muốn gả cho hắn, đâu chỉ là nực cười!
Nếu không phải nơi này là Trụ Thiên Thần Giới, và Vân Triệt còn là một trong Phong Thần Tứ Tử, hắn thật sự muốn một chưởng đập chết Vân Triệt cho xong chuyện.
- Phụ vương, tiểu muội chỉ là nhất thời ham vui thôi, người đừng tức giận.
Thủy Ánh Ngấn nhỏ giọng nói.
Thủy Thiên Hành quát:
- Ham vui? Chuyện như thế này mà có thể đùa được sao! Đều tại các ngươi bình thường chuyện gì cũng nuông chiều nó, xem lời nói việc làm hôm nay của nó đi! May mà Trụ Thiên Giới có kết giới cách âm, nếu truyền ra ngoài, Lưu Quang Giới chúng ta chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao!
- Bình thường đều là cha nuông chiều muội ấy nhất mà.
Thủy Ánh Ngấn nhỏ giọng lẩm bẩm.
Rầm!
Thủy Thiên Hành đập bàn, nổi giận đùng đùng đứng dậy:
- Ta sẽ cấm túc nó ba ngày, để nó tự suy ngẫm lại lỗi lầm.
Thủy Ánh Nguyệt quýnh lên, vội vàng nói:
- Phụ vương, tiểu muội...
- Ai cũng không được nói đỡ cho nó! Cứ nuông chiều mãi như vậy, sau này không biết còn gây ra họa gì nữa! Không chỉ lần này, sau này cũng không cho phép các ngươi chuyện gì cũng chiều theo nó, hừ!
Nói xong, Thủy Thiên Hành xoay người rời đi.
Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Ánh Ngấn liếc nhìn nhau, Thủy Ánh Ngấn nhỏ giọng nói:
- Xem ra, lần này phụ vương thật sự tức giận rồi.
Hai huynh muội vừa định rời đi, từ xa xa đột nhiên truyền đến giọng của Thủy Thiên Hành:
- A... Mị Âm tiểu bảo bối của cha, con không ở trong phòng nghỉ ngơi à? Sao lại đến đây rồi?
Trong giọng nói của Thủy Thiên Hành nào còn chút tức giận vừa rồi, sự ôn nhu còn mang theo vẻ lấy lòng đến mức khiến người ta phải rợn cả người, nghe mà Thủy Ánh Ngấn và Thủy Ánh Nguyệt toàn thân mềm nhũn.
- Phụ thân, con đột nhiên đói bụng, muốn ăn món điểm tâm ngọt do Việt Tiên cô cô làm.
Đây là giọng của Thủy Mị Âm, mang theo vài phần mềm mại như thể vừa tỉnh giấc.
- A! Được được được, vậy cha kêu... Hay là cha tự mình đưa con đến chỗ Lưu Hà Giới.
- Phụ thân, vừa rồi hình như con nghe cha nói muốn cấm túc...
- A! Đúng đúng! Thằng cửu thập cửu ca vô dụng của con đó, cha đặt kỳ vọng lớn như vậy vào nó, mà nó lại ngay cả Phong Thần Chi Chiến cũng không vào được, thật khiến cha quá thất vọng rồi! Cho nên cha định giam nó cấm túc ba ngày, để nó cẩn thận suy ngẫm lại!
Thủy Ánh Ngấn nghẹn họng nhìn trân trối, vội kêu lên:
- Phụ vương, con...
Vừa thốt ra lời, tiếng quát như sấm sét của Thủy Thiên Hành đã từ xa vọng tới:
- Dám cãi lại thì thêm ba ngày nữa, còn không cút về mà tự kiểm điểm!
- ...Vâng.
Thủy Ánh Ngấn đầy bụng ấm ức, nhưng không dám nói thêm nửa lời.
- Haizz.
Thủy Ánh Nguyệt cũng chỉ biết thở dài.
Màn đêm càng lúc càng sâu, Vân Triệt cũng rời khỏi đình viện, đi đến nơi ở của Viêm Thần Giới để tìm Hỏa Như Liệt.
- Hỏa Tông chủ, vãn bối còn có một việc, muốn nhờ ngài giúp đỡ.
Vẻ mặt Hỏa Như Liệt hào hứng, vỗ ngực nói:
- Hả? Đã trễ thế này, vậy chắc là đại sự gì đây? Cứ việc nói!
Sắc mặt Vân Triệt trở nên nghiêm nghị:
- Ta muốn đến... Táng Thần Hỏa Ngục một chuyến.