Viêm Thần giới, Táng Thần Hỏa Ngục.
Sóng lửa ngút trời, viêm quang rực cháy, trước mắt là một luyện ngục mênh mông tựa như có thật.
Đây là một nơi hiểm địa, cũng là cấm địa mà người thường không được phép lại gần. Đúng lúc này, một luồng huyền quang lóe lên, hai bóng người đồng thời xuất hiện bên rìa hỏa ngục.
- Cảm ơn ngài, Hỏa tông chủ.
Vân Triệt chân thành cảm tạ Hỏa Như Liệt, ánh mắt nhìn về phía hỏa ngục mịt mù trước mặt. Ở trong hỏa ngục này, có lẽ hắn có thể tìm được phương pháp đánh bại Quân Tích Lệ... Đây cũng là khả năng duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến.
Vân Triệt đi đến bên bờ hỏa ngục, đang định nhảy xuống thì phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Hỏa Như Liệt:
- Đợi đã!
Vân Triệt xoay người:
- Hỏa tông chủ còn có gì phân phó?
Hỏa Như Liệt hít một hơi thật sâu, ánh mắt khó mà bình tĩnh nổi:
- Tiểu tử Vân, năm đó, ngươi nói mình phát hiện ra sự tồn tại của hai viễn cổ cầu long là vì đã đến được đáy hỏa ngục. Chuyện này... là thật sao?
Vân Triệt gật đầu:
- Vâng. Kính xin Hỏa tông chủ giữ bí mật giúp vãn bối.
Hỏa Như Liệt nhìn hắn, sắc mặt biến ảo, hồi lâu vẫn không nói nên lời.
- Tuy không biết lần này có thu hoạch gì không, nhưng trước khi giao thủ với Quân Tích Lệ, ta nhất định sẽ trở về, làm phiền Hỏa tông chủ chờ đợi.
Nói xong, Vân Triệt nhảy về phía trước, bóng dáng nhanh chóng bị biển lửa mịt mù nuốt chửng, ngay cả khí tức cũng biến mất không tăm tích.
Hỏa Như Liệt không rời đi, ngây người đứng hồi lâu bên bờ hỏa ngục, thất thần tự nhủ: "Tiểu tử này... Rốt cuộc hắn là..."
Vân Triệt rơi thẳng xuống biển lửa, hỏa nguyên tố xung quanh càng lúc càng cuồng bạo khủng bố, nhưng không thể gây cho hắn chút tổn thương nào. Hắn nhíu chặt mày, nhớ lại linh hồn cảm ứng kỳ dị kia.
Năm đó, khi Mộc Huyền Âm và viễn cổ cầu long ác chiến, hắn lần đầu tiên lẻn vào Táng Thần Hỏa Ngục. Ở dưới đáy hỏa ngục, hắn cảm nhận được một linh hồn cảm ứng xa xôi. Khi hắn càng lúc càng đến gần viêm mạch, linh hồn cảm ứng kia cũng càng lúc càng rõ ràng, tựa như đang triệu hồi và chỉ dẫn hắn.
Nhưng trong quá trình tiếp cận, hắn lại phát hiện ra chân tướng rằng trong Táng Thần Hỏa Ngục lại tồn tại hai con viễn cổ cầu long. Hắn hoảng sợ, lòng như lửa đốt, vội lao ra khỏi Táng Thần Hỏa Ngục, sau đó lại chạy đến Hắc Già giới, nên đương nhiên không còn để tâm đến linh hồn cảm ứng kia nữa.
Nhưng trước trận chiến không còn đường lùi khi đối mặt với Quân Tích Lệ, hắn lại đột nhiên nhớ tới nó.
Một sự tồn tại dưới đáy Táng Thần Hỏa Ngục, lại là một linh hồn cảm ứng cực kỳ xa xôi... Đây sẽ là cái gì? Khi đó Vân Triệt đã có một suy đoán mơ hồ, giờ phút này hồi tưởng lại, suy đoán kia đã càng ngày càng rõ ràng.
Một thần linh nào đó đã dựa vào Táng Thần Hỏa Ngục mà tồn tại cho đến ngày nay!
Mà có thể tồn tại và dựa vào hoàn cảnh này, khả năng cao nhất chính là thần linh của Chu Tước, Phượng Hoàng hoặc Kim Ô. Thần linh Kim Ô đã tan biến, chẳng lẽ là thần linh của Phượng Hoàng hoặc Chu Tước còn sót lại?
Tuy rằng, trong nhận thức của Viêm Thần giới đã sớm không còn sự tồn tại của thần linh, nhưng đó là vì chưa từng có ai trong số họ có thể đi tới đáy của Táng Thần Hỏa Ngục. Dưới đáy Minh Hàn Thiên Trì của Ngâm Tuyết giới, tàn hồn của Băng Hoàng chân thần cũng có thể dựa vào hàn mạch mà lay lắt tồn tại. Viêm mạch của Viêm Thần giới không nghi ngờ gì còn mạnh hơn hàn mạch của Minh Hàn Thiên Trì, việc một tàn hồn thần linh có thể dựa vào đó mà tồn tại đến nay, có thể nói là chuyện hết sức bình thường.
Rơi thẳng 5.000 trượng, Vân Triệt dùng tốc độ nhanh nhất đi tới đáy hỏa ngục. Nơi này đã là một luyện ngục mà người thường không cách nào tưởng tượng nổi, mức độ cuồng bạo của hỏa nguyên tố còn vượt xa nhận thức của cả những Thần Chủ tối cao nhất. Một ngọn lửa ở đây đủ để thiêu rụi một thế giới phàm trần thành tro bụi.
Linh khí hỏa diễm cuồn cuộn tràn vào cơ thể hắn, hóa thành huyền lực. Lần đầu tiên đến Táng Thần Hỏa Ngục, tu vi của hắn chỉ có Thần Nguyên cảnh, mà giờ đây đã là Thần Kiếp cảnh, tốc độ hấp thu linh khí hỏa diễm đã tăng lên gấp bội. Ở nơi có thế giới hỏa diễm cực kỳ tinh thuần và cao cấp này, cho dù hắn không làm gì cả, cũng vượt xa người khác khổ tu, nhưng tuyệt đối không thể giúp hắn đạt tới cấp bậc của Quân Tích Lệ trong thời gian ngắn.
Ánh mắt của Vân Triệt tập trung vào vầng hào quang màu đỏ cực kỳ xa xôi nhưng lại vô cùng rõ ràng kia.
Nơi đó, chính là vị trí của viêm mạch thượng cổ.
Hướng về phía viêm mạch thượng cổ, Vân Triệt nhanh chóng băng qua. Tu vi của hắn đã khác xưa, tốc độ cũng nhanh hơn lần đầu đến đây rất nhiều. Vầng hào quang màu đỏ với tốc độ cực kỳ chậm rãi tiến lại gần trong tầm mắt. Đúng lúc đó, trái tim Vân Triệt đột nhiên nảy lên, thân hình cũng theo đó mà khựng lại.
Đây là...
Bàn tay Vân Triệt theo bản năng ấn lên ngực, đó là một cảm giác giống như linh hồn bị một vật vô hình nhẹ nhàng lay động, thần bí mà mông lung.
So với lần trước... Giống hệt!
Cảm giác này... chính là đang kêu gọi ta!
Linh hồn cảm ứng vẫn còn đó, tinh thần Vân Triệt vì thế mà chấn động, tốc độ lại tăng nhanh, xuyên qua từng tầng viêm thần, đi thẳng đến viêm mạch, tim đập cũng dần trở nên kịch liệt... Rốt cuộc sẽ là cái gì? Sẽ là phượng hoàng thần linh, hay chu tước thần linh, hay là...
Táng Thần Hỏa Ngục kéo dài vạn dặm, nếu không có sự chỉ dẫn của vầng sáng màu đỏ, rất khó lòng nhận ra phương hướng. Theo Vân Triệt tiến về phía trước, linh hồn cảm ứng kia càng ngày càng rõ ràng.
Mười vạn dặm trôi qua trong nháy mắt, không dừng lại dù chỉ một thoáng, dần dần... đã gần trong gang tấc.
Bước chân của Vân Triệt cuối cùng dừng lại. Trước mắt hắn, một vầng hào quang màu đỏ tựa như một con rồng đang cuộn mình trong thế giới hỏa diễm, uốn lượn đến tận cùng tầm mắt, dường như vô cùng vô tận. Nhìn vầng hào quang màu đỏ này, hai mắt Vân Triệt dại ra, linh giác lại xuất hiện một cảm giác trống rỗng kỳ quái... Vào khoảnh khắc này, hắn đột nhiên không cảm giác được sự tồn tại của bất kỳ nguyên tố hỏa diễm nào. Cảm giác của hắn như bị một khoảng không vô hình nuốt chửng, cảm giác kỳ dị đáng sợ này kéo dài rất lâu, cho đến khi ánh mắt hắn dời khỏi vầng hào quang màu đỏ, nó mới chậm rãi biến mất.
Đó không thể nghi ngờ chính là viêm mạch thượng cổ, một sự tồn tại ở cấp bậc ngang với hàn mạch thượng cổ của Minh Hàn Thiên Trì, đều là lực lượng còn sót lại từ thời đại Chư Thần thượng cổ.
Nhưng hàn mạch của Minh Hàn Thiên Trì chỉ là một đoạn ngắn ngủi, còn viêm mạch trước mắt lại tựa như vô cùng vô tận. Có lẽ, lực lượng tích tụ trong đó quá mức khủng bố, đến một cấp bậc cực hạn mà Vân Triệt thậm chí không thể cảm nhận được.
"Viêm Thần giới... Có lẽ không một ai có thể ngờ được, bên trong một tinh giới trung vị, lại ẩn giấu một lực lượng kinh khủng tuyệt luân đến thế." Vân Triệt bất giác cảm thán: "Nếu lực lượng nơi này bộc phát ra ngoài, chắc đủ để dễ dàng hủy diệt một tinh giới thượng vị, thậm chí cả Vương giới chứ?"
Vân Triệt chậm rãi cất bước, đang định tiếp tục tiến lên thì thế giới phía trước bỗng nhiên lấp lánh hai luồng viêm quang đỏ rực.
- Vân Triệt, cuối cùng ngươi cũng đã đến, bản tôn đã chờ ngươi từ lâu.
Một âm thanh hư ảo mà trong trẻo vang lên trong linh hồn hắn. Vân Triệt ngẩng mạnh đầu, trên không trung xa xôi, hai tròng mắt hẹp dài màu vàng kim chậm rãi mở ra... Trong khoảnh khắc, toàn bộ ánh lửa trong thế giới này dường như đều trở nên ảm đạm, giữa hỏa ngục mịt mù, chỉ còn đôi mắt màu vàng kim kia là sự tồn tại duy nhất.
- Ngươi là... Phượng hoàng thần linh?
Cũng là đôi mắt thần màu vàng kim, nhưng lại hẹp dài hơn đôi mắt của kim ô thần linh. Ký ức của Vân Triệt, khi nhìn thấy đôi mắt này, lập tức quay về khoảnh khắc mười mấy năm trước, lần đầu tiên hắn tiếp xúc với sự tồn tại của thần linh.
Thương Phong quốc, Vạn Thú sơn mạch, đôi mắt phượng hoàng trong nơi thí luyện của Phượng Hoàng di tộc!
Theo đôi mắt màu vàng kim này xuất hiện, một luồng thần khí thuộc về phượng hoàng viêm cũng theo đó bao trùm xuống.
- Bản tôn không phải thần linh, mà là một trong những mảnh linh hồn mà Phượng Hoàng lưu lại thế gian. Ba năm trước cảm nhận được ngươi đến, nhưng ngươi lại nửa đường rời đi. Quả nhiên, cuối cùng ngươi cũng đã đến. Xem ra, đây cũng là sự chỉ dẫn của vận mệnh.
Quả nhiên là phượng hoàng thần linh!
Sau khi gặp được phượng hoàng thần linh đầu tiên ở Phượng Hoàng di tộc năm đó, hắn lại gặp được phượng hoàng thần linh thứ hai! Lại còn là một phượng hoàng thần linh ở Thần giới.
- Ngươi đang kêu gọi ta? Vì sao lúc trước ngươi lại kêu gọi ta? Tại sao lại biết tên của ta?
Vân Triệt vừa hỏi xong, liền nghĩ tới điều gì:
- Chẳng lẽ, là một phượng hoàng thần linh khác đã cho ngươi biết?
Thanh âm của linh hồn phượng hoàng bình thản đáp lại:
- Không sai. Mặc dù không cùng vị diện, nhưng đều thuộc về mảnh linh hồn do Phượng Hoàng lưu lại, nên có thể liên kết hồn âm và ký ức. Bản tôn không chỉ biết ngươi, mà còn biết đại lục nơi ngươi sinh ra từng tồn tại hai mảnh linh hồn. Mảnh thứ nhất vì nhiễm phải bụi trần mà từ bỏ ý chí của Phượng Hoàng, nhưng cuối cùng đã tỉnh ngộ, sau khi cảm nhận được "đại kiếp nạn", đã giao tất cả của mình cho một con người. Mà mảnh còn lại vẫn tồn tại trên đời, nhưng cũng đã sắp tan biến.
- Ngoài ra, bản tôn là luồng tàn hồn phượng hoàng cuối cùng trên thế gian này, nhưng chỉ có thể dựa vào Táng Thần Hỏa Ngục mà lay lắt tồn tại, một khi rời đi, sẽ nhanh chóng tan biến.
Vân Triệt khẽ thì thầm một tiếng:
- Đại... kiếp? Ngươi nói, chẳng lẽ là... "Phi Hồng Liệt Ngấn" kia?
Những ngày này, hắn đã nghe Mộc Băng Vân kể một ít chuyện về "Phi Hồng Liệt Ngấn". Tuy Mộc Băng Vân không giải thích quá kỹ càng, nhưng ít nhất Vân Triệt cũng biết được đại khái. Đồng thời, bốn chữ "Phi Hồng Liệt Ngấn" đã bắt đầu dần dần trùng khớp trong tâm trí hắn với những lời của linh hồn kim ô và thiếu nữ băng hoàng.
- Không sai.
Hai chữ ngắn ngủi, nhưng trong thanh âm của linh hồn phượng hoàng lại mang theo một tiếng thở dài như vọng về từ thời viễn cổ.
- Kia... rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ thật sự đúng như bọn họ suy đoán, có thể là một kiếp nạn vĩ đại nào đó?
Vân Triệt vội vàng hỏi.
Linh hồn phượng hoàng trả lời:
- Không biết đó rốt cuộc là cái gì. Cho dù chúng ta là mảnh linh hồn do chân thần lưu lại, có được linh cảm ở cấp bậc chân thần, vẫn không cách nào biết được phía sau "Phi Hồng Liệt Ngấn" kia rốt cuộc ẩn giấu điều gì, và tại sao nó lại xuất hiện.
- Nhưng có một điểm, bản tôn vô cùng chắc chắn, phía sau "Phi Hồng Liệt Ngấn" kia, không phải là "có thể là kiếp nạn", mà là "tai họa chắc chắn sẽ bùng nổ". Mà một khi "tai họa" này thật sự bùng nổ, nó còn đáng sợ hơn tưởng tượng của ngươi rất nhiều... Có lẽ, không chỉ Đông Thần vực, mà ngay cả khi dốc toàn bộ lực lượng của Thần giới cũng khó lòng chống đỡ.
Tròng mắt Vân Triệt chợt co rút lại:
- Cái gì? Dốc toàn bộ lực lượng Thần giới cũng không thể ngăn cản? Sao có thể có tai họa như vậy? Tại sao ngươi lại cho là như thế?
- Bởi vì, khí tức của Phi Hồng Liệt Ngấn kia, khiến mỗi lần linh cảm của bản tôn chạm đến đều sinh ra nỗi sợ hãi vô tận.
Vân Triệt: "..."
Mặc dù chỉ là một mảnh linh hồn, nhưng đây suy cho cùng cũng là linh hồn cấp bậc chân thần.
Khiến cho một linh hồn cấp bậc chân thần chỉ cảm nhận từ xa đã gặp phải nỗi sợ hãi "vô tận"... Đó rốt cuộc sẽ là tai họa như thế nào?
Không! Có một người có lẽ biết được đáp án... thiếu nữ băng hoàng dưới Minh Hàn Thiên Trì! Nàng là người đầu tiên nói cho hắn biết về "tai họa" trong tương lai, hơn nữa dường như còn biết rõ nguyên nhân trong đó, cũng là tồn tại duy nhất trong hỗn độn thật sự biết được nguyên nhân và chân tướng.
Nhưng nàng cũng nói hiện giờ không thể cho hắn biết.
Rốt cuộc là cái gì... Phi Hồng Liệt Ngấn kia, rốt cuộc là chuyện gì?
- Mặc dù chỉ là mảnh linh hồn, nhưng cũng có tôn nghiêm cực cao của thần, bản tôn tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra chuyện hy sinh bản thân để thành toàn cho một con người. Nhưng mà, ở thế giới trước kia của ngươi, một mảnh linh hồn phượng hoàng đã giao toàn bộ của mình cho một thiếu nữ. Mà ở Viêm Thần giới này, tàn hồn kim ô cuối cùng cũng giao hết tất cả sự tồn tại của mình cho một thiếu niên nhân loại tên là Hỏa Phá Vân.
- Nguyên nhân duy nhất, chính là "tai họa chắc chắn sẽ bùng nổ" trong tương lai kia.
- Bản tôn chỉ dẫn ngươi đến, cũng là vì thế