Cũng là chiêu thức này, trước kia Hạ Khuynh Nguyệt thành công là vì lúc đó Vân Triệt vừa liên tục Thông Huyền mấy ngày, đến nửa đêm thì thể lực đã hao tổn quá nhiều, vô cùng suy yếu. Dù là vợ chồng, Hạ Khuynh Nguyệt vẫn giữ vững nguyên tắc, nhưng lại không nỡ để Vân Triệt ngủ dưới đất... Còn Vân Triệt thì la lối thà chết chứ không để nữ nhân của mình ngủ dưới đất, thế nên mới có chuyện cùng giường chung gối với Hạ Khuynh Nguyệt... Dù rằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Có điều, khi dùng chiêu thức tương tự với Lam Tuyết Nhược, hiệu quả lại rõ rệt hơn nhiều.
Lam Tuyết Nhược dù sao cũng lớn hơn Vân Triệt hai tuổi, trong tiềm thức vẫn xem hắn như một tiểu đệ đệ cần chăm sóc. Hơn nữa, khác xa sự lạnh lùng của Hạ Khuynh Nguyệt, tính cách của Lam Tuyết Nhược lại mềm mại ôn hòa, làm sao nàng nỡ để Vân Triệt, người đã phấn đấu quên mình cứu nàng nhiều lần, phải ngủ trên sàn nhà lạnh lẽo...
Do đó, kết quả tất nhiên là thuận lý thành chương.
Lam Tuyết Nhược ngủ bên trong, Vân Triệt ngủ bên ngoài, ở giữa ngăn cách bằng một tấm chăn cuộn lại.
- Không được vượt qua, nếu không... nếu không thì...
Lam Tuyết Nhược ra vẻ nghiêm túc, nhưng vẻ mặt lúc cảnh cáo lại chẳng khiến Vân Triệt cảm thấy có chút uy hiếp nào, ngược lại còn thấy vô cùng thú vị.
- Sư tỷ vẫn chưa tin ta sao?
Vân Triệt cười tủm tỉm nói, sau đó nằm thẳng xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Nhưng mà... nếu như sư tỷ lén lút qua phía ta... thì phải làm sao bây giờ? Ta nên chạy trốn, hay là vờ như không biết gì đây...
Lam Tuyết Nhược làm như không nghe thấy, quay người vào trong.
Ánh nến tắt, trong phòng chìm vào bóng tối. Giữa không gian tĩnh lặng, Lam Tuyết Nhược dù đã nhắm mắt nhưng mãi không sao ngủ được, tim đập nhanh không thể kiểm soát, nhanh đến mức nàng gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình.
Hồi tưởng lại từ khi gặp gỡ rồi chung đường với Vân Triệt, nàng không thể không thừa nhận rằng mình luôn bị hắn hấp dẫn và làm cho cảm động. Mà tối nay lại cùng hắn ngủ chung một giường... Cùng giường chung gối, nàng phát hiện trong lòng chỉ có thấp thỏm căng thẳng chứ không hề có một tia sợ hãi hay bài xích nào. Điều này khiến nàng cảm nhận được một loại cảm giác nguy hiểm, nhưng lại không cách nào chống cự hay xua đi được.
Mình lại cùng một nam tử ngủ chung một giường... lại còn là do mình chủ động đề nghị, ngay cả nàng cũng khó mà tin nổi. Bởi vì chuyện này đối với nàng mà nói, vốn là điều chưa bao giờ tưởng tượng đến. Nàng thử nghĩ, nếu trong tình cảnh tương tự, Vân Triệt đổi thành người khác, liệu nàng có mềm lòng mà làm như vậy không...
Nàng suy nghĩ rất lâu, nghĩ đến rất nhiều người, nhưng đáp án đều là... tuyệt đối không!
Chẳng lẽ là do ta quá tin tưởng hắn... Chắc là vậy. Dù sao hắn cũng không tiếc mạng sống để bảo vệ ta, lại vô tư chính trực, chắc chắn sẽ không nhân cơ hội này mà mạo phạm ta đâu...
Trong lúc Lam Tuyết Nhược tâm phiền ý loạn, bên tai nàng truyền đến tiếng hít thở đều đều, có lẽ đối phương đã ngủ say.
Nội tâm vốn căng thẳng của Lam Tuyết Nhược cũng dịu lại, nhưng đồng thời lại dâng lên một cảm giác mất mát không tên. Lòng đã bình tĩnh, một cơn mệt mỏi chợt ập đến, không lâu sau, nàng liền chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay, Lam Tuyết Nhược vốn tưởng rằng sẽ thao thức suốt đêm, nhưng không ngờ lại ngủ nhanh và an ổn đến vậy. Trong giấc mộng, nàng mơ hồ cảm thấy mình từ từ chìm vào một vòng tay ấm áp. Sự ấm áp này khiến lòng nàng vô cùng an tâm, vô cùng dịu dàng, nàng khát khao đến gần, muốn ôm lấy hơi ấm ấy, giữ chặt cho riêng mình. Sau đó, nàng mới thỏa mãn chìm vào giấc ngủ sâu, một đêm không tỉnh giấc, cũng không gặp ác mộng.
Ngày hôm sau.
Khi Lam Tuyết Nhược tỉnh lại, mắt tiếp xúc với ánh sáng mạnh, ánh mắt mông lung dần trở nên rõ ràng. Nàng vô thức nhìn lên, bắt gặp nụ cười tựa tiếu phi tiếu của Vân Triệt.
- Sư tỷ, chào buổi sáng.
Lam Tuyết Nhược theo bản năng định đáp lại, nhưng vừa hé môi, nàng bỗng hét lên một tiếng kinh hãi.
Hai cánh tay nàng đang ôm chặt lấy thân trên của hắn, bộ ngực cũng áp sát vào lồng ngực hắn, chân trái thon dài quấn quanh hông hắn, cả người dính sát không một kẽ hở.
Lam Tuyết Nhược như bị điện giật, vội vàng nhảy khỏi người Vân Triệt, hoảng loạn sửa sang lại mái tóc và vạt áo lộn xộn, tim đập loạn xạ, mặt đỏ bừng.
- Sư tỷ, lúc ngủ trông có vẻ không có cảm giác an toàn, là vì sợ điều gì sao?
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi.
- Ta... không... không có...
Lam Tuyết Nhược trả lời có chút lắp bắp... Nàng mơ hồ nhớ lại cảm giác an tâm ấm áp trong giấc mộng tối qua, cũng hoàn toàn hiểu rõ rằng cảm giác đó đến từ Vân Triệt. Mà chính nàng cũng đã vô thức chủ động đến gần, ôm chặt lấy hắn.
Vân Triệt đã tỉnh từ rất sớm, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cho đến khi Lam Tuyết Nhược tỉnh lại. Việc Lam Tuyết Nhược chủ động ôm chặt hắn không khiến hắn cảm thấy yếu đuối, mà là một loại thương cảm và đau lòng. Bởi vì hành động trong giấc ngủ của nàng đã chứng minh rằng vẻ ngoài ôn hòa chỉ là vỏ bọc, bên trong ẩn giấu vô số nỗi lo âu, thậm chí là sợ hãi, chỉ là không biết điều gì đã khiến nàng như vậy.
Vân Triệt ngồi dậy, rồi đột nhiên vươn hai tay, nắm lấy tay phải của Lam Tuyết Nhược, chân thành nói:
- Sư tỷ, tuy ta không biết thân phận của người, không biết gia thế của người, càng không biết người từng trải qua những gì... Nhưng, ta đã nói rồi, chỉ cần có ta ở bên, ta nhất định sẽ toàn lực bảo vệ sư tỷ, không để sư tỷ phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa.
Tay bỗng nhiên bị một nam tử nắm lấy một cách mờ ám, bên tai còn vang lên những lời dịu dàng, Lam Tuyết Nhược chưa bao giờ bối rối đến thế, đầu óc trống rỗng. Bàn tay bị hắn nắm hồi lâu mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, nàng vội vàng giằng ra, hoảng loạn nhảy xuống giường.
- Ngươi... ngươi đã có thê tử rồi...
Bỏ lại một câu này, Lam Tuyết Nhược vội vàng chạy đi. Bóng lưng xinh đẹp rõ ràng là đang chạy trối chết.
Sau khi Lam Tuyết Nhược bỏ chạy, Vân Triệt lắc đầu cười, sau đó vuốt cằm, tự nhủ:
- Xem ra ta đã nhầm. Biểu hiện này của nàng chắc chắn là có tình ý với ta, chỉ là bản thân nàng cũng không nhận ra mà thôi. Nhưng trước kia tại sao lại đối với ta như thế... thậm chí liều lĩnh không tiếc nguy hiểm đến Tiêu Tông cứu ta?
Trong bầu không khí lúng túng, hai người tiếp tục đi về phía Thương Phong đế quốc. Khi màn đêm buông xuống, họ tìm một quán trọ lần nữa. Quán trọ này cũng chỉ còn lại một gian phòng, ngay cả chủ quán cũng khẳng định trong vòng trăm dặm chỉ có một quán trọ này, ở được thì ở, không thì chỉ có thể ngủ đầu đường xó chợ.
Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược đành phải "bất đắc dĩ" vào chung một phòng.
Có lần đầu tiên, lần thứ hai liền trở nên đơn giản và tự nhiên hơn nhiều. Hai người lại ngủ chung một giường, ở giữa vẫn ngăn cách bằng một tấm chăn...
Ngày hôm sau tỉnh lại, Lam Tuyết Nhược lại thấy tình cảnh y hệt ngày hôm qua, tấm chăn không biết đã rơi đi đâu, cả người nàng như con bạch tuộc quấn chặt lấy Vân Triệt, ôm không một kẽ hở...
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm...
Mỗi lần họ đến quán trọ dường như đã được sắp đặt từ trước, không nhiều không ít, vừa vặn chỉ còn lại một gian phòng, tuyệt đối không có thêm phòng nào. Có quán trọ chỉ còn duy nhất một phòng, dù có thêm vài quán trọ khác, nhưng tất cả đều chỉ còn một gian... Chuyện này khiến Lam Tuyết Nhược cảm thấy có gì đó không bình thường. Có lần thứ hai, lần thứ ba, thì lần thứ tư, lần thứ năm cũng trở nên quen thuộc hơn. Mà những ngày gần đây, mỗi sáng thức dậy, nàng đều thấy mình đang ôm chặt lấy Vân Triệt, cho dù đã cố gắng tự nhắc nhở, sau khi tỉnh lại vẫn như cũ, thậm chí còn ôm chặt hơn.
Bởi vì trải qua mấy ngày cùng giường chung gối, chút bài xích trong tiềm thức đối với Vân Triệt đã hoàn toàn biến mất.
Đến ngày thứ sáu, khi tới quán trọ, Vân Triệt trực tiếp vỗ tay lên quầy, dõng dạc nói:
- Chưởng quỹ, cho một gian phòng.
Lam Tuyết Nhược há miệng mắc quai, sau đó cúi đầu, không hề phản đối.
Nếu Lam Tuyết Nhược đi cùng một nam tử khác, đừng nói là ngủ chung giường, ngay cả đầu ngón tay cũng không để đối phương chạm vào. Nhưng khi gặp phải Vân Triệt, một kẻ già đời mang hai kiếp kinh nghiệm trong lốt thiếu niên, đừng nói nàng năm nay mới mười tám tuổi, cho dù là hai mươi tám tuổi, cũng nhất định sẽ cứ thế mà luân hãm... thậm chí chính nàng cũng không hề hay biết.
————————————
Thương Phong Hoàng Thành, kinh đô của Thương Phong đế quốc, nằm ở phía bắc trên bản đồ đế quốc, cũng là thành trì lớn nhất Thương Phong đế quốc, diện tích lớn hơn Tân Nguyệt thành gấp ba mươi lần. Vị trí trung tâm của Hoàng Thành chính là trung tâm quyền lực cao nhất của Thương Phong đế quốc —— hoàng cung.
Cách hoàng cung bốn mươi dặm về phía bắc theo đường thẳng, là huyền phủ đứng đầu Thương Phong đế quốc —— Thương Phong Huyền Phủ.
Thương Phong Huyền Phủ đã có lịch sử ngàn năm, do Thương Phong Hoàng thất thành lập, là nơi đào tạo cao đẳng cho các Huyền giả tu huyền của Hoàng gia, càng là thánh địa mà vô số Huyền giả tha thiết ước mơ. Thương Phong Huyền Phủ tổng cộng chia làm ba cấp độ: Ngoại phủ, Trung phủ và Nội phủ. Những ai vào được Nội phủ, tương lai sẽ được phục vụ Hoàng thất và được Hoàng thất trọng dụng. Một khi gia nhập, khởi điểm chính là cấp bậc Thiên phu trưởng. Mà một Huyền giả nếu có thể tiến vào Nội phủ, vậy thì chắc chắn sẽ được Hoàng thất vô cùng coi trọng. Trong thời gian học tập tại Thương Phong Huyền Phủ, họ sẽ được ưu ái những tài nguyên và điều kiện tốt nhất. Khi trưởng thành, họ đều sẽ nhận được sự chú ý từ Hoàng thất. Rời khỏi Thương Phong Huyền Phủ, Hoàng thất sẽ chủ động thịnh tình mời gọi, một khi gia nhập Hoàng thất, phong hầu ban tước vẫn là thứ yếu, cả gia tộc đều sẽ vì thế mà phú quý vinh quang, một người làm quan cả họ được nhờ.
Vì lẽ đó, có thể vào được Nội phủ của Thương Phong Huyền Phủ là ước mơ... thậm chí là hy vọng xa vời của biết bao Huyền giả.
Thế nhưng, Thương Phong Huyền Phủ dù sao cũng là huyền phủ quyền lực nhất Thương Phong đế quốc, đừng nói là vào Nội phủ, cho dù là tiêu chuẩn thấp nhất để vào Ngoại phủ, điều kiện cũng cực kỳ hà khắc, đủ để dập tắt hy vọng của hơn chín mươi phần trăm các Huyền giả muốn gia nhập, khiến họ chỉ có thể ngậm ngùi từ bỏ, tìm đến những huyền phủ nhỏ khác.