Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 123: CHƯƠNG 122: TƯƠNG PHÙNG

Đứng trước cổng Thương Phong Huyền phủ, Vân Triệt không khỏi cảm thán:

- Không hổ là đệ nhất Huyền phủ của Đế quốc Thương Phong, so với Tân Nguyệt Huyền phủ thì khí phái hơn gấp mười lần, về khí thế lại càng không thể nào so sánh.

Trải qua mười ngày ròng rã lặn lội đường xa, Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược cuối cùng cũng đến được Thương Phong Hoàng Thành. Đây là lần đầu tiên Vân Triệt đặt chân đến nơi mình được sinh ra, trong lòng quả thực có ít nhiều xúc động. Lam Tuyết Nhược rất quen thuộc với Thương Phong Hoàng Thành, nàng giới thiệu cho hắn những nơi sầm uất nhất, sau đó liền trực tiếp đi đến trước cổng lớn của Thương Phong Huyền phủ.

Việc đầu tiên nàng muốn làm chính là sắp xếp cho Vân Triệt vào Thương Phong Huyền phủ.

- Đó là đương nhiên. Thương Phong Huyền phủ có lịch sử 1.800 năm, do Hoàng thất trực tiếp quản lý và cung cấp tài nguyên, điều kiện tu huyền vô cùng phong phú, lại có các đạo sư danh chấn đế quốc chỉ dẫn, những Huyền phủ chi nhánh khác tự nhiên không thể nào sánh bằng.

Lam Tuyết Nhược vừa nói, vừa lấy ra một lá bùa truyền âm mua ven đường, đặt lên ngọc truyền âm trên người. Khoảnh khắc lá bùa vỡ vụn, một trận pháp nhỏ liền hiện lên trên ngọc truyền âm.

- Ta đến rồi, đang ở ngay cổng lớn Huyền phủ.

Lam Tuyết Nhược nói vào ngọc truyền âm. Tiếng nói vừa dứt, trận pháp trên ngọc cũng biến mất theo.

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc áo dài tím, diện mạo tao nhã, vội vã bước nhanh từ trong Huyền phủ ra. Vừa trông thấy bọn họ, ông ta đã kích động hô lớn từ xa:

- Tuyết Nhược, Vân Triệt!? Hai người các ngươi không xảy ra chuyện gì chứ? Thật tốt quá rồi!

- Tần Phủ chủ? Sao ngài lại ở đây?

Người đến không ai khác chính là phủ chủ đương nhiệm của Tân Nguyệt Huyền phủ - Tần Vô Ưu! Điều này nằm ngoài dự liệu của Vân Triệt. Là phủ chủ của Tân Nguyệt Huyền phủ, sao ông ta không ở Tân Nguyệt thành mà lại xuất hiện ở đây? Hắn quay đầu nhìn Lam Tuyết Nhược, ngạc nhiên hỏi:

- Người mà nàng truyền âm lúc nãy chính là Tần Phủ chủ?

Lam Tuyết Nhược mỉm cười gật đầu.

- Còn hỏi ta tại sao lại ở đây à?

Tần Vô Ưu nhìn hai người họ, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt vẫn còn nét sợ hãi:

- Đầu tiên là ngươi biến mất mấy ngày, Tuyết Nhược vì tìm ngươi mà một mình đi đến Phân tông của Tiêu Tông. Sau đó cũng bặt vô âm tín, ta không thể không tự mình đi một chuyến. Đến nơi mới phát hiện toàn bộ tông môn đã chướng khí mù mịt, sau khi giao đấu một trận với Tiêu Thiên Nam, Tiêu Tại Hách lại trở về, nói rằng các ngươi đã rơi xuống Vạn Thú sơn mạch, hài cốt không còn, khiến ta sợ đến thất hồn lạc phách. Hơn một tháng qua, ta luôn nơm nớp lo sợ, không thể tiếp tục chờ đợi ở Tân Nguyệt thành nên đành chạy tới đây tìm kiếm tin tức của các ngươi. Bởi vì trước kia Tuyết Nhược từng nói sẽ đưa ngươi đến đây.

Vẻ mặt vừa sợ hãi vừa như trút được gánh nặng của Tần Vô Ưu không hề giả tạo chút nào. Điều này khiến Vân Triệt dấy lên một tia nghi ngờ, hắn tuyệt đối không tin mình có thể khiến Tần Vô Ưu lo lắng đến mức này. Phản ứng của Tần Vô Ưu không nghi ngờ gì là vì Lam Tuyết Nhược. Để đường đường một Phủ chủ Huyền phủ phải trong lòng run sợ như vậy, thậm chí không tiếc chạy một chuyến tới Thương Phong Hoàng Thành… Lời giải thích duy nhất chính là Tần Vô Ưu đã sớm biết thân phận của Lam Tuyết Nhược, hơn nữa quan hệ giữa họ không hề tầm thường.

- Tần Phủ chủ, ngài có… nói cho phụ thân ta biết không?

Lam Tuyết Nhược cẩn thận hỏi.

- Ôi, ta nào dám chứ. Bằng không, nếu để cho… phụ thân ngươi biết ta không bảo vệ tốt cho ngươi, cái đầu này của ta… Khụ khụ, may mà ngươi đã bình an trở về, nếu không ta thật sự không gánh nổi.

Tần Vô Ưu lau mồ hôi lạnh trên trán, nói.

Vân Triệt: “…”

- Tần Phủ chủ, ngài không quay về Tân Nguyệt Huyền phủ nữa sao?

Vân Triệt đột nhiên hỏi.

Tần Vô Ưu sững sờ, rồi gật đầu:

- Không sai. Bên Tân Nguyệt Huyền phủ đã có Phủ chủ mới rồi. Nhưng mà, sao ngươi biết?

- Đoán thôi.

Vân Triệt cười cười, thuận miệng đáp. Trong lòng thầm nghĩ: “Quả nhiên, Tần Vô Ưu rời khỏi Tân Nguyệt Huyền phủ chính là vì Lam Tuyết Nhược. Xem ra, thân phận của Lam Tuyết Nhược thật sự không tầm thường. Bây giờ Lam Tuyết Nhược đã trở lại Thương Phong Hoàng Thành, ông ta cũng không cần thiết phải ở lại Tân Nguyệt Huyền phủ nữa.”

- Vân Triệt, mấy ngày qua ngươi đã ở đâu? Tại sao ngươi và Tuyết Nhược lại đi cùng nhau, còn bị Tiêu Tông truy sát? Các ngươi rơi xuống Vạn Thú sơn mạch làm sao có thể thoát hiểm? Lẽ nào tên Tiêu Tại Hách đó vì không đuổi kịp nên mới cố ý nói dối?

Tần Vô Ưu hỏi một tràng.

- Những chuyện này, sau này ta sẽ giải thích. Tần Phủ chủ, lúc ngài rời Tân Nguyệt thành, tình hình bên Tiêu Tông thế nào rồi?

Lam Tuyết Nhược hỏi.

- Ha ha, cái Phân tông của Tiêu Tông đó ấy à.

Tần Vô Ưu bật cười:

- Ta nghĩ là sắp tiêu đời rồi.

- Sắp… tiêu đời?

Lam Tuyết Nhược ngạc nhiên.

- Không sai.

Tần Vô Ưu gật đầu, chậm rãi nói:

- Cũng không biết bọn họ đụng phải sát tinh nào, theo tin tức ta nghe ngóng được, hình như bọn họ đã mời một tên thần y giả mạo, kết quả khiến Tiêu Lạc Thành tàn phế, kinh mạch toàn phế, huyền mạch toàn hủy. Đừng nói là vận dụng huyền lực, cả đời này ngay cả đứng dậy cũng đừng hòng, chỉ có thể vĩnh viễn nằm trên giường. Nhưng đó vẫn chưa là gì, nghe nói tên lang băm đó trước khi đi còn không biết dùng thủ đoạn gì, cuỗm sạch sành sanh bảo vật trong bảo khố. Chuyện này chẳng khác nào đào đi hơn nửa căn cơ của Phân tông.

- Sau đó, không tra ra được tên “lang băm” đó là ai, đúng không?

Lam Tuyết Nhược liếc mắt nhìn Vân Triệt, nén cười nói.

Tần Vô Ưu lắc đầu:

- Không có. Nghe nói tên lang băm kia đã dịch dung, căn bản không thể nào tra ra được.

Vân Triệt bĩu môi, hắn biết ngay mà, Tiêu Thiên Nam dù có biết rõ tất cả là do hắn làm cũng tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời. Bởi vì nếu để người ngoài biết đường đường một Tông môn lại bị một thiếu niên mười sáu tuổi, huyền lực mới Sơ Huyền Cảnh đùa bỡn thảm hại như vậy, đừng nói Phân tông của bọn họ, e rằng cả Tiêu Tông trên dưới đều không ngẩng mặt lên được.

- Nhưng Phân tông dù sao cũng có nền tảng lớn, cắn răng cũng có thể miễn cưỡng chịu đựng được. Nhưng chuyện sau đó mới càng thú vị hơn.

Tần Vô Ưu lộ vẻ mặt hả hê:

- Nghe nói Tiêu Thiên Nam vì cứu con trai hắn là Tiêu Lạc Thành đã đích thân đến Hắc Nguyệt Thương Hội mua một viên Vương Huyền Long đan! Đúng vậy, các ngươi không nghe lầm đâu, là Vương Huyền Cảnh Long đan! Nhưng ngày hôm sau, hắn lại xông đến Hắc Nguyệt Thương Hội, khăng khăng nói viên Vương Huyền Long đan đó là giả. Vốn dĩ tất cả chuyện này đều là bí mật… nhưng Hắc Nguyệt Thương Hội là nơi nào chứ? Đồ vật họ bán đấu giá sao có thể là giả? Lúc trước Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo cùng nhau mua Long đan, nếu là đồ giả, sao lúc đó không nhận ra? Đối mặt với sự hùng hổ của Tiêu Thiên Nam, Hắc Nguyệt Thương Hội nổi giận, liền đem chuyện Tiêu Thiên Nam mua được một viên Vương Huyền Long đan truyền bá ra ngoài.

Lông mày Vân Triệt nhướng lên… Ha ha! Ban đầu còn tưởng mình bị buộc phải rời khỏi Tân Nguyệt thành, viên Vương Huyền Long đan giả kia ngoài việc đổ vạ cho Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo ra thì sẽ không có cách nào phát huy tác dụng được nữa, không ngờ Hắc Nguyệt Thương Hội lại giúp một tay… Hơn nữa, hiệu quả còn tốt hơn gấp bội so với việc mình ở lại trong thành tìm cách lan truyền! Giống như Tần Vô Ưu đã nói, Hắc Nguyệt Thương Hội là nơi thế nào? Không dối trên lừa dưới, nhất ngôn cửu đỉnh! Đồ vật do họ bán ra, tin tức do họ truyền đi, sao có thể là giả được?

- Tin tức này vừa tung ra đã lập tức gây nên sóng to gió lớn. Ngày hôm sau, toàn bộ nhà trọ ở Tân Nguyệt thành đều chật kín người, trên đường đâu đâu cũng là cường giả Linh Huyền Cảnh, Địa Huyền Cảnh, thậm chí còn có cả hai cường giả Thiên Huyền Cảnh. Nghe nói ngay đêm đầu tiên, Phân tông của Tiêu Tông đã bị trộm viếng thăm. Sau đó, Trưởng lão Tiêu Tông là Tiêu Vô Cơ đích thân đến, yêu cầu Phân tông giao ra Vương Huyền Long đan, giao ra được sẽ lập công lớn, ban thưởng vô hạn, không giao ra được thì vĩnh viễn trục xuất khỏi Tiêu Tông. Tiêu Thiên Nam cũng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đầu tiên không nói đó là đồ giả, sau đó lại bị người ta trộm mất, nói chung là sống chết cũng không giao ra được…

Vân Triệt thầm cười lạnh… Nhảm nhí! Hắn có muốn giao cũng đâu có giao được? Viên Vương Huyền Long đan giả đó là do hắn vì Lam Tuyết Nhược mà ngụy tạo, chỉ có thể duy trì được bốn ngày, đến ngày thứ năm, khí tức Vương Huyền Long đan rót vào trong đó sẽ tan biến hết, màu sắc cũng sẽ từ đỏ thắm biến thành xám đen!

- Sau khi ta rời Tân Nguyệt thành, chuyện về sau cũng không nghe ngóng được nữa. Nhưng có thể chắc chắn một điều, Phân tông đó triệt để tiêu đời rồi.

Tần Vô Ưu nói xong, còn cười nhạt một tiếng. Dù sao hắn và Tiêu Thiên Nam gặp nhau hai lần thì cả hai lần đều động thủ, bây giờ Tiêu Thiên Nam có thể nói là cùng đường mạt lộ, hắn đương nhiên có chút vui mừng.

- Đúng rồi.

Tần Vô Ưu quay sang Vân Triệt, nói:

- Ta đã đưa Nguyên Bá đến đây. Lúc trước ta nói với nó rằng ngươi đã đi cùng Tuyết Nhược, rất có thể sẽ theo cô ấy đến đây. Lúc ta chuẩn bị rời khỏi Tân Nguyệt thành, nó khẩn khoản cầu xin ta dẫn nó theo, nói rằng không thấy được ngươi thì cả đời không yên lòng, ta liền đưa nó cùng đến. Lát nữa ngươi đi…

- Tỷ… Tỷ phu!!

Tần Vô Ưu còn chưa dứt lời, một tiếng hét đầy phấn khích đã vang lên bên tai. Ánh mắt Vân Triệt lướt qua Tần Vô Ưu, nhìn thấy Hạ Nguyên Bá đang đứng ở cổng Thương Phong Huyền phủ, đôi mắt đã rưng rưng lệ.

Mà bên cạnh Hạ Nguyên Bá, còn có một người không nên xuất hiện ở đây…

Mộ Dung Dạ!

Tại sao hắn lại ở đây?

- Tỷ phu!!

Hạ Nguyên Bá lại hét lên một tiếng, vội vã chạy tới, thân hình to lớn lập tức lao vào Vân Triệt, hai tay ôm chầm lấy hắn, gào khóc:

- Tỷ phu… Huynh thật sự không sao… Tốt quá rồi… Tốt quá rồi… Một tháng trước nghe nói huynh rơi xuống Vạn Thú sơn mạch, ta còn tưởng rằng… còn tưởng rằng…

Thân hình Hạ Nguyên Bá vốn tráng kiện, vậy mà lúc này lại khóc như một đứa trẻ. Viền mắt Vân Triệt cũng hơi cay cay. Từ khi còn nhỏ, hắn đã biết, nếu một ngày nào đó mình chết đi, trên thế giới này sẽ chỉ có ba người vì hắn mà rơi lệ… Một là gia gia, một là tiểu cô, và người còn lại chính là Hạ Nguyên Bá.

- Được rồi, đừng khóc nữa, ta không phải vẫn ổn sao.

Vân Triệt vỗ vỗ cánh tay Hạ Nguyên Bá, an ủi:

- Còn nữa, đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi, không được gọi ta là tỷ phu.

- Hu hu… Biết rồi, tỷ phu. Sau này ta nhất định không gọi huynh là tỷ phu nữa… Hu hu… Tỷ phu không sao thật tốt quá rồi, nếu không ta thật sự không biết phải làm sao…

Vân Triệt: “…”

» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!