- A a a a a a a...
- A a a a!!
Tiếng gầm của hai người đã hoàn toàn không còn giống người, mà như tiếng rống của mãnh thú mất trí đang cắn xé lẫn nhau.
Ý thức của Vân Triệt và Lạc Trường Sinh đều đã vô cùng mơ hồ, nhưng thần thức được chống đỡ bởi một tia tín niệm cuối cùng vẫn khóa chặt lấy đối phương. Nắm tay ngưng tụ tàn lực và ý chí còn sót lại, không ngừng nện xuống thân thể kẻ địch.
Phong Thần Đài đã bị nhuộm đỏ một mảng lớn, cảnh tượng trông vô cùng ghê rợn. Trên người hai người đã dần không còn máu để chảy ra nữa.
Trong trận giao chiến trước đó, khí thế của bọn họ có thể nói là dời núi lấp biển, vậy mà bây giờ, cả hai lại suy yếu đến mức như người sắp gần đất xa trời. Trong trạng thái như vậy, bọn họ vẫn có thể đứng vững, vẫn tiếp tục chiến đấu... Mỗi một quyền tung ra, thân thể họ đều lảo đảo, nhưng vẫn nghiến răng không chịu ngã xuống, rồi lại tung ra một quyền nữa, một quyền nữa...
Mỗi một lần, khi tất cả mọi người đều cho rằng họ chắc chắn sẽ gục ngã, họ lại lao về phía đối phương.
Bịch! Bịch! Bịch...
Thời gian trôi qua chậm đến đáng sợ, thế giới trở nên yên tĩnh như một quỷ vực, chỉ còn lại tiếng cắn xé của hai con ác quỷ đang tử chiến đến hơi thở cuối cùng.
- Sẽ chết mất... Cứ tiếp tục thế này nhất định sẽ chết...
- Vì sao Khư Uế Tôn Giả không ngăn cản? Vân Triệt và Lạc Trường Sinh đều điên rồi, cứ tiếp tục như vậy, thương thế sẽ càng lúc càng trầm trọng... Đông Thần Vực có nguy cơ mất đi hai thiên tài tuyệt đỉnh... Mau ngăn họ lại!
- Không... Trận chiến này, họ đã đánh đến mức này, dù thế nào cũng phải phân định thắng bại... Làm sao có thể ngăn cản được.
"..."
Bịch! Bịch! Bịch! Phụt...
Mùi máu tươi gay mũi lặng lẽ lan tràn. Hai người rõ ràng đã như ngọn đèn trước gió nhưng vẫn kiên cường giao đấu thêm hơn một trăm quyền mà không một ai chịu gục ngã.
Bất tỉnh vì trọng thương là một cơ chế tự bảo vệ của cơ thể, thế nhưng bị thương nặng đến mức này mà vẫn gắng gượng chống đỡ, không nghi ngờ gì nữa, mỗi một khoảnh khắc trôi qua đều khiến vết thương vốn đã đến cực điểm lại liên tục nứt ra, trở nên tồi tệ hơn.
Cả hai người đều đang tử chiến theo đúng nghĩa đen.
Hắn, vì để được gặp lại Mạt Lỵ ở Thần Giới, vì mục tiêu này, hắn đã từ bỏ tất cả, dốc hết toàn lực, trải qua không biết bao nhiêu hiểm cảnh sinh tử, không tiếc bại lộ những át chủ bài và bí mật có thể mang đến đại họa cho bản thân... Giờ đây chỉ còn cách thành công một bước, sao hắn có thể cho phép mình thất bại trong gang tấc!
Còn hắn, là Trường Sinh công tử, phụ thân hắn là Giới Vương Thánh Vũ Giới đứng đầu các tinh giới ở Đông Thần Vực, sư phụ và cô cô của hắn là người mạnh nhất dưới Vương Giới của Đông Thần Vực. Còn hắn, là người đứng đầu Đông Vực Tứ Thần Tử lừng lẫy. Thân phận của hắn vô cùng tôn quý, thiên phú và thực lực của hắn không ai sánh bằng. Từ khi sinh ra, hắn đã sống trong thế giới của kẻ bề trên... Sao hắn có thể bại được!
Theo cuộc tử chiến của hai người, thời gian trôi đi, chiến cuộc bắt đầu xuất hiện một chút biến hóa.
Vân Triệt thân mang Hoang Thần Lực. Năng lực hồi phục tự thân mà nó mang lại, bất kể trong trạng thái nào, cuối cùng cũng bắt đầu thể hiện ưu thế.
Rầm!!
Nắm đấm của hai người lại đồng thời nện vào mặt đối phương. Thân trên của Vân Triệt ngửa ra sau, còn Lạc Trường Sinh lại rên lên một tiếng, lảo đảo lùi lại, rồi nặng nề quỳ sụp xuống đất.
Một tia hung quang le lói trong đôi mắt đã tan rã của Vân Triệt. Sức mạnh không biết từ đâu trào dâng trong cơ thể, hắn đột nhiên lao lên, tay phải đẫm máu mang theo một chút huyền lực mỏng manh yếu ớt, đấm thẳng vào ngực Lạc Trường Sinh.
Mà Lạc Trường Sinh đang quỳ trên đất cũng đột ngột ngẩng đầu vào lúc này, cánh tay phải vung ra với tốc độ cực nhanh, một đường hàn quang màu tím đâm thẳng vào mặt Vân Triệt.
- A!!
Đường hàn quang này khiến tất cả mọi người của Ngâm Tuyết Giới đều thất thanh kinh hô.
Đường hàn quang kia, rõ ràng là Thánh Lôi Kiếm!
Vân Triệt mơ hồ cảm nhận được một mũi nhọn đang lao đến, nhưng ý thức của hắn đã mơ hồ, lại đang dồn toàn lực lao xuống, căn bản không thể dừng lại, cả người trực tiếp lao thẳng vào Thánh Lôi Kiếm.
Tuy rằng chút lôi đình lực còn sót lại trong Thánh Lôi Kiếm không phải là thứ Lạc Trường Sinh lúc này có thể thúc giục, nhưng bản thân nó lại vô cùng sắc bén, dù một đứa trẻ cầm trong tay cũng có thể đâm thủng thép tinh.
Xoẹt!!
Một tiếng vải rách chói tai vang lên. Lạc Trường Sinh bị Vân Triệt một quyền đánh bay, nhưng ngực của hắn cũng bị Thánh Lôi Kiếm đâm trúng... Nhưng Vân Triệt ít nhiều vẫn có huyền khí hộ thân, lại có long khu vô cùng cường hãn, Thánh Lôi Kiếm vẫn chưa thể đâm xuyên qua thân thể tàn tạ của hắn, mà chỉ sượt ngang qua, rạch một vết thương dài gần một thước trước ngực.
- A a!
Vân Triệt rên lên một tiếng, thân thể mất thăng bằng, nặng nề ngã nghiêng trên mặt đất. Ngay lúc đó, Lạc Trường Sinh bị đánh bay lại đột nhiên bộc phát ra một luồng khí tức bất thường, trong một tiếng gầm khàn đặc, hắn bật dậy, nhảy cao gần một trượng, tay trái ngưng tụ một luồng xoáy huyền khí mỏng manh, hung hăng đánh xuống đầu Vân Triệt.
Rầm!!
Thân trên của Vân Triệt nhanh chóng xoay chuyển một cách quỷ dị. Một đòn gần như dồn hết toàn bộ ý chí của Lạc Trường Sinh hung hăng nện xuống Phong Thần Đài, máu tươi văng khắp nơi, xương bốn ngón tay toàn bộ gãy nát.
Đòn phản kích của Vân Triệt lập tức ập đến, cánh tay hắn mang theo một đường hàn quang, cắm vào yết hầu của Lạc Trường Sinh.
- Ực a... A...
Thân thể Lạc Trường Sinh lật ngang, nện xuống mặt đất, hai tay siết chặt lấy cổ họng, phát ra tiếng gầm khàn đặc đau đớn đến cực điểm. Trên xương cổ của hắn, một thanh chủy thủ cắm sâu vào, lưỡi dao như cánh bướm, lóe lên hàn quang tựa băng tuyết.
- Âm... Điệp... Nhận...
Mộc Băng Vân thất thanh nỉ non.
Vân Triệt không hề dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, hắn lại bật người lên, nắm đấm phải mang theo huyết khí và sát khí khiến người ta kinh hãi, cùng với một tia huyền khí cuối cùng vừa sinh ra trong cơ thể, hung hăng nện lên đầu Lạc Trường Sinh.
Rầm -----
Ý thức vốn đã hỗn loạn không chịu nổi của Lạc Trường Sinh kịch liệt chấn động, rồi vỡ tan thành vô số mảnh vụn tái nhợt...
Vân Triệt bị lực phản chấn hất văng ra xa, tê liệt ngã xuống đất. Cánh tay hắn run rẩy, bàn tay cố gắng siết lại, nhưng cuối cùng không thể ngưng tụ nổi một tia sức lực nào nữa, chỉ có một tia ý chí dù thế nào cũng không chịu tan đi đang gắng gượng chống đỡ ý thức sắp sụp đổ.
Hai mãnh thú liều mạng cắn xé cuối cùng cũng ngã xuống, hồi lâu không một ai đứng dậy.
- Ực... Ưm... Ưm...
Mắt, tai, mũi, khóe miệng của Lạc Trường Sinh đều đang trào ra bọt máu đặc quánh. Đồng tử đục ngầu yếu ớt lay động, lồng ngực hắn phập phồng như đang run rẩy. Chậm rãi, cánh tay cứng đờ của hắn nhấc lên một chút, rồi lại nhấc lên... Ánh sáng run rẩy trong đôi mắt mờ mịt càng lúc càng kịch liệt, vô cùng không cam lòng chớp động...
Thế nhưng, cánh tay hắn cuối cùng vẫn không thể giơ lên hẳn. Theo ánh mắt hắn cuối cùng ngưng đọng, cánh tay đã dùng hết toàn bộ ý chí cuối cùng của hắn nặng nề rơi xuống đất.
Khí tức của Lạc Trường Sinh cuối cùng hoàn toàn tĩnh lặng, hai mắt vẫn trợn trừng, trong đó là vẻ u ám không cam lòng và tuyệt vọng.
Còn Vân Triệt, hai tay hắn vẫn cào chặt trên mặt đất, trong đôi mắt đẫm máu, lay động thần thái không muốn tan rã.
Lồng ngực Khư Uế Tôn Giả như có tảng đá vạn cân đè nặng. Hắn giơ cao tay, gầm lớn:
- Lạc Trường Sinh đã bất tỉnh! Trận chiến này, Vân Triệt toàn thắng!!
- Lạc Trường Sinh bại trận, chiến tích của cả hai ngang bằng! Cuộc chiến Vấn Đỉnh sẽ có thêm một trận quyết định, diễn ra sau ba ngày nữa!
Trước đây, mỗi lần Khư Uế Tôn Giả tuyên bố kết quả, khán đài đều hoặc là sôi trào, hoặc là ồ lên không ngớt. Nhưng lần này, giọng của ngài vừa dứt hồi lâu, toàn trường vẫn hoàn toàn tĩnh lặng, ai nấy đều mang vẻ mặt ngây dại.
Thẫn thờ một lúc lâu.
Cho đến khi một giọng nữ tử chói tai vang lên.
- Trường Sinh!!
Lạc Cô Tà thét lên một tiếng run rẩy, từ trên không trung lao xuống. Cảm xúc của nàng rõ ràng đã mất kiểm soát, tiếng hét này cũng mang theo huyền lực không thể khống chế, chấn động đến mức phần lớn huyền giả đều ù tai, suýt nữa hộc máu.
- Vân Triệt!
Mộc Băng Vân cũng đồng thời bay lên, lao nhanh về phía Phong Thần Đài.
Khư Uế Tôn Giả đã chủ trì nhiều kỳ Phong Thần Chi Chiến, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào thảm liệt đến vậy. Ngài càng chưa bao giờ nghĩ rằng, trận chiến giữa hai hậu bối lại có thể khiến ngài có cảm giác nghẹt thở không thôi.
Thấy người của Thánh Vũ Giới và Ngâm Tuyết Giới liều mạng lao tới, Khư Uế Tôn Giả thầm than một tiếng, vung tay thu hồi kết giới ngăn cách của Phong Thần Đài.
- Trường Sinh!!
Lạc Cô Tà đáp xuống bên cạnh Lạc Trường Sinh, thanh Âm Điệp Nhận cắm trên yết hầu hắn bị rút ra trong nháy mắt, ném văng đi. Một luồng huyền quang vô cùng ôn hòa cẩn thận bao phủ lấy Lạc Trường Sinh... Người được mệnh danh là đệ nhất dưới Vương Giới của Đông Thần Vực này, lúc này hai tay, thân thể, và cả đôi mắt đều đang kịch liệt run rẩy. Thậm chí, có thể thấy trong mắt nàng lệ quang đang cố gắng kìm nén.
Vầng sáng trắng ôn hòa bao phủ toàn thân Lạc Trường Sinh, Lạc Cô Tà ôm lấy hắn, bay nhanh rời đi, trong nháy mắt đã biến mất ở chân trời, không hề nói một lời với bất kỳ ai. Rất nhanh, Lạc Thượng Trần cũng theo sát phía sau.
- Vân Triệt!
- Vân sư huynh...
- Nhanh! Mau áp chế thương thế của hắn.
- Đừng, đừng cử động lung tung, thương thế của hắn... quá nặng...
Mộc Băng Vân ôm lấy thân trên của Vân Triệt, để hắn tựa vào lồng ngực mềm mại của mình, mặc cho vết máu nồng nặc nhuộm đỏ tuyết y. Ngọc thủ của nàng lơ lửng trên ngực Vân Triệt, lam quang chớp động, nhưng hồi lâu không dám hạ xuống, chỉ không ngừng run rẩy.
Bởi vì thương thế của Vân Triệt thật sự quá đáng sợ, toàn thân từ trong ra ngoài, lẽ ra không thể nào còn sống được.
- Vân sư huynh... Vân sư huynh... Hắn... nhất định... sẽ không sao chứ?
Các đệ tử Ngâm Tuyết cẩn thận vây quanh, nhìn thảm trạng cả người đẫm máu của Vân Triệt, ai nấy đều thắt lòng, mắt hoe đỏ.
Đám người Mộc Hoán Chi, Mộc Thản Chi cúi người, ngồi xổm trước mặt Vân Triệt, nhưng cũng giống như Mộc Băng Vân, không dám ra tay áp chế thương thế cho hắn. Với trạng thái hiện tại của hắn, nếu huyền khí nhập thể, chỉ cần một chút sơ sẩy sẽ...
- Ta... thắng... rồi... sao...
Đôi môi hắn khẽ mấp máy, phát ra âm thanh yếu ớt đến mức dù ở ngay bên tai cũng gần như không thể nghe rõ.
Dưới ý thức mơ hồ, hắn thậm chí không nghe rõ lời tuyên bố chấn động Đông Thần Vực của Khư Uế Tôn Giả.
- Đúng vậy, ngươi thắng rồi, ngươi đã đánh bại Lạc Trường Sinh.
Mộc Băng Vân cúi đầu, dịu dàng thì thầm bên tai hắn.
Khóe môi Vân Triệt khẽ nhếch lên, đó là một nụ cười vô cùng mãn nguyện:
- Tốt... quá...
- Yên... tâm... Ta... chết... không được... đâu...
- Thật... mệt...
Giọng hắn yếu ớt như tiếng muỗi kêu. Lúc này, bàn tay của Mộc Băng Vân cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống, một tầng lam quang ôn hòa đến cực điểm lan tỏa trên người hắn:
- Mệt rồi thì cứ yên tâm ngủ một giấc đi.
Giọng nàng thật nhẹ, thật mềm, như đang dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh mệt mỏi buồn ngủ. Dưới lời thì thầm của nàng, hai mắt Vân Triệt cuối cùng cũng từ từ khép lại.
"..." Mộc Băng Vân ngẩng đầu, ánh mắt đã hoàn toàn nhòa đi.
Thiên Sát Tinh Thần, ta không biết người đã từng làm gì vì hắn, hay đã có ân huệ lớn lao thế nào với hắn, để hắn có thể cam tâm tình nguyện liều mạng đến vậy vì người. Ta không quan tâm người có thân phận tôn quý ra sao, có lý do gì... Cầu xin người, dù thế nào đi nữa, hãy thỏa mãn tâm nguyện mà hắn đã không tiếc tất cả để hoàn thành, dù chỉ để được gặp người một lần.
Nguyên nhân Vân Triệt đến Thần Giới, nàng là người đầu tiên biết được. Những năm qua, tất cả những gì Vân Triệt đã làm, nàng đều nhìn thấy hết. Hôm nay, hắn tử chiến với Lạc Trường Sinh trên Phong Thần Đài, mọi người đều cho rằng hắn đang liều mạng vì ngôi vị quán quân, chỉ có nàng biết, Vân Triệt liều mạng như vậy, không phải vì cuộc chiến Vấn Đỉnh, không phải vì danh chấn Đông Thần Vực, không phải vì phần thưởng hậu hĩnh kia, lại càng không phải vì muốn chiến thắng Lạc Trường Sinh...
Hắn chỉ vì muốn gặp một người.
Bên ngoài Phong Thần Đài, trên bầu trời xa xôi, một bóng dáng nhỏ bé màu đỏ lặng lẽ rời đi.
Trên đám mây nơi nàng vừa đứng, vương lại vài giọt lệ quang long lanh mà bi thương.