Rất nhanh, trên người Vân Triệt hiện lên một tầng lam quang mỏng manh. Nhìn thấy quầng sáng màu lam này bảo vệ thành công thân thể Vân Triệt, đám người Mộc Hoán Chi khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng trái tim vẫn treo lơ lửng.
- Nếu tông chủ ở đây thì tốt rồi, nhất định có thể bảo vệ Vân Triệt bình an vô sự.
Mộc Hoán Chi đưa tay lau đi mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán.
- Yên tâm, sinh mệnh lực của Vân Triệt cực kỳ ngoan cường, sẽ không có chuyện gì đâu.
Mộc Băng Vân khẽ nói, nàng đưa tay ra, lam quang chợt lóe, từ xa, một thanh chủy thủ hình cánh bướm nhẹ nhàng bay tới, lóe lên hàn quang tinh khiết trong tay nàng, chưa hề vấy bẩn một giọt máu đen.
Mộc Hoán Chi nghi hoặc nói:
- Đây... Đây chẳng phải là Âm Điệp Nhận của tông chủ sao? Vì sao lại nằm trong tay Vân Triệt?
- ... Chắc là tông chủ ban cho hắn để hộ thân.
Ngọc thủ của Mộc Băng Vân khẽ nhấc, thu hồi Âm Điệp Nhận.
- Nhưng mà, Âm Điệp Nhận là do tiên tông chủ để lại...
- Mau đưa Vân Triệt về trước, thương thế của hắn không thể trì hoãn thêm được nữa.
Trong giọng nói của Mộc Băng Vân mang theo lo lắng và một chút gấp gáp, Mộc Hoán Chi nhất thời quên đi lời sắp nói ra, vội vàng phóng thích huyền khí, cẩn thận nâng Vân Triệt lên.
Lúc này, Khư Uế tôn giả từ trên không trung hạ xuống, đi đến trước mặt bọn họ, hắn liếc nhìn tình hình của Vân Triệt, phất tay đẩy hai viên Thì Luân Châu đến trước mặt Mộc Hoán Chi.
- Thương thế của Vân Triệt quá nặng, Thần Đế đặc biệt cho phép, ban thêm hai viên Thì Luân Châu để hỗ trợ hắn hồi phục. Để đảm bảo công bằng, Lạc Trường Sinh bên kia cũng sẽ có hai viên.
Nói xong, hắn lại nói thêm một câu:
- Trận chiến sau, chớ nên miễn cưỡng.
Mộc Hoán Chi nhận lấy hai viên Thì Luân Châu, chân thành nói:
- Tạ ơn Thần Đế và tôn giả quan tâm.
Khư Uế tôn giả không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi, nhưng đôi mày lại luôn nhíu chặt.
Thương thế của Vân Triệt và Lạc Trường Sinh thật sự quá nặng, quá nặng rồi.
Thế nhưng, Lạc Trường Sinh sở hữu thân thể Thần Linh cảnh đỉnh phong, lại từng được Thái Sơ Thần Thủy rèn luyện, bên cạnh còn có hai Thần Chủ cường đại là Lạc Thượng Trần và Lạc Cô Tà, sau lưng lại có nội tình khổng lồ của Thánh Vũ giới, những điều này đủ để Lạc Trường Sinh hồi phục hoàn toàn trong vòng hai tháng.
Nhưng Vân Triệt...
Nội tình của Ngâm Tuyết giới sao có thể so sánh được với Thánh Vũ giới. Hắn không chết đã là kỳ tích. Cho dù gắng gượng hồi phục, cũng chắc chắn sẽ lưu lại ám thương cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí nếu có phế đi từ đây, cũng sẽ không ai cảm thấy kỳ lạ.
Lạc Trường Sinh được Lạc Cô Tà đưa đi, Vân Triệt cũng được đám người Mộc Băng Vân mang đi. Nhưng sự chấn động trên Phong Thần Đài và cả Đông Thần Vực vẫn chưa hề lắng xuống.
Độ thảm khốc của trận chiến này quả thật không thể dùng ngôn từ nào để hình dung. Giờ đây hồi tưởng lại, ai nấy đều cảm thấy tim đập chân run.
Lạc Trường Sinh vốn được công nhận là người đứng đầu Đông Vực Tứ Thần Tử, là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ. Nhưng thực lực chân chính của hắn vẫn mạnh hơn xa dự đoán của mọi người. Trận chiến trước đó với Quân Tích Lệ và Thủy Ánh Nguyệt, nhìn như hắn đã dùng toàn lực, nhưng thực chất có lẽ ngay cả một nửa thực lực cũng chưa dùng đến.
Mà Vân Triệt, lại hết lần này đến lần khác khiến mọi người kinh hãi đến mức không thể tin vào mắt mình, thậm chí liên tục lật đổ nhận thức của bọn họ.
Đối mặt với một Lạc Trường Sinh có thực lực vượt xa danh tiếng, hắn vẫn có thể chống lại, cuối cùng thậm chí còn gian nan giành được thắng lợi.
Trận chiến đầu tiên, Vân Triệt đã giành thắng lợi. Chiến thắng này cũng quyết định trận chiến tranh ngôi vị quán quân sẽ có thêm một trận đấu nữa, giữa hai người họ, sẽ còn một trận chiến thứ hai, diễn ra chỉ sau ba ngày ngắn ngủi.
Mặc dù Vân Triệt thắng, nhưng Lạc Trường Sinh đã bại sao?
Cũng không hẳn. Ít nhất trong mắt tất cả huyền giả, tuy trận chiến đầu tiên đã kết thúc, nhưng giữa hai người vốn không có kẻ thua cuộc thật sự. Bọn họ đều đã chiến đấu đến tia sức lực cuối cùng, chút ý chí sau cùng, thậm chí là giọt máu cuối cùng. Thứ quyết định thắng bại sau cùng đã không còn liên quan đến thực lực, mà là số mệnh và thiên ý.
- Chẳng trách Lạc Trường Sinh và Vân Triệt có thể trở thành những huyền giả đỉnh cao nhất của Đông Thần Vực, có thể chiến đấu đến mức này, cần phải có chấp niệm và ý chí lực đáng sợ đến nhường nào... Bọn họ đều xứng đáng với thành tựu và vinh dự như vậy.
- Vân Triệt đánh thắng Lạc Trường Sinh, chẳng phải có nghĩa hắn đã là người đứng đầu mới của Đông Vực Tứ Thần Tử sao?
- Xem trận chiến này, ta cảm thấy cả hai người ai cũng có tư cách chiến thắng, ai thắng cũng đều xứng đáng, cũng đều có tư cách trở thành người đứng đầu Đông Vực Tứ Thần Tử.
- Các ngươi nói xem, trước trận chiến tiếp theo, Vân Triệt có khả năng hồi phục không? Thương thế kia đáng sợ như vậy, liệu có để lại di chứng không thể chữa khỏi không? Ví dụ như huyền mạch tổn hại chẳng hạn...
- Không... không biết nữa...
- Không biết trận chiến tiếp theo, bọn họ sẽ lại đánh thành bộ dạng gì nữa đây.
...
Sau trận chiến giữa Vân Triệt và Lạc Trường Sinh, Đông Thần Vực nhất định sẽ còn xôn xao một thời gian dài.
- Trụ Thiên lão đệ, thế hệ này của Đông Thần Vực các ngươi lại xuất hiện hai kỳ tài kinh diễm tuyệt thế.
Long Hoàng lên tiếng tán thưởng.
- Đúng vậy.
Trụ Thiên Thần Đế khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Ánh mắt Long Hoàng chuyển qua, ẩn chứa thâm ý:
- Nhất là Vân Triệt, hắn phi phàm đến mức nào, đã không cần ta phải nói nhiều. Nhân tài như thế, cho dù không dựa vào "truyền thừa", tương lai cũng rất có khả năng trở thành một vầng thái dương rực rỡ trên bầu trời Đông Thần Vực. Nếu bị kẻ khác đố kỵ, tham lam mà chết yểu, đó sẽ là tổn thất ngập trời của Đông Thần Vực.
Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế nghiêm lại, chậm rãi gật đầu:
- Ít nhất trong ba ngàn năm ở Trụ Thiên Thần Cảnh, Trụ Thiên ta cam đoan bảo vệ hắn bình an vô sự. Đến lúc đó, nếu hắn thật sự trở thành "vầng thái dương rực rỡ" như lời Long Hoàng nói, tự nhiên không cần phải lo lắng nữa.
Cuộc đối thoại của hai người, các Thần Đế khác tự nhiên cũng nghe thấy.
Phạm Thiên Thần Đế thấp giọng nói:
- Bất luận là cảnh giới, cường độ hay sự hùng hậu của huyền lực, Lạc Trường Sinh đều hơn Vân Triệt, hơn nữa còn không chỉ một bậc, nhưng Vân Triệt lại có vô số kỳ chiêu, phần lớn thời gian ngược lại còn áp chế được Lạc Trường Sinh. Thần Kiếp cảnh lại có thể sử dụng "Huyễn Thần"... dung hợp Phượng Hoàng Thần Viêm và Kim Ô Thần Viêm... Long hồn ở cấp bậc cực cao... thân thể có thể sánh ngang với Lạc Trường Sinh... còn có cả luồng sức mạnh bộc phát bất ngờ vào phút cuối... Những thứ này, ta càng lúc càng khó mà lý giải nổi. Vân Triệt kẻ này... rốt cuộc có lai lịch gì!
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nói, giọng điệu hoàn toàn bình thản, không chút gợn sóng:
- Ngay cả phụ vương cũng phải thốt lên bốn chữ "khó mà lý giải", những người khác tự nhiên càng thêm "tò mò". Nhưng nơi này là Trụ Thiên Thần Giới, tự nhiên phải tuân theo quy tắc nơi này. Ba ngày sau, giữa Vân Triệt và Lạc Trường Sinh còn có một trận tái chiến. Nếu phụ vương muốn giải tỏa nghi hoặc trong lòng, vẫn nên đợi sau khi Đại hội Huyền Thần kết thúc đi.
Phạm Thiên Thần Đế quay đầu, dùng ánh mắt có phần kinh ngạc liếc nhìn Thiên Diệp Ảnh Nhi. Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, hắn đột nhiên nói:
- Xem ra, con đã biết được điều gì đó. Lại là do Cổ Chúc dòm ngó được gì sao?
Giọng Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn thản nhiên:
- Không, lần này là một người khác nói cho ta. Phụ vương, bí mật trên người Vân Triệt, e rằng ngay cả người cũng sẽ bị dọa cho giật nảy mình.
- Hửm?
Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch lên:
- Chỉ có điều ta sẽ không nói cho người biết. Bí mật, thứ này người biết càng ít càng tốt, bí mật càng lớn, lại càng phải như vậy.
Phạm Thiên Thần Đế: "..."
Trên không trung bên ngoài Phong Thần Đài, theo một áng mây mỏng tan đi, bóng dáng của thầy trò Quân Vô Danh và Quân Tích Lệ hiện ra. Ngay từ khi trận chiến giữa Vân Triệt và Lạc Trường Sinh bắt đầu, họ đã đến đây.
Cái giá phải trả khi cưỡng ép sử dụng Vô Danh Kiếm đâu dễ dàng gánh chịu như vậy, cho dù có Quân Vô Danh ở bên, lại dùng Thì Luân Châu hồi phục hai tháng, hơi thở của Quân Tích Lệ vẫn còn phù phiếm, sắc mặt lộ ra vẻ trắng bệch bệnh tật.
Nhưng người kiên trì muốn đến đây hôm nay không phải Quân Vô Danh, mà là Quân Tích Lệ.
Quân Vô Danh nói:
- Như vậy, con nên hết hy vọng rồi chứ. Ngày đó Vân Triệt thắng con, không phải là may mắn. Ngược lại, hắn đã cứu con, còn bảo vệ tôn nghiêm của con, oán hận của con đối với hắn cũng nên tan biến đi.
Quân Tích Lệ xoay người đi, bờ vai nhỏ nhắn khẽ run rẩy:
- Không... thể. Sao có thể... kết thúc như vậy được! Sẽ có một ngày, con sẽ đường đường chính chính đánh bại hắn! Món nợ hắn nợ con, con nhất định sẽ đòi lại gấp mười... gấp trăm lần!
Quân Vô Danh bình tĩnh nói:
- Nếu đã vậy, càng nên ngưng tâm tu luyện. Con phải xem hai chữ "Vân Triệt" là động lực thúc đẩy, chứ không phải tâm ma. Nếu có một ngày, con thật sự khống chế được Vô Danh Kiếm, hãy đi tìm hắn.
Quân Tích Lệ không nói gì, phi thân bay về phía xa.
Trụ Thiên Thần Giới, nơi ở của Thánh Vũ giới.
Nơi này đặc biệt yên tĩnh, các đại trưởng lão và đệ tử đều canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài viện, không một ai lên tiếng.
Bên trong được bao phủ bởi một kết giới ngăn cách, một Thì Luân kết giới khá lớn đang mở ra. Trong kết giới, Lạc Trường Sinh yên tĩnh nằm đó, trên người hắn bao phủ một tầng ánh sáng trắng, dưới thân còn có một huyền trận màu tím nhạt đang chậm rãi vận chuyển.
Vết máu trên người hắn đã được lau sạch, nhưng thương thế vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, trông vẫn vô cùng đáng sợ, nhất là cả khuôn mặt sưng vù biến dạng. Nếu bây giờ đưa hắn về Thánh Vũ giới, tuyệt đối không ai có thể nhận ra đây chính là Trường Sinh công tử.
Lạc Cô Tà và Lạc Thượng Trần ngồi hai bên Lạc Trường Sinh, tự mình thúc đẩy huyền khí và dược khí trong huyền trận cho hắn. Cảm nhận được Lạc Trường Sinh đã qua cơn nguy kịch, sinh cơ dần ổn định, dây cung trong lòng họ cuối cùng cũng buông lỏng.
Lạc Thượng Trần chậm rãi thở ra một hơi:
- Từ nhỏ đến lớn, số lần Trường Sinh bị thương cộng lại cũng không bằng một nửa hôm nay. Chỉ có điều, trận chiến này cũng khiến ta có một cái nhìn khác về nó, cố chấp như vậy, không hổ là con trai của Lạc Thượng Trần ta.
Giọng nói của Lạc Cô Tà lại mang theo sự lạnh lẽo và oán hận:
- Hừ! Đều do tên súc sinh Vân Triệt kia... lại dám làm Trường Sinh bị thương đến mức này! Thật đáng bị lóc xương lóc thịt.
Lạc Thượng Trần nhíu mày, nói:
- Trận chiến giữa Trường Sinh và Vân Triệt, tuy bị thương thảm trọng, nhưng cả hai đều đã dốc hết toàn lực, đây cũng là trận chiến đặc sắc nhất của Trường Sinh trong những năm gần đây. Tuy thua, nhưng danh vọng của Trường Sinh chỉ tăng chứ không giảm, không thể trách Vân Triệt được. Huống chi, thương thế của Vân Triệt không hề nhẹ hơn Trường Sinh. Thêm vào đó, nội tình của Ngâm Tuyết giới nông cạn, e rằng cũng khó mà chữa khỏi hoàn toàn.
- Trường Sinh là thân thể tôn quý nhường nào, tên súc sinh đê tiện Vân Triệt kia sao có thể so sánh! Nếu nơi này không phải là Trụ Thiên Thần Giới, ta hận không thể tự tay phế hắn...
Lạc Cô Tà nghiến răng nghiến lợi, từng chữ thốt ra, sát khí nhàn nhạt cũng theo đó mà lan tỏa.
Luồng sát khí này khiến Lạc Thượng Trần kinh hãi trong lòng, hắn đột nhiên ngẩng đầu, mặt đầy kinh ngạc.
Lạc Cô Tà là muội muội của hắn, hắn tự cho là người hiểu nàng nhất trên đời này.
Cái tên "Cô Tà tiên tử", cả Đông Thần Vực ai mà không biết? Tính tình nàng cực kỳ lạnh nhạt, tuy xuất thân từ Thánh Vũ giới nhưng lại quanh năm du ngoạn bên ngoài, rất ít khi trở về, thậm chí cũng không xem người của Thánh Vũ giới là người của mình. Tuy là đệ nhất nhân dưới Vương giới ở Đông Thần Vực, đủ để khiến tất cả Giới Vương của các thượng vị tinh giới phải cúi đầu, nhưng nàng chưa bao giờ dùng nó để ức hiếp người khác.
Sau khi Lạc Trường Sinh ra đời, nàng liền luôn ở lại Thánh Vũ giới, hiếm khi rời đi, dốc toàn bộ tâm huyết lên người hắn. Thỉnh thoảng rời khỏi Thánh Vũ giới cũng đều là vì Lạc Trường Sinh.
Lần này Lạc Trường Sinh bị trọng thương, lại khiến cho một Cô Tà tiên tử đường đường như nàng sinh ra sát khí đối với một tiểu bối cùng thế hệ với Lạc Trường Sinh... Lạc Thượng Trần, người tự cho là hiểu nàng nhất, cũng nhất thời không thể tin vào linh giác của mình.
Điều này khiến hắn bắt đầu kinh sợ một sự thật vốn đã tồn tại từ lâu... Lạc Cô Tà cưng chiều Lạc Trường Sinh đã gần đến mức bệnh hoạn.
- Cô Tà, muội... không phải là thật sự định...
Lạc Cô Tà nhắm mắt lại, chậm rãi áp chế luồng lệ khí không thể kiểm soát này:
- Hừ! Dám làm tổn thương Trường Sinh của ta như vậy, ta thật sự hận không thể tự tay phanh thây hắn. Nhưng mà, sao ta có thể thật sự ra tay với một tên tiểu bối rác rưởi.
- Món nợ này, đương nhiên phải do chính tay Trường Sinh đòi lại.
Trong lòng Lạc Thượng Trần khẽ thả lỏng, nhưng lời nói và giọng điệu của Lạc Cô Tà lại khiến hắn đột nhiên nghĩ đến một khả năng, đôi mày trầm xuống:
- Chẳng lẽ muội định cởi bỏ "cấm chế" của Trường Sinh?