- Ngươi… Ngươi!
Mộ Dung Dạ ôm lấy gò má phải sưng đỏ, toàn thân run lên bần bật. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn trưởng thành trong sự tâng bốc và kính nể của kẻ khác. Dù ở Thương Phong Huyền Phủ, tuy chỉ là ngoại phủ, nhưng phụ thân hắn dù sao cũng là Thành chủ Tân Nguyệt Thành, đường huynh lại là người của nội phủ, cho nên địa vị của hắn ở ngoại phủ tuyệt đối không thấp, kẻ nịnh bợ hắn nhiều như cá diếc sang sông… Hắn chưa từng phải chịu khuất nhục đến thế này!
Mà kẻ này còn "chiếm được" Lam Tuyết Nhược, nữ nhân mà hắn ngày đêm mơ tưởng.
- Ngươi sẽ phải hối hận… Sớm thôi, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã được sinh ra trên đời này! – Mộ Dung Dạ từ dưới đất bò dậy, gào lên oán độc, sau đó lảo đảo bỏ đi như một con chó cụp đuôi.
- Cứ việc thử xem… – Nhìn bóng lưng Mộ Dung Dạ, Vân Triệt lặng lẽ cười khẩy.
- Vân Triệt, chuyện này… Ngươi thật sự quá lỗ mãng rồi.
Tần Vô Ưu đi tới, lên tiếng trách.
- Hắn cầm kiếm muốn giết ta, ta chỉ tự vệ, đã là nhân từ lắm rồi.
Vân Triệt bình tĩnh đáp.
- Trời ạ…
Ánh mắt Tần Vô Ưu đảo quanh một vòng, thần sắc phức tạp đến tột cùng, cuối cùng thở dài một tiếng, không biết là thở dài vì Mộ Dung Dạ bị đánh, hay là thở dài vì chuyện hắn và Lam Tuyết Nhược "đồng giường cộng chẩm".
- Mộ Dung Dạ ỷ vào thân phận con trai của Thành chủ Tân Nguyệt Thành, ngày thường vốn cao ngạo tự phụ. Dù đến Thương Phong Huyền Phủ, hắn vẫn thường xuyên ức hiếp người khác, bị dạy dỗ một trận cũng là đáng đời. Chỉ là, hắn có một người đường huynh ở đây, tên là Mộ Dung Dật, là con trai của Trấn Bắc Nguyên Soái Thương Phong đế quốc. Phụ thân của Mộ Dung Dạ có thể ngồi lên chức Thành chủ Tân Nguyệt Thành cũng là nhờ mối quan hệ với Trấn Bắc Nguyên Soái. Nếu thân phận này còn chưa đủ nặng, vậy thì thêm một thân phận nữa mà ngay cả ta cũng phải kiêng dè… Mộ Dung Dật, hiện tại là đệ tử của nội phủ!
- Trong… Nội phủ?
Vân Triệt còn chưa có phản ứng gì, nhưng Hạ Nguyên Bá vừa nghe hai chữ "nội phủ" đã kinh hãi đến mức toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt.
- Nội phủ thì sao?
Vân Triệt nói với vẻ mặt không đổi.
- Ha ha, ngươi mới tới Thương Phong Hoàng Thành, không biết cũng là chuyện thường. Nếu ngươi ở lại đây thêm vài ngày, sẽ biết nội phủ đáng sợ đến mức nào. Ta cho ngươi vài con số vậy.
Tần Vô Ưu chậm rãi nói:
- Ngưỡng cửa của Thương Phong Huyền Phủ cực cao, người có thể vào đây, dù chỉ là ngoại phủ, thì khi ra ngoài cũng đều được xem là thiên tài. Trong cả đế quốc, huyền giả trẻ tuổi khao khát tiến vào Thương Phong Huyền Phủ phải đến hàng ngàn vạn, nhưng hiện nay, toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ cũng chỉ có hơn năm vạn đệ tử. Trong đó, ngoại phủ có năm mươi bốn ngàn người, trung phủ có ba ngàn người, còn nội phủ chỉ vỏn vẹn một trăm người.
- Chỉ có 100 người?
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc.
- Không sai. Đệ tử có thể tiến vào nội phủ, không ai không phải là kỳ tài ngút trời, tương lai đều sẽ trở thành Tông Sư một phương hoặc nhân vật kiệt xuất, ngay cả Hoàng thất cũng phải đối đãi bằng lễ lớn. Danh sách một trăm người của Nội phủ được gọi là ‘Thiên Huyền Bảng’, xếp hạng dựa theo huyền lực mạnh yếu, người có thể vào bảng này chính là đệ tử nội phủ. Mà muốn vào bảng, phải đánh bại một người trong đó, nếu thành công thì có thể thay thế vị trí của kẻ đó trên Huyền Bảng, còn người đứng cuối cùng sẽ bị loại khỏi danh sách và đuổi khỏi nội phủ.
- Mỗi một đệ tử trên Thiên Huyền Bảng đều có uy vọng cực lớn trong Thương Phong Huyền Phủ, thậm chí là cả Thương Phong Hoàng Thành. Mộ Dung Dật không chỉ có tên trong Thiên Huyền Bảng, mà còn không phải hạng chót, hiện đang đứng thứ bảy mươi ba. Thêm vào thân phận con trai của Trấn Bắc Nguyên Soái, ở Thương Phong Huyền Phủ này không ai dám trêu chọc hắn.
- Tính tình Mộ Dung Dật cũng chẳng tốt đẹp gì, nếu Mộ Dung Dạ đi tìm hắn, nói không chừng Mộ Dung Dật sẽ thật sự ra tay, đến lúc đó không ai có thể giúp được ngươi.
Tần Vô Ưu tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng biết rõ, nếu chuyện đó thật sự xảy ra, Lam Tuyết Nhược chắc chắn sẽ đứng ra… Bởi vì một khi Mộ Dung Dật thật sự ra tay đối phó Vân Triệt, thì chẳng khác nào mãnh hổ vồ cừu non… cho dù thực lực hiện tại của Vân Triệt đã tiến bộ kinh người.
- Vậy thì tùy hắn, ta chưa từng biết sợ hãi là gì.
Vân Triệt nhún vai, nói một cách thản nhiên.
- Tỷ phu, người của nội phủ thật sự rất lợi hại! Người trong Thiên Huyền Bảng, huyền lực thấp nhất cũng đều là Chân Huyền Cảnh cấp tám! Ba người mạnh nhất đã bước vào Linh Huyền Cảnh rồi. Nếu Mộ Dung Dạ thật sự mời người đường huynh kia tới, thì… thì…
Hạ Nguyên Bá lo lắng nói.
Thấp nhất cũng là Chân Huyền Cảnh cấp tám… Lông mày Vân Triệt nhíu lại. Đệ tử của Thương Phong Huyền Phủ cũng bị giới hạn độ tuổi như các chi phủ khác, đều từ 15 đến 20 tuổi. Vượt quá 20 tuổi, trừ phi ở lại phủ nhậm chức, nếu không sẽ phải vĩnh viễn rời khỏi Thương Phong Huyền Phủ. Như vậy, một trăm người trên Thiên Huyền Bảng tự nhiên đều dưới 20 tuổi. Ở độ tuổi này mà đạt tới Chân Huyền Cảnh cấp tám, bất luận là ở Lưu Vân Thành hay Tân Nguyệt Thành, đều là chuyện không thể tưởng tượng. Mà ba người đạt tới Linh Huyền Cảnh lại càng kinh người đến cực điểm. Gia gia của hắn, Tiêu Liệt, đã gần 60 tuổi, là cường giả số một Lưu Vân Thành, cũng mới chỉ bước vào Linh Huyền Cảnh!
Danh tiếng của một thành cũng phản ánh trình độ huyền lực chung ở nơi đó. Tại Lưu Vân Thành, Hạ Khuynh Nguyệt mười sáu tuổi đạt đến Sơ Huyền Cảnh cấp mười đã được công nhận là thiên tài số một trong thế hệ trẻ. Ở Tân Nguyệt Thành, thiên tài Tiêu Lạc Thành mười sáu tuổi đã là Nhập Huyền Cảnh cấp mười.
Đến kinh thành Thương Phong này, dưới 20 tuổi đã xuất hiện Linh Huyền Cảnh… Còn Chân Huyền Cảnh cấp tám, mới chỉ là cấp thấp nhất trong nội phủ của Thương Phong Huyền Phủ.
- Đúng rồi, ta còn chưa hỏi tiểu tử ngươi! Huyền lực của ngươi bây giờ đã đạt đến Nhập Huyền Cảnh cấp mười rồi! Mới chỉ nửa tháng thôi, ngươi dù có ăn tiên đan cũng không thể nhanh như vậy được! Có phải trước đây ngươi đã dùng Khóa Huyền Châu để cố ý che giấu huyền lực không?
Nghĩ đến chuyện Vân Triệt khiêu chiến vượt cấp ở Tân Nguyệt Huyền Phủ, Tần Vô Ưu càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Vân Triệt không tỏ rõ ý kiến, dứt khoát đổi chủ đề:
- Tần Phủ chủ, muốn vào Thương Phong Huyền Phủ thì cần làm những gì?
Thấy Vân Triệt không muốn trả lời, Tần Vô Ưu cũng không hỏi thêm, nói:
- Ta bây giờ không còn là Phủ chủ nữa, cứ gọi ta là Tần đạo sư là được rồi, gọi thẳng tên cũng không sao. Quy củ của Thương Phong Huyền Phủ rất nghiêm ngặt, muốn vào đều phải trải qua sát hạch. Có điều, với tư cách là đạo sư, mỗi năm ta cũng có hai, ba suất đặc cách. Ta vốn định sắp xếp cho ngươi vào thẳng ngoại phủ, nhưng với huyền lực hiện tại của ngươi thì không cần nữa.
- Ngươi tới rất đúng lúc, hôm nay chính là ngày cuối cùng Thương Phong Huyền Phủ chiêu mộ đệ tử. Tuy thời gian báo danh đã sớm kết thúc, nhưng giúp ngươi có được tư cách sát hạch thì dễ như trở bàn tay. Vượt qua sát hạch, ngươi có thể danh chính ngôn thuận tiến vào ngoại phủ của Thương Phong Huyền Phủ, so với việc ta trực tiếp sắp xếp cho ngươi sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức. Hơn nữa ta tin rằng, ngươi cũng muốn làm theo cách này hơn.
Tần Vô Ưu vuốt râu dài, cười ha hả nói.
Hạ Nguyên Bá cũng gật đầu theo:
- Đúng đúng! Đợt sát hạch vào phủ lần này kéo dài mười ngày, hôm nay vừa đúng là ngày cuối cùng. Tỷ phu bây giờ đã là Nhập Huyền Cảnh cấp mười, nhất định có thể vượt qua. Hơn nữa tỷ phu tuổi còn trẻ, dù ở ngoại phủ cũng sẽ rất nổi bật.
Nói xong, vẻ mặt Hạ Nguyên Bá bỗng nhiên chùng xuống… Huyền lực của hắn chỉ có Sơ Huyền Cảnh cấp sáu, thực lực như vậy ở Lưu Vân Thành còn được xem là khá, nhưng đến Thương Phong Hoàng Thành này thì chẳng là gì cả. Hắn được Tần Vô Ưu đưa vào phủ, một bên khổ sở ngóng trông tin tức của Vân Triệt, một bên làm công việc quét dọn huyền các, mỗi ngày đều phải chịu đựng vô số ánh mắt khinh miệt… Không sai, tất cả mọi người nhìn hắn đều như nhìn một phế vật, mà huyền lực của hắn ở Thương Phong Huyền Phủ này cũng chỉ có thể được gọi là phế vật. Chuyện vào ngoại phủ Thương Phong Huyền Phủ tu luyện… hắn căn bản không dám hy vọng xa vời.
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Vân Triệt không chút do dự gật đầu. Giữa việc vượt qua sát hạch để tiến vào và việc "đi cửa sau", hắn đương nhiên sẽ chọn vế trước. Hắn liếc nhìn Hạ Nguyên Bá, nói:
- Tần đạo sư, nếu ngài có vài suất đặc cách, vậy có thể dành một suất cho Nguyên Bá được không?
- Ta sao?
Hạ Nguyên Bá kích động.
- Chuyện này…
Tần Vô Ưu do dự, không phải hắn hẹp hòi, mà là… huyền lực của Hạ Nguyên Bá thật sự quá thấp, so với đệ tử yếu nhất của ngoại phủ cũng có một khoảng cách rất xa. Hắn có suất đặc cách không sai, nhưng ít nhất cũng phải là người đã vào Nhập Huyền Cảnh, không cách biệt quá xa so với ngưỡng cửa thấp nhất. Một người mới Sơ Huyền Cảnh mà tiến vào Thương Phong Huyền Phủ… chuyện này quả thực hoang đường, rất có thể sẽ bị các đạo sư khác và Phủ chủ phản đối.
Chỉ là, Hạ Nguyên Bá tâm tính thuần khiết lương thiện, Tần Vô Ưu rất quý mến cậu. Hơn nữa, đây lại là lời đề nghị của Vân Triệt…
Hắn cắn răng, dùng một ánh mắt quái dị nhìn Vân Triệt, giọng điệu cũng quái dị tột cùng:
- Tiểu tử Vân Triệt, ngươi trả lời ta một câu trước đã… Ngươi thật sự cùng Tuyết Nhược… khụ, khụ khụ, đồng giường cộng chẩm?
- Đúng vậy, chuyện này có gì không bình thường sao?
Vân Triệt nói với vẻ mặt vô tội.
Tần Vô Ưu co giật khóe miệng, hắn gắng sức nuốt một ngụm nước bọt, nói:
- Được! Nguyên Bá đứa nhỏ này, ta cũng rất yêu thích. Sau khi ngươi vượt qua sát hạch, ta sẽ sắp xếp cho nó vào thẳng ngoại phủ. Nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi, đệ tử Thương Phong Huyền Phủ loại nào cũng có, huyền lực của Nguyên Bá quá thấp, rất có thể sẽ phải chịu uất ức…
- Sẽ không.
Vân Triệt lắc đầu, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt, giọng nói ôn hòa lại ẩn chứa hàn khí khiến người ta phải rùng mình:
- Ta sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt Nguyên Bá.
- Thật… Thật không? Ta thật sự có thể gia nhập Thương Phong Huyền Phủ sao?
Hạ Nguyên Bá hai mắt tỏa sáng, vui mừng đến mức tay chân luống cuống, nói năng lộn xộn. Có thể vào Tân Nguyệt Huyền Phủ đã là niềm vui khôn tả, còn việc gia nhập nơi mà vô số huyền giả hằng ao ước này, trước đây hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Lần này đến Thương Phong Hoàng Thành, hắn chỉ muốn tìm tin tức của Vân Triệt, tuyệt đối không có hy vọng xa vời nào khác, không ngờ chuyện tốt như vậy lại đột nhiên ập đến.
- Ha ha ha ha, ta cũng không lừa đám hậu bối các ngươi làm gì.
Nhìn dáng vẻ vui sướng của Hạ Nguyên Bá, tâm tình của Tần Vô Ưu cũng tốt lên, ông cười to một trận. Sau đó, ông đưa tay ra trước mặt Vân Triệt, trong lòng bàn tay là một khối ngọc truyền âm:
- Tiểu tử Vân Triệt, ghi nhớ ấn ký của nó, sau này có việc gì có thể truyền âm cho ta bất cứ lúc nào.
- Đây là…
Vân Triệt lúng túng gãi đầu:
- Ta không có ngọc truyền âm.
- Vậy sao.
Tần Vô Ưu thu tay lại:
- Vài ngày nữa ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một cái. Bây giờ theo ta vào trong Huyền Phủ, với tuổi tác và huyền lực của ngươi, vượt qua sát hạch hoàn toàn không có vấn đề. Đến năm sau, còn có cơ hội xông thẳng vào trung phủ. Đến lúc đó, ngươi cũng sẽ có địa vị kha khá ở Thương Phong Hoàng Thành này.