Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1264: CHƯƠNG 1262: NGUY CƠ KHÓ GIẢI

- Mạt Lỵ...

Vân Triệt ôm chặt nữ hài đang nức nở trong lòng. Hắn và Mạt Lỵ đã ở bên nhau nhiều năm như vậy, cùng chung một thân thể, linh hồn tương dung, từng giây từng khắc đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương, nhưng chưa bao giờ ôm nhau chặt đến thế này.

Vân Triệt ngẩng đầu, nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp và mãn nguyện vô ngần, tựa như sinh mệnh và linh hồn vốn thiếu thốn khuyết vành cuối cùng đã được lấp đầy. Cảm nhận vệt lệ nóng hổi thấm ướt lồng ngực, hắn biết rằng, tất cả những gì đã trải qua và đánh đổi trong ba năm qua đều hoàn toàn xứng đáng.

Cánh môi Thải Chi hé mở, ngơ ngác nhìn hai người đang ôm chặt lấy nhau...

Mới vừa rồi, tỷ tỷ rõ ràng còn đằng đằng sát khí, vậy mà vừa nhìn thấy hắn, cảm xúc và nước mắt lại đồng thời vỡ đê.

Thải Chi tự nhận là người hiểu tỷ tỷ nhất trên thế gian này, nhưng nàng chưa bao giờ biết tỷ tỷ lại có thể khóc đến mức kinh thiên động địa như vậy...

- Tỷ... tỷ...

Nàng khẽ gọi một tiếng, bàn tay nhỏ bé che lấy môi, chẳng hiểu vì sao, trước mắt cũng dần trở nên nhạt nhòa.

Nàng xoay người, lặng lẽ rời đi, bay thật xa, bên tai vẫn văng vẳng tiếng khóc của Mạt Lỵ... Trong lòng vừa bi thương lại vừa vui mừng khôn xiết.

- Tỷ tỷ, thật tốt quá.

Thải Chi thì thầm, nàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, tăng tốc rồi rời khỏi Tinh Thần Điện.

Nàng muốn biết trong khoảng thời gian “tự kiểm điểm” này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Vân Triệt đoạt được hạng nhất Phong Thần, lại được Tinh Thần Đế tự mình đưa về Tinh Thần Giới, như vậy, liệu “hồng câu” ngăn cách giữa hắn và tỷ tỷ có thể vượt qua được không?

- Tại sao ngươi lại tới tìm ta?

Trên mặt Mạt Lỵ vẫn còn vương lệ, đôi mắt cũng đỏ hoe, nhưng nàng lại nhìn Vân Triệt mà hỏi một câu hết sức ngớ ngẩn.

Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Linh hồn Kim Ô ở Huyễn Yêu Giới đã nói với ta, nếu trong vòng năm năm không thể gặp lại nàng, cả đời này ta sẽ không còn cơ hội gặp lại nàng nữa, cho nên...

Mạt Lỵ nhẹ giọng nói:

- ...Nếu không có câu nói đó của linh hồn Kim Ô, ngươi sẽ không tới sao? Ngày đó nhìn thấy ngươi trên Phong Thần Đài, ta thật sự vừa sợ hãi vừa chấn động, nhưng lại không quá kinh ngạc. Bởi vì từ sâu trong lòng, ta biết một ngày nào đó ngươi sẽ tới, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy, càng không ngờ ngươi sẽ xuất hiện ở Trụ Thiên Giới.

- Về phần lời của linh hồn Kim Ô, chẳng qua chỉ là cái cớ ngươi dùng để thuyết phục chính mình mà thôi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Mạt Lỵ chính là người hiểu Vân Triệt nhất. Còn về linh hồn Kim Ô... Nàng biết rõ vì sao nó lại nói ra câu đó.

Giữa các linh hồn có thể liên lạc bằng hồn âm, linh hồn Kim Ô kia dù tồn tại ở Huyễn Yêu Giới nhưng cũng có thể thông qua linh hồn Kim Ô ở Viêm Thần Giới để biết được rất nhiều chuyện ở Thần Giới. Tin đồn kia, cộng thêm ký ức thượng cổ thuộc về riêng linh hồn Kim Ô, đủ để nó đoán được một số chuyện mà người đời không thể nào biết.

- Ừm.

Vân Triệt không hề phủ nhận. Dù không có câu nói kia của linh hồn Kim Ô, sau khi gặp được Mộc Băng Vân, hắn cũng nhất định sẽ lựa chọn đi theo nàng đến Thần Giới.

- Nhưng mà, câu nói kia của linh hồn Kim Ô rốt cuộc có ý gì? Tại sao nó lại nói trong vòng năm năm không gặp được nàng thì sẽ không bao giờ gặp lại được nữa?

Khi hỏi câu này, giọng nói của Vân Triệt tràn đầy vội vàng và căng thẳng.

Mạt Lỵ chỉ bình thản hừ lạnh một tiếng:

- Muốn trở thành một Tinh Thần hoàn chỉnh, sau khi kế thừa lực lượng, còn phải tiến vào một bí cảnh đặc thù để lịch lãm. Khi ta gặp ngươi, ta mới kế thừa thần lực không lâu, còn chưa tiến hành lịch lãm, nên sau khi trở lại Tinh Thần Giới, tự nhiên phải hoàn thành “nghi thức” này. Mà quá trình lịch lãm không những gian nan mà còn hao tốn thời gian rất dài, có thể cần đến mấy trăm, thậm chí mấy ngàn năm. Khoảng thời gian này đối với Thần Giới thì rất ngắn, nhưng đối với hạ giới lại là vô cùng dài, đủ để quên đi bất cứ chuyện gì, cho nên nó mới nói như vậy.

Mạt Lỵ nói cực kỳ bình tĩnh, không để lộ ra chút sơ hở nào.

- ...Thì ra là thế.

Khóe mắt Vân Triệt giật giật, không biết có tin hay không.

- Lúc trước khi ta ra lệnh cho ngươi rời đi, ngươi nói đã tìm được mầm mống hắc ám mà Tà Thần để lại, hoàn toàn tiêu trừ ma hoạn trên người ngươi... Chuyện này là thật sao?

Mạt Lỵ chuyển chủ đề.

- Đương nhiên.

Vân Triệt xòe bàn tay, một luồng huyền khí hắc ám dâng lên trong lòng bàn tay rồi biến mất trong nháy mắt. Hắn đang cho Mạt Lỵ thấy mình có thể tùy ý khống chế huyền lực hắc ám giống như hỏa diễm và hàn băng.

Chân mày Mạt Lỵ nhíu chặt, nghiêm giọng nói:

- Năm đó ở Thiên Huyền Đại Lục, ta đã từng nói với ngươi, huyền khí hắc ám là dị đoan trời không dung đất không tha. Ma nhân tên “Duy Hận” kia, kết cục của hắn, cùng thái độ của người đời đối với hắn, ngươi đều đã tận mắt chứng kiến. Ngươi tuyệt đối không được để lộ huyền lực hắc ám của mình trước mặt bất kỳ ai! Bằng không, ở Thần Vực này, ai cũng có thể giết ngươi!

Vân Triệt gật đầu:

- Ta biết. Nàng yên tâm, có lực lượng Tà Thần ở đây, chỉ cần ta không muốn, nó sẽ vĩnh viễn không bị bại lộ.

Mạt Lỵ liếc mắt:

- Tại sao ngươi lại đến Tuyệt Vân Nhai? Làm sao ngươi tìm được mầm mống hắc ám đó? Có thể khiến ngươi không tiếc nuốt lời thề mà ta đã ép ngươi lập ra... nhất định là vì nữ nhân nào đó đúng không!

Vân Triệt cười gượng:

- Ờ... là... vì Linh Nhi.

- Hừ, ta biết ngay mà.

Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng.

- Về phần mầm mống hắc ám kia, là ở dưới vực sâu hắc ám, một tiểu cô nương rất kỳ lạ đã tặng cho ta.

Mạt Lỵ đột nhiên quay đầu, kinh ngạc nói:

- ...Tiểu cô nương? Nơi đó làm sao có thể có người tồn tại được?

Vân Triệt chậm rãi nói:

- Đúng là khó có thể tin. Tóc của nàng có màu bạc rất đặc biệt, ánh mắt lại có bốn màu. Càng kỳ quái hơn là, trước kia ta chưa từng gặp nàng, nhưng nàng lại dường như vô cùng... thân cận với ta? Viên mầm mống hắc ám đó là nàng chủ động đưa cho ta. Đúng rồi, nàng không có thân thể, mà là một hồn thể thuần túy. Nơi nàng ở có một biển hoa toàn là U Minh Bà La Hoa, nàng dường như chưa bao giờ rời khỏi biển hoa đó.

Mạt Lỵ nhíu mày:

- Hoàn cảnh hắc ám kinh khủng kia có thể cắn nuốt linh hồn không thể chống cự. Năm đó, ta còn không dám dùng trạng thái hồn thể thuần túy xuất hiện ở Thí Nguyệt Ma Quật, huống chi là nơi đó. Mà nàng cũng là hồn thể, lại có thể tồn tại ở nơi đó, còn nương tựa vào biển hoa u minh... Trong tay lại có mầm mống hắc ám của Tà Thần...

Mạt Lỵ rơi vào trầm tư...

Trừ phi... đó là ma hồn!

Một ma hồn thuần túy!

Nữ hài kia, chẳng lẽ là... một ma vật đã tồn tại từ thời đại viễn cổ đến nay?

Mà Tà Thần lại có được mầm mống hắc ám...

“Ha ha ha... Các ngươi... thật sự cho rằng... Tà Thần... là thần sao...”

Câu nói của Thí Nguyệt Ma Quân trước khi diệt vong đột nhiên vang vọng trong đầu Mạt Lỵ, khiến chân mày nàng chợt chau lại.

- Đúng rồi, Bà La Hoa ngày đó bị nàng hủy diệt, chính là nàng ấy cho.

Vân Triệt nói xong, trên mặt lộ ra một chút ý trêu chọc.

Mạt Lỵ quay mặt đi, hừ nhẹ:

- Ngươi biết rõ ta không hề hủy diệt nó.

Vân Triệt cười:

- Ha ha... Cho nên ta đã nói với nàng rồi, những lời nàng nói ngày đó, cả những lời năm đó khi rời đi, ta một chữ cũng không tin. Chúng ta hồn thể gắn bó nhiều năm như vậy, sao ta lại không biết khi nào nàng nói thật, khi nào nói dối chứ.

“...” Hô hấp của Mạt Lỵ hơi loạn, sau đó nhẹ nhàng nói:

- Trên người ngươi có quá nhiều bí mật tuyệt đối không thể để người khác phát hiện, nhưng ngươi lại cứ xuất hiện ở Đông Thần Vực, nơi dễ bại lộ bí mật nhất. Cho nên ngày đó ta chỉ có thể dùng hết sức đuổi ngươi đi, ngươi dừng lại thêm dù chỉ một khắc cũng sẽ thêm một phần nguy hiểm. Không ngờ kết quả lại hoàn toàn trái ngược.

Vân Triệt gật đầu:

- Ta biết. Thật ra ngày đó chỉ cần có thể nhìn thấy nàng, không cần nàng nói một câu nào, chính ta cũng sẽ bỏ chiến mà rời khỏi Trụ Thiên Giới. Hoặc là, nàng truyền âm bảo ta đến một nơi thích hợp hơn để chờ đợi, ta cũng tuyệt đối sẽ không do dự. Nhưng mà... những lời ngày đó của nàng thật sự quá quyết tuyệt, cho dù ta không tin, nhưng vẫn rất sợ hãi, sợ rằng nếu không dốc hết sức mình đoạt được hạng nhất Phong Thần, ta sẽ thật sự không bao giờ gặp lại nàng được nữa.

Mạt Lỵ đảo mắt đi, không để Vân Triệt nhìn thấy vẻ buồn bã thoáng qua nơi sâu trong mắt nàng, nàng nhẹ nhàng nói:

- Sau khi ngươi nhìn thấy ta, ngươi sẽ thật sự rời đi, không bao giờ quay lại Thần Giới nữa... ngươi sẽ làm như vậy sao?

“...” Lồng ngực Vân Triệt phập phồng:

- Lần này nàng còn muốn đuổi ta đi nữa sao?

Mạt Lỵ lắc đầu:

- Tình thế đã hoàn toàn khác trước, bây giờ điều ngươi không nên làm nhất chính là trở về.

- Hiện giờ ngươi đã quá chói mắt. Trước ngươi, hai người nổi bật nhất trong thế hệ này của Đông Thần Vực là Lạc Trường Sinh của Thánh Vũ Giới và Thủy Mị Âm của Lưu Quang Giới. Sự chói mắt của bọn họ, một người là nhờ trời sinh dị thể, một người là nhờ Vô Cấu Thần Hồn. Phía sau họ lại có Thánh Vũ Giới và Lưu Quang Giới hùng mạnh chống lưng.

- Còn vầng hào quang của ngươi hiện giờ lại vượt xa bọn họ, nhưng ngươi không có đủ thực lực để tự bảo vệ mình, cũng không có thế lực đủ để che chở, giống như một viên minh châu vô chủ, tất nhiên sẽ dẫn đến vô số kẻ thèm muốn và cướp đoạt. Mà điểm đáng sợ nhất là có rất nhiều thứ trên người ngươi mà ngay cả Vương Giới cũng không thể lý giải. Mặc dù danh xưng “Thiên Đạo Chi Tử” có thể miễn cưỡng giải thích cho những điều kỳ lạ trên người ngươi, nhưng “tiên đoán Chân Thần” lại có thể khiến các Vương Giới vì ngươi mà có những hành động điên cuồng vượt xa sức tưởng tượng của ngươi...

- Ngươi vốn không thể nào hiểu được hai chữ “Chân Thần” có ý nghĩa như thế nào đối với Vương Giới.

Vân Triệt: “...”

- Hiện giờ, tất cả mọi người đều muốn biết ngươi rốt cuộc xuất thân từ đâu, nơi đó cất giấu bí mật gì mà lại có thể sinh ra một “Thiên Đạo Chi Tử” như ngươi. Nếu bị bọn họ biết được nơi xuất thân của ngươi là “Lam Cực Tinh”, vô số ánh mắt sẽ đổ dồn về tinh cầu này, dấu vết từng tồn tại truyền thừa của Phượng Hoàng, Kim Ô, Long Thần đều sẽ bị phát hiện, điều đó sẽ khiến họ càng tin rằng tinh cầu nhỏ bé này nhất định ẩn chứa bí mật cực lớn... Đối với Lam Cực Tinh, đối với những người ở đó... đặc biệt là những người có liên quan đến ngươi, hậu quả, không nghi ngờ gì chính là vạn kiếp bất phục!

Tất cả những điều này đều là vì ta... Mạt Lỵ thầm nghĩ trong lòng.

- Những chuyện này, ta đều biết.

Vân Triệt nói.

- Biết mà ngươi còn làm như vậy!

Mạt Lỵ khó kiềm chế kích động, giọng nói cao lên vài phần, nhưng ngay sau đó, đôi mắt nàng lại trở nên thê lương, tựa như đang tự lẩm bẩm:

- Ngươi vốn là như vậy... vẫn luôn như vậy...

Mạt Lỵ nhắm mắt lại:

- Vân Triệt, ngươi tuyệt đối sẽ không từ bỏ những thứ mình quan tâm... Mà đó cũng chính là nhược điểm lớn nhất trong tính cách của ngươi. Ngươi vì Linh Tịch mà tàn sát Phần Thiên Môn, vì Vân gia mà đối đầu với Hoài Vương, vì ta mà liều mình đi hái Bà La Hoa không trọn vẹn... Làm sao ngươi có thể cam lòng từ bỏ tất cả của mình ở Lam Cực Tinh.

- Nhưng mà, bây giờ ngươi làm sao để trở về...

- Ta... thật ra đã nghĩ ra một cách.

Vân Triệt hơi do dự nói.

Mạt Lỵ liếc mắt sang:

- Cách gì?

Vân Triệt đưa tay, lấy Không Huyễn Thạch ra từ trong Thiên Độc Châu:

- Dùng nó.

- Không Huyễn Thạch? Là viên Thải Chi đưa cho ngươi?

Đối với chuyện “Tiểu Mạt Lỵ” lại thật sự là muội muội của Mạt Lỵ, Vân Triệt vẫn chưa hoàn hồn:

- Ờ... hôm nay ta cũng mới biết hóa ra đây là do tiểu... Thải Chi cố ý để lại cho ta. Không Huyễn Thạch có thể tùy ý tiến hành dịch chuyển không gian tức thời mà không để lại bất kỳ dấu vết nào có thể truy lùng.

- Cho nên?

Vân Triệt tiếp tục:

- Một tháng sau, ta sẽ cùng các “Thiên Tuyển Chi Tử” khác tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh bên trong Trụ Thiên Châu. Nếu đó là thần cảnh bên trong Trụ Thiên Châu, tự nhiên sẽ không bị bất kỳ ai dò xét, sau khi tiến vào đương nhiên cũng không thể tự ý rời đi. Cho nên ta dự định sau khi vào Trụ Thiên Thần Cảnh, sẽ ngụy tạo một hiện trường giả là ta đã chết ở trong đó, sau đó dùng Không Huyễn Thạch rời khỏi Trụ Thiên Thần Cảnh, rồi trở về Lam Cực Tinh.

Mạt Lỵ: “...”

- Như vậy, với hiện trường giả ta đã chết trong Trụ Thiên Thần Cảnh, cộng thêm việc ta chưa từng bước ra khỏi đó, người của Thần Giới sẽ không nghi ngờ gì về cái chết của ta.

Vân Triệt nói xong, có chút thấp thỏm hỏi:

- Chắc là... có thể thành công chứ?

Mạt Lỵ lắc đầu:

- Ngươi quá ngây thơ rồi! Mặc dù vòng dự tuyển của Đại hội Huyền Thần là hình chiếu tiến hành trong Trụ Thiên Châu, nhưng chính nó đã chế định quy tắc, quyết định kết quả, đủ để tưởng tượng linh tính của nó cao đến mức nào! Cho dù ngươi thật sự có thể qua mắt được tất cả những người khác, ngươi cũng tuyệt đối không thể qua mắt được Trụ Thiên Châu! Hiện giờ tuy Trụ Thiên Châu là vật vô chủ, nhưng nó vẫn luôn cam nguyện cho Trụ Thiên Giới sử dụng, ngươi tin rằng nó sẽ không báo chuyện này cho Trụ Thiên Giới biết sao?

- ...Trụ Thiên Châu dù sao cũng là Huyền Thiên Chí Bảo, với cấp bậc của nó, chắc sẽ không thèm làm chuyện mách lẻo như vậy chứ?

Vân Triệt hơi chột dạ nói.

Chân mày Mạt Lỵ nhíu lại:

- Được, cho là như thế đi. Sau khi ngươi trở lại Lam Cực Tinh, ngươi thật sự sẽ không đến tìm ta nữa, thật sự sẽ vĩnh viễn cắt đứt mọi thứ ở Thần Giới sao?

“...” Vân Triệt khẽ mấp máy môi, hai tay chợt siết chặt. Hắn đương nhiên không phải chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng chín tầng thiên kiếp đột nhiên giáng xuống kia khiến hắn danh chấn thiên hạ, đồng thời cũng đẩy hắn vào một “tuyệt cảnh” chưa từng ngờ tới. Đây là phương pháp duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra.

- Còn nữa, sau khi ngươi trở lại Lam Cực Tinh, ngươi thật sự sẽ yên tâm sao? Mẫu thân của Hạ Khuynh Nguyệt và Hạ Nguyên Bá rõ ràng là người của Thần Giới, sau khi nàng thức tỉnh ký ức và lực lượng, tại sao lại lựa chọn rời đi mà không trở về?

- Ngươi ở Thần Giới vài năm, chắc đã từng nghe nói, luận về che giấu khí tức, trong thiên hạ này không ai có thể hơn ta. Nhưng chỉ vì một khoảnh khắc sơ suất năm đó, ta vẫn bị Ngục La phát hiện.

- Huyền lực hiện giờ của ngươi đã vào Thần Đạo, ở hạ giới vốn đã cực kỳ nổi bật. Trải qua trận chiến Phong Thần, những cường giả đỉnh cao nhất của Đông Thần Vực đều đã ghi nhớ kỹ khí tức của ngươi. Trừ phi ngươi tự phế huyền lực, bằng không, một khi “lỡ như” có chuyện xảy ra, sẽ dẫn đến hậu quả đáng sợ nhất. Cho dù thật sự không có chuyện gì, ngươi cũng sẽ luôn phải sống trong lo sợ, ngươi thật sự cam lòng như vậy sao?

Những lời Mạt Lỵ nói, từng câu từng chữ đều không phải là nói chuyện giật gân, mà là sự thật thẳng thắn và tàn khốc nhất.

Sau khi Vân Triệt trải qua chín kiếp kinh thế, Mạt Lỵ đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều cho hắn. Vân Triệt sắp phải đối mặt với điều gì, nàng còn rõ ràng hơn chính bản thân hắn rất nhiều.

Lam Cực Tinh ra sao, đối với nàng không là gì cả, cho dù toàn bộ tinh cầu có bị hủy diệt, nàng cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái. Nhưng nàng biết rõ nó có ý nghĩa như thế nào đối với Vân Triệt.

- Mạt Lỵ, có phải nàng... định nói điều gì với ta không?

Vân Triệt hỏi.

Mạt Lỵ nhìn hắn, từng chữ nặng nề:

- Nếu như ngươi muốn bảo vệ bản thân, bảo vệ Lam Cực Tinh, vậy thì việc ngươi phải làm, cũng là việc duy nhất cần làm, đó chính là trở nên đủ cường đại! Cường đại đến mức khiến toàn bộ sinh linh Thần Giới phải kính ngươi, kiêng dè ngươi, sợ hãi ngươi! Cường đại đến mức ngươi có thể nắm giữ sinh mệnh của kẻ khác, chứ không phải để bất kỳ ai nắm giữ vận mệnh của mình... Giống như ngươi khi ở Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!