Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1265: CHƯƠNG 1263: HY VỌNG DUY NHẤT

Vân Triệt ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Mạt Lỵ một hồi lâu, lại phát hiện nàng không hề có ý đùa cợt:

- Đây đương nhiên là trạng thái lý tưởng nhất, cho dù nằm mộng ta cũng muốn. Nhưng mà... Nơi này là Thần Giới, không phải Thiên Huyền Đại Lục hay Huyễn Yêu Giới, ta làm sao có thể...

Mạt Lỵ cắt ngang lời hắn, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực, nàng nhìn thẳng vào hắn, từng chữ như chấn động tâm can:

- Không, ngươi có thể, và cũng chỉ có ngươi mới có thể! Ngươi mang trên mình truyền thừa Sáng Thế Thần độc nhất vô nhị trên thế gian này. Cho nên, ngươi phải biết một điều, đó chính là... sự tồn tại của ngươi còn vượt lên trên tất cả sinh linh trong cõi đời này!

Vân Triệt: “...”

- Năm ngươi mười sáu tuổi, khi đi theo ta trùng tu huyền đạo, có từng nghĩ tới một ngày có thể chống lại Tứ Đại Thánh Địa của Thiên Huyền Đại Lục không? Thế mà cuối cùng, ngươi chẳng những nhìn xuống toàn bộ đại lục, mà còn chỉ dùng vỏn vẹn tám năm ngắn ngủi!

- Khi ngươi đến Thần Giới, huyền lực còn chưa nhập Thần Đạo, nhưng chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, ngươi đã vượt qua tất cả thiên tài của Đông Thần Vực, kể cả kẻ được đội lên danh xưng “Thần Tử”, để vấn đỉnh Đại hội Huyền Thần.

- Tạm thời không nói đến “Tiên đoán Chân Thần” có thành sự thật hay không. Chỉ riêng việc ngươi thân mang truyền thừa Sáng Thế Thần, ở cùng cấp bậc, ngươi đã vượt xa bất kỳ kẻ nào. Thần Kiếp cảnh có thể thắng Lạc Trường Sinh ở Thần Linh cảnh, Thần Linh cảnh có thể chiến thắng Thần Vương cảnh... Điểm này, ngươi là người rõ ràng hơn ai hết.

- Và tương lai, nếu ngươi đạt đến cực hạn mà nhân loại có thể chạm tới – Thần Chủ cảnh, khi đó, trong thiên hạ này, dù là Thần Đế hay Long Hoàng cũng đều không thể là đối thủ của ngươi. Ngươi lúc ấy tuy không phải Chân Thần, nhưng cũng chẳng khác gì một “Chân Thần” của thời đại.

Mạt Lỵ nhìn Vân Triệt, nói ra một loạt lời kinh thiên động địa. Ở cùng cấp bậc huyền lực, Vân Triệt đúng là vượt xa người thường, điều đó cũng có nghĩa là cực hạn của hắn chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều so với cực hạn của người khác. Cho nên, những lời Mạt Lỵ nói hoàn toàn không phải là vô căn cứ...

Nhưng lọt vào tai Vân Triệt, chúng lại thật sự quá xa vời.

Thần Chủ cảnh, đó là một cảnh giới mà hiện tại hắn không tài nào mơ tưởng đến, ngay cả ngưỡng vọng cũng không thể.

Cho dù có một ngày hắn đạt tới cảnh giới đó, cũng tất phải trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng... Dưới cục diện hiện giờ, hắn không thể nào đợi đến ngày đó, Lam Cực Tinh càng không thể đợi được.

Vân Triệt ngẩn người một lúc lâu, đột nhiên nghĩ đến điều gì:

- Ngươi nói là... Trụ Thiên Châu?

Mạt Lỵ nghiêm nghị gật đầu:

- Đúng, chính là Trụ Thiên Châu! Ngươi dùng tám năm để vô địch Lam Cực Tinh, dùng ba năm để vấn đỉnh Đại hội Huyền Thần. Như vậy, nếu cho ngươi ba ngàn năm... Với tất cả những gì ngươi đang có, sau khi tu luyện ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh, cho dù ngươi chưa thể ngạo thị thiên hạ, cũng chắc chắn đủ sức tự bảo vệ mình, ít nhất sẽ không bị kẻ khác khống chế!

- Đây là cơ hội vạn năm khó gặp, cũng là cơ hội duy nhất của ngươi vào lúc này!

Cho một huyền giả Thần Đạo bình thường ba ngàn năm, có lẽ người đó cũng khó lòng đột phá được bình cảnh tiếp theo của bản thân.

Nhưng cho một thiên tài tuyệt thế ba ngàn năm, thì hoàn toàn có thể tạo nên một cường giả đủ để kinh động thế gian... Đây cũng là nguyên nhân một ngàn “Thiên Tuyển Chi Tử” được lựa chọn.

Còn nếu cho Vân Triệt ba ngàn năm...

Là người hiểu rõ Vân Triệt nhất trên đời, Mạt Lỵ cũng không thể đoán được hắn sẽ đạt đến độ cao nào.

Hơn nữa, hoàn toàn khác với ba ngàn năm của thế gian, ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh chỉ bị nén lại thành ba năm ở bên ngoài, và đó là ba ngàn năm tuyệt đối an toàn.

Ánh mắt Vân Triệt thay đổi rõ rệt, nhưng rồi lại lắc đầu:

- Chuyện này ta cũng từng nghĩ tới, nhưng không được. Ba ngàn năm, đối với cường giả Thần Giới mà nói đúng là một khoảng thời gian không quá dài, nhưng cả cuộc đời ta cộng lại cũng mới vài chục năm, đột nhiên ngăn cách ba ngàn năm... Dù nghĩ thế nào cũng là một chuyện rất đáng sợ.

Mạt Lỵ bình tĩnh nói:

- Ta biết lo lắng của ngươi. Nhưng ngươi cũng nên biết, tu luyện không có năm tháng, nếu ngươi toàn tâm toàn ý, chuyên chú vào tu luyện, ngươi sẽ không cảm nhận được thời gian trôi qua. Ở Thần Giới, rất nhiều cường giả một khi bế quan thường là mấy ngàn năm, nhưng trong cảm giác của họ, có thể chỉ như vài năm ngắn ngủi, thậm chí là vài ngày.

- Mà Trụ Thiên Thần Cảnh, đó là một nơi tu luyện có thể khiến người ta hoàn toàn tập trung. Ba ngàn năm này, trong cảm nhận của ngươi sẽ còn ngắn hơn tưởng tượng rất nhiều, sẽ không làm thay đổi tính cách của ngươi, cũng sẽ không làm phai mờ hay bóp méo những ký ức mà ngươi trân quý nhất, nó sẽ chỉ khiến ngươi trở nên vô cùng cường đại trong vô thức mà thôi.

Tu luyện không có năm tháng, điểm này Vân Triệt hiểu rõ, nhưng hắn vẫn lắc đầu, khẽ than một tiếng:

- Trước khi đến Thần Giới, ta đã hứa với bọn Thải Y, trong vòng năm năm, dù kết quả thế nào cũng sẽ trở về. Hiện giờ đã hơn ba năm trôi qua, nếu ta lại tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh thì sẽ không thể giữ lời hứa trở về trong vòng năm năm, chẳng những thất hứa với họ, mà còn khiến họ cho rằng ta đã gặp chuyện không may ở Thần Giới...

- Giữa một lần thất hứa, và an nguy tính mạng của ngươi và bọn họ, thậm chí là sự tồn vong của cả Lam Cực Tinh, cái nào quan trọng hơn?

Giọng Mạt Lỵ trở nên nghiêm khắc. Nàng biết rõ, tất cả những chuyện này đều do Vân Triệt liều mạng tìm kiếm mình mà ra, trong lòng nàng không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt và giọng nói lại càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị:

- Cửu Trọng Thiên Kiếp, tiên đoán Chân Thần, còn cả những chuyện trên người ngươi khiến Long Hoàng và các Thần Đế đều không thể lý giải... Chẳng lẽ ngươi thật sự không hiểu những thứ này sẽ mang đến cho ngươi điều gì sao?

- Ở Trụ Thiên Thần Giới, trên chiến trường Phong Thần, mọi người chỉ thể hiện ra mặt quang minh lỗi lạc của họ. Nhưng sau khi rời khỏi nơi đó, nếu không có đủ sức mạnh để tự vệ, ngươi lấy gì để chống lại những nanh vuốt âm thầm chắc chắn sẽ vươn về phía ngươi!

- Sức mạnh không đủ, ngươi lấy gì để trở về sau năm năm? Ngươi định kéo cả Lam Cực Tinh chôn cùng mình sao?

Vân Triệt: “...”

Đôi mắt Mạt Lỵ híp lại, ánh nhìn sắc như hai lưỡi dao vô hình, đâm thẳng vào tim Vân Triệt:

- Hiện giờ toàn bộ Thần Giới đều đang truyền tụng uy danh của ngươi, Long Hoàng tuyên bố muốn nhận ngươi làm nghĩa tử, một đám Thần Đế tranh nhau chìa cành ô liu về phía ngươi, lần này ngươi còn mang thân phận “khách quý” đến Tinh Thần Giới, nhưng nguy cơ ẩn sau sự phong quang vô tận này... còn lớn hơn ngàn vạn lần những gì ngươi nhìn thấy và tưởng tượng!

- Lớn đến mức ngay cả ta cũng khó lòng bảo vệ được ngươi. Mà hy vọng duy nhất, chỉ có Trụ Thiên Thần Cảnh... Ngươi phải đi!

“...” Vân Triệt lặng yên lắng nghe, tuy ánh mắt có phần âm u bất định, nhưng sắc mặt lại không thay đổi quá nhiều. Hắn là người cực kỳ nhạy cảm với “nguy cơ”, những lời Mạt Lỵ nói, câu nào hắn cũng từng nghĩ đến, nhưng cũng đủ để hắn nhận ra, mình đã đánh giá quá thấp sự đáng sợ của nguy cơ này.

Hồi lâu sau, hắn nhẹ nhàng gật đầu:

- Được rồi, ta nghe lời ngươi.

Chân mày Mạt Lỵ hơi giãn ra, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn là vẻ lo lắng khôn nguôi, giọng nàng thoáng dịu đi:

- Cách thời hạn ngươi hứa trở về vẫn còn hai năm. Hai năm này, chính là hai ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh. Nếu sau “hai ngàn năm”, ngươi cảm thấy mình đã đủ sức đối mặt với nguy cơ hiện tại, vậy có thể dùng Không Huyễn Thạch để rời khỏi Trụ Thiên Thần Cảnh, trở về Lam Cực Tinh, cũng không tính là vi phạm lời hứa.

- Nếu không thể... hai năm sau, ta cũng sẽ dùng phương thức truyền âm đặc thù để báo cho họ biết, không để họ lo lắng vô ích. Cho nên, ngươi cứ yên tâm.

Giọng Mạt Lỵ bình thản, nhưng khi nói những lời này, hai tay nàng lại bất giác siết chặt.

Hai năm sau...

Nàng khi đó...

Vân Triệt không nhận ra sự khác thường của Mạt Lỵ, hoặc có thể nói hắn vốn không hề nghi ngờ, trong lòng thoáng nhẹ nhõm, lại gật đầu:

- Được! Đã quyết định tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, Trụ Thiên ba ngàn năm... ta nhất định sẽ không lãng phí.

Thấy Vân Triệt hoàn toàn chấp nhận, trong lòng Mạt Lỵ vừa có chút đau lòng, vừa thở phào nhẹ nhõm:

- Rất tốt. Thời gian tiến vào Trụ Thiên Châu là một tháng sau. Nửa tháng sau, ngươi phải quay về Trụ Thiên Giới.

- Hả? Tại sao lại là nửa tháng sau?

Vân Triệt khó hiểu hỏi. Vất vả lắm mới gặp lại Mạt Lỵ, trong lòng hắn kích động vô cùng, một khi tiến vào Trụ Thiên Châu chính là xa cách “ba ngàn năm”, hiện giờ hắn chỉ muốn ở bên Mạt Lỵ càng lâu càng tốt.

Mạt Lỵ nói:

- Bởi vì trước khi ngươi tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, Trụ Thiên Giới là nơi an toàn nhất đối với ngươi. Trụ Thiên Giới là một Vương Giới cực kỳ tôn sùng chính đạo, Trụ Thiên Châu cam nguyện để Trụ Thiên Giới sử dụng, đây chính là minh chứng vững chắc nhất. Trong các Thần Đế chìa cành ô liu về phía ngươi, cũng chỉ có Trụ Thiên Thần Đế sẽ không giở trò sau lưng, những kẻ khác, đều không thể tin.

- Mười lăm ngày là giới hạn ngươi có thể ở lại đây. Mười lăm ngày sau là đại hôn của Nguyệt Thần Đế, vô số tinh giới cùng toàn bộ “Thiên Tuyển Chi Tử” đều sẽ đến Nguyệt Thần Giới, ngươi cũng không thể ngoại lệ, nếu không tất sẽ động chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của một số kẻ.

- Tại Nguyệt Thần Giới quần hùng tụ hội, không ai dám lỗ mãng. Sau đó ở lại Trụ Thiên Giới cũng đủ an toàn. Và một khi tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, trong vòng “ba ngàn năm”, ngươi sẽ ở trong một hoàn cảnh tuyệt đối an toàn, bởi vì những kẻ đó dù thèm muốn ngươi đến đâu cũng không thể xông vào Trụ Thiên Thần Cảnh được.

- Ta hiểu rồi.

Vân Triệt gật đầu. Mười lăm ngày... Đã đến Tinh Thần Giới, mà lại chỉ có thể ở cùng Mạt Lỵ mười lăm ngày. Nhưng, đây là kết quả do chính hắn tạo ra và nguy cơ mà nó mang lại, hắn phải chấp nhận.

Ánh mắt Mạt Lỵ dần trở nên lạnh lẽo:

- Ngươi ở đây mười lăm ngày... ta tuyệt đối sẽ không để lão tặc kia lại gần ngươi.

- Lão tặc? Ai?

Vân Triệt nghi hoặc.

- Hừ, chính là Tinh Thần Đế mà ngươi biết rõ.

Mạt Lỵ lạnh lùng nói.

Vân Triệt trừng mắt, miệng hơi há ra, hồi lâu không nói nên lời.

Tinh Thần Đế, cha ruột của Mạt Lỵ... nàng lại dùng từ “lão tặc” để gọi ông ta!

Vân Triệt sớm đã biết Mạt Lỵ oán hận cha mình, nhưng không ngờ lại đến mức độ này... Đời này, đây là lần đầu tiên hắn nghe có người dùng từ “lão tặc” để gọi cha đẻ của mình.

Có thể thấy, sự oán hận của Mạt Lỵ đối với Tinh Thần Đế đã đến mức người thường không thể nào lý giải nổi.

Ánh mắt Mạt Lỵ lạnh như băng:

- Trong khoảng thời gian ở đây, ngươi đừng tưởng có thể thảnh thơi, trong vòng mười lăm ngày này, ngươi phải... A!

Nàng còn chưa nói hết, Vân Triệt đã đột nhiên tiến lên, hai cánh tay ấm áp nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, rồi dần dần siết chặt.

- Ngươi... ta còn chưa nói xong!

Mạt Lỵ theo bản năng định đẩy hắn ra, nhưng... thân thể, chóp mũi, linh hồn đều chìm trong khí tức của Vân Triệt, Thiên Sát Thần Lực dường như đột nhiên biến mất không dấu vết, cánh tay chống trước ngực hắn trở nên mềm nhũn, làm thế nào cũng không đẩy ra được.

Vân Triệt nhắm mắt lại, khóa chặt thân thể nhỏ bé mềm mại của Mạt Lỵ vào trong lồng ngực mình, động tác vừa dịu dàng, cẩn trọng, lại có chút bá đạo:

- Lời Mạt Lỵ nói, ta đương nhiên đều phải nghe. Nhưng mà, đối với ta bây giờ, không có gì quan trọng hơn việc được ôm chặt ngươi...

- Mạt Lỵ... ta khó khăn lắm mới tìm được ngươi, mà cũng chỉ có... mười lăm ngày...

Nghe những lời thì thầm bên tai, thân thể Mạt Lỵ dần mềm đi, nàng nhắm mắt lại, gắt gao tựa vào người Vân Triệt.

Không có tiếng khóc, nhưng bờ vai nàng lại run rẩy không ngừng.

...

Thải Chi dạo chơi bên ngoài mấy canh giờ, vui vẻ phấn khởi trở về Tinh Thần Điện của Mạt Lỵ, vừa bước vào đã thấy bóng dáng của nàng.

Nàng vui mừng kêu lên một tiếng, lướt đến bên cạnh Mạt Lỵ, cười tủm tỉm nói:

- Tỷ tỷ! Vừa rồi muội ở bên ngoài nghe được nhiều tin tốt lắm nha, tỷ phu quả nhiên lợi hại, lại dẫn tới Cửu Trọng Thiên Kiếp, còn được gọi là Thiên Đạo Chi Tử, ngay cả Long Hoàng cũng muốn nhận tỷ phu làm nghĩa tử đó!

Chân mày Mạt Lỵ nhíu lại:

- Tỷ phu? Không được gọi bậy!

Thải Chi lại chẳng hề sợ hãi, ngược lại cười tươi như hoa:

- Hì hì, không sao đâu. Muội nghe nói rồi, Trụ Thiên Thần Đế và Phạm Thiên Thần Đế đều muốn tranh nhau nhận tỷ phu làm đệ tử thân truyền, Phạm Thiên Thần Đế còn đặc biệt ngỏ ý muốn gả Thiên Diệp Ảnh Nhi cho tỷ phu nữa. Tuy Thiên Diệp Ảnh Nhi là một nữ nhân đáng ghét, nhưng dù sao địa vị của nàng ta cũng cao như vậy, ngay cả nàng ta cũng muốn gả cho tỷ phu, thế thì giữa tỷ tỷ và tỷ phu, sẽ không còn “chướng ngại” nào nữa, hì!

Nàng luôn cho rằng chướng ngại giữa Mạt Lỵ và Vân Triệt là sự chênh lệch thân phận một trời một vực. Vì thế, Mạt Lỵ kiên quyết không gặp Vân Triệt chính là để bảo vệ hắn.

Nhưng bây giờ “chướng ngại” này đã không còn, lòng nàng tràn ngập vui sướng, hai chữ “tỷ phu” gọi ra vô cùng thuận miệng.

Mạt Lỵ tức giận nói:

- Ăn nói bậy bạ. Ta là sư phụ của hắn.

- Nhưng tỷ tỷ rõ ràng đã nói giải trừ quan hệ thầy trò với hắn rồi mà.

Thải Chi nói.

Mạt Lỵ tỏ vẻ nghiêm túc:

- Vậy cũng không phải kiểu lung tung như muội nghĩ. Ta và hắn... càng giống tình thân như với muội vậy, cho nên, không được nói năng lung tung nữa.

Thải Chi bĩu môi, lập tức phản bác:

- Hừ, mới không phải. Khi tỷ nhớ hắn, hoàn toàn không giống lúc nhớ ca ca.

Mạt Lỵ: “??”

Thải Chi lắc đầu nguầy nguậy:

- Sau khi ca ca qua đời, mỗi lần tỷ nhớ ca ca, khí tức sẽ rất nặng nề, khiến muội không dám lại gần. Nhưng mà, mấy năm nay, tỷ cứ hay ngẩn ngơ như người mất hồn, có lúc ngay cả muội đến bên cạnh mà tỷ cũng không phát hiện ra. Hoàn toàn không giống!

“...” Mạt Lỵ sững sờ tại chỗ, trong mắt hoàn toàn ngơ ngác, một lúc lâu sau mới đột ngột quay đi, giọng lạnh lùng nói:

- Thôi, muội thích gọi sao thì gọi. Ta tìm muội, là có một chuyện quan trọng.

- Hả? Chuyện gì ạ?

- Ta muốn muội... dạy Vân Triệt Thiên Lang Ngục Thần Điển

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!