Thải Chi tỏ vẻ kinh ngạc:
— A? Tại sao ạ?
— Không cần biết tại sao, muội cứ dạy hắn là được.
— Nhưng mà, Thiên Lang Ngục Thần Điển rất khó tu luyện. Kiếm thứ nhất mà tỷ phu học là chiêu đơn giản nhất, mấy kiếm chiêu sau đó, không có Thiên Lang thần lực làm nền tảng thì gần như không thể nào tu thành. Dù có cưỡng ép tu thành, nếu không được Thiên Lang thần lực thúc đẩy thì cũng chỉ có hình mà không có thần.
Thải Chi nói rất chân thành, dù sao nàng cũng là người hiểu rõ Thiên Lang Ngục Thần Điển nhất trên đời này.
Mạt Lỵ không hề lay động:
— Ta đã nói, muội cứ dạy hắn là được.
Thải Chi vẫn không hiểu:
— Ưm... Cho dù tỷ phu thật sự có thể tu thành toàn bộ thì sao chứ? Thiên Lang Ngục Thần Điển tuyệt đối không thể truyền ra ngoài, nếu bị phụ vương bọn họ biết được, sẽ chỉ mang đến phiền toái rất lớn cho tỷ phu.
— Bây giờ không giống khi xưa, chuyện này ta có cách giải quyết, muội không cần lo lắng.
Mạt Lỵ nói xong, ánh mắt đột nhiên chuyển hướng, liếc về phía cửa điện, ánh mắt lập tức trở nên âm u lạnh lẽo.
— Hắn đang ở Tinh Thần điện gần đây nhất, muội đi ngay đi. Ta sẽ đi đuổi lão tặc kia.
Bóng đỏ lóe lên, Mạt Lỵ đã biến mất trước mặt Thải Chi.
— Nha...
Tuy lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng Thải Chi vẫn ngoan ngoãn đáp ứng.
...
Trước Thiên Sát Tinh Thần điện, một Tinh Vệ quỳ một gối trên đất. Trước mặt hắn là hai bóng người cao lớn đứng sừng sững. Trên người hai người không hề có huyền khí dao động, nhưng lại tỏa ra uy áp vô hình khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tinh Thần Đế Tinh Tuyệt Không.
Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi.
Toàn thân Tinh Vệ căng cứng, không dám nhúc nhích. Hắn biết Tinh Thần Đế không hề bước vào Tinh Thần điện, không phải ngài không muốn, mà vì lần nào cũng bị từ chối ngoài cửa. Nhưng lần này Tinh Thần Đế đột nhiên đến đây, còn mang theo cả Thiên Nguyên Tinh Thần, nguyên nhân đã quá rõ ràng.
Bóng đỏ lóe lên, Mạt Lỵ đứng trước điện, đối mặt với Tinh Thần Đế, trong mắt nàng là sự lạnh lẽo như băng, không hề có một chút tình cảm, giọng nói lạnh lùng:
— Lão tặc, ngươi đến đây làm gì!
Đối với thái độ này của Mạt Lỵ, Tinh Thần Đế đã sớm quen, hắn không hề tỏ ra giận dữ, lạnh nhạt nói:
— Ta đến mang Vân Triệt đi, ta có vài chuyện muốn hỏi hắn.
Mạt Lỵ híp mắt lại, cười lạnh một tiếng:
— Hả? Một kẻ thân phận thấp hèn, tu vi vẻn vẹn mới đến Thần Linh cảnh, lại có thể khiến đường đường là Tinh Thần Đế nhà ngươi phải tự mình đến mời, thật đúng là chuyện lạ xưa nay chưa từng có. Ngươi, một lão tặc vô sỉ đến cả nhân tính cơ bản nhất cũng không có, lại hạ mình quan tâm đến kẻ dưới như vậy từ bao giờ!
Từng lời Mạt Lỵ nói ra đều mang theo sự châm chọc cay nghiệt. Sắc mặt Tinh Thần Đế không đổi, nhưng chân mày lại thoáng giật. Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi thở dài một tiếng, nói:
— Điện hạ, Vân Triệt kẻ này không tầm thường, ngô vương...
— Ngươi câm miệng cho ta!
Mạt Lỵ lạnh lùng quát lên, khiến Thiên Nguyên Tinh Thần im bặt. Nàng không thèm liếc nhìn Đồ Mi, lạnh lùng nói tiếp:
— Hừ, lão tặc, ngươi không hỏi ta nửa lời đã tự ý tuyên bố trước toàn bộ Đông Thần Vực rằng ngươi mang Vân Triệt về là để ta tự mình truyền thụ Tinh Thần Toái Ảnh cho hắn. Tuy hành động tự chủ trương của ngươi khiến ta ghê tởm, nhưng thôi... lần này coi như vận khí của ngươi không tệ, tiểu tử tên Vân Triệt này cũng thuận mắt ta. Ta đã như ngươi mong muốn, bắt đầu truyền thụ Tinh Thần Toái Ảnh cho hắn, hơn nữa sẽ dạy hắn đến khi hoàn toàn lĩnh ngộ mới thôi!
— Nhưng trước đó, không một ai được phép quấy rầy! Ngươi vừa lòng rồi chứ!?
Câu cuối cùng, Mạt Lỵ nói rất nặng, mang theo ý cảnh cáo nồng đậm.
Tinh Thần Đế nhíu mày, giọng nói vẫn không hề gợn sóng:
— Ngươi tự nguyện dạy hắn tự nhiên là tốt nhất. Ta chỉ có vài lời muốn hỏi hắn, trong vòng một ngày, ta sẽ cho người đưa hắn về.
Mạt Lỵ cười lạnh:
— Một ngày? Ta nói lại lần nữa, trước khi hắn lĩnh ngộ hoàn toàn Tinh Thần Toái Ảnh, không một ai được phép quấy rầy! Đừng nói một ngày, nửa khắc cũng không được!
Nói xong, Mạt Lỵ vung tay áo đỏ, lạnh lùng xoay người.
Tinh Thần Đế nhíu mày:
— Đứng lại! Chuyện này cực kỳ quan trọng, không cho phép ngươi làm càn! Lập tức giao Vân Triệt ra đây!
— Vậy thì ngươi cứ thử xem!
Mạt Lỵ không quay người lại, nhưng không khí xung quanh lại đột ngột lạnh xuống, lạnh đến thấu xương.
Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi đưa tay giữ Tinh Thần Đế lại, khẽ lắc đầu, sau đó ôn hòa nói:
— Việc điện hạ tự mình truyền thụ Tinh Thần Toái Ảnh cho Vân Triệt vốn là ý của ngô vương. Điện hạ coi trọng như vậy, đương nhiên là không thể tốt hơn.
Sắc mặt Tinh Thần Đế dịu đi, nhưng cuối cùng không mở miệng nữa.
Mạt Lỵ lại đột nhiên lạnh lùng lên tiếng:
— À, đúng rồi, thuận tiện báo cho ngươi một chuyện. Ta chuẩn bị gả Thải Chi cho Vân Triệt, nghe rõ chưa?
— Ngươi nói cái gì!?
Tinh Thần Đế và Thiên Nguyên Tinh Thần đồng thời kinh hãi.
Chân mày Mạt Lỵ thoáng giật. Nàng biết câu nói này của mình chắc chắn sẽ khiến họ kinh ngạc, nhưng phản ứng kịch liệt của hai người lại rõ ràng vượt xa dự liệu của nàng.
Tinh Thần Đế tiến lên một bước, vẻ mặt tức giận, câu nói bất ngờ của Mạt Lỵ đối với hắn quả thực như sét đánh ngang tai:
— Đúng là... hồ đồ!
— Sao nào? Ngươi không đồng ý?
Mạt Lỵ nhướng mày, lạnh giọng.
Tinh Thần Đế trầm giọng nói:
— Hừ, chuyện hoang đường như vậy, sao ta có thể đồng ý! Thải Chi... gả cho Vân Triệt? Sao ngươi lại có cái ý nghĩ vớ vẩn như vậy!
Mạt Lỵ cười lạnh:
— Lão tặc, xem ra ngươi đã nhầm một chuyện. Chuyện này, là ta “báo cho” ngươi biết, chứ không phải trưng cầu ý kiến của ngươi!
— Ta là phụ thân của nó, đại sự hôn nhân của nó, phải do ta toàn quyền quyết định!
Trong mắt Mạt Lỵ tràn ngập vẻ chế giễu:
— Phụ thân của nó? Bằng... ngươi... cũng... xứng sao!?
Sắc mặt Tinh Thần Đế cứng đờ, nghẹn họng mất mấy giây mới lên tiếng:
— Thải Chi không chỉ là con gái của ta, mà còn là Tinh Thần dưới trướng ta, bất luận thế nào cũng phải nghe theo mệnh lệnh của ta! Chuyện này ta tuyệt đối không cho phép!
Mạt Lỵ khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt híp lại, sâu xa nói:
— Chuyện này thật kỳ lạ nha. Tuy xuất thân của Vân Triệt thấp hèn, nhưng hiện giờ hắn lại là nhân vật nóng bỏng tay mà toàn bộ Thần giới đều muốn lôi kéo, là “Thiên Đạo Chi Tử” trong dự ngôn của Thiên Cơ Giới, lại còn cái gọi là tiên đoán Chân Thần. Long Hoàng muốn nhận hắn làm nghĩa tử, Trụ Thiên Thần Đế muốn nhận hắn làm đệ tử thân truyền, Phạm Thiên Thần Đế càng gấp gáp muốn gả Thiên Diệp Ảnh Nhi cho hắn... Vậy mà ta muốn gả Thải Chi cho hắn, phản ứng đầu tiên của ngươi lại là phản đối kịch liệt đến thế?
Sắc mặt Tinh Thần Đế hơi biến đổi, nhưng bị hắn nhanh chóng che giấu:
— Tương lai của Vân Triệt kẻ này đúng là không thể lường được, nếu có thể giữ hắn ở lại Tinh Thần Giới, tự nhiên là chuyện tốt. Nhưng Thải Chi tuổi còn nhỏ, còn lâu mới đến lúc bàn chuyện hôn nhân. Nàng lại vừa mới kế thừa Thiên Lang thần lực không lâu, thần lực còn chưa hoàn toàn dung hợp, sao có thể vì chuyện này mà phân tâm!
Hơn nữa, Thải Chi cũng là một Tinh Thần, lại là con gái của bổn vương, chung thân đại sự của nàng là việc trọng đại của toàn Đông Thần Vực, phải hết sức thận trọng. Tuy Vân Triệt có thiên phú dị bẩm, nhưng ngươi hoàn toàn không biết gì về xuất thân, phẩm tính của hắn... Sao có thể tùy tiện quyết định như vậy!
Ánh mắt Thiên Nguyên Tinh Thần khẽ động... Đến địa vị như Tinh Thần Đế, vốn kiệm lời như vàng, nhưng hắn lại đột nhiên giải thích nhiều như vậy, đã tương đương với việc để lộ ra “sơ hở”.
Mạt Lỵ không hề lay động, ánh mắt lạnh như lưỡi dao, giọng nói âm trầm:
— Lão tặc, chuyện này ta đã quyết định, dù ngươi có ngàn vạn lý do cũng không can thiệp được! Ta sẽ gả Thải Chi cho Vân Triệt trước bài vị của mẫu thân và dì, không cần ngươi cáo thị thiên hạ, không cần lễ lớn yến tiệc, càng không cần ngươi tán thành và có mặt, bởi vì ngươi không xứng! Ta cố ý báo cho ngươi một tiếng đã là nể mặt ngươi lắm rồi!
— Ngươi...
Tóc của Tinh Thần Đế như muốn dựng đứng lên, giận tím mặt, nhưng cánh tay hắn lại đột nhiên bị một bàn tay nắm chặt. Thiên Nguyên Tinh Thần tiến lên phía trước, cười nói:
— Chuyện này quá đột ngột, cũng khó trách ngô vương sẽ kích động như thế. Nhưng mà, hành động lần này của điện hạ nghĩ kỹ lại cũng là một chuyện tốt hiếm có. Vân Triệt thân mang Cửu Trọng Lôi Kiếp, từ xưa đến nay chưa từng có. Mà nếu bàn về dung mạo, tu vi, địa vị, nữ tử trong Đông Vực không ai sánh bằng Phạm Đế Thần Nữ, ngay cả nàng ta muốn gả cho Vân Triệt còn không được. Nếu như Thải Chi điện hạ có thể kết lương duyên với Vân Triệt, tất nhiên là chuyện tốt đối với Tinh Thần Giới chúng ta.
Chân mày Tinh Thần Đế giật giật, hắn sâu sắc liếc nhìn Thiên Nguyên Tinh Thần, cuối cùng không nói gì nữa.
— Chỉ là, ngay cả Phạm Đế Thần Nữ đều bị Vân Triệt cự tuyệt, điện hạ muốn thành toàn chuyện này, e rằng trở ngại lớn nhất không phải ở ngô vương, mà là ở Vân Triệt.
Mạt Lỵ lạnh lùng nói:
— Hừ, chuyện này không cần các ngươi quan tâm! Vân Triệt đã đáp ứng rồi!
— ...? — Thiên Nguyên Tinh Thần lộ vẻ kinh ngạc.
— Vân Triệt lấy trọng kiếm làm vũ khí, mà trọng kiếm quyết mạnh nhất thế gian thuộc về Thiên Lang Ngục Thần Điển. Ta cho hắn biết nếu cưới Thải Chi làm vợ thì sẽ được Thải Chi truyền thụ Thiên Lang Ngục Thần Điển, hắn làm gì có lý do để từ chối!
Sắc mặt Tinh Thần Đế lại thay đổi, khi mở miệng đã là gầm nhẹ:
— Thiên Lang Ngục Thần Điển là Thiên Lang thần quyết, sao có thể truyền ra ngoài, quả thật là...
Ánh mắt Mạt Lỵ lại lạnh lẽo thêm mấy phần:
— Điều kiện thứ ba để ta phối hợp với “Nghi Thức”, chính là ngươi phải vĩnh viễn ngậm miệng về chuyện này! Lão tặc, ngươi tốt nhất nên biết rõ, quyền chủ động của “Nghi Thức” không nằm trong tay ngươi, mà nằm trong tay ta! Nếu ngươi dám lật lọng, ta có vô số cách khiến cho dã tâm của ngươi vĩnh viễn hóa thành tro bụi!
Không đợi Tinh Thần Đế đáp lại nửa lời, Mạt Lỵ đã lướt đi, mang theo gió lạnh biến mất trong nháy mắt trước mặt hai người.
Từ đầu đến cuối, cửa Tinh Thần điện vẫn đóng chặt, từ chối bất kỳ ai bước vào... cho dù đó là Tinh Thần Thần Đế.
— Nực cười!
Gương mặt Tinh Thần Đế run rẩy, toàn thân phát run. Trong thiên hạ có thể khiến hắn thịnh nộ mà không thể phát tác như vậy cũng chỉ có Mạt Lỵ.
— Tinh Vệ, ngươi lui ra. Những lời vừa rồi, một chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài.
Thiên Nguyên Tinh Thần nói.
Tinh Vệ không một tiếng động, lui ra xa.
Thiên Nguyên Tinh Thần khẽ than một tiếng, nói:
— Haizz. Ngô vương, ngài nổi giận rồi.
— Vì sao ngươi không để bổn vương ngăn cản việc này? Ngươi biết rõ Thải Chi là...
Tinh Thần Đế nói được một nửa, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Thiên Nguyên Tinh Thần chậm rãi nói:
— “Nghi Thức” đã đến gần, chúng ta đợi ngày này đã quá lâu rồi. Trận “Nghi Thức” này không chỉ liên quan đến ngô vương, mà còn liên quan đến tương lai của Tinh Thần Giới, không cho phép có bất kỳ sai sót nào.
— Hiện giờ, cách “Nghi Thức” cuối cùng chỉ còn chưa đến một năm, mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong. Phạm Thiên Thần Đế muốn gả thần nữ cho Vân Triệt, đây đã là chuyện mà cả Thần giới đều biết. Nếu như ngài cứ phản đối kịch liệt chuyện Thải Chi điện hạ gả cho Vân Triệt, rất có khả năng sẽ khiến Mạt Lỵ điện hạ sinh nghi. Nếu nàng vì vậy mà phát hiện ra “trung tâm” của “Nghi Thức” là Thải Chi điện hạ, mọi chuyện sẽ hỏng hết.
— ... — Tinh Thần Đế im lặng.
— Trước đại sự liên quan đến ngô vương và tương lai của Tinh Thần Giới, mọi việc đều có thể nhượng bộ. Bất kỳ nhân tố nào có khả năng gây ra biến cố ngoài ý muốn đều tuyệt đối không nên tồn tại.
Lồng ngực Tinh Thần Đế phập phồng liên tiếp mười mấy lần mới cuối cùng bình tĩnh trở lại. Hắn hơi nhắm mắt, thấp giọng nói:
— Ngươi nói không sai, ngoài “Nghi Thức” ra, tất cả đều là việc nhỏ!
Đồ Mi gật đầu:
— Còn có một chuyện: Thần lực của Thiên Độc Tinh Thần đã quay về, đã đến lúc bắt đầu tìm kiếm người kế thừa phù hợp rồi.
— Chuyện này, đợi sau nghi thức rồi nói.
Tinh Thần Đế xoay người, không còn kiên trì muốn mang Vân Triệt đi nữa mà trực tiếp rời khỏi.
Thiên Nguyên Tinh Thần ngẩng đầu, nhìn vì sao lơ lửng trên không, trong đôi mắt già nua lóe lên thần quang đủ để xuyên thấu cả tuế nguyệt tang thương:
— “Thời khắc” đã đến, nếu “Nghi Thức” thành công, ngô vương sẽ quân lâm thiên hạ, không ai địch nổi. Tinh Thần Giới cũng sẽ trở thành vì sao sáng chói nhất, ngạo nghễ nhìn xuống chư giới.
— Ngày này, cuối cùng cũng đã đến...