Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1281: CHƯƠNG 1279: ĐỤNG LÊN HỌNG SÚNG

Lời nói của Vân Triệt khiến Hỏa Như Liệt kinh hãi đến độ chòm râu run lên bần bật, xung quanh càng có vô số người há hốc mồm, cằm như muốn rớt xuống đất.

Hỏa Như Liệt mồ hôi đầy đầu, vội vàng truyền âm:

— Vân Triệt! Bọn họ là... nhi tử của Nguyệt Thần đế!

Hắn vốn tưởng rằng Vân Triệt hiếm khi tiếp xúc với Nguyệt Thần giới nên không nhận ra Nguyệt Thần y trên người hai vị đế tử này, vì vậy mới dám nói năng như thế. Nhưng ngoài dự đoán của hắn, nghe xong lời truyền âm, sắc mặt Vân Triệt không hề biến đổi, ngay cả chân mày cũng không nhíu lấy một cái.

Mà câu nói sáu chữ ngắn ngủi kia, đối với người của Ngâm Tuyết giới, Viêm Thần giới cùng tất cả mọi người xung quanh mà nói đều là một cú sốc cực lớn, khiến cả một khu vực bàn tiệc phía ngoài này thoáng chốc trở nên hoàn toàn yên tĩnh.

Nhi tử của Nguyệt Thần đế là nhân vật bực nào, cho dù là các tinh giới thượng vị và Vương giới cũng tuyệt đối không dám nói chuyện với bọn họ như vậy. Sắc mặt của Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi đồng thời tối sầm lại, Nguyệt Tiến Hi tiến lên một bước, vẻ nổi giận vừa hiện lên trên mặt đã nhanh chóng tan đi, hóa thành nụ cười lạnh trào phúng:

— Vân Triệt, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?

Vân Triệt lắc lắc ly ngọc trong tay:

— Biết chứ. Hai tên ngu ngốc tự rước lấy nhục.

Ầm...

Những chiếc cằm vừa mới khép lại được của mọi người lại một lần nữa rơi mạnh xuống đất.

— Vân Triệt, bọn họ là...

Mộc Hoán Chi vừa định lên tiếng, Mộc Băng Vân đã dùng ánh mắt ngăn lại, lắc đầu với hắn.

Nàng biết rất rõ, dưới vẻ ngoài bình tĩnh của Vân Triệt là vô số ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào trong lồng ngực.

Hai kẻ kia dùng tư thái miệt thị từ trên cao nhìn xuống đi đến sau lưng Vân Triệt, đã đâm sầm vào họng súng... Huống chi bọn họ lại còn là nhi tử của Nguyệt Thần đế!

Thôi, cứ để hắn phát tiết một phen... dù cho trong lòng có thể thoải mái hơn một chút.

Hai câu nói đầy tính sỉ nhục khiến Nguyệt Tiến Hi không còn cách nào giữ được cái gọi là uy nghi đế tử, triệt để giận tím mặt:

— Ngươi! Vân Triệt! Ngươi có tin chỉ với hai câu này của ngươi, bổn vương có cả vạn cách khiến ngươi hôm nay không thể sống sót rời khỏi Nguyệt Thần giới không!

Ánh mắt Vân Triệt liếc xéo sang, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, đó rõ ràng là ánh mắt đang nhìn một kẻ ngốc:

— Vậy nếu hôm nay ta vẫn sống sót rời đi thì sao?

Nguyệt Tiến Hi híp mắt, tay phải chậm rãi siết lại:

— Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Vậy thì bây giờ bổn vương sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không thể bước ra khỏi Nguyệt Thần giới!

Trong lòng bàn tay Nguyệt Tiến Hi nhất thời lóe lên huyền quang màu xanh nhạt, phóng ra uy áp Thần Vương kinh người, hiển nhiên là vì nổi giận mà định ra tay.

Nguyệt Hoàn đưa tay đặt lên vai Nguyệt Tiến Hi, trầm giọng nói:

— Tiến Hi! Hôm nay là ngày đại hôn của phụ hoàng, đệ động thủ vào lúc này là muốn chọc giận phụ hoàng sao!

Lời của Nguyệt Hoàn như một chậu nước lạnh dội xuống, khiến Nguyệt Tiến Hi lập tức tỉnh táo lại, huyền quang trong tay cũng nhanh chóng biến mất, nhưng hai mắt vẫn hung tợn nhìn chằm chằm Vân Triệt:

— Là hắn muốn chết! Sỉ nhục bổn vương chính là sỉ nhục Nguyệt Thần giới ta!

Nguyệt Hoàn tiến lên phía trước, ánh mắt bình thản mang theo uy áp lẫm liệt đến khiếp người:

— Vân Triệt, bổn vương là Nguyệt Hoàn, đế tử thứ ba trăm sáu mươi mốt của Nguyệt Thần giới, đây là vương đệ Nguyệt Tiến Hi của bổn vương. Đến đây là có một câu thay mặt các đại ca của ta nhắn lại cho ngươi.

Hai chữ “đại ca” trong miệng Nguyệt Hoàn khiến mọi người chấn động trong lòng.

Người có thể được đế tử Nguyệt Thần xưng là đại ca, tự nhiên chỉ có một!

Thái tử Nguyệt Thần, Nguyệt Huyền Ca!

Hắn là trưởng tử của Nguyệt Thần đế, thái tử của Nguyệt Thần giới, cũng là người duy nhất tu luyện tới cảnh giới Thần Chủ trong toàn bộ con cháu của Nguyệt Thần đế, hiện đang đứng trong hàng ngũ Nguyệt Thần Sứ!

Vì thân phận thái tử Nguyệt Thần, nên hắn cũng là người duy nhất trong toàn bộ Nguyệt Thần Sứ có địa vị tổng hợp có thể sánh ngang với mười hai Nguyệt Thần.

— Nguyệt Huyền Ca là thái tử Nguyệt Thần, cũng là một trong ba mươi sáu Nguyệt Thần Sứ của Nguyệt Thần giới.

Mộc Băng Vân truyền âm cho Vân Triệt.

Nguyệt Hoàn nói xong, không hề thấy được phản ứng mà hắn mong muốn trên mặt Vân Triệt, ngược lại chỉ thấy y nhếch mép cười khẩy:

— Nếu hắn có chuyện muốn nói với ta, vì sao không tự mình đến đây? Chẳng lẽ là người câm?

Dưới chân Mộc Hoán Chi mềm nhũn, suýt chút nữa cắm đầu ngã xuống gầm bàn.

— Vân Triệt!

Sắc mặt Viêm Tuyệt Hải đột nhiên thay đổi, vội la lên. Trong mắt hắn, tuy tính tình Vân Triệt cương liệt nhưng không phải là kẻ dễ mất trí. Vân Triệt và Nguyệt Huyền Ca chắc chắn chưa từng gặp mặt, có lẽ hôm nay mới là lần đầu tiên nghe thấy cái tên này, vậy mà lại trực tiếp nói ra lời châm chọc như vậy.

Chân mày Nguyệt Hoàn chợt trầm xuống, còn bên cạnh, Nguyệt Tiến Hi đã giận quá hóa cười:

— A, ha ha, ha ha ha ha! Thấy chưa, tiểu tử này được cái gọi là “Quán quân Phong Thần”, đã hoàn toàn không biết mình là ai, thậm chí ngay cả đại ca của chúng ta cũng dám vũ nhục, ha ha ha ha ha!

Đôi mắt vốn hẹp dài của Nguyệt Hoàn híp lại thành một đường chỉ, chậm rãi nói:

— Đại ca bảo bổn vương nhắn lại cho ngươi, hắn rất tán thưởng việc ngươi cự tuyệt Thần Nữ điện hạ. Về sau, ngươi tốt nhất hãy vĩnh viễn quên chuyện này đi, cách xa Thần Nữ điện hạ một chút. Bởi vì Thần Nữ điện hạ không phải là thứ hàng như ngươi có thể vấy bẩn.

Xung quanh càng lúc càng thêm xôn xao.

Lời Nguyệt Hoàn nói ra khiến người ta chấn động, nhưng cũng không hề cảm thấy bất ngờ.

Là người từng diện kiến Thiên Diệp Ảnh Nhi, việc Nguyệt Huyền Ca mê luyến nàng đã sớm không còn là bí mật gì ở Đông Thần Vực.

Thiên Diệp Ảnh Nhi là con gái của Phạm Thiên Thần Đế, còn Nguyệt Huyền Ca là con trai của Nguyệt Thần đế, lại còn là thái tử Nguyệt Thần! Trong mắt Nguyệt Huyền Ca, hắn và Thiên Diệp Ảnh Nhi môn đăng hộ đối, là một trong số ít người trên đời này xứng đôi với Thần Nữ.

Trong trận chung kết của cuộc chiến Phong Thần, Phạm Thiên Thần Đế đột nhiên đề nghị gả Thần Nữ cho Vân Triệt... Chuyện này đã gây nên sóng to gió lớn ở toàn bộ Thần giới, càng đốt lên vô số ngọn lửa ghen ghét, tự nhiên cũng bao gồm cả Nguyệt Huyền Ca!

Trên tầng mây, Cổ Chúc nhìn chăm chú vào mọi việc, khẽ cất giọng trầm trầm:

— Tiểu thư đã nhiều năm không lộ diện, vậy mà hôm nay vẫn có kẻ cam tâm tình nguyện gây rối vì tiểu thư.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:

— Nam nhân thật sự là một sinh vật đáng buồn.

— Nhưng mà, đây cũng là một cơ hội không tệ.

Ngón tay thon dài của Thiên Diệp Ảnh Nhi duỗi ra, ngón tay mang theo tờ hôn thư, ánh mắt dần dần hướng về phía chủ điện — nơi đó, là chỗ ngồi của khách quý từ các Vương giới.

Vân Triệt vẫn không có phản ứng gì rõ ràng, mà vẻ mặt chán ghét đó như thể đang đối diện với hai con ruồi nhặng phiền phức:

— Nói xong rồi? Nói xong rồi thì cút ngay đi!

— Tên khốn kiếp!!

Nếu hôm nay không phải là một dịp đặc thù, Nguyệt Tiến Hi đã sớm bùng nổ. Đến lúc này, cho dù sự hàm dưỡng của hắn có cao hơn gấp bội cũng không thể nào tiếp tục khống chế được lửa giận, hắn nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, giống như một đế vương phẫn nộ đối mặt với một kẻ dân đen không biết trời cao đất dày:

— Hôm nay bổn vương thật sự được mở rộng tầm mắt, trên đời này lại có thứ không biết sống chết như vậy!

Nguyệt Tiến Hi cười lạnh:

— Được gọi là “Quán quân Phong Thần” liền dám ngông cuồng đến mức ngay cả Nguyệt Thần giới ta cũng không coi ra gì! À đúng rồi, bổn vương hình như nghe nói ngươi xuất thân từ hạ giới đê tiện, mới đến Thần giới không được mấy năm, cũng khó trách lại ngu xuẩn đến mức không biết Nguyệt Thần giới ta là sự tồn tại như thế nào.

— Ồ...

Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch lên, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ đầy nguy hiểm.

Lửa giận của Nguyệt Tiến Hi dần dần nguội đi, dường như cảm thấy tức giận với một kẻ như Vân Triệt là một hành vi tự hạ thấp bản thân:

— Biết vì sao Vương giới chúng ta chưa bao giờ tham gia Đại hội Huyền Thần không? Bởi vì chúng ta khinh thường. Cái danh “Quán quân Phong Thần” của ngươi, ở các tinh giới khác đúng là có thể uy phong, nhưng trong mắt bổn vương, trong mắt Nguyệt Thần giới ta, nó chỉ là cái rắm, hiểu chưa?

Ánh mắt đổ dồn về nơi này ngày càng nhiều, mà lời nói của Nguyệt Tiến Hi khiến sắc mặt của phần đông huyền giả đều lộ vẻ tức giận.

Quán quân Phong Thần, người mạnh nhất thế hệ này của Đông Thần Vực, trong mắt hắn chỉ là cái rắm...

Câu nói này của hắn, nói nhỏ là sỉ nhục Vân Triệt, nói lớn... cũng là sỉ nhục toàn bộ các tinh giới dưới Vương giới.

Nhất là khi Vân Triệt còn là người đầu tiên trong lịch sử lấy thân phận đệ tử của một tinh giới trung vị giành được danh hiệu “Quán quân Phong Thần”, là niềm kiêu hãnh của tất cả các tinh giới trung vị và hạ vị. Lời nói của Nguyệt Tiến Hi, cho dù lọt vào tai những kẻ âm thầm đố kỵ và khó chịu với Vân Triệt cũng đều khiến họ nổi giận.

Chỉ là, thân phận đế tử Nguyệt Thần ở đó, bọn họ đều giận mà không dám nói.

Nhận thấy câu nói này của Nguyệt Tiến Hi có phần không ổn, Nguyệt Hoàn vỗ vai hắn:

— Thôi, hôm nay là đại hôn của phụ hoàng, không nên sinh sự. Hắn cũng không xứng.

— Hừ, vương huynh nói đúng.

Nguyệt Tiến Hi châm biếm:

— Vân Triệt, nếu ngươi thật sự trở thành nghĩa tử của Long Hoàng, mặc dù chỉ là “nghĩa tử”, cũng coi như miễn cưỡng có tư cách để bổn vương liếc mắt thêm hai lần. Đáng tiếc, ngươi không phải. À, đúng rồi đúng rồi...

Giống như đột nhiên nghĩ đến điều gì, nụ cười lạnh của Nguyệt Tiến Hi càng trở nên mờ ám:

— Nghe nói, ngươi còn là “Thiên Đạo chi tử” gì đó? Chậc chậc chậc chậc...

— Ngươi biết, bổn vương muốn bóp chết một “Thiên Đạo chi tử” như ngươi cần bao nhiêu sức không?

Hắn chậm rãi giơ một đốt ngón út lên, sau đó điên cuồng phá lên cười:

— Ha ha ha ha ha ha!

— Chúng ta đi thôi.

Nguyệt Hoàn nói, sau đó lạnh lùng liếc Vân Triệt:

— Vân Triệt, ngươi nên may mắn hôm nay là ngày đại hôn của phụ vương chúng ta, bằng không, cho dù ngươi không chết, cũng đừng mong toàn thây rời khỏi nơi này. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại...

Quét qua huyền khí trên người Vân Triệt, hắn cười khẩy:

— Cho dù hôm nay không phải là đại hôn của phụ hoàng, chúng ta cũng không thèm tự hạ mình ra tay với ngươi, bởi vì ngươi còn chưa đủ tư cách.

Thân thể Vân Triệt lần nữa nghiêng tới, không chút biểu cảm nhìn hắn:

— Phải không? Vậy phải đến khi nào mới đủ tư cách đây?

Nguyệt Hoàn khinh thường cười lạnh một tiếng:

— À, một trăm năm sau đi. Chỉ mong ngươi có thể sống đến lúc đó. Nếu khi đó ngươi còn sống, bổn vương có thể ban cho ngươi một cơ hội khiêu chiến bổn vương.

Vào lúc này, Vân Triệt đứng dậy, trực tiếp cất bước đi về phía hai đế tử kia:

— Nếu đã như vậy, không cần đợi trăm năm sau, ngay bây giờ ta khiêu chiến các ngươi.

Lời vừa nói ra, toàn trường kinh hãi.

— Vân Triệt, không nên vọng động!

Vốn thấy hai đế tử chuẩn bị rời đi, đám người Hỏa Như Liệt đã thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không ngờ Vân Triệt lại đứng lên chủ động muốn “khiêu chiến”!

Đừng nói đến đây là Thần Nguyệt Thành, là ngày đại hôn của Nguyệt Thần đế, hai người này cũng không phải là thứ bao cỏ đội lốt đế tử mà là hai Thần Vương cấp ba! Bất cứ người nào cũng vượt xa toàn bộ các Phong Thần chi tử.

— Khiêu chiến vương huynh ta? Dựa vào ngươi? Ha ha ha ha...

Nguyệt Tiến Hi như nghe được chuyện cười nực cười nhất trên đời, cười đến ngửa tới ngửa lui:

— Vương huynh, huynh nghe thấy hắn nói gì không? Ha ha ha ha...

Sắc mặt Nguyệt Hoàn không đổi, thản nhiên nói:

— Ồ! Nghe nói ngươi lấy huyền lực Thần Linh cảnh, đánh bại Lạc Trường Sinh mới thành Thần Vương, đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng mà, ngươi sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng bổn vương cũng chỉ là thứ hàng như Lạc Trường Sinh chứ? Ha ha... Bổn vương cho ngươi một cơ hội, thu lại lời vừa rồi đi.

— Nói như vậy, ngươi không dám?

Vân Triệt nhếch miệng cười.

— Là ngươi không xứng.

Nguyệt Hoàn cười nhạt.

Lần này đến lượt Vân Triệt cười lạnh, độ cong nơi đuôi mày khóe miệng đều lộ ra vẻ khinh miệt và trào phúng sâu sắc:

— Ha ha ha ha, nghe các ngươi khẩu khí lớn như vậy, ta còn tưởng là đại nhân vật nào. Hóa ra chỉ là hai tên nhát gan đội lốt đế tử Nguyệt Thần, chỉ biết nói khoác lác, chứ không dám động thủ!

— Ngươi...

Hai hàng lông mày của Nguyệt Hoàn gần như dính vào nhau, bàn tay cũng đột ngột siết chặt.

Lời của Vân Triệt khiến mọi người vốn đã kinh hãi càng thêm hoảng sợ thất sắc. Đối mặt với hai đại đế tử sắc mặt đã xanh mét, Vân Triệt lại không hề buông tha, ngón cái chìa ra, đầu ngón tay chỉ xuống dưới:

— Miệt thị danh hiệu “Quán quân Phong Thần” của ta, lại không dám nhận lời khiêu chiến của ta. Hóa ra đường đường là Nguyệt Thần giới cũng có thứ bao cỏ rác rưởi buồn cười như vậy, lại còn được gọi là đế tử. Ha ha... ta thật sự cảm thấy mất mặt thay cho Nguyệt Thần giới các ngươi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!