Thân là đế tử của Nguyệt Thần Giới, từ trước đến nay chỉ có bọn họ miệt thị chúng sinh, chưa từng phải chịu sự sỉ nhục và mạo phạm đến thế này.
Nguyệt Hoàn vốn luôn tự nhận mình là người đủ trầm ổn, nhưng lúc này cả người lại run lên, huyền khí dâng lên đến đỉnh điểm, sắc mặt xanh mét của hắn nhanh chóng chuyển thành đỏ sậm:
- Ngươi đã thành tâm muốn chết... vậy bổn vương sẽ thành toàn cho ngươi!
Huyền khí của hắn đột nhiên bùng nổ, tung ra một quyền.
Nguyệt Hoàn nổi giận ra tay, một quyền này vô cùng đột ngột, hơn nữa khoảng cách giữa hai người chỉ vỏn vẹn hai bước. Vân Triệt dường như hoàn toàn không kịp phản ứng, bị một quyền này đánh thẳng vào giữa ngực.
Rầm!!
Lực lượng của Thần Vương dưới cơn thịnh nộ khủng bố vô cùng, âm thanh khí bạo tức thời vang lên kinh thiên động địa. Vân Triệt bị đánh bay ngược ra mấy trăm trượng, hắn bay đến đâu, vô số bàn ghế ở đó đều bị xung kích vỡ nát, tiếng kinh hô vang lên liên tiếp, ngọc vỡ bay loạn xạ.
Tiếng khí bạo đột ngột vang lên khiến cả Thần Nguyệt Thành trong phút chốc lặng ngắt như tờ. Bàn tiệc bên ngoài, ngoại điện, thậm chí toàn bộ tinh giới ở chủ điện, tất cả ánh mắt đều đồng loạt tập trung về nơi này.
Đây là trung tâm của Nguyệt Thần Giới, hôm nay lại là ngày đại hôn của Nguyệt Thần Đế, vậy mà lại có kẻ dám động thủ ở đây vào lúc này!?
Trong đống đổ nát, Vân Triệt bị đánh bay chậm rãi đứng dậy, khóe miệng vương một vệt máu tươi... Hắn không đưa tay lau đi, càng không nổi giận phản kích, ngược lại còn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Một quyền vừa tung ra, Nguyệt Hoàn đã thấy hối hận. Hắn cảm nhận được xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, vô số ánh mắt như đao kiếm đâm tới, khiến sống lưng hắn chợt lạnh toát. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ và giọng điệu vừa rồi của Vân Triệt, sắc mặt hắn lại một lần nữa trở nên âm trầm, miệng hừ lạnh một tiếng.
Toàn bộ sự chú ý của Nguyệt Vệ và Nguyệt Thần Sứ gần đó đều đổ dồn về phía này. Bọn họ vừa định lao tới thì đột nhiên một tiếng quát khẽ vang lên khiến toàn thân họ chấn động mạnh, cứng ngắc khựng lại tại chỗ.
- Có chuyện gì!?
Tiếng quát khẽ này mang theo uy áp khiến mọi người tức khắc nghẹt thở, ngay cả Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi đang nghiêm mặt cũng toàn thân run lên, sắc mặt đột nhiên thay đổi...
Bởi vì tiếng quát khẽ này rõ ràng đến từ Nguyệt Thần Đế!
Tiếng quát bên tai còn chưa dứt, một luồng thiên uy cũng ập xuống từ trên đầu. Hai người theo bản năng ngẩng lên, liền nhìn thấy Nguyệt Thần Đế đang lơ lửng ngay trên đầu họ với vẻ mặt nén giận.
Hắn liếc nhìn hai người, lại liếc nhìn Vân Triệt đang rướm máu ở khóe miệng vừa mới đứng dậy ở phía xa, sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm:
- Nguyệt Hoàn, Tiến Hi, đại sự hôm nay không chỉ liên quan đến bổn vương, mà còn liên quan đến tương lai của Nguyệt Thần Giới! Các ngươi dám làm càn như thế, còn ra tay đả thương khách quý... Ai cho các ngươi lá gan đó!
Cơn giận của Thần Đế đâu phải chuyện tầm thường. Nguyệt Hoàn ra tay trong cơn tức giận đã thấy hối hận, nhưng nằm mơ cũng không ngờ lại chọc giận trực tiếp đến Nguyệt Thần Đế. Hai vị đế tử vội vàng cúi lạy:
- Phụ... Phụ vương bớt giận. Là... là Vân Triệt... là Vân Triệt hắn ăn nói mạo phạm trước, nhi thần mới nhất thời không kìm chế được... Phụ vương bớt giận, nhi thần biết sai rồi.
Đối với họ, hai chữ “khách quý” trong miệng Nguyệt Thần Đế chẳng qua chỉ là lời khách sáo trước mặt mọi người, lại không biết rằng trong mắt Nguyệt Thần Đế, Vân Triệt hoàn toàn xứng đáng với hai chữ “khách quý”. Ở cấp bậc Thần Đế, bọn họ đều hiểu rõ hơn bất kỳ ai về ý nghĩa lời tiên đoán của Thiên Cơ Giới.
Hôm nay hắn còn cố ý dặn dò phải dẫn Vân Triệt vào chủ điện.
Sau Cuộc Chiến Phong Thần, các đại Vương Giới đều vắt óc tìm cách lôi kéo Vân Triệt, ngay cả Long Hoàng cũng muốn thu hắn làm nghĩa tử. Vậy mà Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi, hai đứa con trai út của hắn, lại ra tay đả thương Vân Triệt ngay trước mặt mọi người... Lại còn trong một ngày trọng đại như hôm nay.
Chuyện này thật sự khiến hắn tức đến nổ phổi.
Nguyệt Thần Đế vô cùng tức giận:
- Còn dám nói dối! Các ngươi không coi phụ vương ta ra gì!
Nguyệt Hoàn lo lắng nói, hắn chỉ tay về phía Vân Triệt:
- Nhi thần... nhi thần không dám nói dối. Vân Triệt không chỉ nói lời mạo phạm nhi thần, mà còn sỉ nhục cả đại ca và Nguyệt Thần Giới. Nếu không phải vậy, nhi thần... dù có lá gan lớn bằng trời cũng không dám ra tay trong hôn điển của phụ vương.
Nguyệt Thần Đế nhíu mày, chuyển mắt về phía Vân Triệt. Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi là một trong những đứa con mà hắn coi trọng, Nguyệt Tiến Hi có hơi kiêu ngạo, nhưng Nguyệt Hoàn lại luôn trầm ổn. Nếu không phải tức giận đến mất trí, đúng là hắn sẽ không, cũng không có lá gan động thủ ở đây.
Vân Triệt ôm ngực, chậm rãi đứng thẳng người, từ tốn nói:
- Ta và hai vị đế tử điện hạ không oán không thù, càng chưa từng gặp mặt vị “đại ca” trong miệng họ. Vậy mà họ lại đột nhiên tìm đến, tự xưng “đại ca” của họ cảnh cáo ta phải tránh xa thần nữ điện hạ. Chuyện đó thì cũng thôi đi, sau đó họ còn không ngờ lại chế nhạo danh hiệu “Hạng nhất Phong Thần” của ta ở trong mắt Nguyệt Thần Giới bọn họ chỉ là cái rắm.
Nửa câu đầu khiến Nguyệt Thần Đế nhíu mày, nhưng câu cuối cùng lại khiến cơn giận mà hắn vừa đè nén xuống lại bùng lên trong nháy mắt.
Mà toàn bộ huyền giả đến từ các tinh giới từ hạ vị đến thượng vị đều lộ vẻ tức giận trên mặt.
- Ta chẳng qua chỉ phản bác vài câu, bọn họ đã trực tiếp ra tay. Không hổ là đế tử Nguyệt Thần, quả nhiên uy phong lẫm liệt, sự tồn tại của những kẻ dưới Vương Giới như chúng ta vốn không lọt vào mắt của đế tử điện hạ.
Vân Triệt lạnh lùng nói.
Lời của Vân Triệt chữ nào chữ nấy đều là châm chọc, nhưng quần hùng Đông Vực đều ở đây, lại còn đang trừng mắt nhìn, Nguyệt Thần Đế làm sao có thể trách mắng Vân Triệt được. Ánh mắt hắn âm u, quát lên:
- Hai đứa bây, có thật đã nói như vậy không?
Nguyệt Hoàn cắn chặt răng, toàn thân rét run, hắn đã mơ hồ cảm thấy mình dường như bị Vân Triệt chơi xỏ. Nguyệt Tiến Hi thì toàn thân run rẩy, lắp bắp nói:
- Nhi... nhi thần nhất thời lỡ lời...
- Đồ hỗn xược!
Nguyệt Tiến Hi đã thừa nhận, Nguyệt Thần Đế giận tím mặt. Thân là Vương Giới, đúng là có tư cách ngạo thị thiên hạ, nhưng nói ra, lại còn bị quần hùng Đông Vực nghe thấy, thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Nguyệt Thần Đế nói từng chữ trấn hồn:
- Tuy Vân Triệt không xuất thân từ Vương Giới, nhưng danh hiệu “Hạng nhất Phong Thần” của hắn là do chính bổn vương tận mắt chứng kiến, cũng hoàn toàn xứng đáng là niềm kiêu hãnh của thế hệ này ở Đông Thần Vực chúng ta, sao có thể để các ngươi sỉ nhục! Lời nói của các ngươi chính là sỉ nhục toàn bộ Đông Thần Vực! Còn không mau chóng bồi tội với Vân Triệt!
Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi ngẩng đầu, nhất thời ngây người, không thể tin vào tai mình... Bọn họ đường đường là đế tử Nguyệt Thần, vậy mà lại phải công khai bồi tội với một huyền giả đến từ trung vị tinh giới!?
Đúng lúc này, Vân Triệt lại lên tiếng:
- Bồi tội thì không cần. Vân Triệt ta chỉ là một huyền giả nhỏ bé xuất thân hạ giới, không dám nhận lời bồi tội của đế tử điện hạ. Nhưng có một chuyện, mong Nguyệt Thần Đế thành toàn.
- Hửm?
Nguyệt Thần Đế nhíu mày. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình Vân Triệt từng bước từ “gian lận” đến hạng nhất Phong Thần, đây tuyệt đối là một kẻ quái thai, và tính cách cũng tương tự như vậy.
Khóe mắt Vân Triệt hơi nheo lại:
- Hai vị đế tử điện hạ trước thì tự cho rằng “Hạng nhất Phong Thần” trong mắt họ chỉ là cái rắm, sau đó lại nói ta không xứng giao thủ với họ. Xem ra, tu vi của hai vị đế tử điện hạ nhất định cao đến kinh người, “Hạng nhất Phong Thần” như ta đây ngay cả tư cách lọt vào mắt xanh cũng không có.
- Khó khăn lắm mới được đến Nguyệt Thần Giới, lại còn gặp được hai vị đế tử điện hạ, Vân Triệt sao có thể lãng phí cơ hội quý báu như vậy. Xin được lĩnh giáo một phen với hai vị đế tử điện hạ, tiện thể xem thử chênh lệch giữa ta và hai vị đế tử là bao nhiêu. Đồng thời cũng xem như góp vui cho đại hôn của Nguyệt Thần Đế.
- Vân Triệt!
Đám người Mộc Hoán Chi đều tỏ vẻ căng thẳng. Khác với vừa rồi, bây giờ Vân Triệt đang công khai khiêu chiến đế tử trước mặt mọi người, chỉ cần Nguyệt Thần Đế gật đầu, chính là ván đã đóng thuyền.
Đó là đế tử, là Thần Vương cấp ba!
Nguyệt Thần Đế liếc nhìn Vân Triệt, chậm rãi gật đầu, nói thẳng:
- Được! Nguyệt Hoàn, ngươi hãy luận bàn một phen với Vân Triệt ở đây. Nếu bại, sẽ bị trừng phạt nặng. Nếu thắng, tội lỗi hôm nay sẽ được xóa bỏ.
Nghe những lời này, Nguyệt Hoàn đầu tiên là sững sờ, sau đó vui mừng khôn xiết, vội vàng đáp:
- Vâng! Nhi thần cẩn tuân mệnh lệnh của phụ vương.
Nỗi sợ hãi trong lòng hắn tan biến như thủy triều, thầm nghĩ: Chỉ là một Thần Linh Cảnh cấp năm, sao ta có thể thua được, phụ vương quả nhiên vẫn bênh vực ta.
Nguyệt Thần Đế trực tiếp đồng ý, thật sự khiến Vân Triệt có chút bất ngờ, sau đó hắn nói:
- Hình như Nguyệt Thần Đế đã hiểu lầm. Ta vừa nói là... thỉnh giáo hai vị đế tử điện hạ.
Trong ánh mắt kinh ngạc đến cực độ của tất cả mọi người, Vân Triệt chậm rãi giơ tay, chỉ về phía Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi:
- Hai người các ngươi, cùng lên đi.
- Cái này...
- Vân Triệt hắn bị tức điên rồi sao?
- Hai vị đế tử... đó là hai Thần Vương cấp ba đấy!
- Đâu chỉ là hai Thần Vương cấp ba. “Thần Nguyệt Công” và “Toái Ngọc Thiên Quyết” của Nguyệt Thần Giới đều là huyền công đỉnh cấp nhất Đông Thần Vực... Dù Vân Triệt có thể nghiền áp Lạc Trường Sinh, nhưng gần như không thể chiến thắng được bất kỳ ai trong hai vị đại đế tử.
Lần này, ngay cả Mộc Băng Vân cũng tròng mắt rung động, mấy lần muốn lên tiếng khuyên can.
Vân Triệt lấy tu vi Thần Linh Cảnh cấp năm đánh bại Lạc Trường Sinh Thần Vương Cảnh cấp một, chuyện này cả Đông Vực đều biết.
Tuy Lạc Trường Sinh là Thần Vương trẻ tuổi nhất Đông Thần Vực, nhưng khi Vân Triệt đánh bại hắn, suy cho cùng hắn cũng chỉ mới bước vào Thần Vương Cảnh, căn cơ còn chưa chắc đã vững. Còn hai vị đế tử này đều đã dừng lại ở Thần Vương Cảnh gần năm mươi năm, tu thành huyền công Vương Giới đỉnh cấp nhất Đông Thần Vực, vượt xa Lạc Trường Sinh có thể so sánh!
Chống lại một người trong số họ đã khó có ai tin Vân Triệt có thể thắng... Huống chi là đồng thời chống lại cả hai!
Phần lớn người ở đây đều từng có mặt tại hiện trường chứng kiến Cuộc Chiến Phong Thần, nhưng vẫn cảm thấy Vân Triệt quả thật điên rồi.
Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi vốn lòng đầy căm phẫn, nghe được lời này của Vân Triệt cũng thiếu chút nữa bật cười. Bọn họ đột nhiên bắt đầu nghĩ có phải đầu óc của Vân Triệt có vấn đề rồi không.
Hồi tưởng lại lời nói và hành động lúc trước của hắn, bọn họ càng cảm thấy như vậy.
Nếu không phải đầu óc có vấn đề, một huyền giả trung vị tinh giới nhỏ nhoi sao dám chống đối và sỉ nhục đế tử Nguyệt Thần như bọn họ.
Nguyệt Thần Đế liếc nhìn Vân Triệt, lại chậm rãi gật đầu:
- Một khi đã như vậy, liền theo lời ngươi. Nhưng mà, chỉ là “góp vui”, không cần dùng binh khí.
- Được.
Vân Triệt lạnh lùng gật đầu.
Nguyệt Thần Đế nhàn nhạt lên tiếng:
- Nguyệt Hoàn, Tiến Hi, chuyện này đều do các ngươi gây ra, các ngươi cứ theo ý nguyện của Vân Triệt, luận bàn một phen với hắn để tỏ ý bồi tội. Nhưng vẫn là câu nói đó, nếu bại, sẽ bị trừng phạt nặng. Nếu thắng, tội lỗi hôm nay sẽ được xóa bỏ.
- Vâng, phụ vương.
Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi đồng thời lên tiếng trả lời, mắt lóe lên dị quang... Ít nhất, không còn vẻ lo sợ bất an nữa.
Trên tầng mây, Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Đúng là hai kẻ ngu xuẩn.
Ngón tay nàng cầm lấy hôn thư, vận huyền khí bao bọc lấy nó, sau đó ngón tay nhỏ nhắn khẽ múa, nhanh chóng khắc lên mấy hàng chữ màu vàng bên ngoài lớp huyền khí.
Ánh mắt nàng nhìn về phía chủ điện:
- Sự chú ý đều đã bị dời đi, chính là thời cơ tuyệt hảo. Tặng nó cho Tinh Tuyệt Không, với “trí thông minh” của Tinh Tuyệt Không, tự nhiên sẽ biết phải làm thế nào.
Cổ Chúc cười một tiếng, trong giọng nói mang theo cảm thán:
- Ha ha, mượn Nam Thần Vực độc sát Thiên Sát Tinh Thần; mượn Thiên Lang Tinh Thần lấy Nghịch Thế Thiên Thư; mượn Nguyệt Vô Cấu khiến Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới lưỡng bại câu thương; mượn miệng của Thần Đế lấy danh nghĩa gả cho Vân Triệt để dẫn tới vô số kẻ địch, ép hắn tương lai phải vào Phạm Đế Thần Giới; hiện giờ, Tinh Thần Đế cũng bị tiểu thư dắt mũi...
- Huyền đạo của tiểu thư rõ ràng đã là chí cảnh đương thời, mà lại luôn không đánh mà thắng, khiến cho phong vân thiên hạ biến đổi. Ngay cả lão hủ cũng phải thán phục.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười:
- Không phải vạn bất đắc dĩ, thì vĩnh viễn không được lộ ra lá bài tẩy của mình. Năm đó đây là câu nói mà ngươi dạy ta nhiều nhất.
Ngọc thủ như băng tuyết của nàng nhẹ nhàng đẩy ra, nhất thời, hôn thư được bao bọc bởi những dòng chữ màu vàng kỳ dị chậm rãi bay xuống, như được gió nhẹ thổi đi, lại vô cùng chuẩn xác bay vào bên trong chủ điện, rơi xuống trước mặt Tinh Thần Đế.
Lúc hạ xuống, huyền khí lưu lại trên đó đã hoàn toàn biến mất, cho dù với khả năng của Thần Đế cũng tuyệt đối không thể nào truy tìm được.
Một bàn tay chìa ra, cầm lấy hôn thư.
Nhìn những dòng chữ màu vàng lơ lửng bên trên, hai mắt của Tinh Thần Đế nheo lại, phóng ra dị quang nguy hiểm, sau đó chậm rãi mở hôn thư ra...