Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1283: CHƯƠNG 1281: TUYỆT ĐỐI NGHIỀN ÁP

- Trông trạng thái của Vân huynh đệ lúc này có vẻ không ổn lắm.

Hỏa Phá Vân nhỏ giọng nói, trong mắt mang theo nỗi lo lắng sâu sắc.

- ... Đừng nhiều lời.

Hỏa Như Liệt nói. Nhớ lại vài câu đối thoại trước đó giữa Vân Triệt và Mộc Băng Vân, đến bây giờ hắn vẫn còn kinh hồn bạt vía.

- Tiến Hi, đệ tới đi.

Nguyệt Hoàn vỗ vai Nguyệt Tiến Hi, lui về sau vài bước.

Nực cười, tuy Vân Triệt cuồng vọng tự tìm đường chết, muốn cả hai người bọn họ cùng xông lên, nhưng thân là đế tử Nguyệt Thần, lại là hai Thần Vương cấp ba, sao có thể thật sự đồng loạt ra tay đối phó với một huyền giả dưới Vương Giới, lại chỉ mới ở Thần Linh cảnh cấp năm... Đó quả thực là tự hạ thấp thân phận, làm mất mặt chính mình.

Nguyệt Tiến Hi không chối từ, trong lòng hắn đang nén một bụng tức giận, chỉ mong có thể hung hăng giáo huấn Vân Triệt một trận. Hắn chìa tay về phía Vân Triệt, ra hiệu cho Vân Triệt ra tay trước:

- Ngươi đã muốn thỉnh giáo như vậy, vậy thì đến đây đi.

Vân Triệt không nói một lời, thân hình lao vút lên, một quyền đấm thẳng vào đầu Nguyệt Tiến Hi.

Huyền khí Thần Linh cảnh trung kỳ, cho dù đánh tới chính diện cũng không hề khiến Nguyệt Tiến Hi có chút cảm giác áp bách nào. Hắn đứng yên tại chỗ, chỉ ung dung đưa tay phải ra, trên mặt lộ rõ vẻ hờ hững.

Hiển nhiên hắn định dùng tư thái qua loa hời hợt để trực tiếp hóa giải thế công toàn lực này của Vân Triệt.

Bên kia, Nguyệt Hoàn khoanh tay trước ngực, huyền khí trên người chưa động, hoàn toàn không có ý định ra tay.

Tốc độ của Vân Triệt cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt Nguyệt Tiến Hi. Con ngươi Nguyệt Tiến Hi hơi co lại, bàn tay nhanh như chớp vồ tới nắm đấm của Vân Triệt...

Một tiếng động nhỏ vang lên, hắn đột nhiên bắt hụt, trước mắt chỉ còn một tàn ảnh đang nhanh chóng tiêu tan.

Mà bóng dáng của Vân Triệt đã quỷ dị vô cùng lao về phía Nguyệt Hoàn, cảnh giới "Oanh Thiên" mở ra, huyền lực toàn thân chợt bùng nổ, tốc độ tăng vọt gấp mấy lần, một quyền đánh thẳng vào ngực Nguyệt Hoàn.

- Cái... cái gì!?

Như có một ngọn núi lửa bùng nổ ngay trước mặt, các huyền giả Đông Vực đứng gần đó đều bị đánh văng ra xa, còn Nguyệt Tiến Hi và Nguyệt Hoàn thì đồng thời biến sắc... Hai người không phải chưa từng xem huyền ảnh của Phong Thần chi chiến, nhưng quan sát huyền ảnh và tự mình đối mặt với linh áp bùng nổ của Vân Triệt là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Thân là Thần Vương xuất thân từ Vương Giới, cả hai đều kinh hãi đến cực điểm trong nháy mắt, gần như ngạt thở.

Nguyệt Hoàn dù sao cũng là Thần Vương cấp ba, đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Vân Triệt, huyền khí trên người hắn gần như phóng ra theo bản năng, hai tay cũng miễn cưỡng chắn ngang trước ngực...

Rầm!!

Hai tay Nguyệt Hoàn bị đánh văng ra một cách thô bạo, một quyền của Vân Triệt vững vàng nện thẳng vào lồng ngực hắn.

Sau lưng Nguyệt Hoàn chợt lồi lên một mảng, một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn như tên rời cung, cả người bay ngang ra ngoài trong nháy mắt, xa đến vài dặm.

- Vương huynh!!

Nguyệt Tiến Hi quay phắt lại, cả người hoàn toàn ngây dại, con ngươi co rút lại trong hoảng loạn.

- A... a...

Hai tay Nguyệt Hoàn chống đất, vừa định đứng lên lại khuỵu xuống, máu tươi trong miệng không ngừng tuôn ra... Tầm mắt hắn mơ hồ, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy vũng máu của chính mình, trong cơ thể như có vô số ngọn núi lửa đang điên cuồng tàn phá.

Toàn thân hắn run rẩy, không tài nào tin nổi thân thể Thần Vương của mình chỉ nhận một quyền của Vân Triệt mà đã bị thương đến mức này... Hắn càng không thể tin nổi một kẻ chỉ ở Thần Linh cảnh trung kỳ như Vân Triệt lại có thể bộc phát ra sức mạnh khủng bố đến vậy.

Nhưng mãnh liệt hơn, đáng sợ hơn cả thương thế lại là nỗi sỉ nhục đang gặm nhấm tâm hồn hắn như ác quỷ!

Nguyệt Tiến Hi ngây người, Nguyệt Hoàn quỳ rạp dưới đất không dậy nổi, mà toàn bộ nguyệt vệ và nguyệt thần sử xung quanh đều kinh hãi thất sắc. Huyền ảnh dù sao cũng chỉ là huyền ảnh, nếu không tận mắt chứng kiến, không ai có thể tưởng tượng được Vân Triệt với huyền lực Thần Linh cảnh lại có thể bộc phát ra sức mạnh hung bạo và khủng bố đến thế.

Vân Triệt không nhân cơ hội tấn công Nguyệt Tiến Hi đang còn sững sờ, dường như khinh thường ra tay, hắn lạnh lùng nói:

- Khinh thường huyền giả dưới Vương Giới chúng ta như thế, ta còn tưởng các ngươi lợi hại đến đâu, hóa ra chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?

Vân Triệt đã dày công sắp đặt, chọc giận hai đế tử, khiến bọn họ lỡ lời, khiến bọn họ tức giận ra tay, thậm chí còn cố ý để mình bị thương... Nhưng dù vậy, câu nói này của hắn vẫn khiến trái tim vô số huyền giả thắt lại.

Nơi này dù sao cũng là Thần Nguyệt thành, và đối thủ của hắn là hai người con trai của Nguyệt Thần Đế... Sao có thể trào phúng đến mức này.

Thế nhưng, sắc mặt của Nguyệt Thần Đế lại không hề dao động, sâu trong đôi mắt ngược lại còn lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Lúc này, Nguyệt Hoàn cuối cùng cũng gắng gượng đứng dậy, hắn thở hổn hển, trên người tỏa ra một tầng ánh sáng như trăng rằm.

- Thần Nguyệt Công!

Không ít huyền giả thấp giọng hô lên.

- Vân Triệt, ngươi...

Hắn muốn mắng Vân Triệt ti tiện đánh lén, nhưng lời vừa định thốt ra lại bị nuốt ngược vào cùng với máu, bởi vì hắn biết mình gầm lên câu này chỉ càng rước thêm sự khinh bỉ.

Miễn cưỡng áp chế thương thế và huyền khí hỗn loạn, hắn gầm lên một tiếng khàn khàn:

- Tiến Hi, toàn lực... cùng lên!

Hắn vừa dứt lời, trước mắt đột nhiên lóe lên một bóng trắng, Vân Triệt đã như tia chớp lao đến trước mặt hắn, huyền quang màu lam lạnh như băng trên người khiến Nguyệt Hoàn cảm giác như rơi vào vực sâu băng giá.

Con ngươi Nguyệt Hoàn phóng đại, lần này dù hắn có ngu xuẩn hơn gấp bội cũng tuyệt đối không dám coi thường. Hai tay hắn cùng đưa ra, huyền khí không hề giữ lại mà phóng thích, nhưng dưới trọng thương và kinh hãi trong lòng, hắn lại theo bản năng thi triển ra tư thế phòng ngự hoàn toàn.

Rầm rầm rầm rầm...

Ánh mắt Vân Triệt lạnh lẽo, dưới sức mạnh của cảnh giới "Oanh Thiên", hắn tung ra những đòn tấn công như mưa bão lên người Nguyệt Hoàn. Nguyệt Hoàn miễn cưỡng chống đỡ, từng bước lui về sau. Mỗi khi lùi một bước, thương thế lại nặng thêm một phần, dần dần, mũi và hai tai hắn cũng bắt đầu rỉ máu...

Sắc mặt Nguyệt Tiến Hi đỏ bừng, trong lúc Vân Triệt và Nguyệt Hoàn giao chiến, Thần Nguyệt Công của hắn đã vận chuyển đến cực hạn, sau đó tất cả lực lượng thần nguyệt đều tập trung vào cánh tay phải, khiến toàn bộ cánh tay phải của hắn tỏa ra bạch quang sáng chói như ngọc thạch.

Trong mắt lóe lên vẻ hung ác, tốc độ của hắn bùng nổ trong nháy mắt, cánh tay phải hội tụ thần lực khủng bố hung hăng đánh về phía sau lưng Vân Triệt.

- Cẩn thận sau lưng!!

Hỏa Phá Vân buột miệng kinh hô.

Nhưng tiếng hét của hắn đã hoàn toàn không kịp, tốc độ của Nguyệt Tiến Hi thực sự quá nhanh, trong khoảnh khắc chưa đến một phần mười cái chớp mắt, cánh tay phải ngưng tụ thần quang đã nện thẳng vào sau lưng Vân Triệt...

Sau đó xuyên qua, hung hăng nện vào bụng Nguyệt Hoàn.

- A a a a!

Toàn thân Nguyệt Hoàn co rúm lại như một con tôm, lại một lần nữa bay ngược ra xa, hồi lâu không đứng dậy nổi.

Hắn vốn đã bị một quyền của Vân Triệt làm bị thương nặng, một kích toàn lực bất ngờ của Nguyệt Tiến Hi quả thực đã lấy đi nửa cái mạng của hắn.

Nguyệt Tiến Hi lập tức sững sờ tại chỗ... mà trong trận ác chiến ở cấp bậc Thần Vương, một thoáng thất thần ngắn ngủi đã đủ để trí mạng.

Rầm!!

Bóng dáng của Vân Triệt hiện ra sau lưng Nguyệt Tiến Hi, khuỷu tay nặng nề nện lên xương sống của hắn.

- Xem ra Đoạn Nguyệt Phất Ảnh của Vân Triệt đã đến cảnh giới tùy tâm sở dục rồi.

Mộc Băng Vân thấp giọng than thở.

Trong phút giây này, Nguyệt Tiến Hi cảm giác mỗi một đốt xương, mỗi một thớ cơ, mỗi một mạch máu trên cơ thể mình dường như đều nổ tung. Hắn bỗng nhiên hiểu rõ vì sao Nguyệt Hoàn trúng một quyền của Vân Triệt lại bị thương thảm hại đến thế.

Nguyệt Tiến Hi bay ra ngoài như một quả bóng cao su, chờ đến khi ý thức của hắn tập trung lại thì đã ở ngoài vài dặm.

Nguyệt Hoàn quỳ rạp trên mặt đất, điên cuồng nôn ra vài ngụm máu lớn, tức giận mắng to:

- Nguyệt Tiến Hi, ngươi mù rồi à!!

Hắn vừa mắng xong, lại đột nhiên phát hiện đôi mắt lạnh như băng của Vân Triệt đã ở gần trong gang tấc, khiến tất cả lông tóc toàn thân hắn dựng đứng lên.

Thần Vương cuối cùng vẫn là Thần Vương, không đến mức dễ dàng bị đánh bại như vậy. Nguyệt Hoàn cắn răng, bất chấp thương thế, hai tay đan vào nhau, một vòng ám nguyệt mở ra trước người, cứng rắn đón đỡ thế công của Vân Triệt.

- Vân Triệt... Chết đi!!

Một tiếng gầm lớn hiển nhiên đã giận đến mất trí truyền đến, khóe miệng Nguyệt Tiến Hi rướm máu, nhưng lại giống như một con ác thú nổi điên, từ trên không trung hung hăng lao xuống... Lần này hắn đã khôn hơn, không tấn công sau lưng Vân Triệt mà từ bên cạnh đánh tới.

Vân Triệt lại không thèm liếc mắt, càng không né tránh, sức mạnh hoàn toàn tập trung lên người Nguyệt Hoàn, khiến vòng ám nguyệt của hắn nhanh chóng bị áp chế đến vặn vẹo.

Mà ngay lúc sức mạnh của Nguyệt Tiến Hi sắp đánh xuống, trước mắt hắn đột nhiên lóe lên kim quang.

Kim Ô Huyễn Thần!

Mọi người đều biết Vân Triệt sở hữu huyễn thần đặc thù. Nhưng biết và tự mình đối mặt là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Sức mạnh hoàn toàn siêu việt cấp bậc nhận thức này, cho dù Nguyệt Tiến Hi có sống thêm ngàn năm nữa, khi lần đầu tiên đối mặt cũng tuyệt đối sẽ không kịp trở tay...

Rầm!!

Tiếng kêu sợ hãi của Nguyệt Tiến Hi còn chưa kịp phát ra đã bị Kim Ô Huyễn Thần trực tiếp đánh trúng mặt.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, huyền lực mà Nguyệt Tiến Hi sắp phóng thích hoàn toàn tán loạn, toàn thân bốc cháy, ngã nhào xuống đất. Bên kia, phòng ngự ám nguyệt của Nguyệt Hoàn cũng cuối cùng vỡ tan, toàn thân chấn động mạnh, quỳ trượt ra xa.

Thần Nguyệt thành lặng ngắt như tờ, kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Huyền giả của các tinh giới hạ vị, trung vị, thượng vị của Đông Thần Vực, thậm chí cả nguyệt vệ và nguyệt thần sử của Nguyệt Thần Giới đều nghẹn họng nhìn trân trối. Vô số trái tim thắt lại, vô số yết hầu nuốt khan... Vân Triệt, quái thai đã làm chấn động toàn bộ Thần Giới này lại một lần nữa khiến bọn họ không thể tin vào mắt mình.

Trước đó, gần như không ai dám tin hắn có thể đánh bại hai đế tử... Ngay cả đánh bại một người cũng là điều khó có thể.

Thế nhưng, hắn đối mặt với hai đại đế tử Nguyệt Thần, hai Thần Vương cấp ba, lại là... một thế nghiền áp tuyệt đối!

Nghiền áp hoàn toàn, từ đầu đến cuối!!

Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi, hai Thần Vương của Vương Giới, không cần nói cũng biết sự cường đại của họ. Nhưng dưới tay Vân Triệt, họ lại như hai con khỉ mới tập đi, không chỉ bại một cách thảm hại, còn bị đùa bỡn xoay quanh, trong khoảng thời gian ngắn đến mức người ta gần như không kịp phản ứng đã liên tiếp bị Vân Triệt làm bị thương nặng.

Còn Vân Triệt, toàn thân không hề hấn gì, một thân băng hoàng tuyết y không một nếp nhăn, thậm chí không dính một hạt bụi.

Cách ngày Vân Triệt đánh bại Lạc Trường Sinh mới chỉ trôi qua mười lăm ngày ngắn ngủi.

Vào giờ phút này, bọn họ cuối cùng cũng bắt đầu nhận ra, hóa ra, ngày cuối cùng của Phong Thần chi chiến, khi Vân Triệt với thực lực tuyệt đối nghiền áp Lạc Trường Sinh, hắn vẫn chưa hề dùng toàn lực!

Thậm chí ngay cả một nửa thực lực cũng chưa dùng đến!

Vân Triệt không tiếp tục tấn công, hai tay hắn chắp sau lưng, lạnh lùng cười với hai đế tử Nguyệt Thần đang chật vật không chịu nổi ở xa xa:

- Đây chính là thực lực mà các ngươi nói rằng ta ngay cả tư cách khiêu chiến cũng không có sao?

Vân Triệt dưới trạng thái toàn lực bùng nổ, lực chiến thực sự vượt trên bất kỳ ai trong hai người Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi.

Nhưng hai đại đế tử Thần Vương liên thủ, lại tuyệt đối đủ để gây ra phiền toái không nhỏ cho hắn.

Nhưng đáng tiếc, thứ bọn họ kém Vân Triệt không chỉ là chiến lực.

Thực lực của Vân Triệt là do hắn bước qua vô số xác chết, giẫm qua vô số lần sinh tử mà đổi lấy. Còn hai đại đế tử Nguyệt Thần, với địa vị và xuất thân tôn quý của họ, chưa từng trải qua bất cứ trận chiến sinh tử nào.

Tuổi của họ gấp mấy lần Vân Triệt, huyền đạo siêu việt hơn Vân Triệt một đại cảnh giới, nhưng luận về ý thức chiến đấu, bọn họ cộng lại ngay cả xách giày cho Vân Triệt cũng không xứng.

Trọng thương... thảm bại... mất hết mặt mũi... lại nghe thấy lời nói lạnh lẽo của Vân Triệt, con ngươi của Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi đồng thời sung huyết, sau đó đồng loạt xông lên, như hai con dã thú phát cuồng lao về phía Vân Triệt.

Thân là đế tử của Vương Giới, bọn họ chưa từng chịu thất bại và khuất nhục đến thế... Lại còn ở trước mắt bao người!

Ánh mắt Vân Triệt lạnh lùng, chậm rãi tiến lên một bước.

Mà một bước nhẹ nhàng bâng quơ ấy lại khiến mọi người hoa mắt, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện thêm ba Vân Triệt... mỗi một người đều là bóng dáng hoàn chỉnh, khí tức hoàn chỉnh.

- Hả? Tinh Thần Toái Ảnh?

Trên tầng mây, Thiên Diệp Ảnh Nhi thì thầm một tiếng.

Rầm! Rầm!

Hai tiếng nổ mạnh vang lên, hai luồng huyền lực bùng nổ, đánh nát hai hư ảnh. Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi đều bị dư chấn từ sức mạnh của đối phương làm chấn động, suýt chút nữa hộc máu.

Mà chân thân của Vân Triệt đang ở ngay trên không trung cách họ chưa đến hai mươi trượng, cánh tay hắn vung xuống, chưởng đao làm kiếm, một luồng thần uy mênh mông lật úp xuống, kèm theo một tiếng sói gào trong khoảnh khắc.

Man Hoang Nha!

Ầm ầm ---

Uy lực của một kích này, cùng với chấn động thiên địa mà nó mang lại đều như trời cao sụp đổ. Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi như hai cọng cỏ bị cuốn vào cơn lốc tận thế, trong tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương phun máu bay ra...

Rầm!!

Lại một tiếng vang thật lớn, mặt đất do nguyệt quang thạch lát thành dưới chân đột nhiên sụp đổ, nứt ra một đường rãnh sâu không thấy đáy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!