- Đây... đây là...
- Thiên Lang Ngục Thần Điển của Tinh Thần Giới!?
- Sao Vân Triệt lại có thể sử dụng Thiên Lang Ngục Thần Điển?
...
Một chiêu Man Hoang Nha triệt để đánh bại Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi, làm dấy lên vô số tiếng kinh hô.
- Hửm? Kiếm kỹ của Thiên Lang?
Trên tầng mây, Cổ Chúc khẽ chau mày.
- Hừ, Tinh Tuyệt Không vì muốn lôi kéo Vân Triệt, vậy mà lại...
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, khẽ giọng nói:
- Không, đây có lẽ không phải là ý của Tinh Tuyệt Không.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Tinh Thần Đế, lại phát hiện trên mặt hắn không hề có vẻ kinh ngạc, ngược lại còn thoáng hiện một nụ cười có phần quái dị. Ngay cả Thiên Nguyên Tinh Thần cùng bốn Thần Vệ đi theo cũng không có vẻ mặt kinh ngạc quá mức.
Trong lòng mọi người đều đã hiểu ra.
Nguyệt Thần Đế đưa tay, một trảo hư không, nhất thời Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi bị một lực hút vô hình kéo bay trở về, nện mạnh xuống đất.
Toàn thân hai người nhuốm máu, run rẩy không ngừng, không cách nào đứng dậy nổi. Nhất là Nguyệt Tiến Hi, mái tóc đã cháy rụng hơn phân nửa, cả gương mặt cũng hoàn toàn cháy đen, có thể nói là chật vật đến cực điểm.
Thảm trạng của hai đại Đế tử thật sự khiến người ta kinh hãi, ánh mắt mọi người nhìn về phía Vân Triệt đều mang theo sự lo lắng sâu sắc... Đánh hai Đế tử thành ra thế này ngay tại Thần Nguyệt Thành, cho dù hắn có chiếm lý đến đâu cũng chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Dù sao, đây chính là hung hăng vả mặt Nguyệt Thần Giới!
Ngoài dự đoán của mọi người, hai nhi tử bị đánh thảm hại ngay trên địa bàn của mình, mất hết cả tôn nghiêm, vậy mà Nguyệt Thần Đế lại không hề tức giận, trên mặt cũng không có một chút vẻ khó coi nào, ngược lại còn chậm rãi gật đầu:
- Tốt, rất tốt. Nguyệt Hoàn, Tiến Hi, bây giờ các ngươi đã biết vì sao Vân Triệt lại là “Đệ nhất Phong Thần” rồi chứ?
Nguyệt Hoàn và Nguyệt Tiến Hi toàn thân run rẩy, trên mặt tràn đầy thống khổ... Bọn họ vốn tưởng rằng Vân Triệt dám cả gan đánh bọn họ thành ra như vậy, nhất định sẽ khiến Nguyệt Thần Đế lôi đình nổi giận, phế bỏ Vân Triệt cũng là nhẹ.
Thế nhưng, lời nói từ phụ vương bọn họ vang lên bên tai lại là... khen ngợi Vân Triệt!?
“...?” Vân Triệt giật giật chân mày.
- Nhớ kỹ sỉ nhục và thảm bại ngày hôm nay, nếu có một ngày các ngươi có thể tự tay lấy lại thể diện đã mất, vậy thì hôm nay cũng không uổng công một phen!
Không an ủi, cũng không trừng phạt Vân Triệt, ngược lại còn răn dạy bọn họ. Nguyệt Hoàn định nói điều gì, nhưng yết hầu lại đau đớn co giật, khó có thể phát ra âm thanh, sau đó toàn thân co giật, ngất đi như vậy.
Thấy Nguyệt Hoàn hôn mê, Nguyệt Tiến Hi cũng trợn mắt lên rồi ngất lịm... Không biết là thật hay giả vờ.
- Dẫn chúng xuống đi.
Nguyệt Thần Đế khẽ than một tiếng, phất phất tay, sau đó chuyển mắt về phía Vân Triệt:
- Bổn vương con cháu đông đúc, thiên tư mỗi đứa mỗi khác, nhưng dưới sự che chở của bổn vương khó tránh khỏi đều tự cho mình là đúng, xem thường người dưới Vương Giới. Nguyệt Hoàn và Tiến Hi chính là như thế, đây là một bài học rất tốt đối với bọn họ.
Vân Triệt: “...”
- Vân Triệt, sau này nếu có rảnh rỗi, hãy đến Nguyệt Thần Giới làm khách nhiều hơn, thay bổn vương gõ đầu đám con cháu bất tài này, để cho chúng biết thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Lời của Nguyệt Thần Đế khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra.
- Nguyệt Thần Đế quá lời rồi.
Vân Triệt nói. Hắn lại cảm giác được Nguyệt Thần Đế đang nói lời thật lòng.
Chẳng biết vì sao, Nguyệt Thần Đế lại thở dài một hơi, hắn liếc nhìn Vân Triệt thật sâu:
- Haizz. Bổn vương con cháu đông đúc, nhưng nếu có đứa nào có thể bằng một nửa ngươi, bổn vương... chết cũng không tiếc.
Câu nói đánh giá cao đến mức này khiến huyền giả Đông Vực, thậm chí cả người của Nguyệt Thần Giới đều nghẹn họng nhìn trân trối.
“...” Vân Triệt cũng sững sờ, không biết nên đáp lại thế nào.
Hành động vừa rồi của hắn, mục đích chính là khiến Nguyệt Thần Giới phải bẽ mặt.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn khác với dự tính của hắn.
Nguyệt Thần Đế không hề bẽ mặt, cũng không hề phẫn nộ. Tiếng thở dài kia cùng với câu “Chết cũng không tiếc” lại ngầm lộ ra một chút bất đắc dĩ và... bi thương?
Bốp!
Bốp!
Bốp!
Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, Tinh Thần Đế vừa vỗ tay vừa thong thả đi tới, trên mặt treo đầy ý cười:
- Tốt! Thật sự rất tốt. Vốn là một chuyện cực kỳ mất mặt, mà Nguyệt Thần Đế chỉ nói vài ba câu không những không mất mặt, ngược lại còn thể hiện hết lòng dạ rộng lượng của Nguyệt Thần Đế ngươi, thật không hổ là Đế vương Nguyệt Thần, bổn vương bội phục, bội phục.
Nguyệt Thần Đế quay đầu lại, cười hề hề nói:
- Xem ra, Tinh Thần Đế có chuyện muốn chỉ giáo?
Tinh Thần Đế nhàn nhạt cười:
- Chỉ giáo thì không dám. Chỉ là có vài nghi vấn, kính xin Nguyệt Thần Đế vui lòng giải đáp.
- Ồ?
Nguyệt Thần Đế híp mắt lại. Hôm nay hắn đại hôn, lại cưới được Nữ tử Lưu Ly làm hậu, Tinh Thần Đế tự nhiên sẽ cực kỳ khó chịu, lúc trước sắc mặt của hắn vẫn luôn âm trầm. Nhưng hiện giờ Tinh Thần Đế lại mắt đầy dị quang, mặt hiện cười nhạt khiến hắn nảy sinh cảnh giác trong lòng.
- Bổn vương muốn hỏi, Thần hậu mà hôm nay Nguyệt Thần Đế sắp cưới, chính là mang họ ‘Hạ’?
Tinh Thần Đế hỏi.
“...?” Chân mày Vân Triệt chợt động.
Ánh mắt Nguyệt Thần Đế lơ đãng, lại vô cùng bình tĩnh cười:
- Không sai. Không biết Tinh Thần Đế biết được từ đâu?
Tinh Thần Đế không trả lời, nụ cười trên mặt càng thêm thần bí khó lường:
- Vậy sinh thần bát tự của vị ‘Hạ Khuynh Nguyệt’ này, có phải là ‘Ất Hợi, Mậu Tý, Đinh Hợi, Ất Tị’ không?
Lời vừa nói ra, trong mắt Vân Triệt hiện lên vẻ kinh sợ, chân mày chợt trầm xuống.
Bởi vì tám chữ mà Tinh Thần Đế nói ra chính là sinh thần bát tự của Hạ Khuynh Nguyệt... không sai một ly!
Chuyện gì thế này!?
Nguyệt Thần Đế chấn động mạnh trong lòng.
Vì muốn bảo vệ Hạ Khuynh Nguyệt, sự tồn tại của nàng ở Nguyệt Thần Giới vẫn luôn cực kỳ đặc thù, dù nàng đã ở đây nhiều năm nhưng người có thể tiếp xúc với nàng lại vô cùng ít ỏi. Mà sinh thần bát tự của nàng, ở toàn bộ Nguyệt Thần Giới, ngoài Nguyệt Thần Đế hắn và bản thân Hạ Khuynh Nguyệt ra, chỉ có ba người biết.
Tại sao Tinh Thần Đế lại biết được?
Nguyệt Thần Đế không trả lời thẳng, khóe miệng lại nở nụ cười, ánh mắt dần dần trở nên nguy hiểm:
- Tinh Thần Đế rốt cuộc muốn nói cái gì?
Cuộc đối thoại giữa hai đại Thần Đế khiến xung quanh trở nên lặng ngắt như tờ, không khí cũng đột nhiên trở nên nặng nề. Bởi vì bọn họ đều rõ ràng ngửi thấy một luồng khí tức bất thường.
Tinh Thần Đế phá lên cười:
- Ha ha ha ha, bổn vương vốn trong lòng còn nghi hoặc, không dám tin, nhưng nhìn phản ứng của Nguyệt Thần Đế, xem ra đúng là như vậy, thật khiến bổn vương mở rộng tầm mắt!
- ...Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?
Tinh Thần Đế dần dần thu lại nụ cười, gương mặt lạnh đi:
- Nguyệt Thần Đế, ngươi thân là Giới Vương Nguyệt Thần Giới, lại cưới một nữ tử đã có gia thất làm hậu, việc này trái tình, nghịch lý, càng không hợp với thiên đạo nhân luân! Làm ra hành vi ti tiện cướp đoạt thê tử của người khác, chính ngươi thì thôi đi, chẳng lẽ không sợ liên lụy toàn bộ Nguyệt Thần Giới trở thành trò cười cho thiên hạ hay sao!
Lời của Tinh Thần Đế như vạn đạo lôi đình cùng lúc giáng xuống, chấn động mọi người ngây ra như phỗng.
Thần hậu... đã có gia thất?
Nguyệt Thần Đế... cướp đoạt thê tử của người khác?
Mỗi một câu nói của Tinh Thần Đế, từng lời đều kinh thiên động địa, khiến toàn bộ huyền giả như có vô số tiếng sấm nổ tung trong đầu. Mà trên dưới Nguyệt Thần Giới, từ Nguyệt Thần, Nguyệt Thần Sứ, cho đến Nguyệt Vệ... toàn bộ đều trợn mắt kinh hãi. Nếu người nói không phải là Tinh Thần Đế, bọn họ đã sớm bắt lại, thậm chí đánh giết ngay tại chỗ.
Nguyệt Thần Đế lại không giận, ngược lại còn cười, giọng nói cũng lạnh đi:
- Ha ha ha, Tinh Tuyệt Không, bổn vương sớm biết ngươi tự mình đến đây, nhất định không có ý tốt. Nhưng không ngờ ngươi lại phun ra những lời vu khống ác độc như vậy, thật khiến bổn vương đau lòng và thất vọng. Hóa ra đường đường Tinh Thần Đế khi ghen ghét cũng sẽ biến thành chó điên mất trí.
Xưng hô của Nguyệt Thần Đế đã từ “Thần Đế” chuyển thành gọi thẳng tên, giọng điệu lại càng không chút lưu tình, hiển nhiên vẻ mặt nhìn như bình tĩnh, nhưng thật ra đã nổi giận thật sự.
Tinh Thần Đế lại không hề tức giận, ngược lại cười cười:
- Vu khống? Vậy không biết câu nào của bổn vương là vu khống?
Nguyệt Thần Đế lạnh lùng cười:
- A! Ngươi nói Thần hậu của bổn vương đã có gia thất. Chẳng lẽ, thần thức của Tinh Tuyệt Không ngươi đã thoái hóa đến mức ngay cả khí tức nguyên âm cũng không cảm giác được sao?
Câu nói này lập tức nhắc nhở tất cả mọi người đang trong cơn khiếp sợ.
Không sai! Tuy Hạ Khuynh Nguyệt chỉ kinh hồng nhất hiện, nhưng nàng không hề thu liễm khí tức, khí tức nguyên âm và khí tức lưu ly đều đặc biệt rõ ràng. Mà có được khí tức nguyên âm, chứng tỏ nàng rõ ràng vẫn còn là tấm thân xử nữ.
Tinh Thần Đế lại cười to:
- Ha ha ha ha, có khí tức nguyên âm hay không và đã có gia thất hay không thì có liên quan gì? Nguyệt Vô Nhai, ngươi tới giải thích xem đây là chuyện gì!
Bàn tay Tinh Thần Đế vừa lật, đã xuất hiện một tờ hôn thư đang mở ra. Theo tinh quang chiếu rọi trong tay hắn, văn tự khắc rõ ràng trên hôn thư nhất thời được chiếu lên bầu trời, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trên hôn thư, khắc tên Tiêu Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, khắc sinh thần bát tự của bọn họ, khắc cả địa danh Thương Phong Lưu Vân...
- Vân Triệt, đây là chuyện gì?
Mộc Băng Vân đứng bên cạnh hắn, nhíu mày thấp giọng hỏi.
- Ta không biết.
Vân Triệt lắc đầu, nhưng trong lòng đã hỗn loạn, ngầm đoán được điều gì đó... Rõ ràng mấy lời giữa hắn và Mộc Băng Vân đã bị người khác nghe trộm, bằng không chỉ dựa vào hai chữ “Khuynh Nguyệt” trên hôn thư, tuyệt đối không thể khiến Tinh Thần Đế khẳng định chỉ thẳng vào Hạ Khuynh Nguyệt như thế. Mà tờ hôn thư hắn nhờ tỳ nữ tên Cẩn Nguyệt kia đưa cho Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã bị người cướp đi giữa đường!
Là Tinh Thần Đế, hay còn có người khác!?
- Họ Hạ tên Khuynh Nguyệt, sinh thần bát tự cũng hoàn toàn khớp, Nguyệt Thần Đế định phủ nhận sao? Hay là, Nguyệt Thần Đế định nói đây chỉ là trùng hợp? Hoặc là nói tờ hôn thư này là giả?
Tinh Thần Đế nheo mắt lại, mỗi một câu nói như đang chủ động lót đường cho Nguyệt Thần Đế.
Ánh mắt Nguyệt Thần Đế một lần nữa âm u, chân mày cũng không kìm được mà rung động mấy lần, hắn liếc mắt nhìn về phía Độn Nguyệt Tiên Cung, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt.
Hắn đã cảm giác được, hôn thư trong tay Tinh Thần Đế rất có khả năng là thật, hơn nữa Tinh Thần Đế nhất định còn biết điều gì đó, bằng không sẽ không khẳng định và chắc chắn như thế.
Thầm than một tiếng, ánh mắt của Nguyệt Thần Đế lại một lần nữa khôi phục bình tĩnh, lạnh nhạt nói:
- Khuynh Nguyệt đúng là họ Hạ, sinh thần bát tự cũng hoàn toàn chính xác như trên tờ hôn thư này. Tờ hôn thư trên tay ngươi có thể là thật.
Xôn xao --
Nguyệt Thần Đế vừa nói ra, Thần Nguyệt Thành hoàn toàn kinh hãi.
Ánh mắt Tinh Thần Đế chợt lóe:
- Ha ha, nói như vậy, Nguyệt Thần Đế đang thừa nhận?
- Thừa nhận?
Nguyệt Thần Đế cười lạnh:
- Tinh Tuyệt Không, hình như ngươi quá thiếu kiên nhẫn rồi. Một khi đã như vậy, bổn vương cũng không ngại nói cho ngươi biết, Khuynh Nguyệt xuất thân hạ giới, vào năm nàng mười sáu tuổi đúng là đã từng gả cho người, người gả cho cũng đúng là một nam tử tên “Tiêu Triệt”. Mặc dù hai người không có phu thê chi thực, nhưng lại có danh phu thê cưới hỏi đàng hoàng. Chuyện này, bổn vương đã sớm biết rồi.
Vân Triệt: “...”
- Cho nên, tờ hôn thư không biết từ đâu mà đến trong tay ngươi ngược lại có thể chính là của Khuynh Nguyệt. Nhưng mà...
Lời nói của Nguyệt Thần Đế vừa chuyển:
- Tuy rằng hôn thư còn đây, nhưng từ tám năm trước, tiên phu của Khuynh Nguyệt đã qua đời, tờ hôn thư này đáng lẽ phải sớm hóa thành tro bụi rồi. Tinh Tuyệt Không, e rằng khiến ngươi thất vọng rồi!
Tinh Thần Đế lại không hề hoảng hốt:
- Ha ha, phải không? Nguyệt Thần Đế, ngươi nhất định muốn biết bổn vương lấy được tờ hôn thư này từ đâu chứ?
Không đợi Nguyệt Thần Đế nói tiếp, ánh mắt Tinh Thần Đế đã nhìn thẳng vào Vân Triệt, khẽ cười:
- Vân Triệt, tin rằng ngươi nhất định biết tờ hôn thư này, càng biết “Tiêu Triệt” trên đó là ai. Bởi vì đây chính là đại lễ mà ngươi dâng lên cho Nguyệt Thần Thần hậu tương lai mà.
Theo lời nói của Tinh Thần Đế, mọi ánh mắt “xoẹt” một tiếng tập trung vào trên người Vân Triệt. Nguyệt Thần Đế càng lập tức xoay người, sâu trong mắt lóe lên vẻ kinh sợ và khó tin.
Tinh Thần Đế âm u nói:
- Ngươi sở dĩ khiêu khích hai Đế tử Nguyệt Thần, rồi hung hăng đánh bại chúng, là muốn để cho hôn điển này thêm phần bẽ mặt phải không? Dù sao, Nguyệt Thần Đế thiên uy lẫm liệt lại chính là kẻ cướp đi thê tử của ngươi! Đổi lại là nam nhân nào sao có thể không hận chứ?
...
Trong khoảnh khắc, cả thế giới như hoàn toàn bị đóng băng, tĩnh lặng đến đáng sợ, không nghe thấy dù chỉ một tiếng hít thở hay nhịp tim đập.
Ánh mắt của mọi người đều trợn thẳng, dừng lại trên người Vân Triệt, bọn họ cùng đợi câu trả lời của hắn, lại không dám nghĩ câu trả lời của hắn sẽ mang đến điều gì...
Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, bốn mắt nhìn thẳng Nguyệt Thần Đế, mặt không biểu cảm nói:
- Không sai, tờ hôn thư kia là của ta. “Tiêu Triệt” trên hôn thư chính là ta.