Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1285: CHƯƠNG 1283: ĐỘN NGUYỆT

Ong...

Lời Vân Triệt nói tuy không nặng, nhưng lại như một tiếng sấm kinh thiên nổ tung trong đầu tất cả mọi người... Hôm nay bọn họ đến tham dự đại hôn chấn động Thần Vực của Nguyệt Thần đế, tuyệt đối không ngờ rằng hôn lễ còn chưa bắt đầu, họ đã liên tiếp bị những tin tức sét đánh kinh hãi đến thần hồn run rẩy.

Thần hậu mà Nguyệt Thần đế sắp cưới lại là thê tử đã được Vân Triệt cưới hỏi đàng hoàng!

Cái quái gì thế này...

Dù cho tất cả thiên tài trên đời này có vắt óc suy nghĩ cũng tuyệt đối không thể viết ra được một kịch bản như vậy.

Mọi người đều há hốc mồm, hai giới Ngâm Tuyết và Viêm Thần càng kinh hãi đến mức tròng mắt muốn lồi cả ra ngoài, thần hồn như bay lên chín tầng mây, nhất là Hỏa Như Liệt, miệng há to đến độ có thể nhét vừa cả một Hỏa Phá Vân.

Ánh mắt Nguyệt Thần đế chấn động tột độ, hắn nhìn Vân Triệt hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:

- Ngươi... quả nhiên là...

- Đúng, chính là ta.

Vân Triệt lạnh lùng đáp, sau đó nhìn về phía Tinh Thần đế:

- Nhưng có một chuyện ta phải nói rõ. Những lời vừa rồi của Nguyệt Thần đế không phải là lừa gạt hay nói dối, tám năm trước, ta thật sự đã “chết”.

Nguyệt Thần đế: “...”

Tinh Thần đế nhíu chặt mày.

Vân Triệt vô cảm nói:

- Khi đó, tất cả mọi người đều cho rằng ta đã chết, tự nhiên cũng không ai biết ta còn sống. Nói cách khác, cho đến trước ngày hôm nay, Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn không biết ta vẫn còn trên đời.

Hắn nói những lời này không phải để giúp Nguyệt Thần đế. Vì chuyện liên quan đến Mạt Lỵ, hắn tuyệt đối không có chút thiện cảm nào với Tinh Thần đế, mà Tinh Thần đế lại cầm hôn thư của hắn, rõ ràng là đang lợi dụng hắn, sao hắn có thể cam tâm làm cây thương cho Tinh Thần đế sử dụng được.

- Cho nên, việc ta còn sống, đối với nàng mà nói chỉ là một sự cố “đáng lẽ không nên xảy ra” mà thôi.

- Tờ hôn thư này, ta đã giao cho tỳ nữ “Cẩn Nguyệt” của Hạ Khuynh Nguyệt, muốn Cẩn Nguyệt giao lại cho nàng, chính là để nàng tự tay xóa đi “sự cố” này. Dù sao, tuy ta và nàng từng là phu thê, nhưng tình cảm luôn lạnh nhạt, lại cách biệt “sinh tử” tám năm, ha... Vốn đã lạnh nhạt e rằng sớm đã chẳng còn lại chút gì, tờ hôn thư đáng lẽ phải hóa thành tro bụi này miễn cưỡng được xem là sợi dây liên kết cuối cùng.

Giọng Vân Triệt rất lạnh, gần như không có chút tình cảm nào. Hắn nhìn Tinh Thần đế, dù đối mặt trực diện với một Thần Đế, ánh mắt hắn vẫn lộ ra vẻ băng giá:

- Những gì cần nói ta đã nói cả rồi. Bây giờ ta có một thắc mắc muốn thỉnh giáo Tinh Thần đế... Vì sao tờ hôn thư này lại nằm trong tay ngài? Và vì sao ngài lại quả quyết “Tiêu Triệt” trên hôn thư chính là ta?

Nguyệt Thần đế nhìn Vân Triệt, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp mà người khác không thể nào hiểu được.

Lời giải thích của Vân Triệt nằm ngoài dự đoán của Tinh Thần đế, cũng rõ ràng làm rối loạn kế hoạch của hắn. Sắc mặt hắn trở nên hơi cứng ngắc, cười nhạt một tiếng:

- Bổn vương nói là nhặt được, ngươi tin không?

Vân Triệt gật đầu:

- Tin, đương nhiên tin. Đường đường là Thần Đế một cõi, sao có thể làm ra hành vi ti tiện như lén lút trộm đồ của người khác được.

Mọi người đang bị chấn động đến đầu óc quay cuồng, lại thêm một lần nữa kinh hãi tột độ trước lời chất vấn và châm biếm ngầm của Vân Triệt đối với Tinh Thần đế.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi thất vọng:

- Hóa ra là tiên phu “chết đi sống lại”, xem ra không thể chụp cho hắn cái mũ “cố tình cướp vợ” được rồi. Hơn nữa khí tức nguyên âm của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn còn đó, lần này Tinh Tuyệt Không không có cách nào khiến Nguyệt Vô Nhai bẽ mặt.

Những lời này, nghe như thể chẳng có chút liên quan nào đến nàng:

- Nhưng mà, có thể khiến Nguyệt Vô Nhai khó chịu một phen cũng không tệ. Chỉ là Vân Triệt... lần này chắc chắn sẽ rất khó coi.

- Càng thú vị hơn, không phải sao?

Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ cười.

Lúc này, một luồng khí tức chuyển động. Độn Nguyệt Tiên Cung vẫn luôn yên tĩnh lơ lửng dưới thần nguyệt đột nhiên lóe lên huyền quang, chậm rãi bay về phía này, rồi dừng lại ngay trên không trung phía trên đám người Vân Triệt.

Quầng sáng mở ra, Hạ Khuynh Nguyệt từ trong bước ra, chậm rãi hạ xuống, như tiên nữ trên cung trăng giáng xuống phàm trần.

Từ xa nhìn thoáng qua đã là kinh diễm khôn cùng, lúc này hiện thân ngay trước mắt, một cảm giác ngạt thở khó tả lập tức ập tới.

Hôm nay là đại hôn thành Thần hậu của nàng, nhưng bộ váy dài màu xanh nhạt trên người nàng lại vô cùng giản dị, còn không bằng nguyệt thần y của đế nữ Nguyệt Thần. Thế nhưng, chính bộ váy đơn giản như vậy lại vì nàng mà tỏa ra ánh hào quang tao nhã vô ngần.

Đôi mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, lại tựa như hội tụ tất cả những gì thanh tú nhất trên thế gian.

Nàng chỉ lặng lẽ đứng đó, không chau mày, không mỉm cười, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều ngưng tụ trên người nàng, kể cả hai đại Thần Đế Tinh Thần và Nguyệt Thần cũng vô thức bị lu mờ thành phông nền bên cạnh nàng.

Vân Triệt nhìn nàng, rồi chậm rãi dời mắt đi. Nàng vẫn là Hạ Khuynh Nguyệt. Nhưng so với năm đó, nàng đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt, rõ ràng gần ngay trước mắt mà lại cho người ta một cảm giác hư ảo kỳ lạ, nàng giống như một thần nữ bước ra từ bức tranh cổ xưa... không nên tồn tại ở chốn phàm trần dơ bẩn này.

Trong lòng mọi người gần như đều âm thầm lóe lên một suy nghĩ: Có lẽ, chỉ riêng tiên tư của nàng, dù không có Lưu Ly Tâm, nàng cũng đủ tư cách trở thành Thần hậu. Danh xưng đệ nhất mỹ nhân Thần Vực này không chỉ thuộc về Long Hậu và Thần Nữ, mà còn thuộc về cả nàng.

Nguyệt Thần đế nhìn nàng, ánh mắt phức tạp:

- Khuynh Nguyệt, Vân Triệt thật sự là “tiên phu” mà con từng đề cập với ta sao?

- ...Vâng.

Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

Vân Triệt: “...”

Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp. Mọi lời nói của những người khác đều có thể xem là phỏng đoán, nhưng một chữ này của Hạ Khuynh Nguyệt lại là lời thừa nhận không thể chối cãi.

“...” Nguyệt Thần đế nhất thời không nói nên lời, liếc nhìn Vân Triệt thật sâu.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ chuyển mắt:

- Tinh Thần đế, có thể trả lại hôn thư cho ta không?

- Ha ha, đây vốn là vật của ngươi, nên vật quy nguyên chủ.

Tinh Thần đế cười nhẹ, ngón tay duỗi ra.

Tờ hôn thư nhẹ nhàng bay tới, được Hạ Khuynh Nguyệt đón vào trong tay.

- Đây là chuyện của ta, cứ để ta giải quyết.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói.

Nguyệt Thần đế gật đầu, ánh mắt lướt qua trên người Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt, sau đó nói một câu có phần kỳ lạ:

- Nếu là hắn thì cũng xứng với con.

Nói xong, hắn đã lùi về phía sau.

Theo động tác của hắn, những người khác cũng vội vàng lùi lại, nhanh chóng tạo ra một khoảng trống rất lớn. Trong không gian trống trải chỉ còn lại Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đứng ở trung tâm... cùng với Độn Nguyệt Tiên Cung lẳng lặng trôi nổi trên không.

Trụ Thiên Thần Đế thở dài một tiếng thật sâu:

- Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Vân Triệt là “Thiên Đạo chi tử”, còn Hạ Khuynh Nguyệt thân mang Lưu Ly Tâm này lại càng là “Thiên Đạo chi nữ”, nếu họ đã từng là phu thê, vậy cũng là đến từ cùng một nơi.

Thương Phong Lưu Vân...

- Hai người này đều không sinh ra ở Thần Giới. Tinh cầu hạ giới tên “Hải Vương tinh” kia rốt cuộc là tồn tại thế nào.

Phạm Thiên Thần Đế cười nhạt:

- Ha ha, trong khoảng thời gian này, Phạm Thiên ta đã từng sai người đi khắp các hạ giới để tìm tinh cầu tên “Hải Vương tinh” này. Vốn tưởng rằng đại thế giới có vô tận tinh thần, tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể, khó khăn vô cùng. Nào ngờ, vận may của Phạm Thiên ta không tệ, lại thật sự tìm được tinh cầu này.

- Ồ?

Trụ Thiên Thần Đế liếc mắt qua, nhưng không có vẻ gì là quá mong đợi.

- Mọi chuyện cũng như Trụ Thiên Thần Đế đã nghĩ, “Hải Vương tinh” kia là một hành tinh chết, không hề có sinh linh nào.

Trụ Thiên Thần Đế không hề bất ngờ, ngược lại còn bình thản cười lớn:

- Ha ha ha ha, Vân Triệt là người thông minh, sao có thể thật sự tiết lộ nơi xuất thân của mình. Hắn lấy “Hải Vương tinh” làm tấm bình phong cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Phạm Thiên Thần Đế ngài biết rõ là giả mà vẫn không tiếc tiêu tốn lượng lớn tâm lực tìm kiếm, xem ra ngài thật sự vô cùng “vừa ý” Vân Triệt.

Phạm Thiên Thần Đế cười lớn một tiếng:

- Ha ha ha ha, nếu không đủ “vừa ý”, sao ta lại cam nguyện gả Ảnh Nhi cho hắn.

Ánh mắt của Trụ Thiên Thần Đế sâu thẳm khó lường, ngày cuối cùng của Phong Thần chi chiến, hành động của Phạm Đế Thần Giới có thể giấu được người khác, nhưng sao có thể qua mắt được hắn:

- Ý của Thần Nữ, e rằng Phạm Thiên Thần Đế ngài không thể can thiệp được. Ngài muốn nhận Vân Triệt làm đệ tử thân truyền là thật, nhưng cái gọi là “gả cho”, chỉ có thể là ý nguyện của Thần Nữ. Vốn dĩ với chút hiểu biết của lão hủ về Thần Nữ, nàng “gả cho” cũng không thể là thật lòng, ngược lại lời nói này đã mang đến cho Vân Triệt ngàn vạn sự ghen ghét, mà sự ghen ghét này lan ra toàn bộ Thần Giới.

- Hơn nữa, bất kỳ một kẻ nào trong số đó cũng vượt xa khả năng chịu đựng của Vân Triệt.

- Trụ Thiên Thần Đế quá lo lắng rồi.

Phạm Thiên Thần Đế mỉm cười nói.

Trụ Thiên Thần Đế chậm rãi nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy ẩn ý:

- Vân Triệt không chịu nổi, nhưng lão hủ chịu được. Ít nhất trong vòng ba năm này, không ai có thể làm tổn thương hắn dù chỉ một chút. Về phần ba năm sau, phải xem lựa chọn và tạo hóa của chính hắn.

Trụ Thiên Thần Đế vô cùng tán thưởng Vân Triệt. Cho nên dù Vân Triệt từ chối trở thành đệ tử thân truyền của hắn, hắn vẫn nguyện ý toàn lực bảo vệ, dù sao, Vân Triệt cũng là kỳ tích của Đông Thần Vực.

Phạm Thiên Thần Đế chỉ cười mà không nói.

Dưới ánh mắt chăm chú đến nín thở của mọi người, Hạ Khuynh Nguyệt đi về phía Vân Triệt. Khi nàng dừng bước, khoảng cách giữa hai người đã rất gần, chỉ còn một bước chân.

Hai người cuối cùng cũng bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt của họ đều bình tĩnh, trên mặt cũng không hề có gợn sóng... nhưng những rung chuyển trong tâm hồn thì chỉ có chính họ mới biết.

- Đã lâu không gặp.

Hạ Khuynh Nguyệt nói, giọng nói mơ màng như mộng.

- Phải, đã lâu không gặp.

Vân Triệt gật đầu.

- Ngươi đã thay đổi không ít.

- Ngươi cũng thay đổi rất nhiều.

- Tông môn vẫn ổn chứ?

Nàng hỏi.

- Rất ổn.

- Vậy thì tốt.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng từng lời, từng câu, từng biểu cảm, từng ánh mắt của hai người. Họ đã từng là phu thê, nhưng lời nói và tình cảm của họ lại lạnh nhạt như hai người xa lạ chưa từng có bất kỳ mối liên hệ nào.

Hạ Khuynh Nguyệt muốn làm gì, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, mỗi người đều hiểu rõ trong lòng.

Một bên là tiên phu chết đi sống lại, tình cảm vô cùng lạnh nhạt, là một ngôi sao mới nổi ở Đông Thần Vực.

Một bên là Giới Vương Nguyệt Thần Giới, một trong bốn Thần Đế của Đông Vực, là tồn tại ở đỉnh cao nhất của toàn bộ Thần Giới, toàn bộ thế gian.

Trên đời này không có lựa chọn nào đơn giản hơn thế.

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Hạ Khuynh Nguyệt thật sự vẫn còn tình cảm với Vân Triệt, thậm chí là loại tình cảm đến chết không đổi, thì trong tình cảnh này, trong đại hôn của Thần Đế, nàng cũng không thể đưa ra lựa chọn thứ hai. Bởi vì nếu nàng từ bỏ hôn lễ này, không còn nghi ngờ gì nữa sẽ khiến Nguyệt Thần đế mất hết mặt mũi, mất hết tôn nghiêm, khiến Nguyệt Thần đế vốn định rửa sạch nỗi nhục của Nguyệt Vô Cấu năm xưa sẽ phải chịu một sự sỉ nhục còn lớn hơn, thật sự trở thành trò cười cho cả thiên hạ.

Hậu quả là, dưới cơn thịnh nộ của Nguyệt Thần đế, nàng sẽ chết, và Vân Triệt càng chắc chắn sẽ chết.

Nàng sẽ không, không dám, và càng không thể.

Cho nên, tiếp theo sẽ là cảnh Hạ Khuynh Nguyệt xóa bỏ mối liên kết cuối cùng với Vân Triệt, hủy đi hôn thư, tất cả đều là chuyện đương nhiên.

Không có bất kỳ khả năng nào khác.

- Hai người này đúng là kim đồng ngọc nữ, thật đáng tiếc.

Cổ Chúc hiếm khi thở dài một tiếng.

Khi tất cả mọi người đều đang chăm chú vào Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, ánh mắt của Thiên Diệp Ảnh Nhi lại dừng trên người Nguyệt Thần đế:

- Cổ bá, ngài không cảm thấy phản ứng của Nguyệt Vô Nhai có phần kỳ quái sao? Đối mặt với chuyện như vậy, có người đàn ông nào lại có thể rộng lượng đến mức đó? Huống chi còn là Nguyệt Vô Nhai đã từng trải qua nỗi nhục của Nguyệt Vô Cấu.

Cổ Chúc: “...”

- Hơn tám năm, không ngờ lại gặp lại ngươi ở đây.

Vân Triệt nói.

- Ta cũng không ngờ.

Lời nói giữa hai người vẫn không gợn sóng, không vui không buồn.

- Ngươi vẫn luôn ở Nguyệt Thần Giới sao?

- Ừm, chưa từng rời đi. Còn ngươi? Đến đây khi nào?

- Ba năm trước, về cơ bản đều ở Ngâm Tuyết Giới.

- Thần Giới rất lớn, Đông Thần Vực chỉ là một phương Thần Vực trong đó. Đã đi các Thần Vực khác xem thử chưa?

- Chưa.

Vân Triệt trả lời.

- Ta cũng chưa. Nếu đã vậy...

Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy tay Vân Triệt.

“...” Trong lúc Vân Triệt còn đang kinh ngạc, bên tai đã truyền đến lời nói như mộng ảo của Hạ Khuynh Nguyệt:

- Vậy chúng ta cùng đi xem đi.

Tiên âm còn văng vẳng bên tai, Vân Triệt đã được Hạ Khuynh Nguyệt kéo đi, hóa thành một vệt sáng lung linh, trong nháy mắt đã biến mất vào trong quầng sáng của Độn Nguyệt Tiên Cung.

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!