Sau khi tu vi tiến vào Thần đạo, thân thể của huyền giả có thể tồn tại trong không gian vũ trụ bên ngoài các tinh giới. Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Vân Triệt xuyên qua không gian vũ trụ một cách rõ ràng như vậy.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, theo Độn Nguyệt Tiên Cung bay đi, hai người đã không biết lướt qua bao nhiêu tinh cầu.
- Hóa ra đủ loại dị trạng trên người ngươi chính là vì có Thiên Sát Tinh Thần bên cạnh.
Hạ Khuynh Nguyệt đương nhiên biết đến cái tên Thiên Sát Tinh Thần, cũng biết rõ nó có ý nghĩa như thế nào đối với vị diện Thiên Huyền đại lục.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Chuyện xảy ra trên người nàng, chẳng phải càng không thể tưởng tượng nổi hơn sao? Thế giới này rất lớn, nhưng đôi khi lại rất nhỏ.
Nàng nhìn Vân Triệt, nói ra từ đáy lòng:
- Năm đó khi chúng ta thành hôn, ngươi vẫn chỉ là Sơ Huyền Cảnh. Mười hai năm ngắn ngủi đã trở thành “Quán quân Phong Thần” của Đông Thần Vực. Có lẽ, ngươi thật sự là... thiên đạo chi tử như lời bọn họ nói.
- Tuyệt đối không phải.
Vân Triệt dứt khoát xua tay. Thiên đạo chi tử cái gì chứ? Chín đạo lôi kiếp kia rõ ràng là muốn liều mạng giết chết hắn, kết quả lại chỉ có thể run rẩy dưới sức mạnh của Tà Thần, bất đắc dĩ tan đi. Nhưng trong mắt người đời, lại thêm lời của ba lão lừa đảo Thiên Cơ Giới kia, chín tầng thiên kiếp lại giống như đang tuyên bố sự ra đời của “Thiên đạo chi tử” với thế gian.
- Những năm này, nàng có nghĩ đến việc quay về Thiên Huyền đại lục không?
Vân Triệt hỏi.
Hạ Khuynh Nguyệt thở dài một tiếng:
- Ta không lúc nào là không nghĩ đến chuyện trở về. Nhưng ta không dám. Ta sợ nghĩa phụ vẫn sẽ trút giận lên cha ta... thậm chí là cả Thiên Huyền đại lục.
“...” Vân Triệt khẽ gật đầu, trong lòng lại nặng nề thở dài. Hắn rất hiểu tâm trạng của Hạ Khuynh Nguyệt, bởi vì hiện giờ hắn cũng khó có thể quay về.
Bọn họ không phải những lão quái vật đã sống mấy ngàn mấy vạn năm, tình cảm ngày càng phai nhạt. Có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn cả bản thân họ.
- Vậy còn ngươi?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi.
Vân Triệt bất đắc dĩ lắc đầu:
- Ta vốn định trong vòng hai năm tới sẽ trở về, nhưng mà... động tĩnh ta gây ra đã quá lớn, thân bất do kỷ rồi. Bây giờ lại sắp vào Trụ Thiên Châu, ít nhất phải ba năm sau mới có thể tìm cơ hội trở về.
Khi hai người họ mới đến Thần Giới, đều chưa từng nghĩ rằng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi lại có thể bất tri bất giác khuấy động phong vân đến đỉnh cao của Đông Thần Vực... Đồng thời cũng khiến họ không thể không gánh thêm những áp lực và ràng buộc nặng nề.
- Nếu có cơ hội, chúng ta cùng nhau trở về đi.
Nhìn gò má của Hạ Khuynh Nguyệt, hắn nhẹ nhàng nói.
“...” Hạ Khuynh Nguyệt im lặng hồi lâu, sau đó khẽ gật đầu:
- Được.
Ta còn có thể trở về sao... Nàng nhắm mắt lại, thế giới tâm hồn đã không còn tìm thấy sự tồn tại của chính mình... Lựa chọn hôm nay đã bảo toàn tôn nghiêm cho Vân Triệt, nhưng lại phụ bạc người nghĩa phụ có ân nặng như núi với nàng và mẹ ruột, cũng đã trở thành tội nhân của toàn bộ Nguyệt Thần Giới.
Cuộc đời của ta, đã mất đi tư cách sống vì chính mình...
Trong lúc nàng trầm mặc, Vân Triệt vẫn luôn lặng lẽ nhìn nàng.
Rời khỏi Thần Nguyệt Thành đã hơn mười mấy canh giờ, tâm trạng của hắn đã sớm bình ổn lại. Nhưng từ đầu đến cuối, hắn đều có thể cảm nhận được vẻ u uất nặng nề trên người Hạ Khuynh Nguyệt... chưa từng phai nhạt dù chỉ một khoảnh khắc.
- Khuynh Nguyệt, ta biết bây giờ trong lòng nàng đang nghĩ đến việc sau khi trở về nên “chuộc tội” như thế nào.
Vân Triệt một câu nói toạc ra tâm sự của Hạ Khuynh Nguyệt, hai tay hắn khoanh trước ngực, lấy giọng điệu của một phu quân mà nói:
- Đừng cứ một mình gồng gánh như vậy, nàng không vĩ đại đến thế, cũng không cần phải vĩ đại đến thế. Nàng đã vẫn còn xem ta là phu quân, vậy thì thử dựa dẫm vào ta một chút, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
- Ta đã nói rồi, chuyện này và ngươi...
- Có liên quan đến ta hay không, là do ta quyết định.
Vân Triệt cắt ngang lời nàng, sau đó nở một nụ cười rất thoải mái và tự tin:
- Có lẽ nàng vẫn đang lo lắng sau khi Nguyệt Thần Đế nhìn thấy ta sẽ một chưởng đánh chết ta. Nhưng đừng quên, bây giờ ta tốt xấu gì cũng mang danh hiệu “Thiên đạo chi tử”, nếu ông ta không hoàn toàn mất trí thì sẽ không đến mức hạ sát thủ... Hơn nữa, ta có một cách, không những dập tắt được lửa giận của ông ta, mà nói không chừng còn khiến ông ta phải cảm kích ta.
- Cho nên, nàng đừng vội đưa ta đến Trụ Thiên Giới, mà hãy đưa ta cùng nàng về Nguyệt Thần Giới trước đi.
“?” Hạ Khuynh Nguyệt liếc đôi mắt đẹp sang, vẻ chắc chắn của Vân Triệt không giống như đang giả vờ:
- Cách gì?
Cách mà Vân Triệt nói đương nhiên là dùng Đại Đạo Phù Đồ Quyết để kéo dài mạng sống cho Nguyệt Vô Cấu. Nhưng hắn không định nói ra, bởi vì chuyện ngay cả Nguyệt Thần Đế cũng không làm được, người đời sẽ không ai tin chỉ bằng một câu nói của hắn. Hơn nữa... hắn cũng sợ tình hình của Nguyệt Vô Cấu còn tồi tệ hơn hắn dự đoán, đến lúc đó ngược lại sẽ khiến Hạ Khuynh Nguyệt mất đi hy vọng cuối cùng.
Vân Triệt suy nghĩ một chút, ánh mắt hơi lóe lên, tỏ vẻ thần bí nói:
- Đương nhiên là tặng ông ta một món quà lớn mà ông ta tuyệt đối thích. Khụ, món quà này khá đặc biệt, nàng nhắm mắt lại ta mới có thể nói cho nàng biết được.
Lông mi của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ cụp xuống, nàng dường như rất muốn biết “cách” mà Vân Triệt nói là gì, bèn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Mỹ nhân nhắm mắt, ánh sáng trong tiên cung chiếu rọi lên thân thể nàng, tựa như một bức họa thần nữ tuyệt thế giai nhân dưới ánh trăng, phiêu dật thoát tục. Một thân bạch y như tuyết cũng không che giấu được làn da tuyệt mỹ trắng như ngọc, mịn như mỡ đông của nàng.
Vẻ đẹp tuyệt mỹ và thanh tú đến nghẹt thở ập vào mắt. Tiên tư này, cho dù bốn chữ “siêu phàm thoát tục” cũng khó lòng hình dung được một phần vạn!
Hạ Khuynh Nguyệt của mười hai năm trước đã khuynh quốc khuynh thành, hiện giờ càng đẹp tuyệt nhân gian. Ngay cả Vân Triệt cũng có vài khoảnh khắc không dám tin đây lại là thê tử của mình.
Đáng tiếc, mười hai năm chưa từng chạm vào!!
Hắn tiến lên vài bước, đến trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt đang không chút phòng bị, một tay ôm lấy eo nàng, không đợi nàng kịp phản ứng đã lập tức hôn lên bờ môi nàng.
Bốn cánh môi chạm nhau, Vân Triệt chỉ cảm thấy đôi môi tựa như ngọc lan, vừa mềm mại ấm áp lại vừa mát lạnh ngọt ngào.
Hạ Khuynh Nguyệt trừng lớn đôi mắt đẹp, thân thể lập tức cứng đờ, nàng theo bản năng muốn lên tiếng, nhưng hàm răng vừa hé mở, đầu lưỡi của Vân Triệt đã nhân cơ hội tiến vào, chạm đến chiếc lưỡi thơm tho đang luống cuống của nàng, cướp lấy hương thơm trong miệng.
- Ưm...
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ rên lên một tiếng kinh ngạc, thân thể mềm mại như bị điện giật, trong đầu trống rỗng mấy giây mới nhớ ra phải phản kháng, nhưng sự phản kháng của nàng dưới tâm thần đại loạn lại không phải là dùng toàn lực đẩy Vân Triệt ra, mà là hoảng loạn dùng chiếc lưỡi mềm của mình đẩy lưỡi của Vân Triệt, ý đồ đẩy hắn ra khỏi miệng mình.
Chiếc lưỡi mềm mại trơn mượt của nàng, thay vì nói là phản kháng, chi bằng nói là đang ngại ngùng đáp lại.
Thân thể trong lòng mềm mại không xương, lại mang theo một phần đầy đặn cực kỳ quyến rũ, tay Vân Triệt ôm eo nàng, dù cách lớp áo vẫn cảm giác như đang chạm vào khối ôn ngọc hoàn mỹ nhất thế gian. Dưới sự phản kháng của Hạ Khuynh Nguyệt, đầu lưỡi hai người không ngừng quấn quýt, nước bọt thơm mát từ nàng tràn ngập trong miệng khiến hắn càng ôm chặt eo nàng hơn, càng thêm tùy ý xâm chiếm từng ngóc ngách trong miệng nàng.
Cuối cùng, theo một tiếng thở dốc dồn dập của Hạ Khuynh Nguyệt, hàm răng nàng đột nhiên cắn mạnh vào đầu lưỡi Vân Triệt...
- A!!
Vân Triệt kêu lên một tiếng, cuối cùng thu lưỡi về, sau đó bị một chưởng nhìn như vô lực của Hạ Khuynh Nguyệt đẩy lùi mấy bước. Hắn che miệng, hít một hơi khí lạnh, trừng mắt nói:
- Hạ Khuynh Nguyệt, nàng cầm tinh con chó hả!
- Ngươi...
Sắc mặt Hạ Khuynh Nguyệt đỏ bừng, miệng không ngừng thở dốc, ngay cả mái tóc cũng hơi rối loạn. Trong miệng nàng có một chút mùi máu, hiển nhiên là đầu lưỡi Vân Triệt đã bị nàng cắn rách. Mà chút mùi tanh này khiến lòng nàng vốn đã đại loạn lại càng thêm luống cuống, trong lúc mơ màng đã bị nàng nuốt xuống.
Nàng thật không ngờ, lá gan của Vân Triệt lại lớn đến vậy. Càng không ngờ hắn lại đột nhiên...
So với Hạ Khuynh Nguyệt hơi thở hỗn loạn, Vân Triệt hít sâu một hơi, mặt không đỏ tim không đập mạnh, ngược lại bỉ ổi nói:
- Có phải tâm trạng đột nhiên tốt hơn một chút không?
“...” Nàng rõ ràng bị bất ngờ xâm phạm, hắn lại còn ra vẻ như đang giúp nàng giải tỏa phiền muộn, Hạ Khuynh Nguyệt nhất thời tức giận, trực tiếp quay người đi, không muốn để Vân Triệt nhìn thấy dáng vẻ thất thố của mình.
Mà phiền muộn trong lòng nàng lại bất tri bất giác vơi đi rất nhiều.
- Không phải giận thật đấy chứ?
Vân Triệt thầm bĩu môi, trong lòng lại gào thét: Mười hai năm, mười hai năm đấy! Cuối cùng mới hôn được một lần... Đương nhiên phải hôn cho ác vào mới được.
Haizzz... tạm thời coi như là một bước tiến lớn?
Hạ Khuynh Nguyệt vẫn không nói gì... Nếu Vân Triệt đứng trước mặt nàng, sẽ thấy lồng ngực nàng đang phập phồng kịch liệt.
- Chúng ta dù sao cũng là phu thê mười hai năm, nhưng đến giờ vẫn luôn hữu danh vô thực. Nàng sẽ không... thật sự vì chuyện này mà tức giận đấy chứ?
Giọng Vân Triệt nhỏ dần, mơ hồ mang theo chút thở dài và... uất ức?
“...” Lồng ngực Hạ Khuynh Nguyệt lại một lần nữa phập phồng, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi một chút, nhưng trên môi, trong miệng vẫn tràn đầy cảm giác và hương vị do Vân Triệt để lại, làm thế nào cũng không xóa đi được. Nghe lời Vân Triệt nói, trong lòng nàng lại dâng lên một chút áy náy, khẽ nói:
- Xin lỗi... Ta còn chưa quen.
- Không sao, từ từ sẽ quen!
Vân Triệt nhanh chóng nói tiếp, rồi như ý thức được câu nói này không thích hợp lắm, giọng hắn lại hạ thấp xuống:
- Ý của ta là... sau này, nếu nàng không đồng ý, ta nhất định sẽ không làm vậy nữa. Kia... ta ôm nàng một lát được không?
Nghe thấy lời thỉnh cầu dè dặt, thậm chí gần như có chút hèn mọn của Vân Triệt, trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt vốn đã không thể tức giận nổi, ngược lại toàn là áy náy... Đúng vậy, mình dù sao cũng là thê tử của hắn...
- Ừm.
Nàng dùng giọng nói cực nhẹ đáp lời, nhưng không quay người lại.
Vân Triệt tiến lên, đi đến sau lưng nàng, hai tay từ phía sau vòng ra trước, dịu dàng ôm lấy... Lúc hai tay khép lại, khóe môi hắn hơi nhếch lên, hai tay thuận thế tiến về phía trước, mười ngón tay xòe ra, trực tiếp chụp lên đôi gò bồng đảo cao ngất của Hạ Khuynh Nguyệt.
Nhất thời, hai bàn tay hắn như lún vào hai ngọn núi đôi đầy đặn mềm mại đến cực điểm, khi hắn dùng sức, sự mềm mại mịn màng cách lớp nguyệt y trơn mượt tràn ngập năm ngón tay... Một tay vốn không thể nào nắm hết.
Thân thể Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên cứng đờ, theo nguyệt y của nàng phồng lên, một luồng sức mạnh khổng lồ hung hăng đánh vào ngực Vân Triệt, khiến hắn bay thẳng ra xa, lộn nhào trên không rồi nặng nề ngã ngồi xuống đất.
Vân Triệt không lập tức đứng dậy, mà ngồi đó, với vẻ mặt không thể tin nổi, hắn nhìn hai bàn tay vừa ra tay của mình, sau đó ngẩng đầu kinh ngạc nói:
- Khuynh Nguyệt, nàng đã... lớn như vậy rồi!
Năm đó, Hạ Khuynh Nguyệt mười sáu tuổi đã có chút quy mô... Đúng vậy, chỉ là có chút quy mô.
Mà vừa rồi, cảm giác dưới hai tay hắn lại là sự đầy đặn căng phồng vô cùng, mười ngón tay hắn lún sâu vào mà vẫn chưa chạm đến rìa...
Tuy rằng một thân váy dài màu xanh nhạt của nàng tiên tư phiêu dật, nhưng lại đặc biệt rộng rãi, tuy trước ngực nhô cao, nhưng cũng khó thấy được quy mô. Vân Triệt quả thực không ngờ, mấy năm không gặp, Hạ Khuynh Nguyệt... thật sự đã có thể so được với Mộc Huyền Âm.
(Vân Triệt: Hả? Sao ta lại nghĩ tới sư tôn?)
- Ngươi...
Hạ Khuynh Nguyệt liên tục lùi lại mấy bước, cánh tay nàng theo bản năng che lên nơi vừa bị xâm phạm, gương mặt tuyết trắng vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, ánh mắt vừa sợ hãi lại như hờn dỗi, đôi gò bồng đảo vừa mới bình ổn lại phập phồng kịch liệt, hơi thở trong miệng cũng gấp gáp hơn không biết bao nhiêu lần.
Mà lời Vân Triệt thốt ra, càng khiến nàng tâm loạn đến gần như hoảng hốt.
Nàng vừa định trách mắng, ánh mắt đột nhiên ngưng lại, như dừng lại trong quầng sáng:
- Đó là... cái gì?
Bên trong quầng sáng, một điểm kim quang nhỏ bé đang nhanh chóng phóng tới từ xa.