Để giảm bớt tiêu hao năng lượng của Độn Nguyệt Tiên Cung, Hạ Khuynh Nguyệt đã hạ tốc độ phi hành xuống mức thấp nhất, nhưng vẫn nhanh đến tuyệt luân. Thế nhưng, vệt kim quang lóe lên trong quầng sáng kia không những không bị bỏ lại, mà còn đang rút ngắn khoảng cách với Độn Nguyệt Tiên Cung bằng một tốc độ kinh người.
Huyền quang chợt lóe lên trên tay Hạ Khuynh Nguyệt, hình chiếu trên quầng sáng lập tức được phóng lớn, hiện ra một bóng người mơ hồ. Vân Triệt cũng tiến lên vào lúc này... Bóng hình trong quầng sáng càng lúc càng rõ ràng, dần dần, có thể thấy đó là một nữ tử mặc kim y hoa lệ, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu vàng hình cánh chim.
Một thân kim y, dáng người với những đường cong tuyệt mỹ, cùng chiếc mặt nạ màu vàng che khuất hơn nửa dung nhan...
Chân mày Vân Triệt chợt động:
- Thiên Diệp Ảnh Nhi!?
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhíu mày:
- ...Ngươi nói, Phạm Đế Thần Nữ? Vì sao nàng ta lại ở đây?
Ở Thần giới, không ai không biết cái tên Phạm Đế Thần Nữ. Nhưng nơi này đã rời khỏi Đông Thần Vực, tại sao nàng ta lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ là trùng hợp sao?
- Không đúng, là hai người!
Vân Triệt đột nhiên nói. Khi bọn họ càng ngày càng gần, phía sau Thiên Diệp Ảnh Nhi còn có một bóng dáng màu xám. Người này một thân áo xám, thân hình khô gầy, cả người gần như hòa làm một với không gian xung quanh, cảm giác tồn tại cực kỳ yếu ớt, đến nỗi vừa rồi cả Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đều không chú ý tới sự hiện hữu của hắn.
Trong đầu đột nhiên lóe lên câu nói cảnh cáo mà Thủy Thiên Hành đã cố ý truyền âm cho hắn, sắc mặt Vân Triệt đột ngột thay đổi, gấp giọng nói:
- Nàng ta nhắm vào chúng ta, đi mau!!
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt ngưng lại, thế tay đột nhiên thay đổi, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung tức thì tăng vọt... Mà gần như trong cùng một khoảnh khắc, lão giả áo xám kia vươn cánh tay ra, nhẹ nhàng đẩy một cái.
Ong...
Không gian mênh mông đột nhiên vang lên một tiếng nổ kinh hoàng, một cơn lốc khủng bố cuộn lên, tựa như cơn lốc vũ trụ trong truyền thuyết, khuấy động không gian trong phạm vi mấy ngàn dặm chấn động kịch liệt.
Trong thoáng chốc, Độn Nguyệt Tiên Cung như chiếc lá khô bị cuốn vào bão tố, không gian bên trong cũng chấn động dữ dội, dòng khí đại loạn, xung quanh vang lên những âm thanh chói tai tựa như tiếng rên rỉ. Sau trọn vẹn mười mấy giây, nó mới khôi phục lại được cân bằng, dùng tốc độ cực hạn lao về phía trước.
Vân Triệt thở hổn hển, nhìn về quầng sáng phía sau... Một cảnh tượng vô cùng khủng bố hiện ra trước mắt hắn.
Đó là cơn lốc lớn nhất, đáng sợ nhất mà đời này hắn từng thấy. Trong cơn lốc, không gian bị nghiền nát từng tầng, xé ra vô số lỗ đen, mà một tinh cầu cỡ nhỏ bên dưới cơn lốc đột ngột lệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Nhấc tay dời tinh tú... Một cảnh tượng trong thần thoại hiện ra rõ ràng trong tầm mắt của Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, khiến trong lòng họ rung động tột đỉnh.
Nếu trong nháy mắt trước khi lão ta ra tay mà Hạ Khuynh Nguyệt không tăng tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung lên cực hạn, thì nó rất có thể đã bị cuốn vào trong cơn lốc, hậu quả không thể lường được.
Tuy bị kinh hãi tột độ, nhưng cuối cùng vẫn hữu kinh vô hiểm. Độn Nguyệt Tiên Cung cũng không có dấu hiệu bị hao tổn... Nếu không phải là Độn Nguyệt Tiên Cung mà đổi thành một huyền hạm khác, cho dù là Thần Vũ Thiên Cung của Thần Vũ giới, e rằng cũng đã bị xé thành mảnh vụn.
Vân Triệt cắn chặt răng, toàn thân toát ra khí lạnh... Lão già này là nhân vật nào? Lực lượng của Thần Đế cũng chỉ đến thế này mà thôi!
Nếu như trước đó vẫn chỉ là suy đoán, thì bây giờ đã hoàn toàn có thể xác định, Thiên Diệp Ảnh Nhi đang nhắm vào bọn họ!
- Bọn họ định làm gì?
Hạ Khuynh Nguyệt cau mày, lúc này đã không còn tâm trí so đo chuyện Vân Triệt khinh nhờn mình.
- Bọn họ nhằm vào ta!
Vân Triệt nghiến răng nghiến lợi nói, nhưng lần này hắn đã nghĩ sai. Thiên Diệp Ảnh Nhi không chỉ nhắm vào một mình hắn, mà là nhắm vào cả hai người bọn họ!
- Vì sao?
- Đương nhiên là muốn cướp ta về làm nam nhân của nàng ta rồi! Bây giờ toàn bộ Thần giới đều biết chuyện nàng ta chủ động cầu gả cho ta! Đại khái là sau khi bị ta từ chối nên thẹn quá hóa giận, định dùng sức mạnh ép buộc đây mà!
“...”
Trong tình huống này, Hạ Khuynh Nguyệt không có tâm tư đùa giỡn với hắn. Khi nàng tăng tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung lên đến cực hạn... trên quầng sáng, bóng dáng màu vàng và màu xám cuối cùng không thể đến gần hơn, nhưng cũng không bị kéo xa.
Tốc độ của hai bên xuất hiện một sự ngang bằng kỳ dị.
Cảnh tượng này khiến trong lòng Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt đều chấn động mạnh.
Với tốc độ cực hạn của Độn Nguyệt Tiên Cung, ngay cả Hoàng Kim Nguyệt Thần Nguyệt Vô Cực, người có tốc độ chỉ sau Nguyệt Thần Đế của Nguyệt Thần giới, cũng sẽ bị bỏ lại phía sau, vậy mà lại không cách nào bỏ xa hai người này.
Thực lực của bọn họ, lại còn trên cả Nguyệt Thần!?
Hạ Khuynh Nguyệt nói:
- Cái tên “Thần Nữ” của Thiên Diệp Ảnh Nhi, ngay từ năm đầu tiên ta đến Thần giới đã như sấm bên tai. Tu vi của nàng ta, lại cũng cao đến cảnh giới như thế sao?
Là chủ nhân mới của Độn Nguyệt Tiên Cung, nàng hiểu rõ hơn Vân Triệt rất nhiều về việc có thể đuổi kịp nó là một khái niệm khủng bố đến mức nào.
Toàn bộ Đông Thần Vực cộng lại, tuyệt đối không vượt quá mười người.
Vậy mà bọn họ lại gặp được, còn một lần gặp cả hai người.
- Ta từng nghe sư tôn nói, tu vi của Thiên Diệp Ảnh Nhi rất có thể đã gần bằng phụ thân của nàng ta... Lúc đó ta còn cho rằng đó chỉ là “tin đồn”, không ngờ lại là sự thật!
Ánh mắt Vân Triệt gắt gao nhìn chằm chằm vào quầng sáng, toàn thân cứng đờ.
- Người áo xám kia là ai?
- Không biết! Nhưng đi sau lưng Thiên Diệp Ảnh Nhi, nhất định là người của Phạm Đế Thần giới!
Là một trong bốn Vương giới đứng đầu Đông Thần Vực, Phạm Đế Thần giới quả nhiên là một tồn tại cực kỳ khủng bố.
Thời gian trôi qua, không gian nhanh chóng lùi lại phía sau. Độn Nguyệt Tiên Cung dưới tốc độ cực hạn, không gian bên trong vẫn vô cùng vững vàng yên tĩnh, nhưng lòng của Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt lại không hề bình lặng dù chỉ một khắc.
Bởi vì hai bóng người phía sau vẫn luôn tồn tại, như hình với bóng.
- Thật sự không thể nhanh hơn một chút sao?
Vân Triệt lại hỏi. Chỉ cần nhanh hơn dù chỉ một chút, là có thể dần dần bỏ rơi Thiên Diệp Ảnh Nhi...
- Đã là cực hạn.
Hạ Khuynh Nguyệt trả lời.
Một canh giờ... hai canh giờ... dưới tốc độ như vậy, bọn họ đã xuyên qua một tinh vực rất xa, không còn biết mình đang ở nơi nào.
- Nguy rồi...
Vào lúc này, Hạ Khuynh Nguyệt khẽ than một tiếng.
- Sao vậy?
Vân Triệt liếc nhìn.
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ thở dài:
- Dưới tốc độ cực hạn, năng lượng của Độn Nguyệt Tiên Cung tiêu hao quá lớn. Đã không thể kiên trì được bao lâu nữa.
“...” Da đầu Vân Triệt nhất thời run lên. Hắn đã sớm nghĩ tới điểm này, nhưng vẫn không dám mở miệng hỏi.
- Bây giờ chỉ có thể hy vọng bọn họ không chống đỡ nổi trước, từ bỏ truy đuổi.
Hạ Khuynh Nguyệt nói khẽ, nhưng trong lòng lại vô lực thở dài. Đến cảnh giới như bọn họ, huyền lực hùng hậu đã không phải người bình thường có thể tưởng tượng, khả năng này cực kỳ nhỏ nhoi.
Đúng lúc này, trên quầng sáng đột nhiên lóe lên một vệt kim quang khác thường.
Vân Triệt theo bản năng quay đầu nhìn lại, một điểm sáng màu vàng đang ngưng tụ trên đầu ngón tay Thiên Diệp Ảnh Nhi... Điểm sáng kia rất nhỏ, tựa như một chấm mong manh, nhưng lại gần như trong nháy mắt xuyên thủng hoàn toàn tròng mắt và tâm hồn hắn...
Mà đây gần như chỉ là hình chiếu!
Tròng mắt Vân Triệt đột nhiên co rút lại, bật thốt lên:
- Mau tránh ra!!
Tiếng gầm này rõ ràng đã dọa Hạ Khuynh Nguyệt giật mình, nhưng cũng khiến thế tay của nàng biến đổi theo bản năng, kéo Độn Nguyệt Tiên Cung lật nhào về phía trước.
Xoẹt...
Đây tuyệt đối là âm thanh cắt xé khủng bố nhất mà đời này Vân Triệt từng nghe thấy.
Ngay khoảnh khắc Độn Nguyệt Tiên Cung lật nhào, một đường kim mang cực nhỏ lướt qua bên dưới nó... sau đó cắt ngang qua một tinh cầu ở phía trước không biết bao xa.
Trên tinh cầu này chợt lóe lên một đạo kim mang dài vô tận. Ngay sau đó, toàn bộ tinh cầu nứt toác, chậm rãi vỡ vụn theo đạo kim mang ấy, kèm theo tiếng gió lốc vũ trụ gào thét, nuốt chửng trời đất.
Đoạn diệt tinh thần!
Vân Triệt há hốc miệng, trong vài giây vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có một ngày được chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng đến thế.
Đây là cực hạn của huyền đạo sao? Đây là sức mạnh mà con người có thể sở hữu sao?
Đây đều là một đám quái vật gì thế này!!
Vào lúc này, Vân Triệt lại nảy ra một ý nghĩ hoang đường... Mẹ kiếp, ta đã tạo nghiệp gì mà lại bị hai con quái vật như vậy truy sát chứ!
- Hóa ra, sức mạnh của con người thật sự có thể đoạn diệt tinh thần.
Bên tai Vân Triệt truyền đến tiếng cảm thán thất thần của Hạ Khuynh Nguyệt. Không phải nàng chưa từng nghe nói tới, nhưng nghe thấy và tận mắt chứng kiến, tự nhiên không thể nào so sánh được.
Vừa rồi nếu bị đánh trúng, cho dù là Độn Nguyệt Tiên Cung cũng sẽ bị cắt thành hai nửa.
- Tốc độ này, còn có thể duy trì bao lâu?
Vân Triệt cuối cùng vẫn phải hỏi.
- Nhiều nhất... còn được một khắc.
Hạ Khuynh Nguyệt nói.
- Cái... gì?
Câu trả lời này khiến Vân Triệt kinh hãi đến mức nhảy dựng lên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi quá mức đáng sợ, nếu rơi vào tay nàng ta, một vạn hắn và Hạ Khuynh Nguyệt cộng lại cũng không có một chút sức phản kháng nào.
Chưa kể bên cạnh nàng ta còn có một lão quái vật áo bào tro!
Tốc độ cực hạn của Độn Nguyệt Tiên Cung nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ một khắc, nói cách khác, đến bây giờ, Độn Nguyệt Tiên Cung đã hoàn toàn không thể trông cậy được nữa.
Vừa nghĩ đến đây, Vân Triệt nhanh chóng tỉnh táo lại. Hắn nhìn chằm chằm vào quầng sáng, ánh mắt khẽ nheo lại...
Tuy không biết Thiên Diệp Ảnh Nhi có mục đích gì, nhưng mà... nàng ta vốn cực kỳ ít khi xuất hiện, lần này chẳng những tự mình truy đuổi mà còn không tiếc đuổi ra ngoài Đông Thần Vực, chắc chắn có mưu đồ không tầm thường.
Tuyệt đối không thể rơi vào tay nàng ta.
Xem ra, lựa chọn duy nhất trước mắt, chính là dùng Không Huyễn Thạch mang theo Hạ Khuynh Nguyệt cùng nhau trốn đi... Về phần sẽ bị truyền tống đến nơi nào, vậy chỉ có thể xem thiên mệnh.
Luôn tốt hơn nhiều so với việc rơi vào tay hai con quái vật không rõ mục đích này!
Hắn nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt, phát hiện nàng đang cau chặt đôi mày ngài, ánh mắt lạnh lẽo, dường như đang suy tư điều gì đó, nhưng không hề hoảng loạn.
- Khuynh Nguyệt, có phải nàng có biện pháp gì không?
Vân Triệt hỏi dò.
- Sắp đến nơi đó rồi.
Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên nói.
- Nơi đó?
Vân Triệt hơi kinh ngạc, lúc này hắn chợt thấy, trên quầng sáng phía trước xuất hiện một bóng dáng màu trắng.
Theo Độn Nguyệt Tiên Cung đến gần, Vân Triệt dần dần thấy rõ, đó là một lốc xoáy màu trắng... một lốc xoáy không gian.
Đây là một khu vực rộng lớn, không có bất cứ tinh cầu nào, cũng không nhìn thấy bất cứ sự vật nào khác, chỉ có một lốc xoáy không gian màu trắng cô đơn mà yên tĩnh tồn tại ở nơi đó. Nhìn nó, Vân Triệt đột nhiên có một cảm giác kỳ diệu không thể giải thích... nó giống như là trung tâm của cả thế giới, là trung tâm của vạn vật.
- Đây là cái gì?
Vân Triệt hỏi.
- Thái... Sơ... Thần... Cảnh!
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi trả lời.
Chân mày Vân Triệt chợt động:
- Đó là... Thái Sơ Thần Cảnh trong truyền thuyết!?
Vân Triệt đã từng nghe rất nhiều về cái tên Thái Sơ Thần Cảnh này.
Nó ở trung tâm của bốn Thần Vực, cũng là trung tâm của toàn bộ Hỗn Độn. Nó là bí cảnh viễn cổ cổ xưa nhất, khổng lồ nhất còn tồn tại đến ngày nay. Cũng có lời đồn, nó là bí cảnh từ thời Hỗn Độn, là nơi Thủy Tổ Thần từng cư ngụ.
Trong Thái Sơ Thần Cảnh có vô số thượng cổ dị bảo, giọt Thái Sơ Thần Thủy mà Vân Triệt từng sử dụng chính là đến từ nơi này. Nơi đây vẫn còn tồn tại rất nhiều di sản của Chân Thần chưa bị phát hiện. Nhưng đồng thời, đi kèm với đó là những nguy hiểm cực lớn.
Lảng vảng xung quanh Thái Sơ Thần Cảnh là những mãnh thú và dị thú thượng cổ mà bên ngoài tuyệt đối không tồn tại. Thiên tài địa bảo càng cường đại, linh khí phát ra càng hấp dẫn mãnh thú cường đại đến canh giữ. Cho nên muốn lấy được dị bảo đã phát hiện trong Thái Sơ Thần Cảnh, có đôi khi mạnh như Thần Quân, Thần Chủ cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý cửu tử nhất sinh.
Thái Sơ Thần Cảnh không thuộc về bất cứ Thần Vực nào, lại càng không thuộc về tinh giới nào. Ai cũng có thể tiến vào, không hề có quy tắc trói buộc gì. Nhưng nó khiến vô số cường giả vừa khao khát, lại vừa chùn bước.
Đối với huyền giả trẻ tuổi, Thái Sơ Thần Cảnh tuyệt đối là cấm địa không thể tới gần, nếu không chẳng khác nào tìm chết.
Nhưng trước mắt, đây lại là lựa chọn duy nhất.
- Chúng ta đi vào!
Ánh mắt Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lùng nghiêm nghị, quỹ đạo của Độn Nguyệt Tiên Cung hơi thay đổi, bay thẳng tới lốc xoáy màu trắng ở trung tâm Hỗn Độn.