— Hử?
Phía sau xa xôi, nhìn lốc xoáy không gian màu trắng kia và hướng đi của Độn Nguyệt Tiên Cung, đôi mắt vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi lóe lên.
— Xem ra, bọn họ định trốn vào Thái Sơ Thần Cảnh.
Cổ Chúc nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cười như không cười:
— Ngây thơ. Nhưng mà, bọn họ lại chọn cho ta một nơi chốn rất tốt.
— Các nàng đã đuổi theo tới.
Cổ Chúc đột nhiên nói.
Câu nói này khiến Thiên Diệp Ảnh Nhi rõ ràng ngạc nhiên:
— Các nàng?
Cổ Chúc dùng hai chữ “đuổi theo”, ngụ ý rằng không những có người đang truy đuổi bọn họ, mà tốc độ của đối phương còn vượt trên cả bọn họ!
— Thiên Sát và Thiên Lang.
Cổ Chúc chậm rãi trả lời.
“...” Đôi mày vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi nhíu lại:
— Thiên Sát thật sự quan tâm tiểu tử kia chu đáo, lại đuổi theo tới tận đây.
Cổ Chúc nói:
— Không, nàng ta hẳn đã nhận ra hướng đi của tiểu thư, đoán được tiểu thư sẽ động thủ với hắn, nên mới không tiếc đuổi theo tới tận đây.
— Giao hai người bọn họ cho ngươi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói, ánh mắt và thần thức vẫn khóa chặt trên Độn Nguyệt Tiên Cung như trước.
Cổ Chúc không nói gì, nhưng tốc độ đã bắt đầu chậm lại.
Chỉ khi đến gần mới có thể kinh ngạc nhận ra lốc xoáy không gian trắng xám này cực kỳ vĩ đại, quy mô không hề thua kém một mảnh đại lục. Nhưng rõ ràng là lốc xoáy không gian, lại kỳ dị không hề có bất cứ lực xé rách nào, giống như chỉ là một quầng sáng trống rỗng tồn tại một cách yên tĩnh.
Độn Nguyệt Tiên Cung cấp tốc lao đến, vào khoảnh khắc đầu tiên khi chạm vào lốc xoáy trắng xám liền hoàn toàn biến mất ở đó... Khí tức cũng tan biến không còn tăm tích, cho dù là linh giác cực hạn nhất trên thế gian cũng không thể cảm nhận được, giống như đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thế gian này.
Không bao lâu sau, bóng dáng của Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng bay nhanh tới, tiến vào bên trong lốc xoáy màu trắng xám.
Còn Cổ Chúc cũng vào lúc này dừng lại. Hắn đưa lưng về phía lốc xoáy trắng xám, yên lặng nhìn về phía hư không hắc ám vô tận, đôi mắt già nua lắng đọng vô số tang thương và phong trần hoàn toàn đục ngầu, không có dù chỉ một chút gợn sóng.
Không gian yên tĩnh không kéo dài lâu, một tiếng xé gió gào thét từ xa vọng lại... Đó là hai bóng dáng nhỏ bé mềm mại giống nhau, một người tóc đỏ như máu, một người váy áo sặc sỡ tung bay.
Mạt Lỵ và Thải Chi.
Các nàng từ Tinh Thần Giới đi thẳng đến Nguyệt Thần Giới, lại từ Nguyệt Thần Giới đuổi thẳng đến đây.
Trong mười hai Tinh Thần, tốc độ của Mạt Lỵ nhanh nhất, cho dù thần lực Thiên Lang của Thải Chi đã thức tỉnh hoàn toàn cũng khó lòng theo kịp, cho nên toàn bộ quá trình đều do Mạt Lỵ dẫn theo.
Tiến về phía trước nữa chính là lối vào Thái Sơ Thần Cảnh, khí tức của Độn Nguyệt Tiên Cung và Thiên Diệp Ảnh Nhi trước sau đều hoàn toàn biến mất trong cảm giác của nàng. Mà nguyên nhân của sự biến mất hoàn toàn này cũng chỉ có một khả năng — tiến vào Thái Sơ Thần Cảnh.
Vào lúc này, Mạt Lỵ cũng mang theo Thải Chi cấp tốc dừng lại, hai tròng mắt lạnh lùng nhìn về phía trước, sâu trong đáy mắt ánh lên hồng quang.
Một lão giả áo xám lẳng lặng hiện diện ở đó, thân hình hắn thấp bé còng lưng, khuôn mặt khô héo, một thân áo xám không lớn lại có vẻ vô cùng rộng rãi trên người hắn, toàn thân giống như chỉ còn da bọc xương, ngay cả đôi mắt hé mở cũng đục ngầu không khác gì người chết.
Nhưng sự tồn tại của hắn lại khiến cho Mạt Lỵ có cảm giác như một ngọn núi cao không thấy đỉnh chắn ngang phía trước, khó có thể tiến thêm.
— Ngươi là ai?
Mạt Lỵ lạnh giọng hỏi. Một người mà khí tức chưa hề phóng thích đã khủng bố như vậy, nàng thế mà lại không hề có ấn tượng.
Cổ Chúc chưa trả lời, trong miệng phát ra âm thanh tối nghĩa khó nghe đến cực điểm:
— Thiên Sát Tinh Thần, Thiên Lang Tinh Thần, hân hạnh gặp mặt.
Thải Chi tiến lên một bước, áp chế sự sốt ruột trong lòng, hùng hổ nói:
— Đã biết chúng ta là ai, còn không mau tránh ra!
Trong tay Mạt Lỵ, Tru Thần Nhận phản chiếu hàn quang màu máu:
— Thải Chi, lùi lại! Muội không phải là đối thủ của hắn.
— Hả?
Thải Chi sửng sốt, tỏ vẻ không dám tin. Nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm vô cùng lạnh như băng của tỷ tỷ, tâm hồn nàng cũng triệt để ngưng trọng... Theo một tia lam quang chợt lóe, Thiên Lang Thánh Kiếm đã được nàng nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cổ Chúc không động.
Mạt Lỵ và Thải Chi cũng thật lâu không động, không gian trở nên vô cùng đè nén, ngay cả mỗi một hạt bụi đều hoàn toàn ngừng di động.
Mạt Lỵ đột nhiên lên tiếng:
— Thì ra là thế, ngươi là Cổ Chúc!
Cái tên này khiến ánh mắt Cổ Chúc cuối cùng cũng xuất hiện một chút biến hóa:
— Ha ha, không hổ là Thiên Sát Tinh Thần, trực giác thật sự nhạy bén đến đáng sợ, khó trách tiểu thư lại kiêng kỵ ngươi như vậy.
Hắn giống như đang cười, nhưng trên mặt lại không hề nhìn thấy một chút dấu vết của nụ cười.
Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng, giễu cợt nói:
— A, không ngờ tới, Cổ Chúc lão nhân năm đó uy chấn thiên hạ, tự tại tiêu dao, ngay cả Vương Giới cũng thản nhiên không sợ, lại trở thành một con chó bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi. Chẳng trách rõ ràng còn sống, lại phải ẩn mình không dám gặp người.
Cổ Chúc không hề tức giận, thậm chí một chút cảm xúc dao động cũng không có:
— Lão hủ có thể sống tạm đến hôm nay là do Phạm Đế Thần Giới ban tặng, làm chó cho tiểu thư thì có gì không được.
Mạt Lỵ: “...”
Thải Chi há hốc miệng:
— Cổ Chúc lão nhân? Không phải hắn đã chết rất nhiều... rất nhiều... rất nhiều năm rồi sao?
Nàng lục tìm trong ký ức, mãi đến mảnh ký ức nhỏ nhoi mà Thiên Lang Tinh Thần đời trước nhất lưu lại mới tìm được cái tên “Cổ Chúc lão nhân” này.
Ánh mắt Mạt Lỵ càng ngày càng lạnh, theo sát khí nàng phóng thích, Tru Thần Nhận trong tay nàng lại âm thầm tỏa ra khí tức huyết tinh gay mũi:
— Tuy ta không biết ngươi sống sót đến bây giờ bằng cách nào, nhưng hôm nay nếu ngươi dám cản đường, bản công chúa nhất định sẽ khiến ngươi chết không toàn thây!
Hai tay Cổ Chúc chậm rãi chắp lại phía trước, hắn từ từ nói:
— Dưới lưỡi đao của Thiên Sát Tinh Thần chưa từng có ai toàn thây. Lão hủ vốn đã là người đáng chết, nếu có thể chết dưới Tru Thần Nhận của Thiên Sát Tinh Thần, cũng coi như không uổng cuộc đời này.
Theo áo bào xám của hắn phồng lên, một luồng khí xoáy nhàn nhạt lặng lẽ dâng lên trên người. Trong thoáng chốc, không gian vốn đã đè nén đột nhiên nặng nề thêm mấy phần.
— Thải Chi, ta sẽ cố gắng cầm chân hắn, muội tìm cơ hội lập tức vào Thái Sơ Thần Cảnh!
Mạt Lỵ truyền âm nói.
Nàng nói ra bốn chữ “cố gắng cầm chân”, hiển nhiên, dưới uy áp vô hình của Cổ Chúc, nàng không hề có chút tự tin nào.
— Ừ!
Thải Chi chỉ có thể đáp ứng. Thiên Diệp Ảnh Nhi đã đuổi vào Thái Sơ Thần Cảnh, hiện giờ không cho phép các nàng có bất cứ do dự gì.
— Ngươi đã thừa nhận bản thân là một con chó bên cạnh Thiên Diệp, vậy bản công chúa gọi ngươi là “Cổ Chúc lão cẩu”, chắc ngươi sẽ không để ý chứ?
Đôi mắt Mạt Lỵ híp lại thành một đường kẻ mỏng, nhưng tròng mắt vào lúc này lại nguy hiểm đến cực hạn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Đại khái là bị Vân Triệt ảnh hưởng, nàng đã trở nên độc miệng hơn trước, lại còn “học được” cách chọc giận đối thủ trước khi giao thủ.
Giọng nói lạnh như băng vừa dứt, Tru Thần Nhận đột nhiên lóe lên hàn quang... Nhưng ngay trong khoảnh khắc này, ánh mắt nàng chợt liếc sang một bên.
Bên kia, đôi mắt Cổ Chúc cũng lóe lên, chuyển hướng sang cùng một phía với Mạt Lỵ.
— Hử? Sao vậy?
Thải Chi hỏi.
— Có người đến.
Mạt Lỵ thấp giọng nói, trong lòng lại càng thêm nặng trĩu.
Ở phương hướng bọn họ vừa đến, một luồng khí tức đang lấy tốc độ cực nhanh từ xa tiếp cận.
Luồng khí tức này vô cùng lạnh lẽo, mà lại mạnh mẽ tới cực điểm. Nhìn phản ứng của Cổ Chúc, hắn rõ ràng cũng bất ngờ vì sự xuất hiện của khí tức này.
Là địch hay là bạn!?
— Là ai?
Thải Chi vội vàng hỏi.
“...” Mạt Lỵ lại không trả lời, chân mày càng nhíu chặt, vì nàng hoàn toàn xa lạ với khí tức này.
Cường giả có thể đạt đến cấp bậc như nàng, trên phạm vi toàn bộ Thần Giới đã cực kỳ ít ỏi. Mà những người có thể vượt trên nàng lại càng có thể đếm trên đầu ngón tay. Mỗi một người đều có uy danh đủ để rung chuyển đất trời, nàng đều biết rõ từng người.
Cổ Chúc trước mắt đã là một người vượt ngoài lẽ thường, sớm đã không nên còn tồn tại trên đời. Nhưng nàng vẫn dựa vào cảm giác và trực giác cực kỳ nhạy bén của mình mà đoán ra thân phận của hắn.
Vậy mà hiện giờ, nàng lại hoàn toàn xa lạ với luồng khí tức đang nhanh chóng tiếp cận, một luồng khí tức hoàn toàn không thua kém Cổ Chúc!
Giống như một người chưa bao giờ tồn tại lại đột nhiên xuất hiện từ hư không.
Rốt cuộc là ai? Tại sao lại đến nơi này?
Phạm Đế Thần Giới bí mật che giấu một Cổ Chúc vốn đã nên chết đi, chẳng lẽ, đây lại là một người nào khác mà Phạm Đế Thần Giới “bí mật che giấu” nữa sao?
Lúc tâm thần Mạt Lỵ thắt chặt, thế giới trống rỗng cuối cùng sáng lên một huyền quang, rồi trong nháy mắt tiếp theo đã cấp tốc tới gần... Đó là một bóng dáng màu băng lam, toàn thân trên dưới đều bao phủ trong một luồng quang hoa băng lam, không nhìn thấy dung nhan, cũng không nhìn thấy thân hình.
Trong tay dường như cầm một thanh kiếm dài nhỏ, ngay cả thanh kiếm này cũng bị lam quang che phủ, không cách nào nhìn rõ hình dáng.
Theo bóng dáng băng lam tới gần, một luồng hàn khí thấu xương đâm hồn ập vào mặt.
Huyền lực Hàn Băng? Chân mày Mạt Lỵ lại trầm xuống: Trong Đông Thần Vực, tuyệt đối không có người nào có khả năng thi triển huyền lực Hàn Băng đến cảnh giới như thế, người này... không phải người của Đông Thần Vực!
Bóng ảnh màu lam đã đến, nhưng không dừng lại, ngay cả tốc độ cũng không giảm bớt, mà kéo theo một vệt băng ảnh chợt lóe, kiếm trong tay đâm thẳng vào Cổ Chúc.
Trong nháy mắt đó, không gian yên tĩnh hoàn toàn hóa thành địa ngục băng hàn.
Một kích này quá mức bất ngờ, Cổ Chúc bị đẩy lùi ngang hơn mười dặm. Dị quang lóe lên trong mắt hắn, một cơn lốc xoáy quét trên người, chụp xuống bóng dáng băng lam.
Bóng dáng băng lam lại không tránh không né, ngược lại lao thẳng vào cơn lốc... Theo một mảnh hào quang băng lam còn lộng lẫy hơn cực quang ngàn vạn lần, cơn lốc đủ để nghiền nát tinh thần này lại cấp tốc ngưng kết, hóa thành hàn băng đầy trời.
Rầm!!
Cơn lốc ngưng tụ thành hàn băng vỡ nát, cuốn theo vụn băng che phủ vạn dặm, bóng dáng băng lam kia xuyên qua từng tầng băng vụn, một đường kiếm quang hàn băng xuyên thấu đánh vào trước người Cổ Chúc, lại một lần nữa đẩy lui hắn trăm dặm.
— A?
Nhìn bóng dáng toàn thân bao phủ trong quang hoa băng lam kia, Thải Chi hơi sững sờ, bờ môi phát ra một tiếng kêu nhẹ.
— Đi!
Mạt Lỵ vốn không quan tâm bóng dáng băng lam kia là ai, nàng đã nắm lấy cánh tay Thải Chi, trong nháy mắt bùng nổ tốc độ đến cực hạn, lao thẳng về phía Thái Sơ Thần Cảnh, rất nhanh liền tiến vào trong lốc xoáy trắng xám mờ mịt vô tận.
Oong----
Một tiếng trầm đục lay động vạn dặm không gian, Cổ Chúc và bóng dáng băng lam đều bị đánh văng ra xa.
Khí tức của Cổ Chúc vẫn trầm ổn như núi cao, nhưng đôi tay già nua khô héo của hắn lại phủ lên một tầng hàn khí lam quang khó có thể loại bỏ, mười ngón tay lạnh đến phát run. Hắn nhìn bóng dáng hoàn toàn bao phủ trong băng mang, che giấu mọi thứ, chậm rãi nói:
— Trong thiên hạ, người có thể tu luyện huyền lực Hàn Băng tới cảnh giới này chỉ có “Thanh Long Đế” và “Băng Lân Giới Vương”.
Bóng dáng băng lam: “...”
Trong mắt Cổ Chúc lóe lên dị quang:
— Mà ngươi không dùng huyền công, chỉ dùng huyền lực Hàn Băng đã có thể chống lại lão hủ, thêm nữa ngươi hẳn là một nữ tử. Ngươi là “Thanh Long Đế” của Tây Thần Vực!
Luận về lịch duyệt và kiến thức uyên bác, trong Thần Giới ít có ai có thể so sánh được với hắn.
Bóng dáng băng lam: “...”
Cổ Chúc hiếm khi cất tiếng thở dài:
— Haiz, Vân Triệt kẻ này, quả nhiên có quan hệ sâu xa không tầm thường với Long tộc các ngươi. Xem ra lần này tiểu thư hơi nóng vội rồi.
Hiển nhiên, hắn đã nhận định bóng dáng băng lam này chính là “Thanh Long Đế” không thể nghi ngờ. Bởi vì theo nhận biết của hắn, thế gian này không thể có khả năng thứ hai.
Bóng dáng băng lam vẫn không lên tiếng, kiếm trong tay chỉ về phía trước, lam quang chớp động, hiện ra một màn băng che trời, khí tức rét lạnh thấu tâm can càng gắt gao khóa chặt lấy Cổ Chúc...