Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1294: CHƯƠNG 1292: TUYỆT CẢNH

Theo bạch quang trước mắt chợt lóe, thế giới đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Độn Nguyệt Tiên Cung nhanh chóng lao xuống, rồi nện mạnh xuống đất. Ngay sau đó, Hạ Khuynh Nguyệt kéo Vân Triệt cấp tốc bay ra.

Thái Sơ Thần Cảnh!

Khí tức nơi đây hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài, vô cùng xa xưa và nặng nề. Phóng mắt nhìn lại, bầu trời và mặt đất bao la đều hiện lên một màu trắng xám u ám, kéo dài đến tận cuối tầm mắt, bày ra một khung cảnh tiêu điều và mênh mông khó tả.

Vân Triệt có một cảm giác vô cùng rõ rệt... Bản thân hắn như xuyên qua đường hầm thời gian, đột ngột quay về thời viễn cổ xa xăm.

- Đây là Thái Sơ Thần Cảnh?

Vân Triệt nhìn quanh, buột miệng cảm thán.

Nơi bọn họ đang đứng vừa rộng rãi vừa yên tĩnh, lại tỏa ra một luồng khí tức trang nghiêm khiến lòng người bất giác căng thẳng, không dám thả lỏng dù chỉ nửa khắc.

- Đúng!

Hạ Khuynh Nguyệt đáp nhanh, sau đó vung tay thu hồi Độn Nguyệt Tiên Cung.

Mặt đất trắng xám nơi này hiển nhiên cực kỳ cứng rắn, Độn Nguyệt Tiên Cung lao xuống với tốc độ cực hạn mà chỉ tạo ra một cái hố nông chưa đầy một trượng.

- Chúng ta đi mau!

Hạ Khuynh Nguyệt không dừng lại dù chỉ một thoáng, nắm lấy Vân Triệt, tùy tiện chọn một phương hướng rồi phi độn đi.

Khí tức và mục tiêu của Độn Nguyệt Tiên Cung đều quá lớn, đến nơi này, bọn họ phải lập tức tìm một chỗ ẩn nấp.

- Chúng ta đi đâu?

Vân Triệt hỏi.

Hạ Khuynh Nguyệt nói:

- Tìm một nơi có thể ẩn nấp. “Mảnh đất khởi nguyên” của Thái Sơ Thần Cảnh này cực kỳ rộng lớn, bây giờ chúng ta chỉ có thể hy vọng những kẻ đuổi theo bị đưa tới một nơi thật xa. Trước khi bọn chúng tìm được chúng ta một lần nữa, phải dốc hết khả năng để ẩn náu.

Nhưng những kẻ đuổi theo bọn họ lại là những quái vật có khí thế đáng sợ nhất, muốn thoát khỏi linh giác của chúng, cho dù ở Thái Sơ Thần Cảnh này cũng khó như lên trời.

- Trước kia nàng đã từng tới đây?

Vân Triệt lại hỏi.

- Chưa từng.

- Vậy sao nàng biết vị trí của Thái Sơ Thần Cảnh, còn... dường như rất hiểu nơi này?

Độn Nguyệt Tiên Cung bay thẳng đến Thái Sơ Thần Cảnh không phải là ngẫu nhiên. Rõ ràng, khi Thiên Diệp Ảnh Nhi và lão giả áo xám bắt đầu truy đuổi, Hạ Khuynh Nguyệt đã có ý thức bay về phía này.

Hạ Khuynh Nguyệt nhíu mày nhìn về phía trước, tìm kiếm nơi có thể dùng để ẩn nấp:

- Nghĩa phụ từng cho ta một mảnh ký ức đặc thù. Mảnh ký ức này chứa đựng rất nhiều thông tin quan trọng của Đông Thần Vực.

- ...Thì ra là thế.

Vân Triệt đã hiểu ra phần nào. Đồng thời trong lòng thầm cảm thán: Nguyệt Thần Đế đây là sớm đã chuẩn bị để nàng kế vị. Xem ra hắn thật lòng muốn để Hạ Khuynh Nguyệt kế thừa lực lượng và ngôi vị Thần Đế của mình chứ không phải là quyết định nhất thời. Lưu Ly Tâm và Lung Linh Thể... xem ra khái niệm về chúng ở Thần giới vượt xa nhận thức và tưởng tượng hiện tại của ta, có thể khiến một Thần Đế phải làm đến mức này.

- Ta không cho rằng chúng ta có thể tránh được linh giác của hai kẻ kia.

Vân Triệt đột nhiên nói.

Đùa sao! Một kẻ nhấc tay là thay đổi quỹ đạo tinh thần, một ngón tay có thể hủy diệt một tinh cầu nhỏ... Với loại quái vật cấp bậc thần thoại này, cho dù hắn có Đoạn Nguyệt Phất Ảnh thêm Huyễn Quang Lôi Ẩn cũng không thể nào che giấu được.

Hạ Khuynh Nguyệt giải thích:

- Khí tức của Thái Sơ Thần Cảnh rất đặc thù, sẽ áp chế linh giác của tất cả “sinh linh ngoại lai” ở mức độ rất lớn. Hơn nữa, mỗi một cành cây ngọn cỏ ở nơi này, thậm chí mỗi một hạt cát đá đều sẽ phóng thích ra khí tức vô cùng nặng nề, ẩn nấp trong đó cũng có thể gây nhiễu loạn cảm giác của người khác.

Vân Triệt khẽ nhắm mắt, phóng thích linh giác... Rất nhanh, hắn mở mắt ra, vẻ mặt kinh ngạc.

Bởi vì phạm vi cảm giác của hắn đã bị áp chế đến mức chỉ còn lại một thành so với bình thường!

Khí tức nơi này không hề hỗn tạp, mà nặng đến kinh người. Không chỉ thân thể, ngay cả linh giác phóng ra ngoài cũng bị áp chế như có ngàn vạn tảng đá đè lên.

Hơn nữa, cùng với việc linh giác bị áp chế, một cảm giác nhỏ bé vô cùng mãnh liệt đánh thẳng vào tâm trí... Cảm giác này đang nói cho hắn biết, đây không phải là nơi hắn nên đến. Ở thế giới “Thái Sơ” này, hắn chỉ là một tồn tại nhỏ nhoi có thể bị xóa sổ trong nháy mắt.

- Nhưng cho dù như vậy cũng khó thoát khỏi linh giác của hai con quái vật kia.

Vân Triệt nhíu mày nói. Đây không phải hắn bi quan, mà là sự thật tàn khốc... Cho dù linh giác của những quái vật kia bị áp chế chỉ còn một thành, thì chúng vẫn là quái vật.

- Chỉ có thể trông vào thiên mệnh.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói, ánh mắt nàng vẫn luôn quét về phía xa, thì thầm:

- Nếu như có thể may mắn tìm được ngọc năng lượng thì tốt rồi.

Trong Thái Sơ Thần Cảnh dị bảo khắp nơi, ngọc năng lượng có thể cung cấp năng lượng cho Độn Nguyệt Tiên Cung trong thời gian dài, ở thế giới bên ngoài vạn kim khó cầu, nhưng tìm được ở nơi này lại không phải chuyện khó... chỉ là muốn lấy được nó, lại khó như lên trời.

Nơi đây, dù là sinh vật yếu nhất cũng vượt xa khả năng chống cự của bọn họ.

Trong lòng Vân Triệt còn nặng nề hơn Hạ Khuynh Nguyệt nhiều:

- Cũng đừng quá lo lắng. Thật sự không trốn được, chúng ta còn có Không Huyễn Thạch.

Lời của Vân Triệt khiến Hạ Khuynh Nguyệt chợt sững sờ, đôi mắt đẹp liếc qua:

- Ngươi có Không Huyễn Thạch?

Không Huyễn Thạch là chí bảo theo đúng nghĩa đen, hơn nữa dùng một viên là mất một viên. Ngay cả một tồn tại như Nguyệt Thần Giới cũng chỉ có ba viên.

Vân Triệt gật đầu:

- Ừm! Chỉ là không biết vật này sẽ đưa người ta tới đâu, cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ, thật sự không muốn dùng.

- Vẫn tốt hơn rơi vào tay bọn chúng nhiều.

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói, sự nặng nề trong lòng cũng vì ba chữ “Không Huyễn Thạch” mà vơi đi phần nào.

Bọn họ không biết Thiên Diệp Ảnh Nhi và lão giả áo xám kia truy đuổi mình với mục đích gì, mà những điều không biết lại càng thêm đáng sợ.

- Nguyệt Thần Giới các nàng chắc cũng có Không Huyễn Thạch chứ? Nghĩa phụ của nàng coi trọng nàng như vậy, lại chưa từng cho nàng một viên để phòng thân sao?

Ý thức của Vân Triệt lướt vào trong Thiên Độc Châu, thuận miệng hỏi.

- Ta cũng không rời khỏi Nguyệt Thần Giới, cho nên không cần.

Đây là lần đầu tiên nàng rời khỏi Nguyệt Thần Giới.

“...”

Ngọc năng lượng... Vân Triệt vừa định lấy Không Huyễn Thạch ra, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hắn hỏi:

- Khuynh Nguyệt, Thiên Thần Ngọc có thể làm ngọc năng lượng cho Độn Nguyệt Tiên Cung không?

- ...Ngươi có Thiên Thần Ngọc?

Đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt lại chuyển qua, lần này rõ ràng ánh lên sự kinh ngạc còn mạnh hơn lúc nãy.

Vân Triệt ý niệm vừa động, bàn tay vốn định lấy Không Huyễn Thạch từ trong Thiên Độc Châu ra lại cầm lấy một viên Thiên Thần Ngọc:

- Đây là phần thưởng cho bốn thứ hạng đầu trong Phong Thần chi chiến, ta nghe Băng Vân Cung chủ nói nó có thể dùng làm năng lượng.

“...” Hạ Khuynh Nguyệt lặng lẽ nhìn chằm chằm Vân Triệt một lúc lâu, đó là ánh mắt thật sự không biết nói gì, vô cùng bất đắc dĩ... hận không thể lập tức đánh cho hắn một trận.

- Vì sao ngươi không lấy ra sớm hơn?

- Vừa rồi ta không nhớ ra.

Vân Triệt chớp mắt, tỏ vẻ vô tội. Sau khi Phong Thần chi chiến kết thúc, trong đầu hắn chỉ toàn nghĩ đến Tinh Thần Giới và Mạt Lỵ, viên “Thiên Thần Ngọc” kia vào tay liền bị hắn cất đi, ngay cả tâm tư liếc nhìn thêm một cái cũng không có.

Ngực Hạ Khuynh Nguyệt phập phồng, không biết là bị Vân Triệt chọc tức hay là thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là dáng người nàng khi phi hành hơi cúi xuống, bộ ngực đầy đặn của nàng lại quá mức ngạo nghễ, chỉ một cử động rất nhẹ cũng tạo nên sóng ngực dập dờn, đủ khiến cho bất kỳ nam nhân nào cũng phải huyết mạch sôi trào.

Vân Triệt âm thầm nuốt nước bọt.

Hạ Khuynh Nguyệt nói:

- Thiên Thần Ngọc là một trong những loại ngọc năng lượng cao cấp nhất, cực kỳ khó tìm. Một viên Thiên Thần Ngọc có thể đủ cho một huyền hạm bình thường phi hành trăm năm. Cho dù là Độn Nguyệt Tiên Cung, cũng có thể phi hành suốt một tháng dưới tốc độ cực hạn.

- Hả... thật sao!?

Vân Triệt kinh ngạc.

Thiên Thần Ngọc dù sao cũng là phần thưởng cuối cùng của Huyền Thần đại hội, sao có thể tầm thường được!

- Còn không mau đưa nó cho ta.

Hạ Khuynh Nguyệt chìa bàn tay trắng như tuyết, ngọc nhan tràn đầy vẻ bất đắc dĩ. Nếu Vân Triệt sớm lấy Thiên Thần Ngọc ra, bọn họ vốn không cần phải mạo hiểm trốn vào Thái Sơ Thần Cảnh.

Thiên Diệp Ảnh Nhi và lão giả áo xám kia dù mạnh hơn nữa cũng tuyệt đối không thể đuổi theo bọn họ với tốc độ tối đa trong hơn một tháng... có mệt cũng mệt chết bọn chúng.

Thiên Thần Ngọc không lớn, ngay cả huyền quang cũng không mãnh liệt, chỉ phủ một tầng quang mang trăng sao mỏng manh mà tinh thuần. Lúc trước Vân Triệt thật sự khó mà tưởng tượng được một khối ngọc thạch như vậy lại ẩn chứa lực lượng kinh khủng đến thế.

Huyền Thần đại hội lần này cực kỳ đặc thù, cho nên phần thưởng cuối cùng vượt xa những lần trước. Bốn viên Thiên Thần Ngọc này dùng để phụ trợ cho bốn người đứng đầu “Phong Thần Tứ Tử” tu luyện trong Trụ Thiên Thần Cảnh, để bọn họ có thể nhanh chóng trở thành những cây đại thụ của Đông Thần Vực.

Bốn viên Thiên Thần Ngọc do bốn đại Vương giới mỗi bên góp một viên... Để ba Vương giới khác chịu bỏ ra một viên, Trụ Thiên Thần Đế đã phải tốn không ít tâm tư.

Nếu như hắn biết Vân Triệt lại lấy nó làm năng lượng cho huyền hạm, không biết có tức đến hộc máu không.

Hai tay Hạ Khuynh Nguyệt nâng Thiên Thần Ngọc lên, theo ý niệm của nàng khẽ động, Thiên Thần Ngọc liền biến mất, dung nhập vào trong Độn Nguyệt Tiên Cung.

Hạ Khuynh Nguyệt nắm chặt tay Vân Triệt:

- Như vậy, chỉ cần không bị bọn chúng công kích, sẽ không có nguy hiểm gì lớn. Chúng ta đi thôi.

- Phải không? Đáng tiếc, các ngươi không đi được đâu.

Hạ Khuynh Nguyệt vừa định gọi Độn Nguyệt Tiên Cung ra, một giọng nữ lạnh như băng đâm vào tim đột nhiên vang lên bên tai... Âm sắc này tựa như tiên âm lay động linh hồn trong truyền thuyết, nhưng uy áp khủng bố ẩn chứa bên trong lại khiến Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt cảm giác như rơi xuống vực sâu vạn trượng chỉ trong nháy mắt.

Bọn họ như bị núi cao vạn trượng đè lên người, cùng lúc rơi mạnh từ trên không trung xuống, nện lên mặt đất khởi nguyên màu xám trắng.

Thế nhưng, ngọn “núi cao vạn trượng” này vẫn không biến mất, gắt gao áp chế toàn thân bọn họ, khiến bọn họ đừng nói là đứng dậy, ngay cả cử động ngón út cũng là chuyện không tưởng... huyền lực lập tức bị phong kín hoàn toàn, muốn nhúc nhích một chút cũng tuyệt đối không thể.

Đây là một luồng áp chế mà bọn họ hoàn toàn không cách nào chống cự. Cho dù huyền lực của bọn họ có mạnh hơn trăm lần, ngàn lần, cũng quyết không thể thoát ra dù chỉ trong khoảnh khắc.

Bởi vì luồng áp chế khủng bố tuyệt luân này đến từ Phạm Đế Thần Nữ!

Hỏng rồi... Lòng Vân Triệt chùng xuống. Hắn hoàn toàn không nhận ra Thiên Diệp Ảnh Nhi đã đến. Với thực lực đáng sợ của đối phương, cho dù linh giác của hắn không bị áp chế cũng tuyệt đối không thể nào phát hiện được.

Thậm chí có khả năng Thiên Diệp Ảnh Nhi đã ở bên cạnh từ lâu, vẻ mặt giễu cợt lắng nghe bọn họ nói chuyện.

Hiện giờ toàn thân bị áp chế hoàn toàn, không thể động đậy, bọn họ đừng nói là vào lại Độn Nguyệt Tiên Cung, muốn lấy Không Huyễn Thạch ra để bỏ chạy cũng là hy vọng xa vời.

Phía trước hai người, một bóng dáng màu vàng từ trên không trung chậm rãi đáp xuống.

Lúc trước trên Phong Thần Đài, Vân Triệt đã từng nhìn thấy Thiên Diệp Ảnh Nhi từ xa. Mà lúc này, nàng đang ở ngay trước mắt hắn, chỉ cách vài bước chân ngắn ngủi.

Mái tóc dài màu vàng kim một nửa xõa trên vai, một nửa buông tới hông, mỗi một sợi tóc đều lưu chuyển ánh quang còn lộng lẫy hơn cả hoàng kim tinh thuần nhất. Một thân nhuyễn giáp màu vàng quý giá bao bọc lấy cơ thể, phác họa nên những đường cong hoàn mỹ đến kinh ngạc, vòng mông và bộ ngực đều cong vút đầy đặn, tạo thành những đường cong bán nguyệt hoàn mỹ nhất, trong khi vòng eo lại thon thả như cành liễu.

Ánh sáng của Thái Sơ Thần Cảnh u tối, nhưng làn da lộ ra bên ngoài của nàng, từ cổ tay trắng nõn, chiếc cổ thon dài, cho đến nửa gò má, tất cả đều tỏa ra ánh sáng trong như ngọc không tỳ vết, đẹp một cách huyền ảo và tuyệt diễm.

Một chiếc mặt nạ màu vàng hình đôi cánh che đi đôi mắt và hơn phân nửa khuôn mặt nàng, đôi môi dưới lớp mặt nạ thuần mỹ như cánh hoa, lấp lánh mê người. Chiếc cằm tinh xảo càng như được ngọc tạc thành, không tìm thấy một chút khuyết điểm nào.

Đây là một nữ nhân mà mỗi một tấc, mỗi một chỗ đều hoàn mỹ đến cực điểm, cho dù che đi dung nhan, vẫn có thể khiến cho bất kỳ nam nhân nào cũng phải nín thở và mất hồn. Ngay cả Vân Triệt vào giờ phút này, trong cái nhìn đầu tiên khi thấy nàng ở khoảng cách gần, cũng đột nhiên hiểu ra vì sao nàng được gọi là “Thần Nữ”, vì sao có nhiều thiên chi kiêu tử vì nàng mà si mê đến vậy.

Nhưng trong lòng hắn, cảm giác lạnh lẽo lại lan tràn khắp toàn thân.

Suy nghĩ của hắn nhanh chóng xoay chuyển, trên mặt cấp tốc lộ ra nụ cười rất “kinh hỉ”:

- Hóa ra là Thần Nữ điện hạ! Không ngờ lại có thể tình cờ gặp được Thần Nữ điện hạ xinh đẹp ở đây, thật là trùng hợp.

Điều khiến hắn có chút yên tâm là Thiên Diệp Ảnh Nhi dường như không phải đến để giết hắn và Hạ Khuynh Nguyệt. Bằng không, nàng chỉ cần một ý niệm là có thể giết bọn họ ngàn vạn lần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!