Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1299: CHƯƠNG 1297: MUỐN CHẾT

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang trời, Thiên Lang Thánh Kiếm bùng lên viêm quang, một chiêu “Man Hoang Nha” khóa chặt Thiên Diệp Ảnh Nhi, nặng nề bổ xuống.

Mỗi một thức trong Thiên Lang Ngục Thần Điển đều ẩn chứa uy lực kinh thiên. Là thức kiếm thứ hai, “Man Hoang Nha” khi được Vân Triệt dùng tay thay kiếm thi triển đã đủ để trọng thương hai vị Đế tử, huống hồ chiêu kiếm này lại được Thải Chi dùng chính Thiên Lang Thánh Kiếm phóng thích, uy thế quả thực là thiên uy mênh mông chân chính.

Tiếng sói gầm chấn động không gian, một bóng sói màu xanh lam khổng lồ hiện ra trên trời cao. Khác với ảo ảnh mơ hồ chỉ thoáng hiện trên người Vân Triệt, sau lưng Thải Chi là một con Thương Lang cao đến vạn trượng, đôi mắt tựa huyết ngục, miệng há to như muốn nuốt cả đất trời. Theo đường vung của Thiên Lang Thánh Kiếm, con Thương Lang vạn trượng mang theo kiếm uy diệt thế lao thẳng về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi.

Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề động, một tay giơ cao, một vệt sáng màu vàng kim đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đã ngăn cản được kiếm uy Thiên Lang... nhưng gần như cùng một khoảnh khắc, một vệt đỏ xé rách không gian, tựa như sao băng lao thẳng đến yết hầu của nàng.

Con ngươi Thiên Diệp Ảnh Nhi khựng lại, thân thể lóe kim quang khẽ dịch chuyển.

Trong thoáng chốc, một mảng không gian lớn xung quanh bị vặn vẹo thành hình chữ “S” đáng sợ... Nơi này không phải không gian của hạ giới hay Thần giới, mà là không gian của Thái Sơ Thần Cảnh! Nơi có pháp tắc không gian cao cấp nhất thế gian. Muốn vặn vẹo không gian ở biên độ lớn như thế, cần phải có một lực lượng khủng bố đến cực điểm... Và sức mạnh xé rách đi kèm cũng đáng sợ không còn gì để nghi ngờ.

Trong không gian vặn vẹo, lực lượng của Thải Chi và Mạt Lỵ gần như bị hóa giải ngay tức khắc, cả hai cũng bị hất văng về hai hướng khác nhau.

- Sao ả ta có thể... lợi hại đến mức này?

Gương mặt ngưng trọng của Thải Chi lộ rõ vẻ kinh hãi khó nén. Đây là lần đầu tiên nàng được chứng kiến sự đáng sợ của Thiên Diệp Ảnh Nhi. Đối phương chưa dốc toàn lực, chưa dùng đến binh khí, vậy mà luồng uy áp vô hình đã khiến nàng gần như không thở nổi... thực lực này tuyệt đối vượt xa tất cả các Tinh Thần khác, chỉ trừ Tinh Tuyệt Không!

- Ả ta vốn lợi hại như vậy.

Mạt Lỵ lạnh lùng nói. Dù sát ý và hận ý của nàng đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi đã lên đến cực hạn, nhưng lý trí lạnh như băng vẫn luôn nhắc nhở nàng: Đừng nói là nàng và Thải Chi, cho dù có thêm hai Tinh Thần khác đến, muốn giết được Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng chỉ là kẻ si nói mộng.

Việc duy nhất nàng và Thải Chi có thể làm lúc này là dốc hết sức giữ chân ả, để Vân Triệt có thể trốn đi càng xa càng tốt.

Nàng hít một hơi thật sâu, bóng dáng khẽ lay động, tựa như quỷ mị biến mất vào không khí... Khi xuất hiện lần nữa, nàng đã hóa thành bảy tàn ảnh, mang theo bảy luồng quang mang tuyệt mệnh...

- Tinh Thần Hoàng Diệt Trảm!

Hai tỷ muội tâm ý tương thông, kiếm uy Thiên Lang của Thải Chi cũng đồng thời ập xuống. Trưởng công chúa và tiểu công chúa của Tinh Thần Giới, hai vị Tinh Thần trẻ tuổi nhất, lần đầu tiên toàn lực liên thủ tại nơi này để vây giết Phạm Đế Thần Nữ – nữ nhân đáng sợ nhất Đông Thần Vực.

Tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung đã đạt đến cực hạn của huyền hạm đương thời, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt vẫn cảm thấy quá chậm.

Nàng vẫn ôm Vân Triệt, quỳ trên mặt đất, duy trì một tư thế rất lâu, trong lòng ngập tràn băng giá và lo lắng. Ngày thường tâm luôn tĩnh như băng hồ, giờ đây lại không cách nào bình lặng được dù chỉ một khắc.

Những năm tháng ở Thần giới, lòng nàng thật sự rất tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng xa cách thế gian, vô dục vô cầu. Vân Triệt, người nàng tưởng đã chết từ nhiều năm trước, lại một lần nữa xuất hiện, và nàng đã mang hắn đi... Lựa chọn này không đến từ suy tính hay lý trí, mà hoàn toàn là bản năng.

Dù lựa chọn này khiến nàng phải mang trên lưng cảm giác tội lỗi nặng nề... nặng đến mức nàng muốn dùng cả đời để chuộc lại.

Có lẽ chính nàng cũng không thực sự hiểu tại sao mình lại đưa ra lựa chọn theo bản năng như vậy, nhưng ít nhất, khi nhìn thấy Vân Triệt, người mà nàng ngỡ đã âm dương cách biệt, đang hiện hữu rõ ràng trước mắt, tâm hồn tĩnh lặng bấy lâu của nàng dường như đã được hồi sinh... Cảm giác này thật rõ ràng, rõ ràng hơn bất kỳ cảm xúc nào trong những năm qua.

Thế nhưng, chỉ mới một ngày ngắn ngủi trôi qua, nàng đã rơi thẳng xuống vực sâu... Từ giấc mộng đẹp đẽ bỗng chốc hóa thành cơn ác mộng đáng sợ nhất.

Phạm Hồn Cầu Tử Ấn...

Trong những mảnh ký ức mà Nguyệt Thần Đế để lại, ký ức về “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn” mang theo dấu vết sợ hãi vô cùng mãnh liệt. Một tồn tại ở cấp bậc Nguyệt Thần Đế mà còn phải kinh hãi đến thế... đủ để thấy đó là một lời nguyền đáng sợ đến mức nào.

Và nó lại giáng xuống người Vân Triệt mà nàng vừa mới “tìm lại được”.

Vân Triệt vẫn luôn trong trạng thái hôn mê, nhưng sắc mặt tái nhợt không hề thuyên giảm, hàm răng vẫn cắn chặt, từng đường nét, từng thớ cơ trên mặt đều co rúm lại, thậm chí vặn vẹo... tất cả đều cho thấy hắn đang phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc đến nhường nào.

Lúc này, trên người hắn đột nhiên lóe lên kim quang, từng đường kim văn hiện ra.

Như một con ác thú tuyệt vọng bừng tỉnh từ cơn ác mộng, Vân Triệt thét lên một tiếng khàn đặc, toàn thân co giật dữ dội, từ trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt ngã vật xuống đất, sau đó đau đớn tột cùng mà lăn lộn, gào thét...

- Vân Triệt!

Hạ Khuynh Nguyệt kinh hãi, vội vàng lao tới, nhưng thân thể Vân Triệt đang điên cuồng lăn lộn, tứ chi vặn vẹo giãy giụa, nàng vừa đến gần đã bị hắn hất văng ra.

Người chưa từng trải qua sẽ không bao giờ hiểu được nỗi thống khổ mà Vân Triệt đang phải gánh chịu.

Hắn lúc thì co người run rẩy, như bị ném vào tầng sâu nhất của hàn băng địa ngục, toàn thân bị vô số gai băng độc đâm thủng; ngay giây tiếp theo lại như bị xé nát da thịt, đập tan xương cốt, đặt trên ngọn lửa luyện ngục mà thiêu đốt...

Tất cả những nỗi đau, những khổ hình mà người đời có thể tưởng tượng, không thể tưởng tượng, thậm chí không dám nghĩ đến, đều đang tàn nhẫn giày vò trên người Vân Triệt trong từng giây, từng khoảnh khắc...

- A a a a... A a a a a a!!

- Ưm a a a a a a a a a...

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi sau khi tỉnh lại từ cơn hôn mê, toàn thân Vân Triệt đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, tất cả mạch máu đều phồng lên, ngoằn ngoèo đến đáng sợ. Tứ chi hắn như phát điên mà đấm xuống mặt đất và mọi thứ xung quanh, rồi lại không ngừng cào xé thân thể mình... Trong nháy mắt, khắp người đã đầy vết máu, chớp mắt sau đã huyết nhục mơ hồ.

- Vân Triệt... Vân Triệt!!

Trơ mắt nhìn Vân Triệt cào xé cơ thể mình thành từng vệt máu, tâm hồn Hạ Khuynh Nguyệt run rẩy, cuối cùng không màng gì nữa, cố chấp vận huyền khí, lao đến đè lên người Vân Triệt... Dưới tình trạng này, dù Vân Triệt không thể sử dụng huyền lực, nhưng sức mạnh thể chất của hắn vốn đã rất lớn, cộng thêm sự giãy giụa trong tuyệt vọng, hai tay hắn đột ngột thoát khỏi sự khống chế của Hạ Khuynh Nguyệt, điên cuồng cào xé cơ thể nàng.

Một bàn tay vặn vẹo của hắn nắm chặt lấy cánh tay trái của nàng, tay kia chụp lên lồng ngực nàng, siết chặt một bên mềm mại vào lòng bàn tay...

Gương mặt Hạ Khuynh Nguyệt lộ vẻ đau đớn, nhưng nàng không hề né tránh, ngược lại còn nhắm mắt lại, ôm chặt lấy thân thể đang co giật của Vân Triệt.

Tí tách...

Tí tách...

Vài giọt nước vừa lạnh như băng, lại vừa ấm áp không biết từ đâu rơi xuống, lặng lẽ đáp trên vết máu trước ngực do chính Vân Triệt cào ra, hòa cùng máu của hắn. Khoảnh khắc ấy, trong đôi mắt đầy tơ máu của Vân Triệt thoáng hiện lên một tia tỉnh táo...

Trong ý thức và tầm mắt mơ hồ, hắn nhìn thấy cánh tay Hạ Khuynh Nguyệt bị tay trái mình siết chặt, năm ngón tay đã cắm sâu vào da thịt, cào ra năm lỗ máu đầm đìa trên cánh tay ngọc hoàn mỹ không tì vết, nửa ống tay áo đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Mà tay phải hắn đang đặt trên ngực trái nàng, dưới lớp nguyệt y rách nát, vùng tuyết cơ như ngọc đã bị siết đến biến dạng, hằn lên năm vết đỏ trông đến ghê người...

Nàng không né tránh, cũng không lên tiếng, chỉ ôm hắn thật chặt.

Đôi mắt hắn trợn trừng, hai tay càng run rẩy dữ dội hơn, cố gắng thu về. Hắn vừa mở miệng, phát ra âm thanh khàn đặc còn khó nghe hơn cả ác quỷ:

- Khuynh... Nguyệt...

- Giết... ta... đi...

Cả đời Vân Triệt chịu vô số thương tổn, vô số lần bước trên bờ vực sinh tử, ngay cả nỗi đau xé rách linh hồn cũng thản nhiên không sợ, vậy mà dưới “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn”, hắn lại dùng chút ý thức còn sót lại để nói ra ba chữ cầu chết.

Hạ Khuynh Nguyệt lắc đầu:

- Vân Triệt... Đừng nói ba chữ đó, ta có cách cứu ngươi, nhất định có thể...

- Giết... ta... đi... a a a a a...

Những lời Thiên Diệp Ảnh Nhi nói trước đó, dù đang trong cơn đau đớn, hắn vẫn nghe rõ mồn một, không sót một chữ. Nỗi thống khổ hắn phải chịu đựng còn vượt xa nỗi đau xé hồn của U Minh Bà La Hoa... Ít nhất nỗi đau sau hắn còn có thể dùng ý chí để vượt qua, nhưng sự hành hạ của Cầu Tử Ấn lại làm sụp đổ mọi ý chí và niềm tin của hắn, vốn không phải thứ mà con người, hay bất kỳ sinh linh nào có thể chịu đựng.

Nếu phải vĩnh viễn sống trong nỗi thống khổ này, cái chết chính là sự giải thoát lớn nhất.

Chỉ có Thiên Diệp Ảnh Nhi mới có thể giải, hắn thà chết còn hơn!

Khi hắn lần thứ hai nói ra ba chữ đó, đôi mắt hắn nhanh chóng trở nên ảm đạm... ánh mắt vốn đỏ tươi như máu, lại phủ lên một tầng vẩn đục u ám.

Tử chí!

Lồng ngực Hạ Khuynh Nguyệt như bị bóp nghẹt, tay phải đang ôm chặt Vân Triệt đột nhiên buông ra, tát mạnh lên mặt hắn.

- Chát!!

Cái tát này vang dội vô cùng. Thế nhưng, so với sự hành hạ của Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, chút đau đớn thể xác này chẳng đáng là gì... Dù vậy, nó lại đánh thẳng vào tâm hồn Vân Triệt, khiến đôi mắt hắn ngưng lại trong giây lát, ngay cả thân thể đang co giật cũng chợt khựng lại.

Giọng Hạ Khuynh Nguyệt lạnh lẽo xen lẫn run rẩy:

- Vân Triệt, ngươi nghe cho rõ đây... Ngươi là Vân Triệt, không phải là một phế vật có thể tùy ý bị đánh gục! Năm đó, ở Thiên Kiếm Sơn Trang ngươi không chết, ở Thái Cổ Huyền Chu ngươi cũng không chết... ngươi có lý do gì để bị một ấn ký nguyền rủa đánh bại!

- Đừng quên, Thiên Huyền Đại Lục có bao nhiêu người đang chờ ngươi... Đừng quên ta vì ngươi mà ruồng bỏ mẫu thân và nghĩa phụ... và cũng đừng quên những nỗi thống khổ này là do ai mang đến cho ngươi, ngươi phải trả lại cho kẻ đó gấp ngàn vạn lần... Cho nên, ngươi phải sống... vĩnh viễn không được nói lại ba chữ đó nữa...

Hạ Khuynh Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố nén để không rơi một giọt lệ nào, rồi lại lắc đầu:

- Ngươi đau đến mức nào, chỉ có mình ngươi biết, những lời này có lẽ chỉ là lời nói suông vô dụng với ngươi lúc này... nhưng mà, trên đời này không có gì là tuyệt đối, Phạm Hồn Cầu Tử Ấn không phải chỉ có Thiên Diệp mới giải được. Có một người, nàng ấy sở hữu sức mạnh đặc biệt nhất trên thế gian, nghĩa phụ từng nói rằng sức mạnh của nàng có thể tinh lọc và hóa giải tất cả những lời nguyền rủa tà ác, uế tạp trên thế gian này... Cho nên, nàng ấy nhất định có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người ngươi... nhất định có thể!

- Bây giờ chúng ta sẽ đi tìm nàng, chỉ cần thêm vài canh giờ nữa... thêm vài canh giờ nữa thôi là được rồi, cầu xin ngươi nhất định phải chịu đựng, nàng ấy nhất định có thể cứu ngươi...

Thân thể Vân Triệt vẫn đang điên cuồng run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra từ khắp nơi trên người hắn. Nhưng sự u ám trong mắt hắn đã tan đi một chút, ngay cả tiếng gào thét cũng bị hắn cố gắng đè nén, chỉ còn lại tiếng răng nghiến ken két như sắp vỡ nát...

Trong lòng cuối cùng cũng thoáng nhẹ nhõm, Hạ Khuynh Nguyệt ôm nửa thân trên của Vân Triệt vào lòng, nhẹ giọng nói:

- Đau thì cứ hét lên đi, nơi này chỉ có ta, không có ai khác.

Tiếng gào thét mà Vân Triệt vẫn luôn kìm nén nhất thời vỡ đê, vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong Độn Nguyệt Tiên Cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!