Ầm ầm ầm...
Tại nơi khởi điểm của Thái Sơ Thần Cảnh, cát bụi trắng xám tràn ngập đất trời, không gian bị xé rách, vặn vẹo như sóng dữ, bất kỳ một góc nhỏ bé nào cũng đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt mà người thường không cách nào tưởng tượng nổi.
Mạt Lỵ và Thải Chi liên thủ đối đầu Thiên Diệp Ảnh Nhi. Thuộc tính sức mạnh của hai người hoàn toàn khác nhau, cốt lõi của Thiên Sát thần lực là nén sức mạnh đến cực hạn rồi bùng nổ trong nháy mắt để thuấn sát, còn Thiên Lang thần lực lại vô cùng mạnh mẽ, hủy diệt và khuếch tán mọi thứ. Nhưng vì người quan trọng nhất trong lòng, người thân cận nhất của nhau, dù là lần đầu tiên liên thủ, hai người lại phối hợp ăn ý khăng khít.
Thế nhưng, thực lực của Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự quá mức khủng bố. Mạt Lỵ và Thải Chi đều đã dốc hết toàn lực, nhưng vẫn không thể tạo thành bất kỳ áp chế nào đối với ả, ngoại trừ lúc ban đầu Mạt Lỵ cắt đứt một lọn tóc và một góc mặt nạ, trên người ả không hề lưu lại bất cứ dấu vết thương tích nào, ngay cả một thân kim y của ả cũng không hề có lấy một nếp nhăn.
- Thiên Tinh Đỗng!
Tiếng sói gào thét, Thiên Lang Thánh Kiếm như sao băng rơi xuống, kiếm uy mênh mông khiến không gian sụp đổ từng tầng.
Đứng giữa trung tâm Thiên Tinh Kiếm Vực, Thiên Diệp Ảnh Nhi tóc vàng bay múa, thân thể lại vẫn không nhúc nhích, một vầng sáng màu vàng không hề lớn đột nhiên xuất hiện, lại trực tiếp giam cầm luồng kiếm uy ngập trời ấy, khiến nó không thể tiếp tục áp xuống.
Xoẹt!
Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi chợt lóe, bên trong vầng sáng lại thò ra một bàn tay to màu vàng, trực tiếp xuyên phá Thiên Tinh Kiếm Vực, đánh thẳng vào ngực Thải Chi.
- Thải Chi!
Ánh mắt Mạt Lỵ, người vốn định tấn công Thiên Diệp Ảnh Nhi, chợt biến đổi, bóng dáng xoay ngược, một đường hồng ảnh lướt gấp, Tru Thần Nhận theo đó cưỡng ép chuyển từ thế công sang thế thủ...
Rầm!
Chỉ chống đỡ được trong khoảnh khắc, Tru Thần Nhận liền bị hung hăng đánh văng ra, một luồng kim mang đánh thẳng vào ngực Mạt Lỵ. Mạt Lỵ phun ra một ngụm máu tươi, như một chiếc lá khô bị cuốn bay đi.
- Tỷ tỷ!
Thải Chi kinh hãi kêu lên, sắc mặt đại biến. Nàng không lao qua xem thương thế của Mạt Lỵ, lệ khí vốn luôn bị nàng kìm nén nơi sâu thẳm nhất, trong nháy mắt đã điên cuồng bùng lên, theo huyết dịch xộc thẳng lên đỉnh đầu... Một thương lang ảnh quỷ dị hiện lên sau lưng nàng, đôi mắt sói đỏ như máu.
- Thiên Diệp...
Giọng nói của nàng run rẩy, cánh tay phải cầm Thiên Lang Thánh Kiếm cũng đang run rẩy, giọng nói vốn trong trẻo như suối tiên nay lại tựa như rót đầy máu tươi từ địa ngục, trở nên âm trầm thê lương đến cực điểm:
- Ta... giết... ngươi!
“...?” Thiên Diệp Ảnh Nhi vừa định tiến lên bỗng dừng thân hình lại, bởi vì vào khoảnh khắc này, áp lực đến từ Thải Chi đột nhiên tăng lên gấp bội.
Tăng lên gấp bội, không hề khoa trương chút nào!
Điều này khiến ả, kẻ vốn luôn ung dung thong thả, đột nhiên cảm nhận được một luồng áp lực rõ rệt.
Thiên lang uy lăng đột nhiên hóa thành ma lang oán hận, đôi mắt sói màu máu giống như hai vầng huyết nguyệt lơ lửng trên không trung.
- Huyết... Nguyệt... Tru... Tiên... Kiếm!
Ong...
Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh sáng và âm thanh trên thế gian đều biến mất một cách quỷ dị. Tất cả mọi thứ ở nơi khởi điểm, từ mây bay đến mặt đất, từ cự thạch đến cát bụi, toàn bộ đều ngưng đọng trong thoáng chốc, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo đã hoàn toàn bị chôn vùi, chỉ còn lại bụi mịn vô tận bay lượn hỗn loạn giữa đất trời sụp đổ...
Tru Tiên Kiếm Trận?
Trên mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi hiện lên vẻ kinh ngạc, kim ảnh vội vàng lùi lại, bàn tay nhẹ nhàng lướt đi, rút ra một thanh nhuyễn kiếm màu vàng dài nhỏ bên hông... khi vung lên thì như kim xà uốn lượn, khi duỗi thẳng lại phóng ra kim mang đủ để đâm thủng đất trời.
Kim kiếm vung lên, quỹ đạo nhẹ nhàng, lại dễ dàng xé mở một khoảng trống của Tru Tiên Kiếm Trận đang bao phủ bầu trời... Cùng lúc đó, bóng dáng Mạt Lỵ đã bay nhanh đến bên cạnh Thải Chi, khóe môi nàng vương máu, hồng y rách nát, đưa tay chộp chặt lấy cánh tay Thải Chi.
- Đi!
Rầm!!!!
Theo một tiếng nổ nuốt chửng đất trời, kiếm uy của Tru Tiên Kiếm Trận bùng nổ, toàn bộ nơi khởi điểm của Thái Sơ Thần Cảnh hoàn toàn bị lật tung, không gian tựa như băng cứng bị phá hủy hoàn toàn, hiện ra cảnh tượng sụp đổ vô cùng khủng bố... Phía xa, vô số mãnh thú bị kinh động phát ra những tiếng gầm rú rung trời, hồi lâu không dứt.
Trong cơn lốc hủy diệt lan khắp bầu trời, kim ảnh của Thiên Diệp Ảnh Nhi từ từ bước ra. Mặc cho trời đất tan vỡ, trên người ả vẫn không dính một hạt bụi. Mà trong tầm mắt và linh giác của ả đã không còn sự tồn tại của Mạt Lỵ và Thải Chi.
- Hừ, ta đúng là đã xem thường con sói non kia rồi.
Ả khẽ nói một tiếng, sau đó lơ lửng bay lên, không nhanh không chậm bay về phía lối ra của Thái Sơ Thần Cảnh.
Ả không hề có ý định truy đuổi Mạt Lỵ và Thải Chi... Năm đó, Mạt Lỵ thân trúng ma độc còn có thể thoát khỏi sự truy sát của hơn nửa Nam Thần Vực, nếu Thiên Sát Tinh Thần muốn chạy, không ai có thể ngăn được.
Tuy rằng Thiên Sát Tinh Thần có chiến lực yếu nhất trong mười hai Tinh Thần, nhưng lại sở hữu năng lực ẩn nấp, linh giác, sức bộc phát và tốc độ vô song thiên hạ. Một Tinh Thần có thể ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối, bất thình lình tung ra một đòn tuyệt mệnh, sau khi một đòn không trúng còn có thể lập tức bỏ chạy, không cách nào đuổi kịp... Mạnh như Thiên Diệp Ảnh Nhi cũng không thể không kiêng kỵ.
Đây cũng là lý do vì sao năm đó ả trăm phương ngàn kế, không tiếc đi một vòng lớn đến Nam Thần Vực cũng muốn trừ khử Mạt Lỵ.
Thiên Diệp Ảnh Nhi rời khỏi Thái Sơ Thần Cảnh, đi trong hư không vô tận bên ngoài Thần Cảnh, Cổ Chúc lặng lẽ đến gần, đứng sau lưng ả, trên mái tóc tái nhợt như cỏ khô còn vương vài bông tuyết vỡ.
- Tiểu thư, Thiên Sát và Thiên Lang đã bỏ trốn, có cần tiếp tục truy đuổi Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt không?
Cổ Chúc chậm rãi nói.
- Bọn họ đi đâu?
Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.
- Hướng nam.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hừ lạnh một tiếng:
- Hừ, bọn họ không có lý do gì để đi về hướng đó, chỉ là thủ đoạn che mắt mà thôi, chắc chắn đã sớm đổi hướng, trốn về Đông Thần Vực rồi.
- Vậy tiểu thư...
Trong mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi lóe lên một tia kim mang âm u:
- Không cần đuổi theo. Ta đã hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên người Vân Triệt, sẽ có người ngoan ngoãn mang hắn đến cầu xin ta.
“...” Năm chữ “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn” khiến trong mắt Cổ Chúc thoáng qua một tia run rẩy dữ dội. Vài giây sau hắn mới nói:
- Nếu như hắn một lòng muốn chết, vậy phải làm sao?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhàn nhạt cười lạnh:
- Chết thì chết thôi. Vừa rồi Thiên Sát có nói một câu: Thần lực của Tà Thần không thể đoạt xá. Ta ngược lại có phần tin lời này của nàng ta. Nếu Vân Triệt đến cầu xin ta thì đương nhiên là tốt nhất, còn nếu hắn một lòng muốn chết, thì có ảnh hưởng gì đến ta đâu?
Cổ Chúc nói:
- Nhưng mà, lần này sau khi Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt trở về Đông Thần Vực, rất nhanh, ba giới Trụ Thiên, Tinh Thần, Nguyệt Thần đều sẽ biết tiểu thư xuống tay với Vân Triệt, nhất là Trụ Thiên Thần Đế rõ ràng có ý che chở, nếu như bị ngài ấy nhìn thấy Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người Vân Triệt, e rằng...
Thiên Diệp Ảnh Nhi không hề có chút lo lắng nào, ngược lại cười lạnh một tiếng:
- Ha, ta sẽ sợ hắn sao? Nếu Vân Triệt là con trai hoặc đệ tử thân truyền của hắn thì còn đáng nói. Vân Triệt hiện giờ tuy được hắn thưởng thức, nhưng cũng chỉ là thưởng thức mà thôi, ngoài ra chẳng qua chỉ là một người không liên quan. Ngươi nghĩ lão già Trụ Thiên đó sẽ vì một “thiên tài” không hề liên quan mà trở mặt với ta sao?
“...” Cổ Chúc trầm mặc, sau đó chậm rãi gật đầu:
- Là lão hủ lo xa rồi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi xoay người lại, nhàn nhạt liếc nhìn Cổ Chúc, đột nhiên nói:
- Hàn khí? Trong các Tinh Thần không có ai dùng hàn khí, vừa rồi ngươi giao thủ với ai?
Cổ Chúc nói:
- Nàng ta không phải Tinh Thần. Hàn khí cực nặng của nàng ta đã che kín hoàn toàn dung mạo và toàn bộ khí tức, khi giao thủ với lão hủ cũng chỉ sử dụng huyền lực hàn băng thuần túy, không dùng đến một chút huyền công nào.
- Hả? Nói như vậy, nàng ta đang cố hết sức che giấu thân phận của mình?
Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu mày, trong đầu nhanh chóng tìm kiếm người nào ở Đông Thần Vực có thể giao thủ với Cổ Chúc, lại còn tu luyện huyền lực băng hàn.
- Đúng là như thế. Nhưng mà, lão hủ đoán, nàng ta là Thanh Long Đế của Tây Thần Vực.
Cổ Chúc chậm rãi nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại quả quyết lắc đầu:
- Không thể nào. Long tộc trời sinh tính tình kiêu ngạo, tuyệt đối không thèm làm những hành động giấu đầu hở đuôi. Như Thanh Long Đế, lại càng không thể.
- Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt trốn khỏi Nguyệt Thần Giới không hề có điềm báo trước, không ai biết được, chúng ta đuổi kịp cũng là nhất thời nảy ý. Cho dù Vân Triệt thật sự có quan hệ sâu xa với Long tộc, cũng không thể nào biết trước mà khéo léo đến đây chờ sẵn... Người có thể một đường đuổi tới đây, chỉ có thể là người của Đông Thần Vực!
Cổ Chúc than thở nói:
- Lão hủ tự nhiên hiểu rõ điều này. Nhưng mà, tiểu thư có điều không biết, người này là một nữ nhân, vả lại nàng không sử dụng huyền công, chỉ dựa vào huyền lực hàn băng đã giữ chân được lão hủ đến giờ. Nếu như nàng ta toàn lực ứng phó, rất có khả năng... ở trên lão hủ.
“...” Chân mày của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ động, nàng đảo mắt qua, hỏi:
- Cổ bá, trong Đông Thần Vực, xứng với bốn chữ ‘ở trên ngươi’, tổng cộng có bao nhiêu người?
Cổ Chúc nói:
- Trừ mấy vị “lão tổ” lánh đời không ra, chỉ có bốn vị Thần Đế và tiểu thư.
- Nói như vậy, Đông Thần Vực chúng ta lại xuất hiện một nhân vật cấp Thần Đế... mà chúng ta hoàn toàn không biết gì cả?
Giọng điệu của Thiên Diệp Ảnh Nhi có chút quái dị.
“...” Cổ Chúc không nói gì, bởi vì đây là chuyện tuyệt đối không thể nào.
- Trong Đông Thần Vực, người mạnh nhất huyền công hệ thủy là Thủy Thiên Hành của Lưu Quang Giới, hệ băng ngược lại ít có người tu luyện, người mạnh nhất chắc là Ngâm Tuyết Giới nơi Vân Triệt xuất thân. Huyền Âm Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới tuy là Giới Vương trung vị, nhưng tu vi lại cực cao, năm đó là Thần Chủ cấp bốn, cho tới bây giờ, cùng lắm cũng chỉ là Thần Chủ trung kỳ mà thôi...
Thiên Diệp Ảnh Nhi lẩm bẩm trong suy nghĩ, cuối cùng ánh mắt đông lại:
- Chẳng lẽ thật sự là Thanh Long Đế?
Khi tất cả những khả năng khác đều không thể thành lập, vậy thì khả năng duy nhất còn lại dù có kỳ quái đến đâu cũng không còn nghi ngờ gì nữa, chính là đáp án.
Cho dù là Thiên Diệp Ảnh Nhi hay Mạt Lỵ, Thải Chi đều hoàn toàn không ngờ tới, Hạ Khuynh Nguyệt mang theo Vân Triệt bỏ chạy lại không phải về hướng nam, cũng không phải hướng đông, mà là hướng tây.
Có Thiên Thần Ngọc làm nguồn năng lượng, Độn Nguyệt Tiên Cung có thể duy trì tốc độ phi hành cực nhanh trong thời gian rất dài.
Trong dòng thời gian trôi đi vô cùng chậm rãi, Độn Nguyệt Tiên Cung cuối cùng đã đến được thần vực lớn nhất và cũng mạnh nhất Thần Giới.
Tây Thần Vực!
Thần Giới có bốn vạn tinh giới, Tây Thần Vực độc chiếm một vạn sáu ngàn giới.
Thần Giới có mười bảy Vương Giới, Tây Thần Vực độc chiếm sáu cái.
Chủng tộc cường đại nhất thế gian – Long tộc – tập trung ở Tây Thần Vực. Long Thần Giới, nơi ở của Hoàng Long Thần tộc, chính là đứng đầu sáu Vương Giới Tây Vực, cũng là sự tồn tại tối cao đứng trên đỉnh toàn bộ Thần Giới, mười sáu Vương Giới khác đều phải cúi đầu.
Giới Vương của sáu Vương Giới Tây Thần Vực, “Nhất Hoàng Ngũ Đế” ngạo thị Tây Thần Vực cũng có bốn người là Long tộc.
Tiến vào Tây Thần Vực, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung không hề chậm lại, dưới sự chỉ dẫn của Hạ Khuynh Nguyệt, nó bay toàn tốc độ về phía sự tồn tại tối cao đứng trên đỉnh Thần Giới – Long Thần Giới!
Hạ Khuynh Nguyệt chưa bao giờ đến Tây Thần Vực, càng chưa bao giờ đi qua Long Thần Giới, lời giải thích cho tất cả là sự chỉ dẫn đến từ mảnh ký ức... Nàng chưa bao giờ cảm thấy may mắn như hôm nay, vì đã có được mảnh ký ức đến từ Nguyệt Thần Đế.
- Sắp đến rồi, sắp đến rồi, hãy kiên trì thêm một lát nữa.
Hạ Khuynh Nguyệt nhìn về phía trước, thì thầm rất nhẹ.
Trong khoảng thời gian này, mỗi một giây Vân Triệt đều ở trong địa ngục, cũng là sự giày vò mỗi một giây đối với Hạ Khuynh Nguyệt.
Cuối cùng, theo sự biến đổi của thế giới trước mắt, một luồng khí tức ẩn chứa long uy vô hình từ phía trước ập tới...
Long Thần Giới!
Long Thần Giới vô cùng khổng lồ, không chỉ là Vương Giới lớn nhất, mà cũng là tinh giới lớn nhất toàn bộ Thần Giới. Khí tức của nó đặc biệt cổ xưa và nặng nề, gần bằng Thái Sơ Thần Cảnh. Khác với các Vương Giới của Đông Thần Vực, đây là một Vương Giới hoàn toàn ở trạng thái mở, trừ trung tâm Long Thần Vực và một vài cấm địa, đều có thể tự do ra vào.
Cho nên hàng năm, huyền giả đến Long Thần Giới du ngoạn đều không hề ít.
Tới trên không Long Thần Giới, Hạ Khuynh Nguyệt không có tâm tư cảm nhận khí tức và phong cảnh nơi đây, trong lòng cũng không hề thả lỏng chút nào, ngược lại càng thêm căng thẳng...
Nàng không thể chắc chắn “người kia” có thật sự cứu được Vân Triệt hay không... Cho dù thật sự có thể, liệu có chịu cứu Vân Triệt hay không...
Ngay cả việc gặp được người ấy cũng đã là chuyện khó như lên trời.
Bởi vì nơi người ấy ở là cấm địa lớn nhất Long Thần Giới... một nơi ngay cả Long Hoàng cũng không thể tùy ý bước vào –
Luân Hồi Cấm Địa