Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1301: CHƯƠNG 1299: CẤM ĐỊA TIÊN ÂM

Luân Hồi Cấm Địa, nơi có “Giếng Luân Hồi” nắm giữ lực lượng luân hồi từ thời đại Chư Thần xa xưa. Thuở ấy, tộc Long Thần chính là những người bảo vệ cho giếng luân hồi.

Sau trận ác chiến Thần Ma, tộc Long Thần bị diệt, giếng luân hồi cũng bị hủy, biến thành một “giếng chết”. Nhưng nơi cốt lõi nắm giữ sự luân hồi của Chư Thần này vẫn được bảo tồn hoàn hảo cho đến ngày nay.

Mà nơi đây sở dĩ trở thành cấm địa lớn nhất Long Thần Giới, không phải vì sự tồn tại của “Giếng Luân Hồi”, mà là vì một người...

Độn Nguyệt Tiên Cung nhanh chóng bay xuống, cảnh vật hai bên cấp tốc lướt qua. Huyền giả hay rồng bay ngang qua chỉ cảm thấy một trận cuồng phong xẹt tới, nhưng lại không nhìn thấy dù chỉ một vệt tàn ảnh của Độn Nguyệt Tiên Cung.

Đi qua hơn nửa Long Thần Giới, trên quầng sáng của Độn Nguyệt Tiên Cung đột nhiên xuất hiện một chút quang mang trắng sáng... đó là một kết giới khổng lồ, bao phủ một mảnh đất tĩnh lặng. Ánh sáng trắng mà nó phóng thích ra không chút tì vết, trong vẻ thuần khiết mang theo sự tinh khôi thẩm thấu tâm linh.

Nhìn xuống bạch quang đến từ kết giới kia, Hạ Khuynh Nguyệt rõ ràng cảm giác được tâm hồn mình trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, giống như có một luồng sáng ấm áp ôn hòa đang chiếu rọi linh hồn, trấn an tất cả ý niệm của nàng.

Cảm giác thần kỳ này khiến đôi mắt đẹp của Hạ Khuynh Nguyệt ngưng lại, nàng ôm lấy Vân Triệt, vội vàng đứng lên, đồng thời gấp giọng nói:

- Đến rồi, chúng ta đến rồi! Vân Triệt, mau đưa Long Thần Ấn của ngươi cho ta!

Sau vài giây, bạch quang lóe lên kia đã hiện ra hình dáng hoàn chỉnh của kết giới. Đúng lúc này, một tiếng gầm vô cùng uy nghiêm từ phía trước đột nhiên truyền đến:

- Kẻ nào phía trước! Dám xông vào Luân Hồi Cấm Địa!

Trong tiếng gầm lớn, phía trước Độn Nguyệt Tiên Cung đột nhiên hiện ra hai bóng cự long... Hai con rồng khổng lồ này đều cao mấy ngàn trượng, mắt rồng nén giận, thân rồng vĩ đại chặn kín mọi lối đi của Độn Nguyệt Tiên Cung. Hai luồng long uy kinh người mang theo cảm giác áp bức vô cùng đáng sợ nặng nề áp chế xuống, khiến Hạ Khuynh Nguyệt như bị vạn núi đè lên người, hoàn toàn nín thở.

Long Thần thủ hộ của Luân Hồi Cấm Địa!

Chân long nổi giận, không ai có thể chống lại. Hạ Khuynh Nguyệt dĩ nhiên không dám cố ý xông vào, tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung cũng nhanh chóng chậm lại. Nàng ôm Vân Triệt, trực tiếp rời khỏi Độn Nguyệt Tiên Cung, từ trên không hạ xuống, dừng lại trên mặt đất nặng nề vẻ cổ xưa, gấp giọng nói với hai cự long thủ hộ:

- Hai vị Long Thần tiền bối, vãn bối là Hạ Khuynh Nguyệt đến từ Nguyệt Thần Giới ở Đông Vực, đặc biệt đến cầu kiến “Thần Hi” tiền bối.

Ba chữ “Nguyệt Thần Giới” không hề khiến đối phương thay đổi sắc mặt, đáp lại Hạ Khuynh Nguyệt là âm thanh như sấm sét rung trời:

- Long Hoàng tự mình ra lệnh, Luân Hồi Cấm Địa vạn linh không được bước vào! Mau chóng rời đi, còn dám tiến lên nửa bước, bất kể các ngươi là ai, giết không tha!

Chữ “tha” còn chưa nói ra khỏi miệng, âm thanh rung trời của long thần thủ vệ như bị thứ gì đó đột nhiên chặn lại, đột ngột im bặt, ngay cả uy áp nặng nề kia cũng ngưng đọng trong khoảnh khắc.

Hạ Khuynh Nguyệt giơ cánh tay phải lên, trong tay là một viên bảo ngọc hình rồng lấp lánh ánh sáng trắng:

- Đây là Long Thần Ấn do Long Hoàng ban cho. Kính xin hai vị Long Thần tiền bối cho phép vãn bối tiến vào Luân Hồi Cấm Địa.

Trong mắt hai đại long thần thủ vệ đều tràn ngập kinh hãi, khí thế cũng nhanh chóng tan biến... không phải bọn họ thu liễm long uy, mà là uy áp Long Hoàng nhàn nhạt tỏa ra từ Long Thần Ấn đã vô hình trung hóa giải từng tầng khí thế của bọn họ.

Ở Long Thần Giới, thấy Long Thần Ấn như thấy Long Hoàng!

Long Hoàng tại vị hơn 10 vạn năm, tổng cộng mới ban ra ba chiếc Long Thần Ấn. Tuy bọn họ là thủ vệ của Long Hoàng, nhưng cũng chưa bao giờ may mắn được nhìn thấy Long Thần Ấn. Nhưng uy áp của Long Hoàng phóng thích từ Long Thần Ấn lại tuyệt đối không phải là giả. Mà trong thiên hạ, cũng không ai có lá gan lớn đến mức dám giả mạo Long Thần Ấn.

Hai đại long thần thủ vệ nhìn nhau, sau đó bạch quang trên trời chợt lóe, hai bóng cự long đồng thời biến mất, hóa thành hình người, rơi xuống trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt, bốn mắt nhìn chằm chằm vào Long Thần Ấn trong tay nàng.

Bởi vì dưới hình người, năng lượng tiêu hao là nhỏ nhất, lại rất tiện hành động, cho nên sau khi long tộc có thể hóa hình, ngày thường đều sẽ hiện ra dưới hình dạng con người. Các thú tộc, yêu tộc khác ngoài long tộc cũng phần lớn đều như thế.

Long thần thủ vệ hóa thành hình người trông như hai thanh niên bình thường, đều mặc long lân thần giáp, không rõ là do chế tạo hay do tự thân lực lượng ngưng tụ thành. Ánh mắt rời khỏi Long Thần Ấn, bọn họ một lần nữa quan sát Hạ Khuynh Nguyệt và Vân Triệt, cuối cùng dừng lại trên người Vân Triệt.

Vân Triệt lúc này đang hôn mê, mà hôn mê không thể nghi ngờ là trạng thái xa xỉ nhất đối với hắn. Nhưng sắc mặt của hắn lại khiến người ta vô cùng sợ hãi, làm cho trong lòng bọn họ chấn động kịch liệt.

- Kẻ này, có phải là người trẻ tuổi của Đông Vực nửa tháng trước đã được Long Hoàng ban cho Long Thần Ấn không?

- Vân Triệt!

Một long thần thủ vệ khác tiếp lời.

Long Hoàng muốn thu nghĩa tử ở Đông Thần Vực, còn ban cho Long Thần Ấn, đây là chuyện cực lớn ở Long Thần Giới, sao bọn họ lại không biết được.

Không sai, tuy Vân Triệt mới đến Thần Giới chưa đầy ba năm, nhưng cái tên của hắn lại được người ở Tây Thần Vực biết đến rộng rãi.

Hạ Khuynh Nguyệt gấp giọng nói:

- Hắn chính là Vân Triệt. Long Thần Ấn này tuyệt đối không giả. Trên người hắn trúng phải một nguyền rủa cực kỳ ác độc, trên đời chỉ có Thần Hi tiền bối mới có thể giải được, kính xin hai vị Long Thần tiền bối linh động cho qua!

Long thần thủ vệ bên trái nói:

- Thấy Long Thần Ấn như thấy Long Hoàng, các ngươi muốn vào Luân Hồi Cấm Địa, chúng ta không có quyền ngăn cản. Nhưng mà, xin khuyên một câu, cho dù các ngươi qua được chúng ta, cũng tuyệt đối không thể thật sự tiến vào “Luân Hồi Cấm Địa”.

Một long thần thủ vệ khác cũng nghiêm nghị nói:

- Chúng ta trấn giữ ở đây mấy vạn năm, trừ Long Hoàng và thị nữ mà nàng mới thu nhận gần đây, chưa từng có một ai có thể chân chính đặt chân vào Luân Hồi Cấm Địa.

- Trừ phi nàng chủ động rời khỏi Luân Hồi Cấm Địa, bằng không, muốn gặp được nàng lại càng là chuyện tuyệt đối không thể. Cho nên, đừng cưỡng cầu.

Long Thần Ấn ở trước mặt, lời này của bọn họ là khuyên can thiện ý.

Mà điều này, Hạ Khuynh Nguyệt cũng hiểu rõ... Dù sao, ở cấp bậc Nguyệt Thần Đế, “nàng” là một tồn tại cực kỳ đặc thù. Tất cả về “nàng”, các Thần Đế đều biết.

Thậm chí nếu có thể gặp được nàng một lần, những nhân vật kiêu ngạo trên đỉnh hỗn độn như Thần Đế cũng sẽ có cảm giác thụ sủng nhược kinh.

Cũng bởi vậy, muốn gặp được nàng thật sự còn khó hơn lên trời... Nói là chuyện gian nan nhất trên đời cũng không hề khoa trương.

Hạ Khuynh Nguyệt thu hồi Long Thần Ấn, ôm Vân Triệt đứng dậy:

- Tạ ơn hai vị Long Thần tiền bối đã thành toàn, ta nhất định phải... gặp được nàng.

Nàng nhanh chóng bay lên, bay về phía thế giới phía trước. Nghe lời của nàng, hai đại long thần thủ vệ đều nhíu chặt mày, bọn họ theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng nghĩ đến Long Thần Ấn, lại lập tức thu tay, chỉ có thể bất đắc dĩ lên tiếng khuyên nhủ một lần nữa:

- Nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng chọc “nàng” tức giận, bằng không... Long Hoàng cũng không cứu nổi các ngươi đâu.

Bóng dáng của Hạ Khuynh Nguyệt đã đi xa, không biết có nghe được lời của bọn họ không.

Luân Hồi Cấm Địa rất rộng lớn, nhưng trước sau chỉ có một người ở đây. Và cũng chính vì sự tồn tại của người này, nó đã trở thành cấm địa lớn nhất Long Thần Giới – ngay cả Long Hoàng cũng không thể tùy ý bước vào, câu nói này không có nửa chữ khoa trương, huống chi là người khác.

Nếu không có Long Thần Ấn, đừng nói là Hạ Khuynh Nguyệt, cho dù Nguyệt Thần Đế đích thân đến, cũng tuyệt đối không thể được phép đi qua.

Chỉ là, qua được hai đại long thần thủ vệ, mới chỉ là tiến vào vùng ngoại vi của Luân Hồi Cấm Địa. Muốn chân chính tiến vào Luân Hồi Cấm Địa... cho dù là Long Thần Ấn cũng không có chút trợ lực nào.

Hạ Khuynh Nguyệt tốc độ cực nhanh, lòng nóng như lửa đốt, nhưng cảm xúc của nàng lại đang trong quá trình tiến tới mà xảy ra biến hóa vô cùng rõ ràng.

Càng đi về phía trước, khí tức tự nhiên càng nồng đậm, tất cả nguyên tố đều vô cùng ôn hòa, gió rất nhẹ, tiếng nước chảy rất êm, khí tức của mặt đất cũng dễ chịu đến say lòng người.

Tiếp tục tiến về phía trước, khí tức tự nhiên đã ôn hòa nồng đậm đến mức không thể tưởng tượng nổi, tầm mắt của Hạ Khuynh Nguyệt cũng đã xảy ra biến hóa rất lớn. Liếc mắt nhìn lại, phía trước là mây khói lượn lờ, tựa như tiên cảnh, bên tai truyền đến tiếng chim hót bướm bay, thậm chí mơ hồ còn nghe được tiếng ngàn cỏ vạn hoa vui đùa thì thầm...

Giống như đột nhiên tiến vào một thế giới thần tiên hư ảo, không có sự dơ bẩn và ồn ào của trần thế, càng không có tranh đấu và tội ác. Dần dần, thân hình của Hạ Khuynh Nguyệt cũng theo bản năng chậm lại, nội tâm như bị dòng suối tinh thuần nhẹ nhàng gột rửa, trở nên bình tĩnh và yên ả hơn rất nhiều.

Rầm!

Thân thể đang lao nhanh về phía trước của Hạ Khuynh Nguyệt nặng nề va vào một bức tường vô hình, nàng ôm Vân Triệt lùi lại một bước, suýt chút nữa ngã nhào trên đất.

Thế giới phía trước mây mù lượn lờ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng hoa cỏ khẽ lay động, ngoài ra, với thị lực của Hạ Khuynh Nguyệt cũng không nhìn thấy gì khác, linh giác của nàng càng không thể thấm vào phía trước nửa phần.

Giống như đó là một thế giới mà người thường vĩnh viễn không thể chạm tới.

Luân Hồi Cấm Địa!

Hạ Khuynh Nguyệt biết, bức tường vô hình phía trước kia, cho dù thực lực của mình mạnh hơn trăm lần nữa cũng tuyệt đối không thể mạnh mẽ xông vào... cho dù có thể, nàng cũng quả quyết không dám làm. Ngực nàng phập phồng, cố hết sức áp chế sự kích động mênh mông trong tâm hồn, chậm rãi quỳ hai gối xuống đất.

- Vãn bối Đông Thần Vực Hạ Khuynh Nguyệt... cùng phu quân Vân Triệt, cầu kiến Thần Hi tiền bối.

Vẻ mặt và giọng nói của nàng mang theo sự cầu xin và khát vọng sâu sắc... nhưng, toàn bộ thế giới vẫn chỉ có hương hoa tiếng chim tinh thuần như mộng ảo, không hề có bất kỳ hồi đáp nào.

Bàn tay Hạ Khuynh Nguyệt đặt trước ngực, bái lạy thật sâu, gần như thành kính mà hô lên lần nữa:

- Vãn bối Hạ Khuynh Nguyệt cùng phu quân Vân Triệt, cầu kiến Thần Hi tiền bối.

Đáp lại Hạ Khuynh Nguyệt vẫn chỉ là sự im lặng, giống như đây chỉ là một thế giới trống rỗng mộng ảo, vốn không có ai nghe được tiếng gọi của nàng.

Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Vân Triệt, lại hô:

- Quấy rầy sự thanh tĩnh của Thần Hi tiền bối, vãn bối tội đáng muôn chết. Nhưng phu quân của vãn bối thân trúng “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn”, thiên hạ chỉ có Thần Hi tiền bối mới có thể cứu được hắn. Cầu xin Thần Hi tiền bối rủ lòng từ bi, hiện thân cứu giúp... Vãn bối Hạ Khuynh Nguyệt, nguyện lấy mạng báo đáp!

Giọng nói của nàng, từng lời mang theo sự cầu xin bi thương sâu sắc, khiến thế giới yên tĩnh này nhiễm lên một chút bi thương. Bên cạnh nàng, một đàn bướm sặc sỡ bay lượn trong bụi hoa cũng không thể nhấc nổi đôi cánh rực rỡ của mình, yên lặng nhìn nữ tử đang quỳ ở đó.

Nàng bái lạy thật sâu... Hồi lâu, vẫn không đứng dậy.

Lúc này, đàn bướm sặc sỡ đậu lại hồi lâu đột nhiên bay lên, vui mừng nhảy múa trong bụi hoa... một âm thanh, cũng vào lúc này vang lên trong thế giới tinh thuần.

- Nơi này không phải nơi ngươi nên đến, ngươi đi đi.

Âm thanh này thật mềm mại, thật tuyệt mỹ, như đến từ tầng mây, lại như đến từ cõi mộng, phiêu diêu như mây bay, nhẹ nhàng như gió thoảng. Bất cứ ai nghe được đều sẽ không thể tin nổi trên đời lại có âm thanh thuần mỹ đến thế... Có lẽ ngay cả “phiêu miểu tiên âm” trong truyền thuyết cũng khó bằng một phần vạn.

*

Phụ lục: Giới thiệu vắn tắt nhân vật (tình tiết ở quyển thứ 13)

- Thần Hi: Sống ở Luân Hồi Cấm Địa, hiếm khi rời khỏi, cũng không dính dáng đến phân tranh trần thế, sở hữu quang minh huyền lực duy nhất thế gian, là sư phụ huyền đạo thứ ba và sư phụ y đạo thứ hai của Vân Triệt. Nàng là một trong những chỗ dựa vững chắc nhất của Vân Triệt.

- Mộc Huyền Âm: Giới Vương Ngâm Tuyết Giới, sư phụ huyền đạo của Vân Triệt, tính tình quái dị. Vì Vân Triệt mà huyền lực tăng tiến bất thường trong thời gian ngắn. Mặc dù không muốn lộ diện, nhưng lại không thể yên tâm với tính cách “thích tự tìm đường chết” của Vân Triệt nên lúc nào cũng âm thầm bảo hộ. Nàng là một trong những chỗ dựa vững chắc nhất của Vân Triệt.

- Thương Nguyệt: Quốc chủ Thương Phong quốc, chính thê chân chính của Vân Triệt, những năm này luôn cố hết sức cân bằng bảy nước Thiên Huyền, cực kỳ có uy nghi đế vương.

- Huyễn Thải Y: Tiểu Yêu Hậu của Huyễn Yêu Giới, là một trong những người Vân Triệt “sợ” nhất, ở trước mặt nàng luôn tương đối phục tùng.

- Tiêu Linh Tịch: Là tiểu cô cùng Vân Triệt lớn lên, thiên phú huyền đạo rất bình thường, nhưng không biết vì sao lại có thể đọc hiểu “Nghịch Thế Thiên Thư”.

- Tô Linh Nhi: Hồng nhan duy nhất từng trải qua hai kiếp với Vân Triệt, đệ tử “thứ hai” của Vân Cốc, được người đời cực kỳ tôn trọng ở cả Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới.

- Mộ Vũ Nhu: Mẹ đẻ của Vân Triệt, cơ trí quả cảm, nhưng cực kỳ che chở và cưng chiều Vân Triệt.

- Thải Chi: Thiên Lang Tinh Thần, một trong mười hai Tinh Thần của Tinh Thần Giới. Vốn là “sói con”, lại dưới kích thích cực lớn mà thức tỉnh trước thời hạn, trước mắt không rõ tung tích. Nàng là một trong những chỗ dựa vững chắc nhất của Vân Triệt.

- Mạt Lỵ: Thiên Sát Tinh Thần, một trong mười hai Tinh Thần của Tinh Thần Giới... Trước mắt sống chết không rõ. Nàng là một trong những chỗ dựa vững chắc nhất của Vân Triệt.

- Phượng Tuyết Nhi: Thiếu tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông, một trong tứ đại thánh địa của đại lục. Nàng là người đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền đại lục chân chính đặt chân vào Thần Đạo, được thế nhân tôn xưng là “Phượng Hoàng Thần Nữ”. Trong yên tĩnh, nàng đã nhận ra “dị biến” của Thiên Huyền đại lục.

- Phượng Tiên Nhi: Là một trong những người có thiên phú cao nhất của Phượng Hoàng di tộc, có một ca ca song sinh, coi Vân Triệt là ân nhân và mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời.

- Mộ Dung Thiên Tuyết: Cung chủ Băng Vân Tiên Cung, một trong tứ đại thánh địa của đại lục, đứng đầu Băng Vân Thất Tiên. Vì thân mang Băng Hoàng huyết mạch do Mộc Băng Vân ban cho, huyền lực đã có tăng tiến vượt bậc trong mấy năm qua.

- Phong Hàn Tuyết - Phong Hàn Nguyệt: Hai trong “Băng Vân Thất Tiên”, vốn tâm không bụi trần, lại bị Vân Triệt làm vấy bẩn, ngày đêm mong mỏi Vân Triệt trở về. Vì thân mang Băng Hoàng huyết mạch do Mộc Băng Vân ban cho, huyền lực đã có tăng tiến vượt bậc trong mấy năm qua.

- Hạ Khuynh Nguyệt: “Nguyệt Thần Đế” trong tứ đại Thần Đế Đông Vực. Vì cực thẹn và cực hận mà cưỡng ép kế vị Nguyệt Thần Đế, tính tình cũng trở nên ngoan tuyệt. Nàng là chỗ dựa quan trọng nhất của Vân Triệt.

- Sở Nguyệt Thiền: Từng là người đứng đầu Băng Vân Thất Tiên của Băng Vân Tiên Cung, đã cố gắng lánh xa trần thế nhiều năm, huyền lực mất hết, nguyên khí tổn hại nặng, tính mạng gần tàn.

- U Nhi: Thiếu nữ thần bí tồn tại dưới vực sâu Tuyệt Vân Nhai ở Thương Vân đại lục, có mái tóc dài màu bạc và đôi mắt màu sắc rực rỡ, không thể nói chuyện, cũng không thể rời khỏi vực sâu hắc ám, trên người dường như cất giấu bí mật vĩ đại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!