Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1302: CHƯƠNG 1300: GẶP NHAU NGOÀI Ý MUỐN

Lời đáp lại này không thể nghi ngờ là tiên âm từ cõi trời đối với Hạ Khuynh Nguyệt, nàng chợt ngẩng đầu, cúi người bái lạy thật sâu:

- Thần Hi tiền bối, vãn bối biết quấy rầy người thanh tu là tội lớn không thể tha thứ, nhưng... phu quân của vãn bối thân trúng “Phạm Hồn Cầu Tử Ấn” của Phạm Đế Thần Giới, vãn bối không còn cách nào khác, chỉ đành liều mình đến đây khẩn cầu tiền bối giơ cao đánh khẽ.

- Ngươi đã biết ta, ắt cũng biết ta là người ngoài hồng trần, không can thiệp chuyện thế gian. Nể tình ngươi một lòng cứu chồng chân thành tha thiết, ta tha cho ngươi tội quấy rầy. Ngươi đi đi, đừng làm phiền nữa.

Giọng nói của nàng vô cùng tinh thuần mềm mại, có thể xoa dịu cơn nóng giận cực đoan nhất, có thể khiến kẻ lòng mang tội ác phải khóc rống sám hối. Nhưng đối với Hạ Khuynh Nguyệt, nó lại tàn khốc vô cùng... không cho nàng dù chỉ một tia hy vọng.

Hạ Khuynh Nguyệt sao có thể vì thế mà rời đi, nàng nhẹ giọng nói:

- Thần Hi tiền bối, cầu xin tiền bối cho vãn bối biết, liệu người có cách nào giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người hắn không?

Trong thế giới mông lung là một sự im lặng kéo dài, sau đó tiên âm như đến từ cõi mộng mới chậm rãi truyền đến:

- Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người hắn, trừ kẻ hạ chú ra, trên đời này quả thật chỉ có mình ta giải được. Nhưng lời này của ta chỉ vì ta không muốn lừa gạt ngươi, chứ không phải muốn cho ngươi hy vọng. Nơi đây không phải nơi người phàm có thể vào, ngươi mau rời đi đi.

Trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt như được sao băng chiếu rọi, thắp lên ánh sáng hy vọng mãnh liệt. Lúc trước, nàng mang Vân Triệt đến đây chính là mang theo một tia ảo tưởng... Bởi vì năm đó khi Nguyệt Thần Đế nhắc đến “Thần Hi” với nàng, từng nói Thần Hi sở hữu một loại sức mạnh cực kỳ đặc biệt, có thể hóa giải tất cả nguyền rủa dơ bẩn trên thế gian.

Nhưng đó dù sao cũng chỉ là ảo tưởng... Mà tiên âm vừa lọt vào tai nàng, chính là Thần Hi đã tự miệng thừa nhận có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn!

Thế nhưng, đi cùng với ánh sáng rực rỡ này lại là sự cự tuyệt bình thản, đẩy nàng ra xa ngàn dặm. Nàng lại cầu xin:

- Hắn không phải “người phàm”. Tiền bối vẫn luôn ở đây, có lẽ không biết, nửa tháng trước hắn từng dẫn tới chín tầng lôi kiếp giáng thế, Thiên Cơ Giới tiên đoán hắn là “Thiên Đạo chi tử”. Long Hoàng cũng rất tán thưởng hắn, còn chủ động ngỏ ý muốn nhận hắn làm nghĩa tử...

Vừa nói, Hạ Khuynh Nguyệt vừa giơ cao Long Thần Ấn lên:

- Đây là Long Thần Ấn mà Long Hoàng ban cho... Lời của vãn bối, mỗi chữ đều là thật. Nếu Long Hoàng ở đây, chắc chắn cũng sẽ hy vọng tiền bối cứu hắn.

Nàng vừa dứt lời, tiên âm đã vọng tới:

- Ta trước nay không can thiệp chuyện trần thế, không phải vì ta bạc tình vô dục, mà là có nguyên do và nỗi khổ riêng. Trước đó, ta quyết không phá lệ vì bất cứ ai.

- Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người hắn không tầm thường, chỉ có thể đến từ Phạm Thiên Thần Đế hoặc Phạm Đế Thần Nữ. Muốn giải nó, với năng lực của ta, không những sẽ tổn hại nguyên khí, mà còn cần đến năm mươi năm thời gian, lại chắc chắn sẽ bị cuốn vào ân oán giữa các ngươi và Phạm Đế Thần Giới. Ta không có lý do gì để làm vậy, hãy dẫn hắn rời đi đi... Dù Long Hoàng ở đây, cũng sẽ chỉ bảo các ngươi rời đi.

Hạ Khuynh Nguyệt vốn tưởng rằng lời của mình dù không khiến Thần Hi thay đổi thái độ, cũng chắc chắn sẽ làm đối phương rung động. Không ngờ, lời nói bên tai lại vô cảm, ôn nhu mà quyết tuyệt.

Ngực Hạ Khuynh Nguyệt như bị bóp nghẹt, nàng nhắm mắt nói:

- Thần Hi tiền bối, vãn bối tuyệt đối không để tiền bối cứu giúp không công. Tuy vãn bối chỉ là một phàm nữ, nhưng thân mang “Cửu Huyền Linh Lung”. Nếu tiền bối nguyện ý ra tay, vãn bối nguyện dâng “Cửu Huyền Linh Lung” cho tiền bối... Cầu tiền bối khai ân cứu giúp.

Đối mặt với nhân vật tầm cỡ như Thần Hi, “Cửu Huyền Linh Lung” là con át chủ bài duy nhất mà nàng có thể đưa ra.

- Haizz...

Một tiếng thở dài khe khẽ truyền đến. Nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói của Hạ Khuynh Nguyệt, mà sự tuyệt vọng này không nghi ngờ gì đến từ câu trả lời không chừa một đường sống của nàng:

- Cửu Huyền Linh Lung là thần thể trời ban, đừng nên phụ bạc... Lăng Nhi, tiễn họ rời đi.

Một tiếng bước chân rất nhẹ vang lên, trong thế giới mây mù lượn lờ trước mắt Hạ Khuynh Nguyệt, một thiếu nữ áo xanh chậm rãi bước ra.

Thiếu nữ có dáng người nhỏ nhắn mềm mại, một thân xiêm y màu xanh nhạt, ngay cả mái tóc dài của nàng cũng mang màu xanh biếc óng ả, cả người như chìm trong một vầng sáng màu xanh nhàn nhạt.

Nàng trạc tuổi đôi mươi, dung nhan tuyệt mỹ, mang theo vẻ rụt rè bẩm sinh. Dưới lớp áo xanh, làn da nàng như cánh hoa mới nở, trắng hơn tuyết, trong hơn ngọc, mềm mại đến mức khó tin, khiến người ta vừa kinh diễm lại không nỡ chạm vào.

Khi nàng đến gần, một mùi hương hoa tươi mát mê người cũng dịu dàng thổi tới. Cô gái dừng bước trước kết giới, nói với Hạ Khuynh Nguyệt:

- Tỷ tỷ, nơi này chưa bao giờ cho phép bất cứ ai tiến vào, mời hai vị trở về cho.

Ánh mắt nàng rất đẹp, lấp lánh màu xanh biếc. Giữa mái tóc xanh biếc là đôi tai dài và nhọn, khác hẳn với nhân loại.

Mộc Linh... Trong đầu Hạ Khuynh Nguyệt lóe lên tên của chủng tộc này.

Thì ra thị nữ mà vị long thần thủ vệ kia nhắc tới, người được Thần Hi mang về mấy năm gần đây, lại là một thiếu nữ Mộc Linh.

Luân Hồi Cấm Địa là một nơi thuần khiết không vương bụi bẩn, quả thật chỉ có Mộc Linh vốn mang trong mình sức mạnh thiên nhiên, tinh thuần sạch sẽ mới có tư cách tiến vào, bầu bạn bên cạnh Thần Hi.

Hy vọng duy nhất ở ngay trước mắt, Hạ Khuynh Nguyệt sao có thể cứ thế rời đi. Nàng quỳ trên đất không đứng dậy, một lần nữa bái lạy thật sâu:

- Thần Hi tiền bối, van xin người khai ân. Nếu người không cứu hắn, hắn chắc chắn sẽ chết. Chỉ cần người nguyện ý cứu hắn, dù người muốn gì, dù người muốn ta làm gì... ta đều đáp ứng.

Nàng chưa bao giờ cầu xin ai như thế.

Dù ở Thần Giới, nàng cũng vào thẳng Nguyệt Thần Giới, được Nguyệt Thần Đế xem như con gái ruột, sau này còn mang thân phận “Thần hậu”, chưa từng phải ở dưới bất kỳ ai.

Hôm nay, nàng quỳ trên mặt đất, vứt bỏ tất cả sự cao ngạo và tôn nghiêm... nhưng nhận lại chỉ là sự tuyệt tình ôn nhu.

Thiếu nữ Mộc Linh nói:

- Tỷ tỷ, chủ nhân tự có nỗi khổ của mình, sẽ không phá lệ vì bất cứ ai. Dù tỷ có quỳ ở đây mười năm trăm năm, chủ nhân cũng sẽ không đáp ứng đâu. Nói không chừng, còn có thể chọc giận Long Hoàng điện hạ... Cho nên, tỷ vẫn nên sớm rời đi, tìm cách khác đi.

Cách khác? Đó là Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, làm sao có cách khác được.

- Thần Hi tiền bối...

Hạ Khuynh Nguyệt vừa định cầu xin tiếp, đột nhiên, kim văn trên người Vân Triệt đang trong vòng tay nàng chợt lóe lên, hắn giật mạnh một cái, đôi mắt lập tức trợn trừng, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết đến tột cùng.

- Ưm a a a a a a a...

- A a a... a a... a a a a!!

Sau cơn hôn mê ngắn ngủi, hắn lại một lần nữa tỉnh lại từ vực sâu ác mộng, gào lên những tiếng thét tựa ác quỷ.

Trong thế giới tinh thuần như mộng này, tiếng gào của hắn càng thêm thê lương chói tai, kinh động vô số chim bay bướm lượn, khiến chúng hoảng hốt bay đi.

- Vân Triệt!

Hạ Khuynh Nguyệt vội vàng ôm chặt lấy hắn, cẩn thận giữ chặt hai tay hắn để tránh hắn tự làm mình bị thương, nàng ngẩng đầu, giọng đau thương nói về phía trước:

- Thần Hi tiền bối, cầu xin người dù thế nào cũng hãy cứu hắn một mạng, Hạ Khuynh Nguyệt sẽ cả đời ghi nhớ ân tình của người, cả đời dùng mạng báo đáp... Nếu kiếp này không thể báo đáp, kiếp sau nhất định kết cỏ ngậm vành...

- A a a a a... a!!

- A a a a a... a a a...

Hiển nhiên chưa từng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như vậy, trên khuôn mặt non mềm như trái vải vừa bóc vỏ của thiếu nữ Mộc Linh phủ một lớp màu trắng bệch, đôi mắt đã sợ hãi dời đi, không dám nhìn về phía Vân Triệt đang giãy giụa kêu gào. Thêm vào đó là lời cầu xin gần như hòa trong nước mắt và máu tươi của Hạ Khuynh Nguyệt bên tai, trong mắt nàng tràn đầy vẻ không đành lòng, cũng lên tiếng cầu xin:

- Chủ nhân, hắn trông đau đớn quá, thật sự... không thể cứu hắn sao?

Tiên âm mờ ảo truyền đến:

- Thế gian có vô số khổ đau, không ai có thể cứu hết được, đó là mệnh số của họ. Thân là người ngoài cõi trần, ta vốn không nên can thiệp. Nguyền rủa trên người hắn không phải tầm thường, nếu ta cứu hắn, không những khiến nơi đây bị ô uế, mà còn có thể bị ép cuốn vào ân oán trần thế, càng khiến “tâm huyết” ít nhất hai vạn năm của ta bị hủy trong chốc lát.

Những lời này khiến thiếu nữ Mộc Linh trừng lớn đôi mắt đẹp, hiển nhiên, nàng thật sự không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Nàng chỉ có thể cố gắng dằn xuống mọi sự thương hại, áy náy nói với Hạ Khuynh Nguyệt:

- Xin lỗi tỷ tỷ, tuy hắn rất đáng thương, nhưng... nhưng chủ nhân thật sự không thể cứu hắn được, mời tỷ sớm dẫn hắn rời đi.

- Cầu tiền bối... cứu hắn.

Bóng dáng Hạ Khuynh Nguyệt không hề lay động, nàng nhắm mắt lại, giọng nói bi thương mà bất lực. Ở Thần Giới rộng lớn, rời khỏi sự che chở của Nguyệt Thần Giới, bên cạnh nàng chỉ còn lại một mình Vân Triệt, không một ai có thể giúp nàng. Lợi thế duy nhất nàng có thể đưa ra chỉ có Cửu Huyền Linh Lung và tính mạng của mình... Ngoài ra, nàng không biết mình còn cách nào khác.

Thế nhưng, rời khỏi nơi này, sẽ thật sự không còn hy vọng nữa... Việc cuối cùng nàng có thể làm, cũng chỉ có tự tay giết chết Vân Triệt.

Cảm giác bất lực và đau đớn này... Giống hệt như tuyệt cảnh ở Băng Vân Tiên Cung năm đó...

Nhìn dáng vẻ của Hạ Khuynh Nguyệt, nhất là ánh mắt của nàng, thiếu nữ Mộc Linh cắn môi, rồi như nghĩ đến điều gì đó, đôi mắt đột nhiên đỏ hoe, lệ đã tuôn rơi...

Nàng vội vàng lau nước mắt, quay người định rời đi, nhưng mới đi được hai bước lại dừng lại, sau đó quay người bước tới, nói với Hạ Khuynh Nguyệt:

- Tỷ tỷ, tỷ vẫn nên dẫn hắn rời đi đi, chủ nhân thật sự không thể cứu hắn. Chỗ ta có mấy viên linh dược do chủ nhân luyện chế, tuy không cứu được hắn, nhưng... nhưng biết đâu có thể giảm bớt đau đớn cho hắn.

Vừa nói, trong tay thiếu nữ Mộc Linh đã xuất hiện vài viên đan dược màu xanh biếc. Nàng tiến lên mấy bước, rồi trực tiếp bước ra khỏi kết giới, định đưa chúng vào tay Hạ Khuynh Nguyệt.

Và đúng vào lúc thiếu nữ Mộc Linh bước ra khỏi kết giới, chỗ ngực của nàng và Vân Triệt đồng thời lóe lên một quầng sáng màu xanh biếc kỳ lạ.

Trong phút chốc, thiếu nữ Mộc Linh như bị sét đánh, cả người bỗng sững lại, đan dược trong tay lăn xuống đất.

- Lâm... nhi...

Nàng khẽ lẩm bẩm một tiếng như nói mê, rồi đột nhiên nhào về phía Vân Triệt, hai tay nắm chặt lấy hắn, nước mắt nháy mắt đã đẫm hai gò má:

- Lâm Nhi... Lâm Nhi... là Lâm Nhi... vì sao... vì sao trên người ngươi lại có khí tức của Lâm Nhi... ngươi là ai... vì sao trên người ngươi lại có khí tức của Lâm Nhi...

Hạ Khuynh Nguyệt ngước mắt, kinh ngạc nhìn thiếu nữ Mộc Linh. Thiếu nữ Mộc Linh vốn điềm đạm rụt rè, lại đột nhiên như phát điên, mấy câu nói ngắn ngủi nhưng lời lẽ không mạch lạc, lệ như suối tuôn.

Khi nàng đến gần, quầng sáng màu xanh biếc trước ngực Vân Triệt càng thêm nồng đậm, như cảm ứng được điều gì. Dưới ánh sáng xanh biếc lóe lên này, ý thức của Vân Triệt có vài phần tỉnh táo, trong tầm mắt mơ hồ, hắn thấy thiếu nữ Mộc Linh đang khóc như lê hoa đái vũ, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người...

Hắn khó khăn mở miệng, run rẩy cất tiếng:

- Ngươi... là... Hòa... Lăng...

Đôi tay đang nắm lấy Vân Triệt bỗng siết chặt, Hòa Lăng gắng sức gật đầu, nước mắt không kiểm soát được làm ướt đẫm khuôn mặt nàng:

- Là ta! Ta là Hòa Lăng! Lâm Nhi đệ ấy... đệ ấy sao rồi... đệ ấy rốt cuộc sao rồi... nói cho ta biết, cầu ngươi nói cho ta biết!

Đôi môi khô khốc của Vân Triệt run rẩy, dù hồn phách đang chìm trong vực sâu, vào khoảnh khắc này vẫn kích động run lên.

Hòa Lăng...

Nàng là Hòa Lăng...

Người tỷ tỷ mà lúc sinh thời Hòa Lâm vẫn luôn tâm tâm niệm niệm, trước khi tiêu tán đã cầu hắn nhất định phải tìm được... cũng là hậu duệ cuối cùng của vương tộc Mộc Linh.

Hắn cuối cùng cũng tìm được nàng, lại vào lúc này...

Hết quyển 12.

Quyển 13: Mệnh Vẫn Hồn Thương

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!