Không đáp lại câu hỏi của Hòa Lăng, ngón tay Thần Hi lại khẽ điểm, một luồng bạch quang y hệt lúc trước chậm rãi bay xuống, chạm vào mi tâm của Vân Triệt.
Grào!!!!
Bạch quang vỡ tan, lại một tiếng rồng gầm vang vọng nơi không gian cấm địa thuần khiết không tạp chất này, kinh động vô số chim muông.
- A!
Hòa Lăng kinh hãi lùi lại một bước, nàng nhìn thấy Thần Hi rõ ràng có điểm khác thường, lo lắng hỏi:
- Chủ nhân, người... không sao chứ?
“...” Thần Hi chậm rãi thu tay về, bạch quang trên người nàng tựa như ngọn nến trước gió, chao đảo bất ổn.
Hòa Lăng ngây ngốc nhìn Thần Hi, không biết phải làm sao. Nàng biết thân phận của nữ tử trước mắt, đây là người tôn quý nhất thế gian, là tồn tại thần thánh nhất, không màng thế sự, không dính phàm trần, cũng sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà xúc động, giống như áng mây phiêu đãng trên cửu thiên, không nhiễm thất tình lục dục.
Hòa Lăng chưa từng thấy, cũng chưa từng nghĩ tới trên người Thần Hi lại có thể xuất hiện phản ứng như vậy.
Sau một hồi tĩnh lặng kỳ dị, nàng mới nhẹ nhàng nói:
- Ta không cách nào phong tỏa ký ức của hắn.
- Hả?
Hòa Lăng đặt bàn tay nhỏ nhắn lên trước ngực, không biết nên đáp lại thế nào. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, Thần Hi lại chậm rãi ngồi xổm xuống trước người Vân Triệt.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thần Hi hạ thấp người trước mặt một người khác... dù đó chỉ là một người đang hôn mê.
Nàng đưa tay ra, ngón tay điểm trước ngực hắn, sau đó nhẹ nhàng phủ lên, quang hoa màu trắng thần thánh kia cũng dao động theo ngón tay nàng... Cảm ứng được lực lượng của nàng, ngực Vân Triệt hiện lên quang hoa màu xanh biếc, đồng thời phóng thích ra khí tức tinh thuần chỉ thuộc về Mộc Linh Châu.
Nhưng tay của Thần Hi vẫn chưa dừng lại, dưới sự dẫn dắt của một cảm giác kỳ lạ, di chuyển đến cánh tay trái của Vân Triệt.
Bạch quang lướt qua, một luồng quang hoa màu son chợt lóe, trên mu bàn tay trái của Vân Triệt hiện ra một huyền ấn màu son hình thanh kiếm.
Trong quang hoa màu son, huyền ấn hình kiếm lấp lánh, rồi đột nhiên xuất hiện một bóng dáng xinh xắn lanh lợi.
Nàng có mái tóc dài đỏ thắm, trong suốt óng ánh như lưu ly, gương mặt tựa ngọc thạch điêu khắc, lộ ra vẻ ngây thơ non nớt của thiếu nữ, đôi mắt cũng mang màu đỏ thắm, lấp lánh động lòng người như ánh sao.
Chính là Hồng Nhi!
Đối với Vân Triệt, hay nói đúng hơn là đối với quy tắc của thế giới này, Hồng Nhi là một tồn tại cực kỳ đặc thù. Rõ ràng vì “Hồn Mệnh Di Tinh” do Mạt Lỵ bày ra mà định ra khế ước chủ tớ vốn nên cực kỳ khắc nghiệt với Vân Triệt, nhưng ý chí của nàng lại đặc biệt độc lập, tuyệt đối không ngoan ngoãn phục tùng hắn, ngược lại còn thường xuyên khóc lóc om sòm để Vân Triệt phải thỏa hiệp, dỗ dành đủ kiểu, cẩn thận hầu hạ.
Hơn nữa, nàng còn thường xuyên không chịu sự khống chế của Vân Triệt, thỉnh thoảng sẽ tự mình đột ngột xuất hiện.
Thế nhưng, ít nhất nàng cũng đủ “biết điều”, sẽ không bại lộ sự tồn tại của mình trước mặt người ngoài.
Nhưng lần này, Vân Triệt còn đang hôn mê, nàng lại chủ động hiện thân trước mặt Thần Hi.
Hòa Lăng khẽ kêu lên một tiếng:
- A... tiểu... nữ hài?
- Oa... a!
Hồng Nhi vừa xuất hiện liền vươn vai một cái, hiển nhiên vừa rồi còn đang say ngủ. Đôi mắt tỏa ra quang hoa màu son nhìn bốn phía, sau đó dừng lại trên người Thần Hi... nhìn rất chăm chú, trên khuôn mặt trắng nõn dần hiện lên vẻ nghi hoặc.
Nhìn Hồng Nhi, Thần Hi sững sờ tại chỗ, hai người cứ nhìn nhau như vậy hồi lâu, nàng nhẹ nhàng lên tiếng:
- Uyển... Hồ... thật sự là ngươi... ngươi... vẫn... còn... sống...
“...” Tay Hòa Lăng nhẹ nhàng đặt lên môi, nàng nghe được giọng Thần Hi run rẩy, thậm chí... còn nghe được cả chút âm nức nở.
Nghe lời nàng nói, Hồng Nhi nghiêng đầu, ngờ vực hỏi:
- Oản Hồ? Đại tỷ tỷ, tỷ muốn ăn gì sao? Trùng hợp quá, ta cũng hơi đói rồi.
- Đúng rồi! Đại tỷ tỷ, tỷ là ai vậy? Tại sao ta vừa cảm nhận được khí tức của tỷ liền không nhịn được tự mình chạy ra, hơn nữa... hơn nữa...
Nàng nhìn bạch quang trên người Thần Hi, đôi mắt mờ mịt, theo bản năng cắn ngón tay, cuối cùng mới nghĩ ra một từ thích hợp:
- Hơn nữa còn có cảm giác thật hoài niệm... rất kỳ quái.
Nói xong, nàng lại lí nhí tự nói một câu:
- Nếu để chủ nhân biết, chắc chắn sẽ lại nổi giận.
Nhìn vào đôi mắt hồn nhiên ngây thơ của Hồng Nhi, Thần Hi khẽ nói:
- Uyển Hồ, ngươi thật sự không nhớ ra ta sao... ta là Thần Hi...
Hồng Nhi chớp chớp mắt, rồi xinh xắn cười lên:
- Thần Hút? Đại tỷ tỷ, tên của tỷ thật kỳ quái. Nhưng mà không biết vì sao, ta đột nhiên rất thích tỷ... giống như thích chủ nhân vậy. Đúng rồi! Tỷ có muốn làm lão bà của chủ nhân không, như vậy thì ta có thể thường xuyên chơi đùa với tỷ rồi.
“...” Ánh mắt của Thần Hi dừng lại trên người Vân Triệt:
- Ngươi gọi hắn... là chủ nhân?
Hồng Nhi vui vẻ gật đầu:
- Đúng vậy! Chủ nhân đối xử với ta tốt nhất, sẽ cho ta ăn đủ loại đồ ăn ngon, còn thường xuyên kể những câu chuyện rất kỳ quái nữa.
“...” Nàng kinh ngạc nhìn Hồng Nhi, khẽ lẩm bẩm một tiếng rất nhẹ:
- Chủ nhân... trên đời này, làm sao có người xứng làm chủ nhân của ngươi...
- Ngươi không nhớ ta, cũng không nhớ mình... là ai sao?
Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng như đang nói mê. Lần đầu tiên trong đời, nàng có cảm giác như đang ở trong mộng.
Một tiếng rồng ngâm đánh thẳng vào tâm hồn, và cả bóng dáng màu son trước mắt... đều như ảo ảnh trong mơ.
Hồng Nhi trả lời vô cùng dứt khoát:
- Đương nhiên là biết chứ! Ta là Hồng Nhi, là Hồng Nhi mà chủ nhân thích nhất! Đại tỷ tỷ, tỷ là ai vậy? Tại sao lại khiến ta có cảm giác kỳ quái như thế... Ưm, thật sự rất kỳ quái. Rõ ràng ta luôn rất nghe lời chủ nhân, chưa bao giờ tự mình chạy ra ngoài, vậy mà lại rất muốn gặp tỷ.
- Hồng Nhi...
Nàng khẽ lẩm bẩm cái tên này, sau đó ôn nhu nói:
- Bởi vì, chúng ta vốn... là bằng hữu tốt nhất của nhau.
Tí tách...
Một giọt lệ trong suốt lấp lánh ánh sáng trắng rơi xuống, thấm vào mặt đất, phủ lên hoa cỏ xung quanh một tầng bạch quang trong suốt, khiến chúng như được hồi sinh, bung tỏa sinh cơ gấp bội.
Đôi môi Hồng Nhi hé mở, vẻ mặt kinh ngạc:
- A? Bằng... hữu? Chúng ta? Hả? Đại tỷ tỷ, sao tỷ lại khóc?
-... Không có.
Thần Hi nhẹ nhàng lắc đầu, khẽ cười, nàng đưa tay ra, chậm rãi đến gần Hồng Nhi, nhưng ngón tay ngọc chìm trong bạch quang lại lặng lẽ xuyên qua mái tóc dài màu đỏ thắm. Không thể chạm vào.
Linh thể...
Hồng Nhi thế mà lại thật sự trở thành kiếm linh của gã nhân loại này...
Hồng Nhi cong mi cười:
- Hi hi, chỉ có chủ nhân mới chạm vào ta được thôi. Nhưng mà, nếu chủ nhân đồng ý, tỷ cũng có thể chạm vào ta đó.
Thần Hi thu tay lại, như đang hỏi, lại như đang tự nói:
- Ngươi rõ ràng đã trúng ma độc mà ngay cả Lê Sa đại nhân cũng không cách nào thanh tẩy, tại sao vẫn còn sống? Chẳng lẽ là... Thiên Độc Châu sao?
Hai mắt Hồng Nhi sáng lên, ra sức gật đầu, non nớt kêu to:
- Hả!? Oa! Đại tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại! Ta ở ngay bên trong Thiên Độc Châu đó! Bên trong rất lớn, ngủ rất thoải mái, hơn nữa còn có rất nhiều đồ ăn ngon, ăn mãi không hết! Giống như nhà của Hồng Nhi vậy.
“...” Khí tức của Thần Hi có chút khác thường, nàng lại một lần nữa nhìn sang Vân Triệt.
- Thiên Độc Châu... ở trên người hắn?
- Đúng vậy.
Hồng Nhi cười hì hì gật đầu, đối mặt với Thần Hi, nàng không hề có chút đề phòng nào.
Giọng nói của nàng càng nhẹ, cũng càng thêm dịu dàng:
- Hóa ra... là thế. Có thể được Thiên Độc Châu nhận chủ, xem ra, “chủ nhân” của ngươi là một người rất đặc biệt. Có thể... kể cho ta nghe thêm nhiều chuyện về “chủ nhân” của ngươi được không?
- Được được.
Hồng Nhi chẳng những không do dự chút nào, ngược lại còn tỏ ra rất vui vẻ. Nhưng ngay lập tức, hai tay nàng sờ lên bụng nhỏ, đáng thương nói:
- Nhưng mà, ta đột nhiên hơi đói rồi.
Thần Hi mỉm cười, ngọc thủ khẽ phất, một thanh đoản kiếm màu trắng ngọc hiện ra trong tay nàng:
- Thứ này có được không?
Hiển nhiên, nàng rất rõ Hồng Nhi thích ăn gì.
- Oa!!
Đôi mắt Hồng Nhi sáng rực, hoan hô một tiếng rồi lao tới, ôm lấy thanh đoản kiếm, mặc kệ tất cả mà gặm lấy gặm để, khiến Hòa Lăng đứng ngây người bên cạnh phải kinh ngạc...
Nàng chưa bao giờ nhìn thấy Thần Hi như vậy, nàng thậm chí còn không thể hiểu nổi mỗi một câu nói của Thần Hi với thiếu nữ màu son kia.
*
Đông Thần Vực, Trụ Thiên Thần Giới.
Sau dị biến trong hôn điển của Nguyệt Thần Giới, các tinh giới lại trong đại loạn quay về Trụ Thiên Thần Giới. Trừ các tông môn tinh giới có đệ tử được chọn làm “Thiên Tuyển Chi Tử” ra, các tinh giới khác đều vội vàng cáo từ rời đi.
Mộc Băng Vân bảo Mộc Hoán Chi dẫn dắt tất cả mọi người của Băng Hoàng Thần Tông nhanh chóng trở về, nhưng bản thân nàng vẫn ở lại, toàn lực dò la tung tích của Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng mấy ngày trôi qua, cả Vân Triệt lẫn Hạ Khuynh Nguyệt đều không hề có tin tức.
Một ngày nọ, Mộc Băng Vân vừa định đi cầu kiến Trụ Thiên Thần Đế, trước người nàng chợt lóe lên băng ảnh, Mộc Huyền Âm lặng lẽ bước ra từ trong không khí.
Nhìn thấy Mộc Huyền Âm, trong lòng Mộc Băng Vân cuối cùng cũng có chút điểm tựa:
- Tỷ tỷ! Mấy ngày nay tỷ đi đâu vậy? Tại sao không thể liên lạc được với tỷ? Vân Triệt hắn... hắn hiện giờ... bây giờ muội không biết nên làm gì nữa.
Chuyện ở Nguyệt Thần Giới gây chấn động cực lớn, trò cười của Vương Giới, không tới một ngày đã truyền khắp thiên hạ. Mộc Huyền Âm không có lý do gì không biết.
Mà cơn phẫn nộ của Nguyệt Thần Giới cũng tự nhiên sẽ trút xuống đầu Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt.
Đó chính là cơn phẫn nộ của một Vương Giới!
- Bây giờ hắn đang ở đâu?
Mộc Huyền Âm hỏi.
Mộc Băng Vân lắc đầu:
- Muội không biết, đến nay không hề có bất cứ tin tức gì.
Mộc Huyền Âm chợt nhíu mày ngài:
- Hắn không trở về!?
Phản ứng của Mộc Huyền Âm khiến Mộc Băng Vân hơi giật mình:
- Đương nhiên là không, mấy ngày nay muội luôn dò la tin tức của hắn, nhưng vẫn không có thu hoạch gì. Tỷ tỷ, sao tỷ lại hỏi như vậy?
“...” Mộc Huyền Âm hồi lâu không nói gì. Sao lại thế này? Bọn họ rõ ràng đã thoát khỏi độc thủ của Thiên Diệp Ảnh Nhi, trốn về Trụ Thiên Thần Giới là lựa chọn tốt nhất, tại sao còn chưa trở về?
Không hề có tin tức, nói cách khác... cũng chưa quay về Nguyệt Thần Giới.
Thậm chí có khả năng còn chưa quay về Đông Thần Vực!
Bọn họ đã đi đâu? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cả nàng và Mạt Lỵ đều không hề biết Vân Triệt đã bị Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.
- Tỷ tỷ, rốt cuộc thế nào?
Mộc Băng Vân gấp gáp hỏi.
“...” Mộc Huyền Âm khẽ lắc đầu:
- Không có gì. Hắn sẽ quay về... khụ!
Lời còn chưa dứt, nàng chợt ho một tiếng nặng nề, tuyết nhan cũng thoáng chốc trắng bệch.
Mộc Băng Vân cả kinh:
- Tỷ bị thương? Sao lại thế này? Là ai đã ra tay?
Mộc Huyền Âm hiển nhiên không định nói nhiều về chuyện này, sắc mặt nhanh chóng lạnh đi:
- Một vết thương nhỏ, không cần lo lắng. Vân Triệt đã quyết định vào Trụ Thiên Châu, trước khi Trụ Thiên Thần Cảnh mở ra chắc chắn sẽ trở về. Muội về Ngâm Tuyết Giới trước, ta sẽ ở đây chờ tin tức của hắn.
Mộc Băng Vân từ chối:
- Không được. Tỷ lẻn vào đây vốn đã là một sự mạo hiểm cực lớn, một khi bị phát hiện hậu quả không thể lường được. Muội ở đây, hành động ngược lại còn tiện hơn tỷ.
Mộc Huyền Âm im lặng một lúc, khẽ gật đầu:
- Cũng được.
Nói xong, nàng xoay người, chuẩn bị rời đi.
- Tỷ tỷ, tỷ đi đâu?
- Nguyệt Thần Giới.
Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng của nàng đã chậm rãi biến mất, chỉ còn lại một băng ảnh nhàn nhạt.
Cảnh giới ẩn thân của Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, trên người Vân Triệt có thể nói là thần kỹ nghịch thiên, khiến một đám Thần Chủ cũng phải kinh ngạc thán phục.
Nhưng ở trên người Mộc Huyền Âm, nó mới thật sự xứng với bốn chữ “quỷ thần khó lường”.
Mạnh như Trụ Thiên Thần Giới mà nàng vẫn đi lại như chốn không người.