Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1306: CHƯƠNG 1304: THẦN HI THẦN BÍ

Không biết đã mê man bao lâu, Vân Triệt cuối cùng cũng chậm rãi tỉnh lại. Khi ý thức vừa hồi phục, chóp mũi hắn đã ngập tràn một mùi hương thơm ngát.

- A... ngươi tỉnh rồi.

Bên tai truyền đến tiếng hô kinh ngạc mừng rỡ của một thiếu nữ. Hắn mở mắt ra, một thiếu nữ tuyệt mỹ với đôi mắt xanh biếc như bước ra từ trong tranh đang nhìn hắn... Dường như nàng vừa mới khóc xong, đôi mắt xanh vẫn còn ửng đỏ, lệ vẫn còn vương trên gò má.

Cả thân thể lẫn linh hồn đều không hề có chút đau đớn nào, toàn thân cũng không có cảm giác rã rời sau khi trải qua tra tấn và hôn mê kéo dài, ngược lại còn vô cùng khoan khoái. Hắn hơi ngơ ngác ngồi dậy, phóng tầm mắt ra xa, vạn hoa khoe sắc như biển, chim hót côn trùng kêu rộn rã, gió nhẹ trời xanh, trước mặt lại có tiên nữ... chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Vân Triệt ngỡ như mình đang ở trong tiên cảnh mộng ảo, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại.

- Hòa... Lăng...

Vân Triệt nhìn chằm chằm thiếu nữ Mộc Linh trước mặt...

Hòa Lăng, tỷ tỷ của Hòa Lâm.

Năm xưa, Hòa Lâm tự ý rời khỏi nơi ẩn náu chính là vì tìm kiếm tỷ tỷ của mình; năm xưa, hắn quỳ gối trước mặt mình cầu xin bái sư, cũng là vì muốn tìm được tỷ tỷ; hắn trao Mộc Linh Châu cho mình, lúc sinh mệnh lụi tàn, hắn đã rơi lệ nói ra thỉnh cầu duy nhất, cũng là tìm được tỷ tỷ của hắn...

Cuối cùng hắn đã tìm được.

Hắn không hề quên. Trước khi hôn mê, chính nàng đã quỳ xuống đất cầu xin Thần Hi, nhờ vậy Thần Hi mới cho phép hắn tiến vào “Luân Hồi Cấm Địa”, cũng giúp hắn thoát khỏi cơn ác mộng muốn chết không được, sống không xong vào giờ phút này.

.......

“Cầu xin ngươi... thay ta... tìm được tỷ tỷ...”

“Vương tộc Mộc Linh cuối cùng của tộc ta, mang theo hy vọng cuối cùng của cả tộc... Nhưng mà, ta lại vô dụng như vậy... Không bảo vệ được tỷ tỷ, không bảo vệ được tộc nhân... Ta chẳng làm được gì cả... cho dù có sống tạm bợ, cũng chỉ làm liên lụy đến Vân Triệt ca ca, người thật lòng đối tốt với ta... Ta thật vô dụng... không tìm thấy tỷ tỷ, càng không cách nào bảo vệ tỷ tỷ... chỉ có thể... ích kỷ cầu xin Vân Triệt ca ca...”

“Đừng nói nữa... ngươi yên tâm, cho dù phải lật tung cả Thần Giới, ta cũng nhất định sẽ tìm được tỷ tỷ ngươi! Ta sẽ bảo vệ nàng... Kẻ nào muốn hại nàng, ta sẽ giết kẻ đó! Cho dù phải cược cả tính mạng, ta cũng tuyệt đối không để nàng phải chịu bất cứ tổn thương nào! Ta thề... ta thề!!”

“Cảm ơn ngươi, Vân Triệt ca ca, đây là thứ... duy nhất... mà ta có thể báo đáp ngươi...”

“Khi ta còn rất nhỏ... cha mẹ từng nói... Mộc Linh Châu của ta rất đặc biệt, nó là một mầm mống kỳ tích, hy vọng có một ngày... nó thật sự có thể... mang đến sức mạnh kỳ tích cho Vân Triệt ca ca...”

.......

Vân Triệt bất giác đưa tay che ngực, những lời nói đẫm nước mắt và sinh mệnh của Hòa Lâm năm đó vẫn luôn khắc sâu trong tâm hồn hắn, không hề quên nửa chữ.

Lần này cứu hắn không chỉ có Hòa Lăng, mà còn có cả Hòa Lâm... nếu không nhờ Mộc Linh Châu của Hòa Lâm, bây giờ dù hắn không chết thì cũng đã sống không bằng chết.

- Ừm...

Thiếu nữ Mộc Linh gắng sức gật đầu, vốn tưởng rằng nước mắt đã cạn khô, nhưng dưới một tiếng gọi khẽ của Vân Triệt, đôi mắt nàng lại lập tức long lanh ngấn lệ:

- Là ta, ngươi...

Nhìn nam tử trước mắt tuy xa lạ nhưng lại mang khí tức thân thuộc nhất, nàng nhất thời nghẹn ngào, không nói nên lời.

- Cảm ơn ngươi... đã cứu ta.

Vân Triệt đứng thẳng người, nói lời cảm tạ vô cùng thành khẩn.

.......

“Tỷ tỷ ta tên là Hòa Lăng... Hòa Lăng!”

“Vậy... Nàng trông như thế nào? Có đặc điểm gì khác với những Mộc Linh khác không?”

“Tỷ tỷ ta là Mộc Linh đẹp nhất, là tỷ tỷ xinh đẹp nhất trên đời, còn đẹp hơn tất cả hoa cỏ, trăng sao trên trời!”

.......

Hắn vốn tưởng rằng, lời miêu tả của Hòa Lâm về tỷ tỷ mình khi đó chỉ là lời ca ngợi xuất phát từ tình cảm thân thiết, nhưng lúc này, khi nhìn thiếu nữ Mộc Linh ở cự ly gần, hắn mới biết Hòa Lâm không hề nói quá.

Mộc Linh mang trong mình sức mạnh tự nhiên tinh thuần nhất, bất kể nam nữ đều sở hữu dung mạo vô cùng xuất chúng, đây tựa như là sự ưu ái của tự nhiên. Hòa Lăng là hậu duệ cuối cùng của vương tộc Mộc Linh, điểm này lại càng được thể hiện đến cực hạn trên người nàng, vạn hoa rực rỡ cũng không sánh bằng nửa phần thanh tao của nàng, mỗi một vệt nước mắt trên mặt lại khiến cho cả thế giới như muốn xóa đi mọi giá lạnh thương tổn.

Thiếu nữ Mộc Linh quay đầu đi. Khi Vân Triệt hôn mê, ngày nào nàng cũng đến thăm hắn, nhưng lúc này hắn đã tỉnh lại, đối diện với ánh mắt của hắn, nàng lại có chút sợ hãi mà né tránh.

- Ta... đã ngủ bao lâu rồi?

Vân Triệt hỏi.

- Mười ba ngày.

Nàng nhỏ giọng đáp, len lén liếc nhìn Vân Triệt rồi lại vội vàng dời đi đôi mắt đẹp.

Hắn... dù sao cũng không phải là Hòa Lâm. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc gần gũi với một nam tử như vậy.

- Mười ba ngày...

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm, trong lòng thầm than. Cho dù bây giờ trên người mình đã không còn Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, cũng đã không kịp tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh.

Nhìn chiếc nhẫn của Thải Chi trên tay, hắn âm thầm nói trong lòng: Mạt Lỵ, ta đã không thể hoàn thành lời hứa với nàng ngày đó... còn có Thải Chi nữa.

Thiên... Diệp... Ảnh... Nhi...

Cái tên này, cùng với bóng hình vàng kim thoáng hiện trong đầu, một luồng lệ khí bỗng xé toạc tâm hồn... Nhưng khi ánh mắt chạm đến thiếu nữ Mộc Linh trước mặt, hắn lại gắng gượng đè nén luồng lệ khí này xuống.

Nữ nhân đó quá mức đáng sợ.

Một ngón tay huyền lực đã có thể cắt đứt tinh tú, tâm cơ sâu không lường được, lòng dạ tàn độc như rắn rết, vậy mà lại vô cùng cẩn trọng... tránh né tai mắt của tất cả mọi người, ra tay ở bên ngoài Đông Thần Vực, lại còn không tiếc hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn lên một kẻ không chút sức phản kháng như hắn...

Vân Triệt chưa bao giờ e ngại cường giả, năm đó chỉ mới Thần Hồn Cảnh, hắn đã dám một mình đối đầu với cả Hắc Hồn Tông, khiến cho Giới Vương của cả một tông môn phải gà bay chó sủa.

Nhưng Thiên Diệp Ảnh Nhi thật sự quá cường đại, khi đối mặt với ả, Vân Triệt cảm nhận rõ ràng mình chỉ như một con kiến dưới chân ngọn núi vạn trượng, cho dù hắn có dốc hết toàn bộ sức lực, thủ đoạn và tâm trí cũng đừng mong lay chuyển được ả dù chỉ một chút.

Ả đã ra tay, lại còn không tiếc hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, thì không có lý do gì lại dừng tay.

Bây giờ lại bị ép không thể vào Trụ Thiên Châu... chẳng lẽ cả đời này đều phải sống dưới bóng ma của ả ta sao?

Nghĩ đến sự đáng sợ của ả và sự hành hạ mà bản thân đã phải chịu đựng dưới Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, da đầu Vân Triệt run lên, linh hồn cũng run rẩy: Thiên Diệp Ảnh Nhi... Ta sẽ không dễ dàng chết như vậy đâu... tương lai nếu có một ngày, ngươi rơi vào tay ta... ta không chỉ lăng nhục ngươi vạn lần, mà còn lóc xương lóc thịt ngươi!!

Hắn đã nghĩ đến lời nguyền rủa độc địa nhất đời này dành cho Thiên Diệp Ảnh Nhi... Quả thật, với sự chênh lệch giữa hắn và Thiên Diệp, hắn cũng chỉ có thể nghĩ đến mà thôi.

- Ngươi... ngươi sao vậy? Lại bắt đầu đau đớn sao?

Thấy sắc mặt Vân Triệt đột nhiên có chút vặn vẹo, Hòa Lăng lo lắng hỏi.

Vân Triệt hoàn hồn, vội nói:

- Không có, không có, chỉ là nghĩ đến một chuyện thôi. À... Thần Hi tiền bối đâu rồi? Ta còn chưa kịp bái tạ ơn cứu mạng của người.

Hòa Lăng đưa mắt nhìn về phía căn nhà trúc nằm giữa biển hoa, dịu dàng nói:

- Chủ nhân đang tĩnh tu. Khi chủ nhân tĩnh tu, không ai được phép làm phiền. Nhưng mà, mấy ngày nay chủ nhân đều phải áp chế Phạm Hồn Cầu Tử Ấn cho ngươi, cho nên thời gian tĩnh tu sẽ không dài, chắc là ngươi sẽ sớm được gặp chủ nhân thôi.

Vân Triệt gật đầu, rồi lại hỏi:

- Được. Thần Hi tiền bối rốt cuộc là người thế nào? Trước khi đến đây ta chưa từng nghe nói về người.

Thiên Diệp Ảnh Nhi đã nói, trong thiên hạ chỉ có một mình ả có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn. Với đẳng cấp và thực lực của ả, lời nói này không thể nghi ngờ.

Thế nhưng Thần Hi lại có thể giải được.

Hơn nữa bây giờ hắn thật sự hoàn toàn không còn cảm nhận được nỗi thống khổ của Cầu Tử Ấn nữa.

Nàng rốt cuộc là ai? Lại có thể áp chế được sức mạnh ở đẳng cấp đó của Thiên Diệp Ảnh Nhi?

Không đúng! Thiên Diệp Ảnh Nhi từng nói, trúng Cầu Tử Ấn của ả, cho dù là Thần Đế cũng phải chết hoặc cầu xin tha thứ... Chẳng lẽ, nàng còn mạnh hơn cả Thần Đế?

Hơn nữa nơi nàng ở lại còn là cấm địa lớn nhất của Long Thần Giới!?

Hòa Lăng suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Chủ nhân là một người rất lợi hại, cũng rất vĩ đại. Ba năm trước, chính chủ nhân đã cứu mạng ta, lại thương ta khổ sở nên đã đưa ta đến đây. Nhưng những chuyện khác của chủ nhân ta cũng không biết, ta chỉ biết là... hình như trên người chủ nhân bị thứ gì đó trói buộc, phải luôn ở lại nơi này. Tuy rằng thỉnh thoảng có thể rời đi, nhưng mỗi lần đều không thể đi quá lâu, nếu không, chủ nhân sẽ biến mất.

-... Biến mất?

Hai chữ này khiến Vân Triệt kinh ngạc.

Hòa Lăng nhẹ nhàng gật đầu:

- Ừm, chủ nhân đã nói như vậy. Mỗi ngày chủ nhân đều tĩnh tu ở đây, chính là để thoát khỏi “trói buộc” đó. Mà lần này, chủ nhân vì ta... nên sẽ cần một thời gian rất lâu nữa mới có thể thoát khỏi trói buộc.

Nàng cúi đầu, cắn chặt môi.

Thời gian rất lâu này... không phải là mười năm trăm năm, mà là hai vạn năm.

“...” Vân Triệt ngẩn người, vội nói:

- Không, không phải vì ngươi, là vì ta.

Ngày đó ở bên ngoài Luân Hồi Cấm Địa, hắn đã nghe rất rõ giọng nói nhẹ nhàng của Thần Hi. Hắn nhớ Thần Hi đã nói, nếu cứu hắn, sẽ khiến tâm huyết suốt hai vạn năm của nàng bị hủy hoại trong chốc lát...

Nói cách khác, nàng cứu hắn, sẽ khiến thời gian để nàng thoát khỏi “trói buộc” bị trì hoãn thêm hai vạn năm.

Hắn đưa tay gãi đầu... Món đại ân này, làm sao trả cho nổi đây.

Đời này hắn luôn gặp phải đủ loại tai họa, nhưng cũng luôn hết lần này đến lần khác gặp được quý nhân... cũng không biết nên oán hận hay nên cảm thấy may mắn.

Cũng khó trách Hạ Khuynh Nguyệt đã hết lời cầu xin mà nàng vẫn kiên quyết từ chối... Hai vạn năm, đó là một khoảng thời gian cực kỳ dài đối với cả những tồn tại ở cấp bậc Thần Chủ. Dù sao Thần Chủ Cảnh cũng là nhân loại, tuổi thọ cực hạn cũng chỉ có năm vạn năm.

Vậy mà cuối cùng nàng lại đồng ý cứu mình... Điều này ngược lại thật khó tin.

Hòa Lăng vẫn lắc đầu, ánh mắt nàng vốn luôn né tránh ánh mắt Vân Triệt lúc này lại nhìn thẳng vào hắn, dùng một giọng rất nhẹ nói:

- Ngươi có thể... kể cho ta nghe chuyện của Hòa Lâm không? Đệ ấy... đệ ấy... đã chết... như thế nào...

Khi nói những lời này, hắn nhìn thấy nỗi đau thương sâu đậm trong đôi mắt xanh biếc như thủy tinh của Hòa Lăng.

Với sự gắn bó của Hòa Lâm đối với nàng, Vân Triệt đã sớm biết tình cảm giữa hai tỷ đệ họ sâu đậm đến nhường nào. Mà cái chết của Hòa Lâm không chỉ là đả kích mất đi người thân cuối cùng đối với Hòa Lăng, mà còn là sự đoạn tuyệt của huyết mạch vương tộc Mộc Linh...

- Được.

Vân Triệt gật đầu. Cho dù có tàn nhẫn, nhưng hắn vẫn phải nói cho Hòa Lăng biết.

- Khi ta gặp Hòa Lâm, là ở một hạ vị tinh giới tên là Hắc Gia Giới. Khi đó ta một lòng muốn có được một viên Mộc Linh Châu...

Ngay lập tức, hắn kể lại một cách chi tiết cho Hòa Lăng nghe về việc mình vì muốn có Mộc Linh Châu mà đến Hắc Gia Giới, sau khi “mua được” Hòa Lâm, cuối cùng lại không nỡ giết hắn mà đưa hắn về nơi ẩn náu... để rồi ngược lại hại toàn bộ Mộc Linh ở đó bị tàn sát... Tất cả những gì đã xảy ra lúc đó, hắn đều kể lại vô cùng kỹ càng, đặc biệt là từng câu từng chữ, từng lời cầu xin và từng giọt nước mắt của Hòa Lâm.

Mãi cho đến khi Hòa Lâm hiến tế Vương tộc Mộc Linh Châu của mình, rồi ngậm lệ tan biến trong lòng hắn...

Hòa Lăng vẫn luôn lẳng lặng lắng nghe, không xen vào một lời. Khi nghe đến những cái tên quen thuộc, nghe tin họ đã chết, bàn tay trắng như tuyết của nàng siết chặt trên môi, nước mắt điên cuồng tuôn rơi, toàn thân run rẩy kịch liệt, tựa như đang đứng giữa cơn gió lạnh nơi địa cực.

- Chết... tất cả đều... đã chết.

Nàng nức nở, từng chữ đều đẫm nước mắt.

“...” Vân Triệt không dám nhìn vào mắt nàng:

- Là ta đã hại họ, là ta đã mang tai họa đến đó. Ta đã thiêu xác tên đầu sỏ Lôi Thiên Phong ngay tại nơi họ yên nghỉ, nhưng mà...

Đúng lúc này, Vân Triệt đột nhiên ngừng nói, bởi vì trong tầm mắt hắn, có một giọt nước mắt màu xanh lục trong suốt rơi xuống mảnh đất dưới chân.

Hắn đột ngột ngẩng đầu, kinh hãi nhận ra trên gương mặt trắng như tuyết của Hòa Lăng đang tuôn ra hai hàng lệ màu xanh biếc.

Đó là màu máu của Mộc Linh!

Mà điều đáng sợ hơn là đôi mắt vốn xanh biếc của nàng... lại đang phủ lên một tầng u ám nặng nề.

Trong lòng Vân Triệt chấn động, hắn vội vàng tiến lên ôm lấy bờ vai Hòa Lăng:

- Hòa Lăng... Hòa Lăng! Ngươi...

- Thanh Diệp bà bà... Thanh Mộc bá bá... Phi Vũ... Trúc Âm... Thanh Trúc... Tất cả đều chết rồi... đều... chết cả rồi...

Nàng khẽ nỉ non, đau đớn tột cùng, đôi mắt vô hồn, chỉ có thống khổ, tuyệt vọng cùng với sự u ám ngày một dày đặc... một vẻ u ám tuyệt đối không nên xuất hiện trên người một Mộc Linh.

Vân Triệt dùng sức lay bờ vai yếu ớt của nàng, gấp gáp nói:

- Hòa Lăng! Ngươi nghe ta nói, họ đã không còn, mà ngươi là hậu duệ và hy vọng cuối cùng của vương tộc Mộc Linh, cho nên ngươi càng phải kiên cường... Ta có Mộc Linh Châu của Hòa Lâm, cũng coi như nửa Mộc Linh, sau này, ta sẽ cùng ngươi tìm kiếm và bảo vệ những Mộc Linh khác, ngươi đừng...

Đúng lúc này, một bàn tay yếu ớt đẩy hắn ra, Hòa Lăng xoay người, lảo đảo bước đi, phía sau, kéo theo một vệt máu dài màu xanh biếc...

- Hòa Lăng!

Vân Triệt vội vàng đứng dậy định đuổi theo, thì phía sau lại truyền đến một tiếng thở dài thật nhẹ:

- Haizz... cứ để nàng đi đi.

Vân Triệt khựng lại, xoay người.

Nàng tắm mình trong ánh sáng trắng tinh khôi và thánh khiết, không rõ dung mạo, chỉ thấy bóng hình yêu kiều tựa tiên, tựa ảo.

Rõ ràng gần trong gang tấc, lại tựa như đang đứng trên tầng mây cao không thể với tới.

Thần Hi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!